Đề Xuất 5/2022 # Mừng Sinh Nhật (Sulay) – Series #2 # Top Like

Xem 7,326

Cập nhật nội dung chi tiết về Mừng Sinh Nhật (Sulay) – Series #2 mới nhất ngày 18/05/2022 trên website Richlandemerald.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến nay, bài viết này đã thu hút được 7,326 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • He’S My Bodyguard _ Extra
  • 4 Years Of Infinite – Project Fic Infinite
  • My Soulkeeper – Chap 10.2
  • Longfic] Vợ Ơi Là Vợ!!! L Jeti L Pg
  • Anh Yêu Em (Vkook) Chap 2
  • Author : Haku_san

    Title : Mừng sinh nhật.

    Pairings : SuLay – SuHo ft Lay (fandom EXO).

    Disclaimer : Nhân vật thuộc về nhau, cốt truyện thuộc về tôi.

    Category : General.

    Rating : T // 16+ Trước khi vào thẳng vấn  đề chính xin lải nhải đôi chút.

    * Tất cả những sự kiện xảy ra trong fic đều là theo tưởng tượng của tôi, có thể tôi sẽ lấy ý tưởng từ fanacc, fancam, các show nhưng xin lưu ý là đa phần đều KHÔNG CÓ THẬT. (đừng mất công tìm kiếm làm gì T__T) Hãy đọc thật chậm !

    * Cuối cùng, SuHo on top, đó là điều không bao giờ thay đổi. /vung tay múa/ Let’s enjoy!

    “Anh có nhớ sinh nhật tôi là ngày nào không ?”

    “Đương nhiên là anh nhớ.”

    “Nhớ thì cũng để làm gì. Ngày đó anh định như thế nào?… Tặng hoa chúc mừng à? Hát vu vơ yêu yêu thương thương à? Hay có show thì chúc mừng trên show cùng cả nhóm cắt bánh sinh nhật cho tôi ?”

    “…”

     “Chẳng cần gì cả, Kim Jun Myeon.” Zhang Yi Xing mệt mỏi lặng lẽ ra khỏi phòng, đóng cửa lại.

    “Bà ngã ? Còn Jun Myeon sao cơ ? Alo? Cha ơi ? Cha ơi ???” Hai tin liền nhau như sét đánh ngang tai, Zhang Yi Xing gào vào điện thoại. Chuyện gì thế?? Sao thế này?? Cậu run rẩy nhấn nút gọi lại cho cha mình… Đầu óc trống rỗng, chỉ có tiếng thông báo không thể liên lạc được làm mắt cậu muốn nhòe đi. Bà đang bệnh lại bị ngã sao? Bà ơi! Còn Jun Myeon… anh đang ở Trung Hoa ư? Anh bị làm sao?

    Yi Xing thiếu điều sụp xuống đất.

    Những ngón tay run rẩy, bấm phím bấm trượt, cậu liên tục gọi lại nhưng chỉ nhận được một thông báo duy nhất không liên lạc được. Giờ chỉ còn một ý nghĩ trong đầu, cậu vội vội vàng vàng lục tung đống  đồ đạc tìm ví và visa. Nhét bức ảnh chụp bà cháu vào sâu trong áo, cầm lấy khung ảnh trên bàn đút vội vào balo, Yi Xing hộc tốc tông cửa chạy ra ngoài.

    “Yi Xing! Đi đâu thế, Yi Xing??!” Min Seok giật mình gọi ầm lên khi thấy cậu balo tư trang chạy vụt ra ngoài cửa. Lu Han hấp tấp chạy vào phòng chung của mình và cậu, đồ đạc lộn xộn, ngăn tủ để giấy tờ tùy thân của Yi Xing đã trống trơn.

    “Cậu ấy về Trung Hoa!” Anh giật điếng người, nhưng ngay lập tức dằn nhịp thở bình ổn lại. Từ từ đã, lúc này phải bình tĩnh… vừa rồi Kyung Soo đã nói, sáng sớm nay Jun Myeon cũng đáp đến Trường Sa… Vừa may hai ngày tới EXO trống lịch.

    Nhưng Yi Xing, đi thế có ổn không?

    Lu Han vội vã bấm số gọi cho anh quản lý.

    Sân bay ồn ào đông đúc, người qua lại dày như đóng nêm, Zhang Yi Xing mua vé đáp thẳng đến Trường Sa, cầm balo hòa vào dòng người.

    Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại. Bà bị ngã… nhưng còn… Jun Myeon…

    Tại làm sao tại làm sao tại làm sao ?

    Cậu ngồi trên máy bay nóng ruột muốn phát điên. Vặn vẹo hai tay, đầu nhức nhối còn tim dộng bình bình trong lồng ngực. Tưởng chừng muốn xông vào khoang lái gào vào mặt phi công lái gì mà chậm như thế ? Là máy bay trên trời đâu còn vật cản mà còn bay đến mấy tiếng sao? Zhang Yi Xing ôm đầu đau đớn chực gào lên.

    Bà của cậu… người cậu yêu thương nhất trong gia đình. Bà vẫn ít khi đau yếu… nhưng cả tháng nay trở trời xương khớp đau nhức, cảm bệnh liên miên… Yi Xing hay tin từ gia đình lúc nào cũng đầy tràn âu lo, chốc chốc lại nhìn điện thoại, chờ tin ở nhà. Người già trời lạnh hay viêm phổi, càng đọc báo xem tivi Yi Xing càng lo lắng.

    Lại còn ngã ? Yi Xing nghe được chữ ngã, lòng muốn quặn lại… Bà đã già ngã vậy chịu nổi không?… Phải làm sao?

    Nhưng cuộc điện thoại của cha còn có cả hai chữ “Jun Myeon”. Ruột gan quặn thắt, đến khi nghe được tên anh cả trái tim cậu cũng như rớt xuống vực sâu nghìn dặm. Kim Jun Myeon Kim Jun Myeon! Tại sao còn cả anh? Anh xuất hiện ở đó? Tại sao giọng của cha nói đến bà rồi sang anh càng thập phần âu lo? Tóm lại là anh làm sao vậy?

    Anh bị điên à? Nếu tôi vì công việc không thể về thăm nhà, tôi chỉ cần anh…

    Không cần quà cáp, chẳng cần hoa… bánh sinh nhật thì đã thấm gì? Tôi trân trọng giây phút được ở bên các anh em trong gia đình EXO đặc biệt là người tôi yêu nhất. Jun Myeon anh có hiểu không anh có hiểu được không? Tôi không cần gì cả ? Những lúc thế này… không phải chỉ cần anh sao ?…

    Vậy mà anh rời bỏ tôi? Về nhà tôi… cùng với bà làm tôi lo sợ muốn chết thôi…

    Yi Xing chạy thẳng vào nhà, mẹ và bà đang ngồi ở phòng khách. Chỉ thấy hai người vừa nhặt rau vừa nói chuyện, cười nhẹ nhàng thần sắc tươi tỉnh không vẻ gì là vừa xảy ra chuyện. Cậu buông thõng tay đánh rơi balo xuống bậc thềm. Cụ bà tóc bạc giật mình ngẩng đầu lên, ánh mắt rõ còn minh mẫn… Môi Yi Xing run run… Mẹ cậu cũng vì tiếng động mà ngước nhìn, ngạc nhiên mở bừng mắt.

    “Xing! Con…” Mẹ bật dậy lao đến ôm lấy Yi Xing. “Con trai? Sao lại về đây? EXO đã sang bên này rồi sao? Sao không nói…”

    “Mẹ… còn bà? Bà sao rồi?” Cậu gật đầu ôm mẹ rồi lập tức lao đến quỳ xuống bên cụ bà tóc bạc phơ đang cười hiền hậu nhìn cháu trai trở về. Bà vẫn ổn mà, không phải sao. Chạm lên khuôn mặt già nhăn nheo nhưng cười đầy hạnh phúc, cậu đưa tay nắn bóp vai và chân tay bà… Cuối cùng chịu không nổi bật khóc, nước mắt ứa ra tràn xuống má.

    “Cha nói trong điện thoại bà bị ngã… con… con…” Cậu nghẹn họng, ôm lấy thân hình già nua phúc hậu mà dụi đầu vào lòng bà chảy nước mắt. Không quan tâm là cha nói thật hay nói dối, quan trọng chỉ là bà cậu vẫn ở đây, yên ổn an toàn. Bệnh của bà nghe mẹ ngồi bên cạnh bảo mấy ngày rồi dùng thuốc cũng đã đỡ nhiều. Người già trời trở lạnh thì hay đau khớp, con đừng quá lo…

    Vuốt ngực thở phào… Bà không sao cả, chỉ là, còn Jun Myeon…

    Jun Myeon, Jun Myeon ! Cậu hỏi dồn dập, mẹ, anh ấy làm sao? Vừa rồi cha nói trong điện thoại bà bị ngã rồi Jun Myeon sao đó… còn chưa kịp nói hết câu thì…

    Jun Myeon tầm trưa là đến được đây, vào nhà chào hỏi gia đình. Mẹ cậu chầm chầm thuật lại. Quá đường đột, mẹ vội vàng vào bếp pha trà, cha ngồi tiếp chuyện. Có bà từ trên lầu đi xuống, bước trên cầu thang vô tình trượt chân.

    Cha ngồi quay lưng vào bà không nhìn thấy mà chỉ Jun Myeon kịp phản ứng. Anh vội lao đến, đỡ lấy bà nhưng chính mình lại mất đà ngã đập lưng xuống sàn, phần vai va phải thùng kim loại đặt ở góc nhà nên chảy máu. Mẹ vừa kể vừa run người. Không có cậu ấy, bà mà ngã không biết chuyện gì sẽ xảy ra… Nhà này mang ơn Jun Myeon, chẳng thế còn khiến cậu ta máu chảy đầm đìa, thấm ướt cả áo sơ mi trắng.

    Hồi tưởng lại, bà bật ra một tiếng xuýt xoa.

    Yi Xing lặng lẽ nghe, nắm tay vô thức siết chặt. Cậu hướng mắt nhìn mẹ và bà… đáy mắt vừa tội lỗi, vừa bối rối không biết phải thế nào.

    Cụ bà tóc đã bạc phơ cười hiền hậu. “Biết con vì lo cho ta mà về tận đây… ta không sao, cậu trai kia được cha con đưa vào viện X, hãy đi đi.”

    Cậu chỉ còn biết gật đầu, cúi chào bà mẹ rồi tức tốc bắt xe đến bệnh viện.

    Jun Myeon thấy mình đang đi lạc. Vẫn ngõ nhỏ quanh co, vẫn con đường rải sỏi… anh cứ đi lòng vòng một hồi rồi lại quay về chỗ cũ. Yi Xing buông tay anh, cậu chạy trước, chạy vào tâm ngõ tối đen. Đèn đóm đột nhiên tắt phụt. Anh cất tiếng gọi, Yi Xing, Yi Xing à, em có nghe được tiếng anh không. Jun Myeon cứ thế chạy mãi, chạy cho tới khi hai chân mỏi nhừ, những bức tường xung quanh mờ đi rồi tan biến, chỉ để lại dáng cậu một mình đằng xa. Gương mặt trắng thất thần… cậu nhìn anh im lặng rồi quay người bỏ đi.

    “Yi Xing!!”

    ..

    .

    ~

    BGG, 030913

    Mừng sinh nhật một người quan trọng nữa ^^

    =============/.

    Có lần tôi đọc được fanacc của một Etic. Chị ấy nói khi ở sân bay, Tao hay bày trò, Kris bước đi bản mặt lạnh lùng,… chỉ có Lay là luôn mỉm cười.

    Cả trên stage, cả ở sân bay lẫn những khi xuất hiện trước đám đông, Yi Xing cậu ấy vẫn giữ một nụ cười trên môi như thế. Gương mặt ngơ ngác, ánh mắt dịu dàng. Vậy là tôi bắt đầu nghĩ về những điều ẩn sau nụ cười mà mọi người vẫn ngắm của Yi Xing.

    Yi Xing cậu ấy cũng là người bình thường mà thôi. Trên stage là Lay, trước mặt fan cũng là Lay, nhưng khi về nhà, về với những người thân yêu, khi không còn ngẩng đầu dưới ánh đèn rạng ngời của sân khấu, cậu là Yi Xing, là Zhang Yi Xing với những nỗi niềm chôn giấu. Con người ta hỉ nộ ai lạc, người thì tất cả phô bày, kẻ lại giấu kín nỗi lòng tâm tư. Cũng biết đau biết buồn biết giận, nhưng chỉ để lộ chữ “lạc” cho người đời nhìn mờ mịt. Điều đấy không phải là giả tạo, chỉ là sự kìm chế của cảm xúc, để có thể làm như mạnh mẽ hơn lên.

    Vậy nên, Những lúc thế này…

    Những lúc thế này là như thế nào ? Là những lúc trái tim cảm thấy đau, thấy trống trải cô đơn. Trái tim vì lo lắng cho người quan trọng ở quê đang bệnh mà quặn thắt. Cũng là lúc vì áp lực tập luyện, những chấn thương phủ lên. Cũng là lúc ngỏ ý muốn được về quê thăm gia đình mà bị ngăn cấm, cay đắng khi vấn đề nhạy cảm fan đả động đến trên show sẽ bị edit và cắt phụt. …Chất chồng những lo nghĩ tâm tư rối như tơ vò mà miệng vẫn luôn nở nụ cười. Nụ cười càng nhìn càng thấy đắng. Những lúc như thế… Trong thâm tâm Yi Xing hay lặp đi lặp lại câu “những lúc thế này”, là cậu đang mong đợi, dù xa gia đình nhưng bên cậu vẫn còn đủ đầy yêu thương, những người anh em, và quan trọng là Anh.

    Kim Jun Myeon. Tôi ship Kim Jun Myeon với Zhang Yi Xing không có lý do.

    Tôi chỉ thích nhìn thấy hai người đứng ở cạnh nhau, Jun Myeon dịu dàng cười đặt tay lên vai Yi Xing như che chở, yêu thương nhìn cậu. So với những thành viên khác của EXO, điều kiện của Jun Myeon khá hơn rất nhiều ? Nhưng đấy không phải điều quan trọng. Bản thân tình cảm không mua được bằng tiền. Dù một bên hay hoạt động ở Hàn, một bên ở Trung nhưng mỗi khi hợp lại, chỉ cần đứng cạnh nhau thôi tôi cũng cảm nhận được sự quan tâm của anh dành cho cậu ấy. Jun Myeon giống như bà cô hay lo lắng cho các thành viên khác. Anh quan tâm chăm sóc dịu dàng ân cần nhường nhịn. Thiết nghĩ, bên cạnh cậu ấy cần một người như anh. Đủ chu toàn để mang đồ cậu để quên, đủ chin chắn bù đắp cho cậu những phút giây ngơ ngác. Bà cô thì sao ? Quan trọng không thế ? Chính vì “bà cô” nên anh dù vụng về trong tình cảm nhưng thật sự hết sức chu toàn, là con người đĩnh đạc đúng mực, có trước có sau.

    Có người bảo, couple SuLay mờ mờ nhạt nhạt không có mấy moment. Ừ thì hai giai không thường skinship, cũng không có nhiều thời gian ở gần gũi nhau……… Nhưng chính vì thế tôi mới cảm nhận được sự chân thật. Bởi không phải tình cảm nào cũng dễ dàng phô ra cho thiên hạ! Nhất là những kẻ khờ thích giấu tâm tư trong lòng.

    -Haku.

    Share this:

    Like this:

    Số lượt thích

    Đang tải…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Sunny, My Lady ( Tae Yeon – Sunny Snsd Fanfic ): Chapter 9
  • Thiên Nga Đen
  • Nhật Kí Làm Mẹ Của Kim Taeyeon – Baekyeon (Chap 2)
  • Truyện I Want You Chap 11
  • Ước Gì Được Nấy – Chap 4
  • Bạn đang đọc nội dung bài viết Mừng Sinh Nhật (Sulay) – Series #2 trên website Richlandemerald.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100