Đề Xuất 5/2022 # Lẩu Thập Cẩm Sci (Nồi Đặc Biệt) # Top Like

Xem 9,108

Cập nhật nội dung chi tiết về Lẩu Thập Cẩm Sci (Nồi Đặc Biệt) mới nhất ngày 16/05/2022 trên website Richlandemerald.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến nay, bài viết này đã thu hút được 9,108 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Mĩ Nhân Ngư [Long Fic
  • Ngoan, Yul Yêu Em
  • Hoàng Thượng, Thỉnh Tự Trọng
  • Truyện Hoàng Thượng, Thỉnh Tự Trọng Chương 8
  • 11 Mẹo Đơn Giản Giúp Mẹ Bầu Giảm Ốm Nghén
  • Nguyên tác: Nhĩ Nhã Nồi đặc biệt Tác giả: Não Bổ Đế Edit: Bee

    (*Bee: Bữa giờ ngọt nhiều rồi nhỉ, để tránh sâu răng, lâu lâu làm một nồi lẩu cay thay đổi khẩu vị a~

    Truyện được viết trong khoảng thời gian Cẩm Đường mất trí nhớ ở pquel Lẩu Thập Cẩm SCI, aka. Những khoảnh khắc Cẩm Đường-Công Tôn.

    Waring: 1.Có thể hơi OOC~

    2. Ảnh mang tính chất lừa tình =)))*)

    ***

    Một tuần đã trôi qua kể từ sự kiện Bạch Cẩm Đường mất trí nhớ.

    Tuy rằng phía Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đã có không ít thu hoạch cho tiến triển vụ án. Với năng lực của hai người bọn họ, hơn nữa dưới sự đe dọa của cục trưởng Bao, tiến triển như vậy cũng không có gì lạ.

    Công Tôn chậm rãi nhả ra một làn khói, nhìn thấy màu trắng mờ ảo khẽ bay lên qua lớp kính mắt, sau đó tan dần.

    Mắt thấy tàn thuốc đã muốn chất thành đống trong gạt, Công Tôn lấy điếu thuốc trên miệng dụi tắt, làn khói trắng kia lảng bảng một thoáng rồi biến mất.

    Đã lâu lắm rồi… Không hút nhiều đến vậy, ngay cả cổ họng cũng không quen nổi, bắt đầu phát đau.

    Rõ ràng trước khi gặp Bạch Cẩm Đường vẫn thường xuyên hút, dù sao làm cái nghề này, dù là mặt tâm lý hay sinh lý đều cần đến một sự trấn định.

    Hóa ra thói quen là một thứ đáng sợ đến vậy.

    Mỗi ngày rời giường, theo thói quen lại vươn tay trái sờ xem người nọ có ở bên cạnh hay không… Lần nào cũng tìm thấy thất vọng. Anh tựa như đã quên mất, bọn họ đã ở riêng trong một tuần rồi.

    Tuy rằng vẫn ở cùng nhà, nhưng dường như bản năng lại cố tình trốn tránh, số lần gặp nhau mỗi ngày còn ít hơn số lần gặp Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường.

    Đột nhiên, dưới lầu truyền đến một loạt âm thanh rất hỗn loạn.

    Công Tôn khẽ nhíu mày, mở cửa sổ cho không khí lưu thông hơn, lúc này mới mở cửa, đưa đầu ra ngoài dò xét.

    Nhóm người trở về ngoại trừ Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường còn có hai người khác.

    “Công Tôn!”

    Nghe được tiếng kêu sốt ruột, lo lắng của Triển Chiêu, Công Tôn vội vàng đi xuống lầu.

    “Làm sao vậy?” Công Tôn hỏi.

    Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đang đỡ một người da đã nhuốm màu đen, “Giúp bọn em một tay với, Tần Âu vừa rồi hình như đã bị chấn thương.”

    Công Tôn bước đến, lật xem đồng tử của người tên Tần Âu kia và những điểm sinh lý khác, xác định là bị chấn động đến hôn mê, nói: “Anh ta không sao, não bộ có thể bị chấn động nhẹ, chờ anh ta tỉnh lại hãy đưa đến bệnh viện xem.”

    Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường thở phào nhẹ nhõm, còn một người nữa trông càng lo lắng cho Tần Âu hơn cả họ, một anh chàng lạ lẫm, chưa gặp bao giờ.

    Triển Chiêu giới thiệu, “Đây là Dương Phàm, bác sỹ ngoại khoa, kể ra thì cũng là đồng nghiệp của anh đấy.”

    Công Tôn nhướn mi, người tên Dương Phàm dường như không hề nghe thấy lời của Triển Chiêu, đôi mắt một mực nhìn chăm chăm vào Tần Âu. Mà loại ánh mắt này… Công Tôn rất quen thuộc .

    “Đem anh ta lên lầu đi.” Công Tôn cũng không có hứng thú theo đuổi gì nữa, tâm tư hiện tại của anh cũng chẳng đặt vào vụ án, “Nằm ở chỗ này cũng không tốt.”

    Nói xong, Công Tôn xoay người lên lầu, khoảnh khắc trước khi vào phòng, cổ tay đột nhiên bị chộp lại. Anh quay đầu, thấy Bạch Cẩm Đường .

    “Công Tôn…” Bạch Cẩm Đường nhẹ nhàng gọi.

    Công Tôn chăm chăm nhìn vào mắt anh, một chốc sau, môi nở một nụ cười như tự giễu, giãy mạnh tay ra rồi bước vào phòng, khóa cửa lại.

    Giọng nói của Bạch Cẩm Đường rất dịu dàng, thật sự dịu dàng… Điều này Công Tôn đã biết từ lâu.

    Nhưng anh cũng lại biết, trong mắt của Bạch Cẩm Đường vẫn rất mờ mịt.

    Có lẽ, anh cũng chỉ theo bản năng mà tìm đến Công Tôn, không phải ký ức.

    … Thôi, chỉ cần anh không tháo chiếc nhẫn xuống thì vẫn còn hy vọng.

    “Anh hai…” Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu vừa xuất hiện thì bắt gặp tình huống đó, thấy ông anh nhà mình không biết đã bị cự tuyệt bao lần, Bạch Ngọc Đường không đành lòng mà an ủi anh, “Công Tôn chỉ là… vẫn còn giận.”

    Bạch Cẩm Đường vốn tính tình nóng nảy, không gặp được Công Tôn, tâm trạng thế nào cũng không cần phải nói.

    Anh bây giờ vẫn chưa thể nhớ được chút gì về Công Tôn, anh chỉ biết rằng, người này rất quan trọng với mình… Thế nhưng liên tục bị cự tuyệt nhiều lần như vậy, anh cũng không tránh khỏi bực bội.

    “Cậu ta có gì mà phải giận? Chẳng qua chỉ là trí nhớ mà thôi, anh rõ ràng biết… Cậu ta rất quan trọng với mình.” Bạch Cẩm Đường nghiêm mặt nói.

    Bạch Ngọc Đường nhất thời không biết phải nói gì.

    Trí nhớ và tình yêu đương nhiên không cùng một góc độ so sánh.

    Nhưng mối quan hệ của anh và Công Tôn lại khác, bọn họ trải qua nhiều việc bao nhiêu, những tình cảm ấy sụp đổ bấy nhiêu, không phải chỉ nói một chữ “yêu” mà có thể giải quyết mọi vấn đề… Có rất nhiều chuyện Bạch Cẩm Đường cần nhớ ra, đúng hơn là nhất định phải nhớ ra.

    Tuy Đại Đinh Tiểu Đinh đã kể sơ qua chuyện của anh và Công Tôn, nhưng chắc chắn là có rất nhiều chuyện cả Đại Đinh Tiểu Đinh cũng không biết.

    Ví dụ như việc anh từng cưỡng ép Công Tôn , ví dụ như anh vì Công Tôn mà thay đổi thế nào, lại ví dụ như… Những lời ước định lặng lẽ trong đêm của hai người.

    Những điều này… đều là dĩ vãng không thể quay lại.

    Nhưng, Bạch Cẩm Đường không biết.

    Anh cái gì cũng không biết, ngoại trừ việc anh từng yêu Công Tôn .

    “Thật không biết anh rốt cuộc là coi trọng cậu ta ở điểm nào, chẳng qua chỉ là một gã đàn ông mà thôi!” Bạch Cẩm Đường tức giận nói, mắt thấy chiếc chẫn trên tay trái màu bạc khẽ lóe lên, càng tức giận hơn, “Cái nhẫn này cũng…!”

    “Đừng, anh hai!” Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu vội xông tới, mỗi người một bên ngăn Bạch Cẩm Đường, song song nói, “Xem như bọn em xin anh, vật này, ngàn vạn lần đừng tháo xuống!”

    Bạch Cẩm Đường cau mày, do dự.

    Đột nhiên ở phía sau, cửa phòng Công Tôn đột nhiên mở ra .

    Làn da trắng nõn của Công Tôn giờ này khắc trở nên tái nhợt, ánh mắt băng giá đến mức buộc người ta phải phát run.

    “Ngọc Đường, Tiểu Chiêu, buông hắn ra.”

    Dưới sự uy bức của Công Tôn, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cũng không biết lúc này nên giúp ai, chậm rãi buông tay xuống.

    Tiêu rồi… Công Tôn chắc chắn đã nghe thấy.

    Triển Chiêu nháy mắt với Bạch Ngọc Đường, Bạch Ngọc Đường cũng chậm rãi gật đầu, biết rằng lúc này tốt nhất là lánh đi.

    Công Tôn hờ hững nhìn qua chiếc nhẫn trên tay trái của Bạch Cẩm Đường, “Muốn thì tháo đi, anh chẳng qua cũng chỉ là một gã đàn ông mà thôi.”

    Bạch Cẩm Đường sửng sốt, khí thế ở trước mặt, bộ dáng hiện tại của Công Tôn… làm cho anh ngay cả thở cũng khó khăn.

    “Tháo đi, tôi nói thật đấy.” Công Tôn ngẩng đầu, mỉm cười với Bạch Cẩm Đường, thế nhưng nụ cười ấy lại lạnh như tảng băng ngàn năm không tan.

    Bạch Cẩm Đường không hề cử động, giọng nói thoáng vẻ cầu khẩn, “Công Tôn, tôi…”

    Không đợi anh nói xong, Công Tôn lại nói, “Ồ, không tháo à? Vậy để tôi tháo.”

    Nói xong, tay phải Công Tôn đặt lên tay trái, tháo chiếc nhẫn màu bạc xuống, đặt vào lòng bàn tay của Bạch Cẩm Đường. Ánh sáng bạc lóe lên, đôi mắt đau đớn của Công Tôn làm anh không thể nhìn thẳng.

    Bạch Cẩm Đường quả thực là ngây ngẩn cả người, anh không ngờ đến, Công Tôn coi trọng chiếc nhẫn là vậy, thế nhưng lại không chút do dự mà từ bỏ nó.

    Công Tôn đưa tay lấy áo khoác ngoài màu trắng trên mắc, xoay người bước ra cửa, khi đến cầu thang thì lại lạnh lùng quay lại nhìn Bạch Cẩm Đường, “Thật ra cả tôi cũng không biết, tôi rốt cuộc là coi trọng anh ở điểm nào, có lẽ là mắt mù rồi.”

    Vứt lại lời nói ấy với Bạch Cẩm Đường, Công Tôn bước đi không quay đầu lại.

    “Cạch” một tiếng, cửa chậm rãi khép lại.

    Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu quả thực không dám tiến đến nhìn sắc mặt của Bạch Cẩm Đường, bởi vì bọn họ biết, giờ khắc này, biểu tình trên mặt của Bạch Cẩm Đường chỉ có thể là… Đau lòng muốn chết.

    “Tại sao…” Giọng nói Bạch Cẩm Đường khàn khàn vang lên.

    Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu nghiêng mặt liếc trộm, thấy Bạch Cẩm Đường trông như người đã chết.

    Bạch Cẩm Đường xưa nay chưa từng khóc, khoảnh khắc này, mắt nhòe đi.

    “Vì sao ngay cả như vậy… vẫn không thể nghĩ ra?” Bạch Cẩm Đường không biết đang hỏi người hay đang hỏi mình.

    Nhưng vấn đề này, chỉ sợ trừ chính bản thân mình ra, ai cũng không thể cho anh đáp án.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Quyển Sách Ký Ức
  • He’s My Bodyguard _ Extra
  • 4 Idol Nam “nghiện” Đọc Fanfic Viết Về Mình
  • Khi Học Trò Nghiện Đọc Fanfic
  • Bạn Trai Tôi Là Một…con Sói! Chap 7
  • Bạn đang đọc nội dung bài viết Lẩu Thập Cẩm Sci (Nồi Đặc Biệt) trên website Richlandemerald.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Guest-posts
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100