Fic Yunjae – Hồng Thanh

--- Bài mới hơn ---

  • Oneshot Pg13 Ngoại Tình
  • Lãnh Cung Part 1
  • Chap 22: Han Jul

    “ Em sao vậy?”

    Mấy ngày nay thấy cậu không có tinh thần, lại hay lo lắng như vậy, không nhẽ mấy ngày anh đi công tác có chuyện gì xảy ra  sao

    “ Em… Yun Ho, mấy ngày nay Han Jul đều ghé đến chỗ SuSu, cô ấy hình như muốn lấy lại SuSu khỏi em, em phải làm sao đây?”

    Kể ra đã hơn 1 tuần nay, Han Jul đều đến chơi với SuSu, mà bé con còn nhỏ như vậy sẽ không hiểu được cảm xúc của cậu, mà cậu cũng không thể bắt ép nó không được chơi với mẹ nó được. Nhưng nếu cứ tình trạng này, cậu sợ có ngày Han Jul sẽ ôm bé ra khỏi vòng tay cậu…Cậu làm sao chịu được điều ấy chứ?

    “ Sao lại như vậy? Cô ta không phải có gia đình riêng rồi sao ? »

    Anh nhíu mày suy nghĩ, cớ gì đang yên đang lành lại nhắm vào SuSu chứ, người đàn ông kia có biết chuyện này không ?

    «  Nghe bảo bị sẩy thai, sau này không thể sinh con được, em cũng không biết nhưng mà nếu Han Jul thật sự có ý định cướp SuSu thì làm sao đây ? Cô ấy là mẹ của SuSu… em em… không thể mất con ! »

    Anh biết cậu luôn coi SuSu như tính mạng của mình vậy, nên chỉ cần việc gì đụng đến SuSu cậu đều ăn không ngon ngủ không yên, mà lần này vấn đề lại quá lớn. Anh tuy không học luật nhưng một chút cơ bản vẫn có thể biết được, cậu và Han Jul không có ràng buộc pháp luật mà có con với nhau, nếu đưa ra tòa lợi thế lúc nào cũng nghiêng về người mẹ. Tuy nhiên anh sẽ không để Han Jul dễ dàng cướp đi SuSu, cướp đi cuộc sống hạnh phúc hiện tại  của gia đình anh.

    “ Em lo lắm, chiều nay mình đi đón con sớm 1 chút sau xin phép cho nó nghỉ mấy ngày được không? Em sợ Han Jul cứ thế bế bé con đi luôn, em…”

    “ Được, chiều chúng ta cùng đi đón SuSu, nếu gặp Han Jul chúng ta sẽ nói chuyện thẳng thắn luôn, SuSu sẽ không rời em đâu, đừng suy nghĩ linh tinh nữa”

    “ Uhm”

    Được anh an ủi, cậu cũng bớt lo nhiều, nhưng đầu cậu vẫn không thể buông rơi cái vấn đề này được, SuSu bé bỏng của cậu bé con cậu coi trọng hơn cả tính mạng mình……

    ……………………

    Có thể nhiều người không hiểu vì sao Han Jul lại bỗng nhiên muốn có SuSu, vì sao hồi xưa ghét bỏ bé con như vậy mà giờ lại tỏ vẻ thân thiết gần gũi? Thực ra chính bản thân cô cũng đang rất rối loạn, hồi trước vì những đau đớn, khổ nhọc vì việc sinh con mà việc học cô cũng phải từ bỏ, rồi sau đó vì sinh con mà vóc dáng không còn đạt chuẩn để đi làm người mẫu… tất cả đều vì đứa bé đó mà cô mất hết ước mơ từ nhỏ của mình thì nói sao cô lại không ghét cay ghét đắng. Với lại hồi ấy cô chỉ là cô gái 21-22 tuổi đang trong cái tuổi nổi loạn, tuổi đam mê và yêu thích bản thân nên việc có con lúc ấy đối với cô chính là trở ngại, mà cô đến lúc vấp vào mới hoảng hốt phát hiện ra mình đã ngu ngốc, đã điên khùng đến mức nào khi tự ý đòi lấy chồng, sinh con khi chính bản thân mình chả hiểu việc đó quan trọng và phức tạp đến mức nào. Hồi ấy nhìn thấy 1 Kim Jae Joong nhu thuận nhút nhát cô thật rất muốn bắt nạt, rồi từ từ lại muốn chiếm hữu, muốn có cảm giác chiến thắng khi liên tục bị cậu từ chối và trốn tránh. Cô thậm chí không từ thủ đoạn để có được cậu trai vừa xinh đẹp vừa dễ bắt nạt như vậy. Đến tận bây giờ, khi nhìn lại mọi chuyện cô không biết hồi ấy cô có yêu cậu không nữa, hay chỉ vì cảm giác thích thú mà khiến cậu thuộc về cô, cô chỉ biết sau đó cô càng ngày càng lạnh nhạt, càng chán ghét cậu và cả con trai của cả hai nữa.

    Còn bây giờ, khi lấy được người chồng ưng ý cũng đã qua cái tuổi nổi loạn, sự nghiệp cũng đã ổn định cô lại trở thành người vợ ngoan đúng nghĩa, cũng rất háo hức chờ mong đứa con bé nhỏ của mình ra đời, nhưng cô lại chẳng thể ngờ được chỉ vì bước hụt 1 bước chân mà cô đã mất đi thiên thần bé nhỏ ấy, cô lại càng đau lòng hơn khi bác sĩ bảo sau này cơ hội sinh con của cô thật khó, rất rất khó để có thể có thai chứ đùng nói đến sinh em bé.

    Tuy rằng chồng cô nói rằng anh chỉ cần có cô, không có con cũng không sao nhưng làm sao lại như vậy được, vợ chồng sống với nhau dù hạnh phúc thế nào cũng sẽ không trọn vẹn khi không có đứa con minh chứng cho hạnh phúc của họ.

    Thời gian tĩnh dưỡng ở nhà, cô lại nhớ đến đứa con bị cô lạnh nhạt kia, đứa bé ấy trong trí nhớ của cô khá bụ bẫm, giống Jae Joong nhiều lắm nên khuôn mặt nhìn rất khả ái, tuy nhiên trước đây với cô lại rất đáng ghét. Đôi khi cô nghĩ, có phải vì trước đây cô ghét bỏ đứa con đầu tiên nhiều như thế nên ông trời mới không dám đưa đứa thứ 2 cho cô không?Vì sao khi cô chờ mong thiên thần nhỏ này ra đời, khi đã bầu tháng thứ 4 rồi vẫn có thể sẩy thai, đứa con gái cô cẩn thận nâng niu ấy vậy mà lại bỏ rơi cô.

    Cũng trong khoảng thời gian này cô đã lén đi nhìn SuSu, bị cậu bắt gặp, cấm cản cô vẫn không ngưng được mà đi nhìn nó… rồi đến khi chồng cô đi theo và phát hiện…

    Vì vậy, sau khi nói rõ chuyện với chồng, cũng như thẳng thắn nói chuyện với Jae Joong và Yun Ho, cô đã quyết định nhờ pháp luật phân xử. Cô muốn SuSu về ở với cô, đứa con này rất ngoan, rất vui vẻ, cô chỉ mới đến chơi cũng mấy ngày thôi mà tâm trạng cũng đã tốt lên rất nhiều.

    …………….

    “ Cậu làm luật sư cho Han Jul?”

    Yoo Chun ái ngại nhìn cậu, lúc ấy mẹ chỉ nói là vụ kiện của di park nên cậu mới nhận lời, ai ngờ đến khi tài liệu đến tay mới biết là vụ tranh chấp quyền nuôi con giữa han Jul và Jae Joong chứ? Haizzz

    “ Thôi… tớ tìm người khác vậy!”

    Cậu hơi buồn khi không thể nhờ được Yoo Chun, về lĩnh vực này Yoo Chun đang là 1 luật sư có tiếng, Han Jul thật nhanh tay, cô ấy hẳn đã lên kế hoạch hết rồi.

    “ Uhm, tớ có thể giới thiệu cho cậu mấy đồng nghiệp…”

    “ Jae Joong..”

    Mặc kệ Yoo Chun gọi, cậu đã không còn khí lực để nói chuyện rồi, mọi bất lợi đều roi về phía cậu, cậu phải làm sao đây??

    “ SuSu pâp của con về rồi này!”

    Chang Min mở cửa liền thấy khuôn mặt đầy tâm sự của cậu, “ Anh có chuyện gì không vui à?”

    “ Uhm.. Anh cũng không giấu cậu, anh và mẹ của SuSu đang tranh chấp quyền nuôi con, bất lợi lại nghiêng về phía anh, mà luật sư anh vẫn chưa tìm được ai có thể đảm bảo thắng kiện… haizz cậu nói xem, anh sao lại không lo chứ!”

    Cậu ảo não nhìn Chang Min, sau lại cố mỉm cười khi thấy bé con đang chạy lại gần cậu

    “ Anh lo làm gì, để đấy em lo cho, tưởng chuyện gì to tát chứ?”

    “ Cậu lo cho anh được cái gì?”

    Bế bé con lên, cậu biết Chang Min rất tốt nhưng mà Chang Min không phải luật sư nha làm sao giúp cậu đây?

    “ Anh hình như có chút khinh thường em? Được rồi danh thiếp của em đây, tuy vấn đề này không phải sở trường của em nhưng em sẽ làm hết sức mình, anh về tập hợp những tài liệu đang có rồi đưa qua cho em, em nhận vụ này cho, chỉ cần bao em ăn từ giờ đến khí thắng kiện là được

    “ Ahh…!!”

    Nhìn danh thiếp Chang Min đưa cậu có chút ngẩn người, nhóc này cư nhiên là luật sư kinh tế, cậu còn nghĩ nhóc này đang học đại học chứ? Thật đúng là không thể nhìn vẻ ngoài mà đoán được nha

    “ Sao nào, anh không tin em?”

    Chang Min thấy biểu cảm của cậu liền biết trong đầu cậu đang suy nghĩ cái gì

    “ Yên tâm, nhìn anh và SuSu em đã biết vụ này em nhận tất nhiên sẽ thắng, anh nhớ nấu nhiều chút, trưa tới giờ em chưa ăn”

    “ Được, anh về trước chuẩn bị!”

    End Chap 21.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Mistake – Yunjae (Chap 11 – 15)
  • Tuổi 16 Và Có Cục Cưng – Chap 2 – 1/2
  • Trọn Bộ Bí Kíp Xông Hơ Sau Sinh Để Mẹ Vừa Khỏe Vừa Đẹp Như Gái Đôi Mươi
  • Những Dấu Hiệu Mang Thai Mẹ Nào Cũng Nằm Lòng
  • Xét Nghiệm Trước Khi Mang Thai Có Thực Sự Cần Thiết – Hệ Thống Y Khoa Diamond
  • Đời Không Như Fic

    --- Bài mới hơn ---

  • Bí Kíp Dưỡng Da Chăm Tóc Cho Mẹ Bầu Sau Sinh
  • Ngừa Thai Trong Thời Gian Cho Con Bú Sữa Mẹ (Phần 1)
  • Bị Nấm Âm Đạo Khi Mang Thai Webtretho Đã Nói Gì
  • Quan Hệ Tình Dục Khi Mang Thai – 5 Nguyên Tắc Cần Ghi Nhớ
  • Bà Bầu Ăn Mực Được Không & Có Bầu Ăn Mực Rim Được Không?
  • Author: shinjimin

    Pairing:kaihun

    Gerne: pink, crack

    Ratting: K

    Lấy cảm hứng từ cái này và cái này :3

     

    Begin~

    “Sehun!” Jongin nói vọng từ ngoài phòng khách vào.

    “Ừ”

    “Sehun!”

    “Tao đây, có gì nói luôn đi” Vẫn chả có đứa nào chịu rời khỏi chỗ của nó.

    “Ra đây tao bảo”

    “Tao đang bận, nói luôn đê”

    “Mày thì bận cái khỉ gì?”

    “Ra đây chơi game với tao. Chơi một mình tao chán!”

    “Ờ, lúc khác đi, tao bận” Đấy, biết mà, thằng bạn nó không ngủ thì chỉ có ăn, mà không ăn thì chỉ có rủ nó chơi điện tử mà thôi, thật là rảnh rỗi mà.

    “Má mày, đang làm cái mẹ gì đấy?” Jongin bực mình, xông thẳng vào phòng nó, kéo xệch cái màn hình ra trước mặt mình.

    “…”

    “…” Thằng nhóc tóc vàng trợn trừng mắt, hết nhìn thằng kia rồi lại nhìn màn hình máy tính của nó, dường như không thể tin vào mắt mình.

    “…”

    “…”

    “Mày nhìn vừa thôi, thủng mặt tao” Không chịu nổi cái vẻ mặt điên điên khùng khùng của thằng bạn mình, nó đẩy thằng kia sang một bên, tiếp tục dán mắt vào máy tính, mà thực ra cũng chẳng hiểu nó có biết mình đang làm gì không nữa.

    “Ha ha ha ….ha ha ha…” Jongin sau khi bừng tình khỏi cơn sốc thì lăn bò ra mà cười.

    “Cười cài gì mà cười? Thằng điên kia, tao bảo mày không cười nữa cơ mà” Sehun bực mình, túm cổ áo thằng kia, không cho nó lăn hết bên này sang bên kia nữa.

    “Hờ hờ .. hờ hờ… Má mày… tao biết mày gái tính…, nhưng không phải.. hờ hờ… gái tính đến mức ngồi đọc ngôn tình đấy chứ?”

    “Có mày là cái thằng gái tính í” Sehun lườm thằng bạn nó đến cháy cả mặt.

    “Ờ, tao gái tính, nhưng mà có thằng còn phải nằm dưới thằng gái tính cơ” Thằng bạn nó nhếch khoé miệng, vẻ mặt như sói già sắp ăn được thịt heo.

    “Má mày… tại bố mày có máu buồn thôi. Mày toàn … mà không thèm nhắc nữa. Bố không đọc ngôn tình, fanfic mà mày” Nó thẳng chân đạp thằng kia xuống đất.

    “Có gì khác?”

    “Ngôn tình viết về đứa nào tao đếch biết, nhưng mà fanfic viết về mày”

    “Rồi sao?”

    “Đếch sao cả.” Nó dừng một tẹo, vẻ mặt ngẫm nghĩ. “Mà fanfic viết về mày mà có giống mày đếch đâu, là lấy tên mày nhưng mà tả về một thằng vừa đẹp trai, vừa nhảy giỏi còn ôn nhu nữa, tóm lại là đếch giống mày!”

    “Tao còn chưa đủ đẹp trai, nhảy giỏi cho mày ngắm à?”

    “Bố mày mà phải ngắm mày á? Không thèm nhá”

    “Cứ cho là thế đi, nữ chính là ai?” Thằng kia tỏ vẻ quan tâm, ngồi khoanh chân ngoan ngoãn hỏi chuyện.

    “Là mày” Nó tỉnh bơ, cười sáng lạng.

    “Đừng bảo nam chính là mày nhá” Jongin nhăn mặt nhìn cái vẻ thích thú trên mặt thằng kia.

    “Mày cũng có lúc thông minh phết” Nó cười toe.

    “…” Thằng tóc vàng mặt mày nhăn nhúm, mười phần thì mười một phần đen, lặng lẽ đi ra khỏi phòng.

     

    ———

    “Ê Jongin!”

    “Gì?”

    “Mày quay ra đây xem nào?”

    “Mày nói luôn đi!”

    “Quay ra đây thử xem nào? Có biết Jongin trong fic đáng yêu thế nào không? Tao gọi là quay ra, còn làm mấy trò dễ thương đấy!”

    “Đếch phải tao!” Thằng tóc vàng quay ra nhìn thằng kia, còn cười nhe đủ cả hai mươi mấy cái răng của nó ra nữa. “Mà chả biết đứa nào khó chịu vì tao làm aegyo đâu”

    “Vì cái mặt của mày lúc làm aegyo quá ngu ngốc thôi”

    “Chứ không phải mày ghen vì tao hay làm aegyo với Kyungsoo để đòi ăn đêm hả?”

    “Không phải!”

    “Tao nói chỉ có chuẩn thôi nhá, tao đi guốc trong bụng mày rồi”

    “Mày chả bao giờ đáng yêu được như trong fic”

    “Vì tao là con trai, và tao không dễ thương. Là nam tính!”

    “Mày cũng chỉ là chó con thôi” Nó lầm bầm quay đi, thằng bạn nó đúng là không lúc nào hết đáng ghét, nó thật không hiểu làm thế nào mà một thằng đẹp trai như nó lại gắn liền với một thằng đáng ghét như Jongin.

    ——-

    “Jongin!”

    “Sao?”

    “Sao lại có người ôn nhu như vậy chứ?”

    “Mày đang nói cái mèo gì đấy?”

    “Trong fic mày đã nấu cháo cho tao ăn lúc ốm đấy”

    “Ờ. Rồi sao?”

    “Còn nắm tay tao cho vào túi áo khoác cho đỡ lạnh nữa”

    “Rồi sao?”

    “Còn hát ru cho tao lúc tao mất ngủ nữa”

    “Mày bị mất ngủ à?”

    “Không”

    “Trời đang lạnh à?”

    “Đang là 300 có lẻ, mày nghĩ là lạnh à?”

    “Thế mày bị ốm à?”

    “Tao vẫn khoẻ, trừ việc ngồi nghe mày hỏi vớ vẩn”

    “Thế mày kể tao nghe cái fic của mày để làm cái gì hả?”

    “Thộn như mày còn lâu mới hiểu” Nó thở dài, trở lại với mấy cái fic và tiếp tục mơ tưởng…

    Im lặng…

    Im lặng…

    Im… à không, có tiếng thằng dở hơi nào đó đang cười khúc khích.

    Vẫn đang cười khúc khích

    Vẫn chưa chịu ngừng cười…

    “Sehun! Mày bị gì mà cười lắm thế?”

    Vẫn đang cười khúc khích

    “Mày dám xem phim con heo một mình hả?”

    “Đầu óc mày đúng là đen xì như màu da của mày, Jongin ạ”

    “Bố mày không đen”

    “Da mày trắng đến nỗi fan tả mày là một con mèo lông đen ha ha ha….” Nó chỉ vừa mới ngừng cười và giờ lăn luôn lên giường

    để cười tiếp.

    “Ờm” Nếu không phải đang chơi game, Jongin dám chắc nó đã vớ lấy cái gối, hay cái chăn nào đó mà chùm thằng kia lại và cho nó một trận nhừ tử.

    “Và fan tả mày là mèo con của tao…” Nó ngân nga sau khi đã lăn lộn vài vòng trên giường để cười và đưa tay xoa đầu thằng bạn. “Mèo con nini đáng yêu của tao”

    “Tao sẽ cho mày một trận nếu mày không ngừng kể nển về đống fanfic biến thái của mày”

    “Cứ thử xem, nini đáng yêu”

    Chỉ vài giây sau đó Sehun thấy nó bị đè ra giường, giãy dụa và không ngừng cười được…

    ——-

    “Mày kể cái đống fic sến súa kia cho tao nghe làm gì?”

    “Để mày học tập mà làm theo, đồ chậm hiểu”

    “Em chỉ được nhìn một mình anh, hôn một mình anh và yêu một mình anh thôi nghe không?”

    “Mày đang nói cái mẹ gì đấy?”

    “Mày thấy tao hợp với cái kiểu sến súa đấy hả?”

    “Không”

    “Thế đừng có bắt tao học theo mấy cái fic của mày”

    “Không! đồ chậm hiểu!”

    “Sao mày bảo tao chậm hiểu?”

    “Bởi vì mày chậm hiểu”

    “Thế không lẽ mày bắt tao làm mèo con của mày? Tao là người, thế quái nào mà làm mèo được?”

    “Tao bảo mày chậm hiểu thật không sai mà”

    “Thế ý mày là gì? Nói toẹt ra đi”

    “Ý tao là mày cho tao nằm trên đi”

    “Mày cứ thử đè được thằng gái tính như tao rồi nói tiếp nhá”

     

     

     

    End

     

     

    Share this:

    Like this:

    Số lượt thích

    Đang tải…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Là Trả Thù Hay Tự Dâng Thân ?! – Phiên Ngoại I
  • Aaty (Illu) – Chap 22
  • Love Cake [Chap 4
  • Huyết Áp Cao Khi Mang Thai Có Nguy Hiểm Không?
  • Thê Tử – Chanbaek, Hunhan (Chap 36 – End)
  • 4 Years Of Infinite – Project Fic Infinite

    --- Bài mới hơn ---

  • My Soulkeeper – Chap 10.2
  • Longfic] Vợ Ơi Là Vợ!!! L Jeti L Pg
  • Anh Yêu Em (Vkook) Chap 2
  • Wonkyu – Trang 5 – Pylovekyu Giáo Chủ Wonkyu Giáo Phái
  • {Wonkyu Ver} Mistake (Chap5)
  • Đối với mình thì INFINITE thực sự là một nhóm nhạc tuyệt vời, kể cả đối với việc mình không phải fan của họ đi chăng nữa. Vậy nên mình đã quyết định làm 1 project fics về họ. và tất nhiên Couple là XYeol… :))))) /cười hiền lành/ gồm MyungYeol, WooYeol và DongYeol. Và những couple khác như GyuWoo, WooYa.

    Nhưng khi xem những show truyền hình thì mình cảm thấy rất thoải mái. :3 Họ không quá xa vời như một số idols khác mà cứ giản dị và yêu thương như vậy khiến ai cũng muốn làm fan của họ.

    Hoya: Thực sự thì nhìn “chú” càng ngày càng đáng yêu =)))) và

    “chú” biết không, cháu đã thấy chú là uke đấy chú ạ… lên mạng search fic WooYa =)))))) và hiển nhiên là không có =))))) nên một ngày nào đấy cháu sẽ viết fic cho chú uke và lại rape não các bạn choẻ Inspirit rồi… =)) (xin lỗi các bạn trước :)))

    Maknae SungJong: ồ dê ~ Cậu bé kẹo chanhhh ❤ ❤ ❤ cậu còn nhớ cái fic JongYeol con viết chớ? Cái fic NC mà cậu ontop xong hành hạ Yeol của con ý =)))))) con thích hình ảnh cậu on top lắm mặc dù ngoài đời cậu chả có cơ hội đâu =)))))) cơ mà con vẫn muốn một lúc nào đó cậu đọc được cái fic đấy của con rồi đến tìm con bảo con viết tiếp cho cậu vì cậu yêu SungYeol nhiều lắm nhưng vì nó yêu MyungSoo mất rồi (hoặc WooHyun) nên cậu chỉ yêu được nó trong fic của con mà thôi… =))

    MyungSoo: Cậu rất đẹp trai đấy, cậu biết mà đúng không Myung? Vậy nên mình đã tin tưởng giao SungYeol cho cậu =)) đùa thôi =))))) chả có chuyện đấy đâu. Mình chỉ muốn nói với cậu vài câu là Yeol đã bỏ tất cả những mối tình khác để đi theo cậu rồi, thì đừng có mà vớ vẩn =.=** Cậu cứ đợi đấy! =)) mau mau cứoi nó điiiiii ~~

    Một lần nữa. chúc mừng INFINITE ❤

     

    Share this:

    Like this:

    Số lượt thích

    Đang tải…

    --- Bài cũ hơn ---

  • He’S My Bodyguard _ Extra
  • Mừng Sinh Nhật (Sulay) – Series #2
  • Sunny, My Lady ( Tae Yeon – Sunny Snsd Fanfic ): Chapter 9
  • Thiên Nga Đen
  • Nhật Kí Làm Mẹ Của Kim Taeyeon – Baekyeon (Chap 2)
  • Mĩ Nhân Ngư [Long Fic

    --- Bài mới hơn ---

  • Ngoan, Yul Yêu Em
  • Hoàng Thượng, Thỉnh Tự Trọng
  • Truyện Hoàng Thượng, Thỉnh Tự Trọng Chương 8
  • 11 Mẹo Đơn Giản Giúp Mẹ Bầu Giảm Ốm Nghén
  • Vùng Kín Thay Đổi Như Thế Nào Khi Mang Thai Và Sinh Nở
  • Pairings: Yewook,Eunhae, Kyumin is main and các couple quen thuộc của suju

    Disclaimer: vẫn là câu nói muôn thuở của au: “các nhân vật chính thuộc về nhau”

    Summary: trên trái đất luôn có hai thế giới song song với thế giới chúng ta

    – đây là fic được sự dụ dỗ của Rin đối với e Rin ( dụ dỗ cái gì thì chỉ có hai người bít), và Rin là writer và sửa lải cốt truyện còn e Rin là người nêu ra í tưởng và coi lại< mặt dù hok cận nhưng cứ coi là cận

    Nhiều người trên thế giới không biết có một thế giới đang tồn tại và phát triển song song với chúng ta. Họ cũng sống và làm việc như chúng ta, cũng có tình cảm như con người. Đó là thế giới đại dương sâu thẩm của người cá là Vương quốc Saphire

    Thế giới này được trì vị với một hoàng thượng KangIn hùng dũng và tài ba cùng với Hoàng Hậu LeeTeuk là mĩ nhân ngư đẹp nhất thế giới này. Họ có ba người con, ngoan ngoãn, xinh đẹp nhưng hơi bị… và m ột người con nuôi.

    1. Đại hoàng tử HeeChul, cậu có một chiếc đuôi màu đỏ lấp lánh, năm nay cậu vừa tròn 18 tuổi, và được vua cha ban cho một món quà đó là đôi chân để được lên bờ.

    Thành tích: mỗi lần cất tiếng hét là y như rằng: cá thì nổi, đất thì rung và đương nhiên Long Cung cũng bị thiệt hại không ít.

    2. Nhị Hoàng tử Donghae, cậu thì lại có một chiếc đôi màu xanh Saph i re, cậu nhỏ hơn HeeChul một tuổi. Thành tích, làm chết bao nhiêu già trẻ trai gái nơi cậu ” đi ” qua, với vẻ đẹp được thừa hưởng từ hoàng hậu của chúng ta.

    3. Cùng tuổi với DongHae, con nuôi của Hoàng Thượng và Hoàng Hậu, là Vương Gia Sung Min, thành tích thì cũng không ít hơn hai người kia, làm các chàng trai trong thành của chúng ta xỉu hết vì mất máu, chết không được mà sống cũng không xong, à quên nữa Min nhà ta sở hữu một chiếc đuôi màu hồng.

    4. Hoàng tử út của chúng ta một chiếc đuôi đọc nhất vô nhị, chiếc đuôi màu tím có kim sa, cậu là Ryeowook, một hoàng tử hiền lành, tốt bụng và có tài nấu nướng rất… tuyệt, ngon hơn cả người hầu nấu nữa . Cậu không làm ai phải chết hay tàn phá gì cả, nhưng cậu đã làm cho bao người chết vì tính hậu đậu bất cẩn.

    Chúng ta sẽ quay lại thời điểm trước khi Minie của chúng ta ra đời

    Mẹ của Min là bạn thân của Hoàng Hậu , vì đã đủ tuổi nhưng vẫn còn nhát nên khi được ban một đôi chân đã kì kéo ” ăn vạ” Leeteuk, dù không muốn nhưng vì chiều bạn mà lên bờ cùng.

    – Cậu lên bờ nếu có cần gì mình giúp thì hãy lấy cái vỏ sò này mà thổi. Vừa đưa một vỏ sò màu hồng cho bạn mình Leeteuk vừa nói.

    – Cám ơn cậu nhiều nha teukie, yêu cậu nhất đó * hai con mắt lóng la lóng lánh chớp chớp*

    – Thôi đi, xạo quá àh, đi cho lẹ không thôi Hoàng thượng phát hiện ra thì mệt lắm

    Mẹ Min đã bơi lên bờ, tìm gặp được cha Min. Cha Min đã đưa bà về nhà và xin cưới. Sau đám cưới khoảng 1 năm bà mang thai và hạ sinh Min, nhưng vì Min không phải có hình dạng con người như bao đứa trẻ khác, họ đã bị xua đuổi, bà ôm đứa con trong tay mà đêm nào cũng khóc vì mệt mỏi, sức cùng lực kiệt và biết mình không sống được bao lâu bà đã ra biển thổi vào vỏ sò nhờ Leeteuk chăm sóc cùng đứa con của mình. Sau khi Leeteuk đưa đứa bé đó xuống biển, thì bà cũng ngã quỵ và tan thành bọt biển

    Còn ba của Min vì thương nhớ quá đỗi hai mẹ con Min dù biết họ không phải là con người, dẫn đến tình trạng bệnh tương tư.Và ông không chịu ăn hay uống gì nên đã lâm trọng bệnh và ra đi theo mẹ Min sau một năm tìm kiếm hai người không một dấu tích.

    Trở lại lại với câu chuyện của chúng ta nào: Vì Chul đã tròn 18 nên ngày hôm nay rất đặt biệt đối với cậu, cậu được tặng một đôi chân để lên bờ. Còn ba người kia tuy chưa đủ tuổi, kèm theo tính tò mò chết không bỏ của mình nên đã dùng kế mè nheo kèm theo cặp mắt bobby để nhìn Hoàng Thượng và Hoàng Hậu, do hai người này thương con hay đúng hơn là muốn có thời gian hú hí với nhau nên đã đồng ý, và điều kiện là trước hoàng hôn phải quay về thủy cung. Và cuối cùng cả bốn người họ đã dẫn tay nhau lên bờ dạo chơi.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Lẩu Thập Cẩm Sci (Nồi Đặc Biệt)
  • Quyển Sách Ký Ức
  • He’s My Bodyguard _ Extra
  • 4 Idol Nam “nghiện” Đọc Fanfic Viết Về Mình
  • Khi Học Trò Nghiện Đọc Fanfic
  • Anh Về Rồi! [Long Fic

    --- Bài mới hơn ---

  • The Destiny – Chap 28
  • Hyukhae – Trang 8 – Sjonlylove13
  • – Papa – Shot1
  • Trả Thù Tổng Giám Đốc Ác Đốc – Chương 63: Lời Tỏ Tình Muộn Màng
  • My Fiction – You Complete Me …
  • Chap 14

     

    _Haenie! Dậy đi anh! – Hyukjae lay người Donghae dậy, bàn tay nhỏ vuốt nhẹ tóc anh.

    _Ưm… – Vươn tay kéo cậu vào lòng, anh hôn nhẹ lên môi cậu. – Em dậy sớm vậy? Đã đến giờ anh đi làm đâu.

    _Cũng sắp rồi. Anh mau dậy đi, còn đưa Sooyoen đi nữa. – Cậu mỉm cười kéo anh dậy.

    …………………

    Hyukjae khó nhọc cúi xuống ngăn tủ để lấy áo cho anh, bụng cậu giờ đã lớn lắm rồi.

    _Em ra ngoài đi. Anh tự làm cũng được. – Donghae bật cười nhìn cái dáng ôm bụng của cậu. Vừa yêu mà lại vừa thương.

    _Em muốn chăm chồng em cũng không được sao? – Hyukjae phụng phịu nói.

    _Xem kìa, lại dỗi rồi. Anh chỉ lo em mệt thôi. – Anh véo nhẹ má cậu.

    _Anh Donghae, mau đi thôi. – Sooyoen ngó vào gọi.

    _Ừ. Chờ anh một lát.

    …………….

    _Không. Chỉ cần hai người về sớm là được. – Lắc nhẹ đầu, Hyukjae nói khẽ.

    _Anh đi đây. – Donghae hôn nhẹ lên trán cậu rồi cùng Sooyoen đi làm.

    Còn một mình ở nhà, cậu lặng lẽ vào bếp dọn dẹp bát đũa rồi mang đống quần áo đi giặt. Hyukjae làm từ sáng đến trưa chẳng lúc nào ngơi tay, vì chỉ có như vậy cậu mới thôi nhớ anh. Ngả người lên chiếc giường ấm áp cậu khẽ thở dài mệt mỏi. Sáng sớm nay, Hyukjae đã sang phòng Sooyoen để kiểm tra, không phải là cậu nghi ngờ điều gì, chỉ là cậu muốn yên tâm hơn mà thôi. Mùi nước hoa của Sooyoen rất nhẹ và cũng không phải là mùi trên áo anh vào tối qua. Thở nhẹ yên tâm, nhưng rồi cậu bỗng tự hỏi, vậy mùi hương đó là của ai, anh có ai đó bên ngoài sao?

    Mọi suy nghĩ cứ quẩn quanh trong đầu cậu, Hyukjae mệt mỏi và khó chịu lắm. Từ khi mang thai, cậu ở nhà suốt, đến mức hôm trước đi mua đồ cùng anh mà cậu cũng quên mất đường. Giờ cậu đâu còn là cậu thanh niên xinh đẹp nổi tiếng nữa, Hyukjae giờ chỉ là một người sắp làm mẹ mà thôi. Thời gian ở nhà khiến cậu như bị cầm tù, không ra ngoài, chẳng biết gì về những đổi thay xung quanh, cậu khó chịu lắm. Càng như vậy thì cậu lại càng nghi ngờ anh nhiều hơn, mặc dù cậu biết, khi yêu, cần đặt trọn niềm tin vào nhau.

    Nhưng chẳng nhẽ cứ mãi tự dằn vặt chính mình bằng những lo lắng của bản thân. Cậu không chịu được sự bức bối này. Liệu có nên nhờ cậy một ai đó không?

    ~oOo~

    Kyuhyun thổi phù phù vào hai bàn tay lạnh cóng của mình, môi anh tái nhợt đi dưới cái lạnh buốt nhưng vẫn chẳng mất nụ cười. Ngó lên nhìn vào trong cánh cổng lớn, anh mong chờ cái dáng nhỏ nhỏ mau bước ra. Tựa người vào bức tường, anh hạnh phúc nhớ lại mọi chuyện, chỉ vài ngày trước, anh đã nghĩ mọi việc coi như chấm hết, tình yêu muộn màng mà anh dành cho cậu sẽ mãi chôn sâu. Vậy mà may mắn thay, cậu đã cho anh một cơ hội. Cơ hội này là cơ hội duy nhất, anh sẽ không để nó vụt mất, anh sẽ nâng niu và trân trọng vô cùng.

    _Anh chờ lâu không? – Sungmin mỉm cười ngó đầu ra khỏi cánh cổng.

    _Không. – Kyuhyun cười tươi – Em mặc đủ ấm chưa?

    _Rồi. Mẹ bắt em mặc nhiều lắm. – Cậu gật gật đầu – Mẹ còn bảo em mang cái này cho anh.

    _Mẹ cho anh sao? – Kyuhyun ngạc nhiên cầm chiếc bánh cafe nóng hổi trên tay.

    _Ưm. Mẹ nói anh thích ăn cái này nhất nên mẹ làm! – Cậu khẽ đáp.

    _………… – Anh không đáp, đôi mắt nâu nhìn chiếc bánh trên tay mà cười hạnh phúc. Có lẽ, mọi người đang đón chờ anh quay về rồi!

    ………………….

    _Bác thật là, sao lại dậy sớm mà làm mấy cái bánh đó chứ? – Henry bực bội uống một hơi hết cốc sữa.

    _Thằng bé đến từ sáng sớm để chờ Sungmin. Bác bảo mãi mà nó không vào nhà. Chẳng nhẽ lại để nó chịu lạnh như vậy sao? – Bà Lee bật cười nhìn đứa cháu mình.

    _Đấy là anh ta muốn thế chứ có ai ép đâu. Cháu ghét anh ta lắm. – Cậu nhóc lầm bầm trong miệng.

    _Sao mà cháu ghét?

    _Anh ta làm Minnie hyung buồn, cháu ghét những ai làm tổn thương Minnie hyung.

    _Nhưng chẳng phải Sungmin cũng đã cho thằng bé một cơ hội rồi sao? Cháu cũng nên rộng lượng chứ. – Bà xoa nhẹ tóc Henry.

    _Không bao giờ. Cháu nhất định sẽ không chấp nhận anh ta đâu. – Cậu nhóc hét lên rồi chạy nhanh lên phòng.

    Bà Lee mỉm cười buồn. Ban đầu, khi nghe Sungmin nói rằng cậu đã cho Kyuhyun một cơ hội, bà thật sự không thích. Không phải là bà ghét bỏ anh, chỉ là bà cũng như cậu, đã mất hết niềm tin rồi. Và hơn nữa, bà là một người mẹ, bà không bao giờ muốn con mình phải chịu những khổ đau. Nhưng rồi,… bà thấy cậu hay mỉm cười vu vơ bên chiếc điện thoại nhỏ, thấy cậu hát khe khẽ bên những chú thỏ bông được đặt ngoài cổng mỗi sáng, thấy cậu đứng bên khung cửa sổ để chờ đợi hình bóng của ai đó,… Bà biết, yêu là đau khổ, nhưng không được yêu thương còn đau khổ gấp vạn lần. Cậu đã chọn con đường đó, thì bà sẽ để cậu đi. Còn bà, một người mẹ, sẽ luôn đứng phía sau làm điểm tựa cho đứa con bé bỏng của mình.

    …………………

    _Mình đi đâu vậy anh? – Sungmin co người trong chiếc chăn nhỏ, đôi mắt trong veo ngước nhìn anh.

    _Em ngủ một lát đi, bao giờ đến nơi anh gọi. – Kyuhyun vươn tay vuốt nhẹ tóc cậu rồi lại tiếp tục lái xe.

    Sungmin chun chun mũi khi anh vẫn chẳng chịu nói nơi hai người sẽ đến. Nhưng thôi, ngủ một lát cũng được, chút nữa đằng nào cũng biết mà. Nằm một lúc mà cậu đã chìm ngay vào giấc ngủ. Hàng mi dày khép lại, đôi môi hồng nhạt thỉnh thoảng lại chẹp chẹp như đang nghĩ đến đồ ăn.

    Bật cười trước cử chỉ đáng yêu của cậu, tim anh chợt ấm áp nồng nàn. Giữa mùa đông lạnh buốt này, anh chẳng còn lo lắng gì nữa, vì có cậu ở bên anh rồi. Tập trung lái xe trên con đường vắng vẻ, lòng anh chợt rộn lên những điều khó nói.

    Hôm nay, thời tiết vẫn lạnh buốt nhưng chỉ có những cơn gió tràn về xuyên sâu vào da thịt, còn những bông tuyết trắng thì đã không còn rơi nữa. Lạnh như thế này nên chẳng ai muốn ra khỏi nhà, nhiều trường học còn cho nghỉ, vậy mà anh lại rủ cậu đi chơi. Cậu ngoan lắm. Anh rủ một cái là đi ngay, cậu còn chuẩn bị nào là đồ ăn, nước uống và cả áo ấm cho anh nữa. Kyuhyun thấy mình đang được trở về khoảng thời gian của 1 năm trước, khi mà cậu vẫn luôn ở bên cạnh và chăm sóc cho anh, lo cho anh từng chút một.

    …………….

    _Minnie! Dậy đi nào! – Xoa nhẹ mái tóc thơm ngọt của cậu, anh khẽ gọi. Anh giờ đây đối với cậu nhẹ nhàng mà dường như vẫn còn e dè lắm; như thể anh sợ, chỉ cần chạm khẽ một chút, cậu sẽ tan biến mất; nên anh chỉ dám ở bên và ngắm nhìn mà thôi.

    _Đến rồi sao? – Sungmin ngáp nhẹ rồi quay sang nhìn mọi vật qua ô cửa sổ. – Đây… đây là… Kyu… – Cậu lắp bắp nói, đôi mắt chợt ngỡ ngàng.

    Hôm nay, anh dẫn cậu ra biển. Có lẽ là hơi kì quái khi đi biển vào lúc lạnh nhất trong năm như thế này, nhưng anh vẫn muốn ra. Biển ở đây vắng và ngập gió. Mùi gió mặn chát và lạnh buốt tạt vào mũi vào mắt khiến cho cậu cứ nép chặt sau người anh.

    _………….. – Sungmin dịu dàng nhìn anh từ phía sau. Chàng trai có mái tóc rối bù trước gió đang vươn tay siết chặt lấy cậu. Chẳng hiểu vì sao từ khi bước ra khỏi xe, khi những cơn gió lạnh tái tê quấn chặt lấy da mặt, khi hơi muối mằn mặn dát họng phả đến mà lòng cậu lại ấm áp và ngọt ngào đến lạ.

    _Em nhìn này, anh đi vững rồi! Khi nào chúng mình kết hôn, anh sẽ cõng em và con trên lưng rồi chạy thật nhanh trên bờ biển! – Kyuhyun reo lên hạnh phúc khi anh đã đi được một quãng đường dài.

     

    _Em…và…con sao? – Sungmin sững sờ nhìn anh.

     

    _Ừ. Chúng ta sẽ là một gia đình hạnh phúc! – Anh đi đến ôm lấy cậu vào lòng.

     

    _….Hạnh phúc?…. – Sungmin tự thầm thì với bản thân trong lòng anh.

     

    Sungmin mỉm cười nhẹ với chính mình khi những kí ức ấm áp ùa về. Liệu anh có nhớ lời anh hứa không nhỉ? Hay anh dẫn cậu đến biển chỉ là sở thích của bản thân mà thôi.

    _Em lên đi!

    _………….. – Sungmin giật mình nhìn xuống, anh đang quay lưng về phía cậu.

    _Mau lên nào. Bãi biển này dài lắm, anh muốn đi hết trong sáng nay. – Kyuhyun giục giã, đôi mắt anh hiền hòa nhìn cậu.

    Nhẹ nhàng ôm lấy cổ anh, Sungmin tựa đầu mình vào tấm lưng vững chãi. Đứng thẳng dậy khi cảm nhận hơi ấm của cậu đã thật gần bên mình, anh chậm rãi đi từng bước thật nhỏ trên bờ biển.

    Trên bãi cát dài vắng vẻ, một người đàn ông cao lớn đang cõng người yêu của mình. Cả hai ngập trong những chiếc áo khoác to lớn nhưng vẫn đủ để nhìn thấy nụ cười bình yên trên môi họ. Gió lồng lộng thổi đến từng đợt, mái tóc anh và cậu tung bay rồi cuốn nhẹ vào nhau. Áp đôi má đỏ bừng vì lạnh và ngượng ngùng vào cổ anh, Sungmin hít đầy lồng ngực hương thơm ấm áp.

    _Em biết không? Anh đã tưởng sẽ không bao giờ được cõng em rồi đi thật chậm bên bờ biển…..Vậy mà, giờ đây em đang tựa vào lưng anh….. Cứ như thể là một giấc mơ vậy…….

    Sungmin dịu dàng ngước nhìn người con trai đang cõng mình. Cậu cũng như anh vậy, cũng đã ngỡ cả cuộc đời cậu sẽ chẳng có được giây phút ngọt ngào bên anh. Vậy mà giờ đây, anh đang ở bên cậu, yêu thương cậu thật nhẹ nhàng.

    _Sau này,… khi chúng mình có con…. anh sẽ cõng cả con mình nữa…. Lúc đó, em sẽ đi bên cạnh và nắm tay anh được không? – Kyuhyun kéo chặt cậu vào lưng mình, giọng nói đều đều mà tha thiết.

    _…………… – Cậu chẳng nói gì, đôi tay nhỏ khẽ siết chặt lấy cổ anh hơn.

    _Anh xin lỗi vì những điều trước đây…. Anh đã cứ cho rằng em là điều hiển nhiên trong cuộc đời của anh…. Cho đến khi em chán ghét chẳng còn muốn bên anh nữa, thì anh mới nhận ra em rất quan trọng với anh….

    _……………… – Sungmin hơi buông lỏng vòng tay – Đã bao giờ em chán ghét anh đâu?

    _Là khi em không còn muốn nhìn anh nữa, không muốn anh gọi tên em nữa, không muốn anh nhắc lại một điều gì về tình yêu của em dành cho anh. Lúc đó, anh đã nghĩ em chán ghét anh….

    _Không phải là chán ghét….. Chỉ là em muốn có một khoảng trống để ngẫm lại mọi thứ mà thôi…. Điên cuồng yêu anh trong suốt 4 năm…. Có lẽ em cần một phút lặng để suy nghĩ….

    _Vậy em đã nghĩ xong rồi chứ? – Anh tinh nghịch ngả đầu về phía sau khiến đầu cả hai đập cốp vào nhau.

    _………. – Nhăn mặt vì cái đau nhói, cậu bật cười – Chưa. Em vẫn đang cố gắng đặt niềm tin vào nơi anh.

    _Cố gắng? Chỉ là cố gắng thôi sao? – Kyuhyun hơi buồn, có điều gì đó vẫn thiếu để anh và cậu mãi mãi thuộc về nhau chăng?

    _Ừm. Em đang cố gắng. Và anh cũng phải cố gắng đấy! – Gác cằm lên vai anh, cậu nói khẽ. Anh buồn, cậu biết chứ. Nhưng tình yêu nơi anh, với cậu, vẫn còn là chưa đủ.

    _Anh sẽ cố gắng…. giữ chặt em ở bên anh…suốt đời – Anh thầm thì khe khẽ, âm thanh ngọt ngào hòa vào tiếng sóng, để sóng mang lời yêu của anh đến tận đáy đại dương; như một lời hứa với biển cả.

    ~oOo~

    Hyukjae khó chịu gẩy gẩy bát cơm đã nguội ngắt của mình. Cậu không thể nào ăn được, nhìn thấy cái gì cũng buồn nôn, đã vậy miệng còn đắng ngắt nữa.

    Thế mà xem kìa! Hai cái con người kia ăn ngon chưa kìa! Sooyoen thì vừa ăn vừa ôm chặt lấy cái điện thoại. Vừa ăn vừa nhắn tin mà ngứa cả con mắt. Donghae thì cắm đầu cắm cổ ăn như sắp chết đói đến nơi, tay trái thì cầm tập tài liệu dày bịch. Ghét quá! Chẳng ai quan tâm đến cậu cả. Cậu không ăn được cũng chẳng có ai hỏi thăm. Chỉ có mỗi em bé ngoan, không quấy mẹ thôi.

     

    “CẠCH”

     

    Hyukjae đặt mạnh bát cơm xuống bàn, đá cái ghế chắn đường, cậu bước nhanh vào trong phòng.

    _Em ăn xong rồi sao Hyukie! – Donghae vẫn cắm mặt vào đống tài liệu, nói vọng theo cậu.

    _Ăn gì mà ăn! – Sooyoen đập bốp vào vai anh – Bỏ cả bát cơm đây này.

    _Sao lại bỏ cơm? – Donghae vẫn ngơ ngác.

    _Ốm nghén rồi! – Cô lắc đầu nói rồi lại tiếp tục cắm mặt vào cái điện thoại.

    Anh khẽ thở ra, đôi mắt lo âu nhìn về phía cửa phòng đã đóng chặt. Ốm nghén ư? Chắc cậu mệt lắm. Vậy mà anh vô tâm quá!

    ………………….

    Bước ra khỏi nhà tắm với mái tóc vẫn thoáng ẩm hơi nước, Donghae nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc giường ấm áp. Đặt tay lên cái bụng tròn của cậu, anh kéo cả cơ thể kia lại gần mình hơn:

    _Em mệt sao?

    _……………

    _…………..

    _Hyukie…. Hay là em bị ốm nghén rồi? – Donghae vẫn kiên nhẫn nói, đôi mắt anh thoáng buồn, có lẽ cậu giận anh lắm.

    _Anh ngủ đi. Đi làm cả ngày mệt rồi! – Cậu nói khẽ rồi kéo cao chăn trùm kín đầu.

    _……………. – Anh hơi lặng người đi vì sự lạnh lùng của cậu. Nhảy sang bên giường bên kia, Donghae kéo nhẹ chiếc chăn xuống.

    _Anh làm gì thế? Em muốn ngủ. – Hyukjae gắt lên.

    _Sao mắt lại đỏ thế này? – Donghae ôm lấy khuôn mặt cậu.

    _…………… Chẳng sao cả! – Giấu mặt mình vào hai bàn tay, cậu nói nhỏ.

    _Em đang lo lắng điều gì phải không? – Anh ôm cậu vào lòng.

    _……….. – Gật đầu khe khẽ, cậu lo lắm, lo lắng nhiều điều lắm.

    _Anh yêu em! Có anh ở bên cạnh nên em đừng sợ điều gì cả. – Donghae vuốt nhẹ mái tóc hơi dài.

    Gật nhẹ đầu, cậu kéo anh lên giường. Vòng tay ôm chặt lấy cả cơ thể anh, Hyukjae dụi nhẹ đầu vào vòm ngực vững chãi.

    Mỉm cười nghĩ rằng cậu đã gạt đi được những mệt mỏi trong lòng, anh hôn nhẹ lên trán cậu:

    _Ngủ thôi em!

    Căn phòng chìm dần vào bóng tối, yên lặng bao trùm lên tất cả. Bình yên thật đấy. Ấm áp biết bao. Nhưng liệu, nỗi lo âu, sự ngờ vực có tan biến chỉ vì câu nói yêu thương không?

    Anh vẫn vậy, Donghae ạ!

    Vẫn cứ ngây ngô đến vô tâm…

    Lo lắng, yêu thương cậu ấy dành hết cho anh rồi đấy…!

    Đừng để lo âu trở thành ghen tuông đáng sợ!

    Đứng để con dao đó đâm nát tình yêu!

     

    ~oOo~

    Hôm nay là ngày nghỉ nên Donghae và Sooyoen dậy muộn hơn mọi khi. Cả tuần đi làm vất vả rồi nên cả hai người đều cố ngủ bù thêm. Hyukjae dậy từ sáng sớm để chuẩn bị đồ ăn, vì là chủ nhật nên cậu sẽ nấu thật nhiều món ngon cho anh.

    Một mình trong gian bếp yên lặng, Hyukjae chợt thấy cuộc sống mình giờ đây tù túng quá. Mặc dù chính cậu là người bảo lưu kết quả tại trường, cũng là người quyết định ở nhà để sinh em bé. Nhưng lòng cậu giờ đây bỗng mang thêm những mối lo đáng sợ. Cậu có sai không? Có con vào lúc còn quá trẻ như thế này, khi anh và cậu còn cả tương lai tươi sáng ở phía trước. Hơn nữa, cả anh và cậu cũng chẳng có gì để ràng buộc nhau. Pháp luật ư? Đám cưới ư? Ngay cả đến lời cầu hôn còn chưa có thì nói gì là những thứ kia.

    _Cậu dậy sớm thế! – Sooyoen mắt nhắm mắt mở đi ra, ngồi phịch xuống bàn ăn, cô rót cho mình một cốc nước.

    _Ừ! – Hyukjae khẽ đáp, cậu chợt ngập ngừng nhìn cô… có nên làm như vậy không nhỉ?

    _Anh Donghae chưa dậy à?

    _Anh ấy chưa. Sooyoen này… Mình hỏi cậu vài chuyện được không?

    _Ừ. Cậu hỏi đi! – Cô gật đầu.

    _Cậu có người yêu chưa? – Hyukjae nói khẽ, lòng chợt có chút hi vọng nhỏ bé.

    _Mình á? – Cô chỉ tay vào mình – Cậu nhìn mình có xấu đến mức chưa có người yêu không?

    Bật cười vì câu hỏi vặn của cô bạn, lòng cậu cũng an tâm phần nào:

    _Sooyoen này….. cậu…. cậu làm cùng công ty với anh Donghae….nên cậu….ừm….cậu để ý anh ấy giùm mình được không? – Hyukjae ngập ngừng nói, hai má cậu đỏ bừng lên. Nhờ người khác mấy việc như thế này ngại quá!

    _A! Xem ai đang lo mất chồng kìa! – Sooyoen trêu chọc.

    _Cậu nói nhỏ thôi! – Hyukjae xua xua tay – Cậu giúp mình đi!!!!!!

    _Ừ! Được rồi. Mình sẽ giúp. Nhưng mà nấu canh cho mình mau đi. Mình đói quá!

    Hyukjae vui vẻ chạy đi nấu canh cho cô bạn lắm chiêu. Trong lòng cậu cũng phần nào yên tâm hơn. Mong rằng những lo âu của cậu mãi mãi chỉ là những lo âu.

    ~oOo~

    Mấy hôm nay trời lại trở rét, từng cơn gió lạnh buốt cắt da cắt thịt ùa về cả thành phố Seoul xinh đẹp. Donghae và Sooyoen đã đi làm từ sáng sớm rồi, một mình ở nhà nên cậu buồn lắm. Từ khi nhờ Sooyoen để ý đến Donghae hơn thì cậu cũng không còn lo lắng nhiều nữa. Nhưng Hyukjae luôn cảm thấy quá cô đơn trong cái cuộc sống tẻ nhạt này. Nghe anh bàn công việc với đồng nghiệp qua điện thoại, hay khi anh và Sooyoen nói chuyện về mấy cái dự án; cậu chẳng hiểu gì cả. Hyukjae thông mình ngày trước bỗng trở thành một người ngơ ngác với cuộc sống xung quanh, đôi khi cậu hỏi anh một điều gì thì anh lại xoa đầu bảo cậu ngốc quá.

    _Mình về rồi! – Sooyoen vắt chiếc áo khoác lông lên móc.

    _Sao lại có một mình cậu. Donghae đâu? – Hyukjae ngạc nhiên hỏi.

    _Anh ấy đưa Lizzy về nhà rồi. Hôm nay xe cô ấy bị hỏng.

    _Lizzy?

    _Ừ. Người hợp tác với anh ấy trong dự án sắp tới.

    Sooyoen vô tư trả lời rồi đi vào căn phòng ấm áp của riêng mình. Cô nào biết, chính sự vô tư của mình đã gieo vào lòng ai đó những mối nghi.

    ……………

    Hyukjae mệt mỏi ngồi thẳng dậy, cậu đã chờ anh 3 tiếng đồng hồ rồi. Sao anh về muộn thế không biết. Ngồi thế này khiến lưng cậu đau lắm, mà có lẽ em bé cũng không thích nên cứ đạp mãi không thôi.

    _A! – Cậu hét lên khe khẽ vì cái đau nhói ở bụng. Hôm nay em bé hư quá!

    _Ngoan nào con! Appa sắp về rồi! – Hyukjae nói nhỏ, bàn tay gầy xoa lên cái bụng tròn.

    Dù đã mang thai tháng thứ 6 nhưng Hyukjae chỉ trông như người ở tháng thứ 4, cậu gầy và xanh xao lắm. Cái bụng và em bé cứ lớn thêm từng ngày, nhưng dường như người mẹ thì lại đang ốm yếu dần đi. Không ăn được vì ốm nghén, lại mang trong lòng những ghen tuông, mơ hồ. Tất cả mọi thứ như rút cạn sức lực của cậu rồi.

    “CẠCH”

     

    Donghae mở nhẹ cánh cửa rồi đi vào trong nhà, nhìn thấy cậu ở salong anh cũng chỉ nói khe khẽ:

    _Em ngủ muộn thế!

    Hyukjae nhăn mặt nhìn theo người đàn ông đang đi vào trong phòng ngủ. Anh hôm nay làm sao vậy? Khó chịu ngay cả với cậu và con sao?

    ………….

    _Anh có mệt không? – Nhẹ nhàng ôm lấy anh từ đằng sau, Hyukjae dịu dàng hỏi. Dù trong lòng không hề vui nhưng cậu vẫn muốn được âu yếm cùng anh.

    _Em ngủ đi. Muộn rồi! – Gỡ tay cậu ra, anh người về phía khác rồi trùm chăn kín đầu.

    _Haenie…. Nói chuyện với em một chút được không?

    _………….

    _Haenie!!!

    _Gì vậy? – Donghae hơi gắt lên. Anh có vẻ đang mệt lắm.

    _Cô Lizzy gì đó, là ai vậy? – Cậu e dè nói.

    _Em để anh ngủ đi. Đừng có hỏi mấy chuyện đó nữa! – Anh bực bội quay lưng về phía cậu. Anh chán những câu hỏi về đồng nghiệp hay các cô gái bên cạnh anh lắm rồi.

    _……………… – Hyukjae sững sờ nhìn vào tấm lưng vững chãi của anh. Bàn tay nhỏ run lên, đôi mắt chợt long lanh ngập nước.

    _…………

    _Hức….hức…. – Bụm chặt miệng ngăn không cho tiếng khóc thoát ra, cậu vội vàng quệt nhanh nước mắt.

    _Em sao thế? – Donghae nhăn mặt ngồi dậy, vò rối mái tóc mình, anh khó chịu nói – Em làm ơn đừng có như thế nữa được không. Anh đi làm đã mệt lắm rồi về nhà chỉ muốn nghỉ ngơi mà em cứ tra khảo anh bằng những câu hỏi đó. Anh khó chịu lắm.

    _Em… Em… em xin lỗi! – Hyukjae cúi đầu nói, nước mắt rơi càng nhiều hơn – Anh ngủ đi. Em ra ngoài một lát.

    Donghae chán nản nhìn cậu vội vã đi ra ngoài, anh chẳng cả muốn dỗ dành cậu nữa. Hyukjae bây giờ lạ lắm, lúc nào cũng chất vấn rồi kiểm tra mọi thứ của anh. Anh yêu cậu, rất yêu cậu. Vậy mà cậu thì chỉ biết nghi ngờ thôi.

    Run rẩy tựa vào bệ bếp, Hyukjae cố gắng thở đều để nước mắt không còn rơi nữa. Cậu đau lắm. Cậu chỉ muốn được anh giải thích rồi dỗ dành thôi. Cậu chỉ muốn sau cả ngày ở nhà một mình, cậu được anh yêu thương vỗ về thôi. Có lẽ cậu phiền phức quá rồi. Anh đi làm nuôi cậu và con vậy mà cậu còn đòi hỏi gì nữa!?

    Nhưng mà cậu mệt lắm, khó chịu lắm. Em bé hay đạp rồi không cho cậu ăn. Cậu chỉ muốn được anh bón cho ăn như ngày trước. Hoặc gọi điện hỏi thăm cậu mỗi khi cậu ở nhà. Giờ anh bận lắm, cậu gọi điện anh luôn tắt máy, mỗi khi anh nghe thì đều khó chịu. Cậu sợ anh bỏ cậu đi mất.

    _Em vào ngủ đi. – Donghae nhăn nhó nhìn cậu.

    _Không. Em chưa muốn ngủ. – Lắc mạnh đầu, Hyukjae cúi xuống che đi đôi mắt đỏ hoe.

    _Muộn rồi. Em muốn mình bị ốm hay sao?

    _………… – Cắn chặt môi, cậu vẫn ngoan cố lắc đầu.

    _Anh xin lỗi vì đã to tiếng. Hôm nay công ty có nhiều việc quá. Em mau vào phòng đi, ngoài này lạnh lắm. – Anh cố gắng dỗ dành cậu. Nhưng cũng chỉ là dỗ dành thôi, chẳng có cái ôm ấm áp nào cả.

    _Vâng! – Lầm lũi đi vào trong phòng, Hyukjae chui vào chăn rồi nằm sát vào góc giường. Khép mắt lại, hàng mi cong ép cho giọt nước mắt mặn chát chảy dài.

    Nén tiếng thở dài vào trong, Donghae cũng nằm lên giường rồi cố dỗ mình vào giấc ngủ. Cái chăn bông dày bị kéo căng ra về hai đầu chiếc giường, khoảng giường ở giữa trống không lạnh lẽo. Ngoài cửa sổ, gió gào thét mạnh lắm, vài cành cây nhỏ kêu lên răng rắc rồi rụng xuống mặt đường. Bầu trời đen kịt không một vì sao, ánh đèn đường leo lét chiếu sáng càng khiến cho bầu không gian trở nên bức bối đến rợn người.

    Mọi chuyện bắt đầu rồi…

    Giờ đây mới chỉ là nước mắt…

    Rồi sẽ đến lúc khóe mắt rỉ ra những giọt máu đỏ tươi…

     

    End chap 14

    Share this:

    Like this:

    Số lượt thích

    Đang tải…

    --- Bài cũ hơn ---

  • List Fanfic – Danmei Yunjae Complete
  • Tâm Vương – Chap 53
  • Yêu Tinh Linh Đan – Chương Cuối
  • Borderline – Chương 27
  • Chanbaek – Cuối Hoàng Hôn – Chap 1
  • Let’s Rename The World [Long Fic

    --- Bài mới hơn ---

  • Phát Họa Các Cảnh Trong Fic Con Nuôi Và Mười Hai Năm
  • Con Nuôi Và Mười Hai Năm
  • : Săn Lùng Phù Thuỷ
  • Đọc Chap 67: Em Chỉ Sinh Con Cho Anh
  • Longfic (Ma) Hunhan Mĩ Nhân Chap 23 (End)
  • Chap 9

    Bốn cậu bé, chia 2 tốp cùng đi về núi. Phía trước là EunHyuk và SungMin, lẽo đẽo theo sau là KyuHyun và DongHae. Nói vậy chứ bốn người không ai nói với ai nửa lời. SungMin dẫn mọi người về hang núi mà cậu cùng sư phụ sống.

    Bên trong không một bóng người.

    Không khí lành lạnh bao trùm.

    Mặt trời vẫn chưa lên. Nên mọi vật vẫn chìn trong bóng tôi.

    – Tôi buồn ngủ, ở đây có giường chứ? – DongHae phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.

    – Có… Nhưng… – SungMin chưa kịp nói xong thì bị DongHae chặn họng.

    – Ở đâu?

    – Đằng kia. – SungMin chỉ tay về hướng một vách đá phẳng. trên đó có chăn đệm được gấp gọn gàng.

    – Ngủ ở đây á? – DongHae trợn mắt.

    – Không ngủ thì thôi. – SungMin cởi dày, lên gỡ lấy một tấm đệm trong đống đó giải và nằm xuống và đắp chăn vờ ngủ.

    Một lúc sau, câu nhổm dậy nhìn ba người đang đứng như chờ chồng:

    – Sao không đi ngủ đi? À mà tôi quên mất. Nhà chỉ có một cái giường. Các cậu có thể ngủ đất nếu muốn. (Min ơi, anh đối xử với khách thế đó.)

    – Có giường tôi gì ngủ đất. – KyuHyun cởi dày, nhảy lên dành gối của SungMin và chui vào trong chăn.

    DongHae phẩy tay ý muốn biến một chiếc giường cho mình. À quên mất,

    không nhắc sớm là vì DongHae tuổi còn nhỏ nên khi dụng phép thuật lúc được lúc không.

    Với lại đây là một nơi…

    – Nơi này bị sư phụ tôi phong ấn rồi. Chỉ có phép thuật của tôi và sư phụ tôi mới có thể sử dụng ở đây.

    – Vậy cậu biến cho tôi một cái giường. – DongHae mặt dày nhờ vả quên mất

    lúc trước mình đối xử với SungMin thế nào.

    – Cậu mơ đi nhá. – SungMin quay vào tường định ngủ.

    EunHyuk cởi dày, lên nằm cạnh KyuHyun:

    – Lên đây đi DongHae, đừng có kén cá chọn canh.

    – Không, tôi không lên.

    – Không lên thì ngủ đất đấy.

    – Ngủ thì ngủ sợ gì.

    – Có chuột đấy. – SungMin nói mà không quay lại.

    – AAAAAAAAAAA… chuột đâu? chuột đâu? Cái con vật kinh khủng đó. – DongHae nhảy loạn trên mặt đất. cuối cùng thì nhảy bổ lên giường nằm cạnh EunHyuk.

    SungMin cười thầm. Cậu chỉ dọa cậu ta vậy thôi. Chứ con người sạch sẽ như Lee SungMin mà để có chuột trong nhà là điều không thể.

    Thế là bốn cậu bé nằm theo thứ tự từ trong ra ngoài là SungMin – KyuHyun – EunHyuk – DongHae. Nhừng không hiểu thế nào khi ShinDong về đến nhà thì thấy hai đồ đệ mình đang ngủ ngon lành dưới đất cùng một cậy bé lạ hoắc. Trên giường cũng là một cậu bé đang dang hai tay hai chân đang ngủ rất thoải mái.

    – SungMin à, dậy đi. – Ông chạy lại lay đại đồ đệ.

    SungMin uể oải mở mắt.

    Thấy mông mình quả thực rất đau. Xoa xoa mông rồi lại dụi dụi mắt. Sau một hồi cậu mới quan tâm đến cái con người gọi cậu dậy.

    – Sư phụ… – Cậu hốt hoảng.

    – Sói, dậy, dậy… – Cậu lay lay KyuHyun. – EunHyuk à, dậy đi… – Cậu lay con người cùng cảnh ngộ nằm dưới đất giống mình.

    – Sư phụ… – KyuHyun sau một hồi dụi mắt thì có vẻ tỉnh, hốt hoảng nhìn người đang đứng lù lù gần đó.

    Một lúc sau, bốn đưa bé đứng nghiêm chỉnh cúi đầu, nhìn ai cũng lộ rõ vẻ sợ sệt. Còn sư phụ ShinDong thì tay lăm lăm cây thước đi qua đi lại trước mặt bọn chúng.

    Nhưng mà cũng là kì lạ nha. Vốn dĩ DongHae nằm ngoài, không thể đẩy cả ba xuống dưới như vậy được. Thực ra thì đêm qua, Khi nằm được một lúc, KyuHyun cảm thấy nóng vô cùng. Người cậu vốn mang tính nóng nay lại bị hai tên kẹp giữa. Thật là không chịu nổi. Cậu bò ra ngoài cùng nằm cạnh DongHae. DongHae nửa đêm tỉnh giữa chừng, thấy EunHyuk đang nằm cạnh SungMin uất quá lôi gối nhảy vào giữa. Một lúc sau SungMin tỉnh giấc thì thấy DongHae đang ép mình bẹp dí vào trong tường. Cậu bỏ cái gối của mình đã bị DongHae gối quá nửa, ra nằm giwuax EunHyuk và cậu ta, chiếm luôn gối của cậu ta. Và DongHae thì vốn là một đại thiếu gia từ nhỏ đã được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa nên là việc ngủ bốn người một giường là một diều không thể chấp nhận được. Thế là cậu ta vừa ngủ vừa co chân đạp cả ba người xuống.

    Bốn đứa trẻ tay toát đầy mồ hôi nhìn người đang đi đi đi lại trước mặt.

    – Mấy đứa…

    – Dạ. – tất cả đồng thanh.

    – Có một cái giường sao không chịu hòa bình nằm ngủ lại đạp nhau xuống đất là sao?

    – … – Bốn đứa cúi gằm bộ biết lỗi.

    – Sư phụ có việc ra ngoài, mấy đứa giặt sạch chăn đi. SungMin đi nấu đồ ăn cho mấy người.

    Nói rồi ngài liền đi mất hút.

    Sau khi ăn sáng xong, EunHyuk và DongHae chào tạm biệt rồi bay về biển cả.

    Sư phụ của hai người lại đi mất 2 ngày nữa, sau khi quay về thì chỉ nói một câu vẻn vẹn rồi lại đi:

    – Sư phụ phải đi có việc. Hai đứa ở trên núi. SungMin dạy KyuHyun một số phép thuật cơ bản.

    Sau khi sự phụ đi khỏi. KyuHyun cố kìm nén cuối cùng cũng lăn ra nhà mà cười.

    – Ê nhóc, cười gì? – SungMin đá đá tên đang lăn lộn trên đất.

    – Cậu… haha… Cậu biết phép thuật? haha. – KyuHyun cười đến chảy cả nước mắt.

    – Biết. Sao nào sợ à?

    – Biết… haha… trò đùa này vui quá à nha. Nếu cậu biết thì lúc bị sói… haha… thì cậu đã… haha. – KyuHyun cười lộn cả ruột.

    SunMin hừ một tiếng, sau đó phẩy tay một cái. Cánh cửa tủ góc phòng bật mở, KyuHyun bay nhanh vào trong cái tủ rỗng đó rồi cánh cử đóng lại, khóa mấy lớp ở ngoài. chiều khóa từ từ bay lại phía tay SungMin. Cậu đứng trước cửa tủ cười cười:

    – Tin rồi chứ nhóc?

    KyuHyun bị nhốt trong tủ tay đập đập liên tục:

    – Thả ta ra mau.

    Bỗng mắt SungMin lóe lên một tia tinh quái:

    – Đệ đệ ngoan, gọi ta một tiếng sư huynh hoặc hyung thì ta sẽ thả đệ ra.

    – Đừng có mơ nha. – KyungHyun già mồm.

    – Vậy thì cứ ngồi đó.

    Trưa đến, SungMin bê cái bếp lò lại gần tủ, tiện tay kiếm thêm một con vịt đã ướp, da trắng nõn nà, béo, thơm, ngậy.

    Cậu hì hà hì hục nhóm lửa.

    – Tên kia, làm gì mà khói nhiều thế? – KyuHyun đập tay vào cửa tủ.

    SungMin không nói gì, tiếp tục làm, một lúc sau thì mùi vịt nướng tỏa ra khắp phòng.

    Cậu không quên chuẩn bị một cái quạt, vừa nướng vừa quạt mùi thức ăn vào trong tủ. Mùi thức ăn qua khe tủ vào đến mũi KyuHyun, kích thích cái dạ dày của cậu hoạt động.

    Ục.. Ục…

    KyuHyun ôm lấu cái bụng đang réo của mình, ghé sát vào khe hở:

    – Cậu quay vịt à? – Liếm môi.

    – Phải. Lại là một con vịt rất béo nha.

    – Cho tôi ăn với có được không?

    – Đệ á, được. Nhưng cửa tủ khóa rồi. Hyung muốn cũng không đưa vào được. Chi bằng đệ ngoan ngoãn kêu ta một tiếng hyung hoặc sư huynh ta sẽ thả đệ ra ăn liền.

    – Hứ, tôi không thích nữa. – Nuốt nước bọt.

    Rồi cứ thế, SungMin nấu luôn thành bữa tiệc thịnh soạn ngay trước tủ.

    Cậu bẻ một cái đùi gà đưa đưa lên mũi ngửi:

    – Ái chà, thơm thật đó, để thử coi… – SungMin cắn một miếng nhỏ. – Thật là ngon quá đi mất, ta chưa bao giờ được ăn ngon như thế này.

    KyuHuyun nhòm qua khe cửa nước dãi chảy dòng dòng. Cậu thèm cái đùi gà trong tay SungMin quá đi mất.

    Nhưng lại không thể hạ mình cầu xin cậu ta được.

    Thôi thì đàng… Cậu rút cây trâm đang giữ tóc ra.

    Một lúc sau, khi SungMin đang ngồi ăn ngon lành thì có tiếng cọt kẹt phát ra từ cái tủ. Không lâu sau đó, 2 cánh cửa đổ ập xuống. May mà SungMin nhanh tay phảy một cái, cánh tủ bay ra chỗ khác thì bữa cơm thịch soạn cùng chính cậu đã bị bẹp dí rồi.

    SungMin ngạc nhiên nhìn cái người đang chăm chút lau cho cây châm trong tay mình sáng bóng hơn. Sau một hồi thì gài lại trên tóc.

    – Ngon chết mất. – KyuHyun lao lại ăn ngấu nghiến.

    Chẳng mẫy chốc thì cái bàn ăn đã gần như trống trơn. SungMin càng nhìn càng ức, cuối cùng thì cậu đi đến cái rương của cậu ở đầu giường, lấy y phục rồi gói lại thành tay nải.

    KyuHyun thấy vậy vội lao đến:

    – Cậu định đi đâu?

    – Đi tìm EunHyuk. – Nói rồi SungMin bỏ đi.

    KyuHyun nhanh tay xách lấy tay nải y phục ở trên giường chạy theo:

    – Đợi ta với.

    Thế là hai cậu, một hồng một xám cùng xách tay nải đi tìm con khỉ ở tận đại dương xa.

    Sau khi EunHyuk và DongHae về nhà được một ngày, có một thanh niên mặc y phục đen có viên trắng đến tìm EunHyuk rồi đưa cậu đi mất hút, DongHae ở nhà đợi hơn hai ngày mà chưa thấy EunHyuk về rất lo lắng rồi tìm cách đi tìm cậu.

    EunHyuk lên đến nơi, người thanh niên đó quay lại cười ôn hòa nhìn cậu:

    – Nhóc là tinh linh?

    – Dạ… – EunHyuk tròn mắt. – “Sao anh ta biết?”

    – Ta là KiBum hyung hay kể chuyện cười cho em nghe.

    – Dạ… – “KiBum hyung… KiBum hyung… thế có nghĩa là… mình sắp được gặp umma và appa rồi. Mà KiBum hyung toàn kể chuyện cho YeSung hyung chứ có kể cho mình nghe bao giờ đâu.”

    – Umma em đang đợi em về.

    – Thật ạ? – EunHyuk cảm nhận trong trái tim mình một cảm xúc mới lạ dâng trào.

    Đi đến phủ ngồi đợi một lát, KiBum cũng dẫn cậu đến gặp HeeChul.

    HeeChul tuy rất mong nhơ EunHyuk nhưng khi gặp cậu, khóe môi đang cong lập tức trùng xuống, khuôn mặt đang hớn hở mang chút thất vọng:

    – Ta nghĩ con sẽ đẹp trai hơn.

    Cái gì vậy? Đây là câu đầu tiên HeeChul nói với đứa con mình hết mực mong chờ sao? Nhưng EunHyuk cũng không phải vừa nha, cậu lại diễn lại cái khuôn mặt thất vọng của HeeChul:

    – Vậy mà con cứ nghĩ cứ là umma thì là phụ nữ.

    Cái gì cơ? Đây là câu đầu tiên đứa con ngày đêm mong nhớ umma nói với umma của mình sao?

    Khi EunHyuk kịp nhận ra tình huống hiện tại thì đã thấy mặt HeeChul tối sầm, tay lăm lăm chiếc guốc.

    Cuối cùng chiếc guốc cũng đã rời bàn tay đẹp đó lao về phía EunHyuk. Nhưng sống với DongHae bao nhiêu lâu, chằng nhẽ đến kĩ thuật tránh cũng không có, EunHyuk cúi người tránh thành công chiếc guốc.

    Bộp!!!!!!!!!

    Tiếng chiếc guốc đập vào mặt người nào đó vang lên khô khốc.

    HanKyung vác mặt mang cái bướu rõ to do chiếc guốc gây ra đi về phía hai người.

    Cảm nhận được sát khí, EunHyuk chạy lại phía HeeChul. Hai người bỗng chốc không rét mà run.

    – Hai người… Nằm xuống cho ta.

    – Định làm gì hả? – HeeChul trừng mắt giọng chút run run.

    EunHyuk kiên nhẫn xem tình hình.

    – Đánh mông. Mấy người tụt quân ra. – HanKyung ra lệnh.

    HeeChul ngoan ngoãn làm theo. Việc gì đang xảy ra vậy?

    Một lúc sau, HanKyung đánh cho mông HeeChul và EunHyuk cùng nở hoa luôn.

    Thực ra thì sau khi đẩy YeSung xuống trần, HeeChul hết sức ân hận về việc đó. Nên đã yêu cầu HanKyung trừng phạt mình. HanKyung muôn trừng phạt nhưng lại không dám làm HeeChul nổi cáu nên soạn ra một tờ giấy rằng nếu HeeChul làm điều gì đó không đúng, HanKyung được quyền đánh vào mông HeeChul. Nếu cậu có hành động phản kháng, sẽ manh thai. Mà HeeChul sợ nhất gì nào? Đó chính là mang thai. Thế nên, cậu mới không dám ho he gì để cho HanKyung đánh.

    EunHyuk sau đó cũng sợ tái mặt, ăn xong bữa cơm cũng xin phép về, nhưng gặp được sự phản đối gay gắt của HeeChul:

    – Đây là nhà của con, con định đi đâu?

    – Con xuống nhà DongHae ở, cậu ấy rất tốt với con.

    – Được rồi. Cái thằng bé này, con là con của ai hả? – HeeChul sắn ống tay áo.

    – Con à con của umma.- Eunhyuk lắp bắp.

    – DongHae là gì của con?

    – Là bạn.

    – Bạn với umma ai quan trọng hơn?

    – Umma.

    – Vậy sao con lại bỏ umma xuống với cậu ta?

    – Vì con thấy umma và appa cần không gian riêng. – Quay lại nhìn HanKyung.

    HanKyung nhận được ánh mắt, cười mãn nguyện.

    -… – HeeChul tức xịt khói, cầm guốc đuổi EunHyuk quanh phòng.

    DongHae đi tìm EunHyuk một vòng, cuối cùng tìm được đường đến phủ HanChul. Không một bóng người canh gác, cậu ngang nhiên bước vào, đi dọc mọi nơi, dừng lại ở cửa phòng ăn vì cậu thấy con khỉ của mình bị một người nam nhân áo đỏ đuổi cho chạy bán sống bán chết.

    – Tên kia, ai cho ngươi đuổi cậu ta? – DongHae không hiểu chuyện ngang nhiên chặn HeeChul lại.

    HeeChul chừng mắt chưa kịp hiểu gì thì DongHae đã tiếng đến giật guốc của cậu, ném xuống đất.

    – Thằng bé này… – HeeChul chống tay vào hông.

    – Ta làm sao? – DongHae vênh mặt. – Ai cho người đuổi con khỉ của ta?

    Sau một hồi, con khỉ phát hiện ra người quen, núp sau lưng, giật góc áo cậu thì thầm khe khẽ:

    – DongHae à, đó là umma tôi.

    – Há??? – DongHae á khẩu.

    HeeChul nhặt lại guốc tiến lại phía hai đứa bé.

    Bỗng một nam nhân trung tuổi lao vụt vào trước mặt hai cậu che chắn:

    – HeeChul à, cậu đừng giận, thằng bé này mới có 13 tuổi, chưa hiểu chuyện.

    – Cha… – DongHae tròn mắt.

    – DongHwa à, đây là… – HanKyung giờ mới lại gần.

    – Là tiểu tử nhà tôi.

    – À, hiểu nhầm thôi, cậu đưa hai người đưa về nhà đi. – HanKyung cười cười phẩy tay.

    HeeChul định nói nhưng bị anh nắm cổ tay đau điếng, đành nuốt lại những câu đó vào trong miệng.

    .

    .

    .

    Đêm hôm đó, RyeoWook đang nằm trên giường sực nhớ ra là mình quên mất chưa ngâm đậu để sáng mai nấu bữa sáng, cậu liền tung chăn bật dậy, xỏ nhanh đôi giày, khoác cái áo rồi cầm đèn đi về phía nhà chính.

    Ryeo Wook vốn không sống cùng phụ mẫu ở nhà chính. Cách đây không lâu, cậu dọn ra căn phòng đơn cách đó một khu vườn ở. Ban ngày cậu ngủ tạm lại ở một phòng trong nhà, còn tối thì lại về phòng của cậu. Tuy phiền toái nhưng cậu thích vậy. Trong căn phòng nhỏ bé của cậu tràn đầy những bức họa. Những bức họa đó đều họa một người nam nhân… Đó là họa Woonie của cậu. Cậu họa lại anh để sau này gặp lại thì cậu còn nhận ra.

    Thắp cây đèn đi xuyên qua khu vườn, cậu mở cửa sau bước vào. Không khí mang chút mùi tanh. Cậu nhíu mày khẽ bịt mũi. Bước nhanh vào nhà bếp. Cậu thắp cây đèn duy nhất trong đó. Khung cảnh đầu tiên cậu nhìn thấy là một bức trường trên đó nhuốm đầy máu. Dịch tầm mắt xuống một chút, umma cậu đang nằm xõng xoài trên đất. Máu vẫn chảy liên tục qua vết thương chưa khép miệng trên lưng bà.

    – Umma… – Cậu hoảng hồn chạy lại nâng bà ngửa lên.

    Toàn thân bà lạnh toát, da đã sớm trở nên xám ngắt. Máu từ vết thương chảy đầy tay cậu. Cảm nhận được điều đó, cậu thả bà ra, lùi lại mấy bước, đưa hai bàn tay đầy máu của mình lên ngắm. Hốt hoảng, thực sự hốt hoảng, cậu chạy như điên qua sân, không may vấp phải vật gì đó dưới chân khiến cậu ngã sấp.

    Quay lại nhìn vật thể đó, hình như là người. Cậu lại gần nhìn thì thấy khuôn mặt đầy máu của đứa em họ JungWook. Không những vậy, em ấy còn nằm trong một vũng máu đỏ lòm, nhầy nhụa. Giày cậu dính một ít máu.

    Chạy thẳng vào nhà chính, cậu chưa thấy appa cậu. Nhòm qua cửa phòng hơi hé, cậu thấy appa cậu đang ôm rương đồ. Ông vẫn còn sống. Nhìn kĩ thì thấy người ông đang run lên từng cơn. Cậu đang định xông vào thì nhìn thấy một đám người caamf lưỡi dao đầy máu đang tiếng lại phía cha mình. Cậu đành núp một xó chờ đợi, Tên cầm đầu vẻ mặt đáng sợ, gầm gừ gì đó rồi vung đao lên. Lưỡi đao chém xuống giữa người cha cậu, máu tươi phun trào. Chúng lục rương, lấy đi tất cả những gì trong đó. Chỉ trách cậu nhát gan không dám xông vào.

    Đợi toán người rồi khỏ, cậu mới rón rén đi vào. Cha cậu vẫn giữ được hơi thở cuối cùng, đưa tay vào trong túi áo, lấy ra một chiếc chiều khóa đặt vào tay cậu. Rồi sau đó ông cũng ra đi. Máu từ vết thương thấm đẫm y phục cậu, chảy xuống sàn nhà lênh láng. Mùi tanh xộc lên đến khó tả.

    Nó làm dạ dày cậu lộn tung lên, thốc lên từng cơn:

    – Ọe… – không kìm được, cậu cúi gập người cố nôn những thứ trong bụng.

    Thứ nhày nhụa đó chảy lên người appa cậu chảy xuống đất. Mùi của nó trộn với máu thật kinh khủng. Mấy tên cướp ở ngoài nghe thấy tiếng liền chạy vào thì phát hiện ra cậu. Tất thảy chúng đều định xông lên một đao chém chết. Nhưng tên thủ lĩnh có vẻ thích thú. Chúng nâng cằm cậu lên cười nửa miệng:

    – Giữ thằng bé về hầu hạ cho ta.

    Thế là một tên vác cậu trên vai. Cả toán cướp mang cậu cùng những thứ cướp được trở về hang ổ của chúng.

    .

    .

    .

    EunHyuk và DongHae đi dọc theo bờ biển, không ai dám nói với ai câu nào. Bỗng một cái bóng hồng chạy thục mang về phía hai người, đằng sau là một cái bóng xám.

    – Các cậu ở đây làm gì? – DongHae nhìn hai người khó hiểu.

    – Tôi đến tìm EunHyuk. – SungMin lại gần khoác tay cậu.

    – Này…

    DongHae chưa nói xong câu thì cả bốn người nhìn thấy một toán cướp vẻ mặt dữ tơn đang vác trên vai một cậu nhóc xinh đẹp nhưng y phục dính đầy máu. Một số tên khác thì váo theo rất nhiều bao nặng. Bên trong có lẽ là vàng bạc châu báu.

    EunHyuk nhìn ba người kia hất hàm:

    – Ê, muốn hành hiệp trượng nghĩa chứ?

    End chap 9

    --- Bài cũ hơn ---

  • Muôn Kiểu Phản Ứng Của Sao Hàn Sau Khi Đọc Fanfic
  • Ngủ Một Giấc Tỉnh Lại Mang Thai 一觉醒来怀了崽
  • Sau Khi Tỉnh Lại Ta Mang Thai 一觉醒来我怀孕了
  • Đọc Yêu Lầm Cưới Sai
  • Fanfic Kể Baekhyun Làm Chồng Tiểu Thư Giàu Có Khiến Fan Việt Chỉ Trích Vì Quá Hoang Đường
  • :. Tổng Hợp .: Link + Review Fic Gtop

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Truyện Chiếm Đoạt
  • Không Phải Là Chia Ly
  • {Hanchul Fanfic} (Trans) Happy Birthday, My Love
  • Heechul Và Đôi Đũa Chap 1
  • Đọc Lặng Thầm (Extra)
  • “Song song đó, Triển Chiêu trong lòng vì Bạch Ngọc Đường mà bất bình, sao người giang hồ cứ luôn bảo Bạch Ngọc Đường không tốt? Hắn rõ ràng là một người rất ôn nhu hiền hòa, Triển Chiêu không biết, ôn nhu cùng hiền hòa của cả đời Bạch Ngọc Đường đều dùng hết trên người hắn rồi.”

    “Triển Chiêu cũng lắc chân ngồi xuống, xoay người sang, hai tay chống trên đầu gối Bạch Ngọc Đường, nhìn hắn: “Ngươi ở lại phủ Khai Phong đã lâu rồi, ta nghe đại tẩu nói, trước đây ngươi chưa từng ở lại nơi nào lâu hơn hai tháng, cả Hãm Không Đảo cũng chỉ ở lại tối đa nửa năm.”

    Bạch Ngọc Đường đưa tay nhẹ nhàng khảy kiếm tuệ trắng trên chuôi kiếm của Triển Chiêu: “Kiếm tuệ đỏ trước đây của ngươi đâu?”

    Triển Chiêu bĩu môi, nhìn sang hướng khác: “Phối với ngọc bội chuột trắng này, kiếm tuệ đỏ không đẹp, một cây kiếm nhiều màu quá, xanh xanh đỏ đỏ rất không có đẳng cấp.” Vừa nói vừa vỗ vỗ đầu gối Bạch Ngọc Đường: “Hỏi ngươi mà.”

    “Không có gì để ở lại.” Bạch Ngọc Đường nghĩ nghĩ, trả lời: “Lâu ngày sinh nhàm chán.”

    “Vậy ở Khai Phong không chán sao?” Triển Chiêu hỏi, tai hồng hồng.

    Bạch Ngọc Đường nhìn hắn một lúc lâu, đột nhiên bật cười, đưa tay xoa nhẹ vành tai hồng hồng, nhẹ giọng hỏi: “Miêu Nhi, ngươi hỏi ta có chán không sao?”

    Triển Chiêu mở to mắt nhìn hắn, ngậm miệng “Ừm” một cái.

    Bạch Ngọc Đường dùng giọng nói lạnh lùng nhưng lại rất dịu dàng đặc biệt của mình chầm chậm nói: “Con người ta rất chung thủy, chỉ vừa ý một loại màu sắc, chỉ lưu luyến một nơi, chỉ thích một người…”

    Bạch Ngọc Đường lắc đầu, “Không đau, tự nhiên không thấy đau nữa.”

    “Cậu cảm thấy thế nào rồi?” Triển Chiêu thấy hai mắt anh đã díp lại, liền dựa vào cửa thủy tinh phía sau, lựa góc độ sao cho Bạch Ngọc Đường trong lòng có thể nằm thêm thoải mái.

    “Cảm thấy… thật tốt…” Bạch Ngọc Đường nhoẻn miệng cười, lại kêu, “Miêu Nhi ~~”

    Triển Chiêu suy tính một chút, lấy di động từ trong túi ra, ấn nút ghi âm, nhẹ nhàng hỏi Bạch Ngọc Đường, “Tiểu Bạch, cậu đã khóc thật à?”

    Bạch Ngọc Đường lúc này không chút phòng bị, nghe được câu hỏi của Triển Chiêu, chỉ vòng tay ôm chặt thắt lưng anh, “Ừ…”

    “Tại sao cậu lại khóc?” Triển Chiêu tiếp tục “tra hỏi”.

    “…… Tôi sợ……” Bạch Ngọc Đường thả từng chữ đứt quãng, “Chưa bao giờ… sợ như vậy…”

    “Cậu sợ cái gì?” Triển Chiêu để điện thoại lên đùi, đưa tay ôm lấy đầu Bạch Ngọc Đường, nhẹ nhàng vuốt ve vành tai anh.

    “Sợ cậu không……” Bạch Ngọc Đường mơ mơ màng màng lẩm bẩm, “Thật may là cậu không sao.”

    “Vậy… Về sau tôi muốn làm gì, cậu cũng cho tôi làm nấy chứ?” Triển Chiêu cúi xuống bên tai anh, “Đi làm nhiệm vụ nguy hiểm tới đâu cũng mang tôi theo, tôi muốn ăn gì thì làm cho tôi ăn chứ?”

    “Ừm!” Bạch Ngọc Đường gật đầu, “Tôi đã hối hận muốn chết rồi, sau này bất kể có chuyện gì tôi đều đưa cậu theo, cậu muốn ăn gì tôi đều làm cho cậu, cậu muốn ánh sao, tôi sẽ không đưa cậu ánh trăng…”

    Triển Chiêu bị chọc tới bật cười, lại nói tiếp, “Tôi muốn ăn đồ cay!”

    Bạch Ngọc Đường gật gật đầu, ậm ừ mấy tiếng rồi đột nhiên nói, “Cậu không được ăn cay!” Nói xong liền điều chỉnh tư thế, cọ cọ Triển Chiêu một chút, ngủ say.

    “Đồ chuột chết!” Triển Chiêu ngừng ghi âm, ấn nút “phát”, những lời Bạch Ngọc Đường nói mê vừa nãy được thu vào không thiếu một chữ.”

    --- Bài cũ hơn ---

  • Đọc Truyện (Fanfic Exo) Gió, Em Và Những Mảnh Tàn Tro
  • Hãy Cùng Nhìn Lại Mọi Việc Dưới Con Mắt Của Một Fan Eunhyuk
  • Giám Đốc Và Bảo Bối Của Hắn
  • Người Tôi Yêu Chương 51,
  • Em Mang Thai Con Trai Tôi!
  • Fic Gtop – Baby?noway!!! C3

    --- Bài mới hơn ---

  • Đất Lạnh – Tập 25 – P2 (Haehyuk)
  • Trời Ơi ! Heebum Có Bầu
  • Anh Yêu Em, Thật Sự Hảo Yêu
  • Ác Mộng – Chương 39+40
  • Số Phận (Hunhan,chanbaek) – Extra3
  • Chap 3

    ” Em là ai ? Sao lại hay xuất hiện trong những giấc mơ của tôi ? Vì sao tôi luôn mơ về em ? Chúng ta không hề quen biết nhau kia mà ??? ” Vick thở dài thả người trên chiếc ghế dựa trải ráp trắng viền đỏ nơi gã ngồi,giấc mơ kì lạ về một người con trai có nụ cười rạng rỡ gần đây luôn xuất hiện trong giấc ngủ của gã. Chuyến bay từ Mỹ về Hàn quá xa xôi, cơ thể gã như sắp rụng rời vì phải ngồi gần cả mười mấy tiếng nơi chỗ ngồi chậc hẹp này,nó hơi nhỏ so với thân hình 1m80 của gã.

    Đất nước Seoul quê nhà của gã sinh ra,không lâu nữa gã sẽ được đặt chân lên cái nôi sinh thành của mình. Sang Mỹ sinh sống,lúc đó gã chỉ mới tròn 1t,trí nhớ của một đưa bé không thể nào tồn tại trong đầu gã được. Tuy vậy,Ba Mẹ gã vẩn dạy tiếng Hàn đều đặn để gã không quên tiếng mẹ đẻ của mình.

    Gia đình gã kinh doanh châu báo có tiếng nhất nhì ở Mỹ,lần này về Hàn định cư,cũng là với mục đích lấn sang thị trường đá quý của Châu Á. Appa gã vừa ý khi chọn được đối tác có tiếng như YG,gần đây YG đã có xu hướng tiến sang kinh doanh đá quý. Thật may mắn khi được hợp tác với một người đầy đặn kinh nghiệm và tài giỏi như Hyunsuk nhỉ ?

    Trong khi đó nơi biệt thự Lollipop :

    – TRÁNH RAAAA…..!!! – Chất giọng the thé quen thuột của người mà ai cũng biết là ai rồi đó !!! Khi con người ta lên cơn đói,mà lại không được ăn những thứ mình yêu thích,trái ngược lại luôn phải bị bắt ăn mấy món làm mình buồn nôn….Thì phật cũng nổi điên !

    Và nạn nhân chính là cái sinh vật nhỏ nhắn đó đó *chỉ chỉ* Thân hình 57kg lúc nì đã mũm mĩm hơn,đang ngồi phịch trên salon phòng khách cùng với bộ đồ ngủ trái dâu quen thuộc. Môi miệng cứ dẫu ra,má mặt lâu lâu phụng lên,rồi lại chu mỏ thổi phù phù lên tóc mái. Trông có vẻ đang tức giận lắm đây !!!

    Xa xa sau cánh cửa giang bếp,có dáng người thập thò lấp ló với cái khây trên tay không dám bước ra. Mặt thì hết sức ra chiều là năn nỉ,có vẻ cũng thành khẩn lắm !!! Chiếc tạp dề in hình khủng long đã bị cháy xém,đầu tóc rồi bù,mặt mài lem luốt bột mì. Dưới đất rải rác nào là rau,cà rốt,bột,nước tương,vân vân và vân vân…Chúng như tô điểm thêm cho căn bếp càng thêm lộng lẫy,dưới sự chứng kiến cả mấy chục cặp mắt ếch.

    – Baby à ~ Món này tốt cho ”cái thai” của em lắm đấy !!! – Hắn nũng nịu cầu khẩn.

    – Đừng có lại gần tôi !!! Anh mà bước ra đây với món ăn khủng khiếp chết người đó thì anh chết chắc rồi !!! – Tiếp tục khoanh tay thổi phù phù tức giận,lâu lâu Jiyong quay sang liếc xéo hắn đến muốn lác cả mắt.

    Hắn nghĩ sao mà bắt cậu phải ăn cái món không dành cho người đó chứ ??? Thà giết cậu đi còn hơn !!! Lâu lâu được ngày nghĩ cuối tuần mà không được yên. Sáng sớm đã bị giật đầu dậy,với lý do ”ra đón nắng sớm sẽ tốt cho thai phụ” Ở đâu mà ra cái tên phiền phức này chứ ? Khi khổng khi không lại phải dính với hắn,thật là điên không chịu được.

    – Nếu em không thích món này,anh sẽ làm món khác cho em nha !!!

    – Choi Seung Hyun ! Choi Seung Hyun !!! Sao anh không nuốt hết cái món ăn đó rồi vắt thân anh ra khỏi nhà tôi ngay cho rảnh nợ ??? Buổi sáng của bổn thiếu gia bị anh làm cho ra nông nỗi này sao ?? Tôi đã làm gì nên tội mà phải bị anh hành thế này hả ???

    Choi Seung Hyun ???

    – Baby à ~ !!!

    – Shut up !!!

    Hắn chỉ còn biết câm nín tháo tạp dề ra mà lẳng lặng bước ra về,chỉ tội cho những người làm nhà cậu,mất cả buổi sáng để thu don chiến trường do hắn để lại. Sao ông trời lại cố tình trêu tức thế nhỉ ??? Miếng cà chua xinh đẹp rạng ngời mà hơi chói lóa,vô tình dính vào chiếc dép đi trong nhà cũng khá là xinh xắn của hắn cùng hít vào nhau. Và kết quả là cái mông tròn trĩnh chào đón mặt đất mềm mại mới quành tráng làm sao,cảnh tượng cũng quá ư là đẹp tuyệt vời !!! Bốn chân hắn chổng lên trời,mấy cây cải bị động hất tung lên đáp thẳng vào mặt hắn,có cộng còn ung dung chui cả vào miệng,làm cho khung cảnh càng thêm hùng vĩ.

    – BIẾN NGAY KHỎI MẮT TÔI NGAY !!! ĐỒ KHỦNG LONG !!!

    .

    .

    .

    Ngày thứ 2 đầu tuần yên ắng bao phủ quanh ngôi trường trung cấp Haven,có vẻ nó đang ngủ quên từ ngày cuối tuần đến giờ. Xa xa đã thấy loáng thoáng một vài nhóm học sinh tung tăng bước vào trường,mùi sương sớm còn phản phất thơm ngát mạ non của cỏ dại. Những cây hướng dương bắt đầu nở rộ đón lấy ánh nắng đầu tiên của đầu tuần tươi đẹp,bầy chim sẻ trên cành ung dung rỉa lông cánh,tiếng gõ cộc cộc của chị gõ kiến không ngừng mổ vào hốc cây khô mụt nát. Nói chung là buổi sáng quá ư là yên bình…..Đến khi…….

    ……….Kíttttttttttttttttttttt………..

    Tiếng thắng xe thu hút ánh nhìn của mọi người,con xế mui trần bóng lưỡng kiêu sa dựng trước cổng trường. Một người thanh niên đẹp trai với cặp mắt sắc lẻm quen thuột bước xuống,chiếc áo phông dài tay kiểu cách phối hợp với chiếc quần bó lửng tới mắt cá chân,cộng thêm đôi giày cổ thấp và chiếc nón phết vành tròn trên đầu thì đúng là ”Mỹ Nam” của ”Mỹ Nam”.

    Seunghyun ngự trị nét đẹp lạnh lùng quyến rũ tựa người vào cánh cửa,tháo chiếc phone trên tai ra,nhanh nhẹn mở cửa cho ”sinh vật” à nhầm,là Jiyong yêu quý bước xuống. Từng cử chỉ dịu dàng ân cần của hắn,chẳng những không làm Jiyong thấy hãnh diện,ngược lại còn thấy phiền. Bình thường cậu chỉ nhỏm người một cái,là thân hình cậu đã chạm đất mà đâu cần mở cửa chi cho mệt.

    Lườm hắn,cậu định làm công việc quen thuộc là….Bay xuống….Nhưng chuyện đời đâu có như người ta mong muốn,khi con người ta không ”mang thai” thì bay hay thậm chí nhảy hip hop cũng gói gọn trong 2 chữ ”chuyện to”. Đằng này,đã bị ”dính bầu” rồi đương nhiên thân thủ cũng bị giảm. Thôi thì đành nuốt cục tức mà đi xuống nhẹ nhàng vậy,cậu cũng không muốn con mình sau này bị móp cái đầu hay dị tật cái tay.

    Seunghyun cười hài lòng,ít ra hắn cũng hiểu được Jiyong cũng lo cho ”con của hắn và cậu”. Cơ mà….Sao thương đứa con mà lại ghét thằng cha nó thế ??? Cha nó có làm gì nên tội đâu ??? Chỉ có hơi hơi cuồn loạn ”đêm đó” thôi mà !!! Mà cũng tại Jiyong chứ ai….Tại cậu quá đẹp,quá quyến rũ,con người hắn như mê muội trước sắc đẹp hút hồn người đó chứ bộ !!!

    – Về đi !!! – Cậu lạnh lùng nói.

    – Baby để anh đưa em vào lớp !!!

    – Khỏi ! Về đi !

    – Baby à ~

    – Shut up !!!

    – À….đợi anh tí !!! – Hắn chạy lại cốp xe lấy ra chiếc mũ len kiểu cọ,đúng kiểu Jiyong thích mà hôm cậu đi mua nhưng đã hết hàng.

    – Sao ? Sao anh mua được nó ? Hiếm lắm đấy !!! – Cậu vui mừng đội lên ngay,trông Jiyong cứ như đứa trẻ vừa được cho kẹo vậy. Đúng là ”người đẹp mặc gì cũng đẹp” Chiếc nón quả thật càng làm tôn lên nét đẹp của thiên thần yêu dấu của hắn.

    – Choi Seung Hyun này có gì mà làm không được hả Baby ??? *chống hông ngửa mặt lên trời cười đắc chí*

    – Thần kinh !!! – Lườm hắn một cái,Jiyong quay đi trong khi Seunghyun vẩn còn bận bịu ”ngửa mặt” không để ý bóng cậu đã khuất từ lúc nào.

    Jiyong vào lớp với chiếc mũ của hắn trên đầu,làm cậu đã đẹp nay còn đẹp hơn. Nếu bình thường đẹp 100,thì hôm nay phải là 200. Mặc dù Seunghyun có phiền phức,nhưng nghĩ lại,hắn cũng đáng yêu đó chứ !!! Ngồi vào ghế,cậu tháo chiếc mũ xuống nhìn. Lúc nãy vì gấp vào lớp nên chưa kịp ngắm kĩ món hàng cậu ưa thích mà đã bỏ công truy tìm mà không có,trông khi hắn lại có được quá dễ dàng.

    Được đan từ loại chỉ của tơ tằm thượng hạn,nên không hề làm cậu cảm thấy nóng,ngược lại rất êm và thoải mái. Màu sắc tươi tắn hòa vào nhau thật hoàn hảo,làm cậu nhớ đến câu thoại trong một bộ phim mà mình từng xem qua ” Nó được thợ may nổi tiếng của Ý tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ ” Môi bất chợt vẽ lên nụ cười mỉm chi.

    – Chậc ! Chậc ! Không xong rồi !!! – Tiếng nói của Youngbae làm ngắt ngang dòng suy nghĩ của Jiyong,vì lo mải mê nghĩ ngợi mà cậu không phát hiện thằng bạn đang ngồi kế bên từ lúc nào. Thằng ấy còn ngang nhiên đưa tay chạm vào trán cậu nữa chứ !!!

    – Gì đấy ??? *phủi tay xuống*

    – Jiyong….Mày bị trúng tà rồi !!!

    – Mày trúng thì có !!! Bổn thiếu gia bình thường….!!!

    – Tao…thấy được….có một sinh linh….đang tồn tại nơi đâu đó….trong người mày !!! *bất ngờ chỉ thẳng vào mặt*

    – Gì…gì….vậy ??? Mày thần kinh rồi à ??? *nuốt nước bọt*

    – Giác quan…….!!

    – Mố ???

    – Giác qua của tao…nói cho tao biết……là……..!!! – Những câu nói lấp lững của thằng bạn,làm Jiyong đâm lo,vì cơ bản cậu không thể cho ai biết được chuyện cậu ”mang thai” . Cả trường này sẽ cười vào mặt cậu mất,hơn nữa chỉ còn không bao lâu cậu đã tốt nghiệp,không muốn cái chuyện quái dị này làm mất đi cái bằng học sinh ưu tú của cậu được. Nhưng nhìn vẻ mặt thằng bạn nghiêm trọng thế…Có khi nào nó đã phát hiện ra gì rồi không ?? Mồ hôi Jiyong bắt đầu rịn ra,gian phòng học giờ nghỉ trưa thật im ắng…..

    – Là….là…gì…….???

    – Là…………….!!!!

    – MAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA……………….!!! – Thằng Ú đột ngột la lên từ phía sau,làm 2 linh hồn Jiyong và Youngbae tạm thời lìa khỏi xác 3s.

    – MÀY ĐIÊN HẢ THẰNG Ú KIA ??? BỔN THIẾU GIA MÀ XẢY RA CHUYỆN GÌ THÌ MÀY CHẾT CHẮC RỒI BIẾT CHƯA HẢ ? HẢ ? HẢ ? *quát to*

    – Thật….thật….là có ma…..!! – Giọng thằng Ú run run.

    – Ashiii….ma cỏ gì,mày hôm nay bị thì thế Daesung ??? – Youngbae nhận đầu Daesung một cái,nhưng cũng chưa đủ làm thằng Ú hết run run.

    – Tao thề !!!

    – Ma đâu mà ma ??? – Cậu gằn giọng.

    – Chuyện là vầy,tao lúc nãy đi ngang phòng hiệu trưởng,thấy một người……!!!

    – Ashiiiiii !!! Vậy cũng la um !!! *đồng thanh*

    – Tụi bây có biết là ai không ???

    – *lắc lắc*

    – Là Choi Seung Hyun đấy !!!

    – Thì sao ??? *đồng thanh*

    – Tao nghe được,là sẽ vào đây nhập học,tại lớp tụi mình đấy !!!

    – Mố ??? *típ tục đồng thanh*

    – Tao thề !!! Tao nghe được thế đấy !!! Nhưng trông anh ấy khác lắm !!!

    – Khác gì ??? – Cậu hỏi.

    – Tóc màu nâu sậm cắt ngắn,trông có vẻ lịch thiệp….nói túm lại là sao sao á !!! Không hình dung được !!

    – Choi Seung Hyun anh chết chắc rồi !!! – Cậu hậm hực bước ra cửa,bỏ lại 2 đôi mắt hí nhìn theo phía sau.

    Thiệt là tình !!! Mới có cảm tình được một chút là hắn lại làm cậu phát điên lên,hắn không biết hắn đã quá tuổi đi học rồi sao ??? Định làm trò khỉ gì thế ? Học chung lớp ư ? Nực cười…..Cứ không khiến cậu phiền phức là hắn không chịu yên mà. Vừa đi Jiyong không quên chỉ trỏ vào bụng mình mà lèm bèm mấy câu như ” Sau này con không được có tính giống hắn nghe chưa ” ” Và bây giờ Umma đi giảy quyết tên Appa trời đánh của con đây ”.

    …….Bộp…….

    A đây rồi !!! Vừa nhát tào tháo,tào tháo đã xuất hiện. Đã va vào cậu mà còn dùng cặp mắt hình dấu ? dòm cậu nữa mới ghê !!! Tưởng thay đổi cách ăn mặc,nhuộm lại cái đầu là cậu không nhận ra chắc !!! Gì thế nhỉ ??? Còn dám dẫn theo thằng nào tóc cũng nâu nốt thế kia ??? Rõ rồi nhá !!! Dám ngang nhiên dắt ”trai” trước mặt cậu nữa chứ !! Từ nay đừng hòng bổn thiếu gia ngó tới ngươi…..

    – Cậu…..không sao chứ ??? – Người thanh niên trước mặt với chất giọng trong trẻo ân cần hỏi han,cùng với hành động phủi lại bộ đồ trên người dùm cậu thì chắc chắn không phải tên đáng ghét kia rồi. Lúc này mồm miệng Jiyong cứ há hốc ra. Trông thì giống thật ! Nhưng cảm khác này không phải,người cậu va chạm không phải là Seunghyun mà là Vick. Thảo nào chất giọng trong trẻo chứ không phải khàn khàn.,còn người thanh niên đi bên cạnh là ai ???

    – Hyung à….hyung là hyung ấy đau rồi đấy !!! – Người thanh niên nhỏ tuổi hơn lên tiếng.

    – Thế à ??? Cậu có sao không ???

    – …………….!!! – Một lần nữa sự ân cần của Vick lại tiếp tục đưa Jiyong vào trạng thái đóng băng.

    – Em nghĩ nên đưa hyung ấy vào phòng y tế !!!

    – Cũng được !!!

    – Hả ??? Thôi…thôi…khỏi….tôi không sao !!! – Nghe đến 2 chữ y tế là Jiyong tĩnh hẳn,lên đó có nước tự đào hố chôn mình.

    – Thật không ??? *ân cần*

    – Không….!!!

    – Thế tốt quá !!! Tôi tên là Vick,đây là em trai tôi tên Victory !!

    – Chào hyung !!! gọi tôi là V.I được rồi !!!

    – Chào !!! Tôi là Jiyong !!

    – Cậu là học sinh trường này….thế….Jiyong có thể chỉ dùm tôi lớp 12A8 được không ??? Tôi mới chuyển trường về,nên không rành đường lắm !!!

    – Trùng hợp thế ? Tôi đang học lớp 12A8 đây !!

    – 2 hyung cứ đi trước đi,em tự lo được rồi !!

    – Ok ! Tan học chờ hyung ở cổng trường nhớ đó !!!

    – Vâng !!!

    Đây có phải là sự thật không ? Tôi gặp em dễ dàng như vậy sao ? Em ở ngoài con xinh hơn trong giấc mơ của tôi gấp mấy lần,hay nói đúng hơn là mấy chục lần…!!! Em tên Jiyong….Cái tên mới hay làm sao !! Anh hơi bất ngờ khi chúng ta được học chung đấy con ”rồng nhỏ” của anh….Mặc dù em là con trai,nhưng không sao…Cho dù em có là ác quỷ thì anh sẽ là người bán linh hồn mình cho quỷ. Đây có phải là định mệnh đưa đẩy anh về đây để được gặp em ? Giấc mơ về em….Đó là ai đã báo cho anh biết em chính là ”người yêu” của anh phải không em ??? Anh tin….Anh tin….Tất cả đều là định mệnh và duyên số.

    Biệt thự Lollipop :

    – Yahhhhhhh…..Ta đến đây !!! Chết mày ! Chết mày ! Hahaha….dám chống với ta à !!! – Seunghyun đang mải mê với trò game hắn mới tải về trên Ipad,trông như đứa trẻ to xác đang lăn qua lộn lại trên chiếc salon đắt tiền ở phòng khách

    .

    – Baby sao không kêu anh đến đón ? Đã bảo đợi anh đón rồi mà lại…..Em rửa mặt đi rồi ăn cơm,anh đã chuẩn bị sẵn rồi đấy !!

    – Không biến nhà bếp của tôi thành chiến trường rồi đấy chứ ???

    – Sao em lại nói thế ? Hôm nay anh mời đầu bếp Lee Soo Man nổi tiếng về chuẩn bị bữa tối cho chúng ta đấy !! Nào để anh xách phụ tập cho,em đi tắm đi !!

    Jiyong không hề nói gì đến lần gặp Vick ngày hôm nay,hơn ai hết cậu hiểu,nếu cho Seunghyun biết chuyện đó. Với tính cách của hắn không chừng dám ”giết người giấu xác” lắm,nhưng sao cậu thấy có chút gì tội lỗi với hắn. Nhìn cách Seunghyun ân cần với cậu,thật là làm cho người ta càng cảm thấy có lỗi chồng chất thêm.

    Buổi tối ngoài trời diễn ra cùng với nến và rượu trông thật lãng mạn,Seunghyun biết dạo này Jiyong ăn uống thất thường do liên tục bị hắn tra tấn bằng mấy món ăn tự mình nấu. Biết sao được,hắn muốn tự tay mình chăm sóc ”vợ” tương lai của mình mà. Kết quả không được gì còn làm cậu càng ăn uống không vô nổi. Hôm nay hắn cố tình chuộc lỗi với bàn tiệc chỉ có 2 này.

    Thật ra Seunghyun không phải là dạng người biết galang này nọ,hắn nghĩ những việc giả tạo đó hắn không tài nào làm được. Nhưng hắn đâu biết có một ngày hắn phải làm cái việc mà hắn từng ghét này,nhưng không phải là giả tạo,mà là chính bản thân hắn muốn tạo niềm vui cho cậu. Đó là cả công trình hắn bỏ thời gia ra đọc mấy cuốn sách nói về hẹn hò yêu đương,rồi mua cả đống dĩa phim tình cảm về xem để biết khi ”yêu” người ta sẽ phải làm gì.

    Từ đó giờ chỉ có hắn được yêu,chưa bao giờ hắn phải yêu ai cả. Và bây giờ đã đến lúc hắn cảm nhận được ”yêu” là gì. Khi yêu con người ta quả thật trở nên rất ngốc nghếch,tình yêu khiến con người ta thay đổi,biến một người lạnh nhạt luôn xem phụ nữ là cỏ rác qua đường. Trở thành một người có trái tim ấm áp lạ thường,tình yêu dịu kỳ như thế đấy. Mới đây thôi,4 tháng trước,ngày mà Seunghyun gặp Jiyong lần đầu trong buổi tiệc họp mặt của 2 nhà Choi&Kwon.

    Flash Back :

    Âm thanh rên rỉ phát ra nơi căn phòng Vip 411 quen thuột,đôi nam nữ trần truồng đang quấn lấy nhau trên chiếc giường đắt tiền. Những cú thúc đầy nam tính liên tục thúc vào lối ra vào nhại cảm,càng làm tăng sự hưng phấn của cô ta,tiếng rên càng thêm quyết liệt khi ”thằng nhỏ” to dài của Seunghyun ấn lút sâu vào hơn. Đang mải mê nhảy múa với những vũ điệu của ái tình,điện thoại của hắn reo lên đột ngột. Nhìn sơ qua màn hình,hắn nhận ra dãy số quen thuột,là ông ChoiTop,hắn liền buông cô gái ra trong sự luyến tiếc của thằng nhỏ chưa được giảy phóng tinh trùng.

    – Yoboseo !!!

    – Vâng Appa !!! *tít tít*

    – Sao thế cưng ~ – Giọng ả nũng nịu,lướt nhẹ những ngón tay dài nhọn trên bờ ngực lực lưỡng của hắn. Nhưng lúc này hắn đã bị ”mất hứng” cơ bản appa hắn mà gọi với âm vực như thế,thiết nghĩ chắc đó là cuộc bằng việc làm ăn rất quan trọng.

    – Chúng ta dừng lại thôi !! – Hắn quấn chiếc khăn lên hông rồi bước xuống giường với thằng nhỏ đã mềm rũ xuống,nhưng sự ức bách chưa được giảy của ả vẩn chưa thỏa mãn. Ả chồm tới với thân thể lõa lồ,giựt phăng chiếc khăn trên người hắn xuống.

    – Cưng à ~ em còn muốn nữa ~ Em thèm cái của anh lắm ~ Em muốn cho nó vào miệng em ~ !!! – Chất giọng dâm dục của ả một lần nữa đánh thức ”chiến sĩ” đã tạm ngủ quên của hắn. Cười nữa miệng,hắn xoay người lại đối diện với ả. Đúng là người rành rọi trong việc ”làm tình” ả lướt nhẹ chiếc lưỡi ma quái trượt dài từ cổ xuống đến ”chiến sĩ” của Seunghyun.

    Ả nhanh chóng cho vào miệng,cứ như sợ chậm chút hắn sẽ đổi ý vậy. Hắn đứng thẳng người,còn ả thì quỳ mọp dưới chân hắn,cứ như đang xin xỏ tí tình yêu ban phát của hắn vậy. Đúng là khi ”thằng nhỏ” cho vào miệng thì có cảm giác hơn là trong cái lối rộng huỵch đó. Ả mút mát sành điệu càng làm tăng sự sung sướng,hắn túm lấy tóc ả,thút mạnh vào mồm ả,có khi thọt cả vào cuốn họng khiến ả muốn nôn tháo ra.

    Và cuộc làm tình nhanh chóng kết thúc,khi hắn đã thỏa mãn. Mặc dù trên danh nghĩa là người tình,nhưng đối với Seunghyun,những ả đàn bà qua đêm với hắn cũng chỉ cùng một loại vì tiền.

    7h tối tại nhà hàng YG :

    – BUÔNG CON RA….TẠI SAO CON PHẢI ĐI XEM MẮT ??? CON LÀ TRAI KIA MÀ !!! – người thanh niên nhỏ nhắn cố vùng vẫy khỏi 2 tên mặc áo đen đeo kính đen,đang nhất bổng cậu lên.

    Mọi ánh nhìn đều tập trung lại nơi phát ra âm thanh the thé kia,và mặc cho sinh vật đó có la hết inh ỏi cỡ nào. Thì 2 chủ tịch của YG và ChoiTop vẩn thản nhiên nói chuyện với nhau,quá đơn giản để giảy thích hành động đó…Đã quen rồi….!!! Nhưng có một người vẩn chưa được quen lắm,đang thò lỏ con mắt nhìn sinh vật đang nhoi nhoi như zòi kia.

    Mố ??? Gì thế này ? Kia là gì ??? Mình có nhìn nhầm gì không nhỉ ? Tên nhóc còi này sẽ là ”vợ” tương lai của mình ư ? Appa có lẫn rồi không ? Mình là con trai kia mà….miễn cưỡng lấy nó cũng được đi !!! Nhưng nó sẽ sinh con cho mình như thế nào ??? Appa muốn gia đình mình tiệt giống hả appa ??? Dòm nó chả có mùi vị gì của đàn bà cả….phần đó *nhìn vào vòng 1* Phần kia và phần kia nữa *nhìn vào mông và toàn thân* Chả lẽ bắt mình phải lên giường với cây tre miễu đó à ? Chết còn sướng hơn…..!!!

    Sau một lúc chống đối không được Jiyong đành hậm hực ngồi vào vị trí của mình,bản thân lúc này muốn bay thẳng lên bàn đập tan nát nó ra cho hã dạ rồi tới đầu tới. Cơn giận chưa nguôi ngoai thì lại bắt gặp cặp mắt cú vọ cứ ngó trân trân vào mình,giống như đang trêu ngươi con rồng đang hắng máu phun lửa. Thôi được,đã thế thì tội gì không ”giận cá chém thớt” Chắc tên này chỉ là đứa ”thư kí” đi theo chú ChoiTop thôi ấy nhỉ ???

    – Yah ! Nhìn cái quái gì ??? Muốn xương hàm rớt xuống đất không ??? – Jiyong nheo mắt dẫu mỏ lên,cứ như người đối diện có tội giết cả nhà cậu không bằng.

    OMG….Lại còn ngông nghênh thế nữa chứ ? Lấy nó về để ”no đòn” với nó chắc !!! ”Vợ” mà lại như thế ư ? Cả phép lịch sự tối thiểu cũng chả có,tính ra thì Seunghyun chả chấm được Jiyong bất cứ cái gì,từ thân hình cho đến tính cách…..*beng*…..0 điểm !!!

    – Jiyong con có thôi đi không ??? – Giọng ông Hyunsuk gằn lại,lúc này đôi bạn già mới bắt đầu lên tiếng.

    Thực chất,Seunghyun đã được nghe ông Top nói về cuộc gặp mặt hôm nay trên đường đến đây rồi. Tuy bản thân có hơi sốc một chút,nhưng cơ bản cũng muốn tò mò về ”vợ” tương lai tròn méo ra sao,nên miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng không ngờ kết quả thê thảm,biết thế hắn thà ở lại làm tình với nhỏ ”ghệ” còn sướng hơn.

    – Appa ~ con là trai….là trai đó appa !! Sao bắt con lấy ”chồng” kia chứ ?? – Jiyong cố nắm vạt áo Hyunsuk nài nỉ.

    – Con cũng không chấp nhận !! – Seunghyun đột ngột lên tiếng.

    – Sao thế con trai ??? – Ông Top hỏi.

    – Con cũng là trai,và cơ bản việc appa nói với con lúc nãy….là không thể !!! – Seunghyun nhớ lại câu chuyện ông Top kể về Jiyong đã được tiêm hooc mon nữ,và có thể sinh con. Nhưng có đánh chết,hắn cũng chả tin cái con zòi kia lại có thể sinh con,mà nếu có được đi nữa với bản tính đi như bay như thế sớm muộn gì cũng làm lọt con ra ngoài thôi. Seunghyun chỉ có kí ức về thiên thần lúc 5t của hắn mà thôi.

    – ”Xù” cái đầu con chứ xù !!! Ta quyết định rồi,không được cãi !!! – Ông gầm gừ qua kẽ răng,ra chiều rất tức giận.

    – Seunghyun ! Con không muốn cưới thiên thần của con sao ??? – Ông Top hỏi.

    – Appa nói sao ? Thiên thần gì ???

    – Jiyong đã từng nói sẽ lấy con làm chồng lúc con 5t đấy !!! Còn quả quyết sẽ lấy em bé kia mà ?? Thế giờ lại phủ nhận à ???

    – Mố ??? Con nói sẽ lấy tên này lúc mới sinh ra sao ??? *ngất* – Tình trạng bị chết giấc lâm sàn thôi,cơ bản Jiyong không chịu được cú sốc quá ư là vô lí đến vô duyên đó.

    – Con….cậu ta…..??? *chỉ chỉ*

    – *gật gật* Và còn thế này nữa…..*kề tai nói nhỏ*……!!!

    – Ta sẽ chỉ cho con thêm cái này !!! – Ông Hyunsuk tiếp lời khi ông Top vừa rời lổ tai Seunghyun ra. – *thì thầm* Nếu nó phản khán thì….*xì xào vào lổ tai*…..hiểu ý ta chứ ???

    Seunghyun vẩn chưa phân tích được tất cả mấy câu nói khó hiểu của đôi bạn già,thì đã nhận được 2 lọ thuốc màu hồng nhạt từ tay họ. 3 con người chụm đầu lại to nhỏ,trong khi thiên thần Jiyong vẩn còn đang ngất do sốc lâm sàn. Vỗ vai Seunghyun như một lời cổ vũ,đôi bạn già lập tức ra về,bỏ lại một tên ngớ ngẩn cùng với mớ xương 57kg. Buổi đính hôn diễn ra thật nhanh chóng,trước khi về ông Hyunsuk còn không quên trao chìa khóa phòng Vip nhất mà ông đã chuẩn bị sẵn cho hắn và cậu.

    .

    .

    .

    Jiyong chậm rãi mở mắt ra,thứ đầu tiên ập vào mắt cậu là chiếc đèn chùm kiểu cọ trên trần nhà,xung quanh căn phòng màu cam nhạt rất dịu mắt. Lâu lâu lại phất lên thoang thoảng của mùi hoa hồng mới nở,không gắt lắm. Di chuyển mắt qua một chút,cậu thấy một bàn tiệc nhỏ với hoa và nến trông thật lãng mạn. Mệt mỏi uể oải,cậu cố gượng ngồi dậy.

    – Trông nhỏ con thế mà nặng gớm !!!

    – Omo ??? Giật cả mình !!! – Jiyong lập tức tĩnh táo khi phát hiện trong phòng ngoài cậu ra còn có thêm một người khác.

    – Dậy rồi à ??? – Seunghyun ngồi chễm chệ trên chiếc sopha gần đó cùng ly vang đỏ sóng sánh bên mình,trông cứ như mấy vị hoàng tử trong giới quý tộc của nước Pháp đầy kiêu sa.

    – Sao anh lại ở đây ? Đi ngay dùm,đây là phòng tôi !!!

    – Là phòng cậu sao ? Tôi lại không biết nhỉ ? Hay tại mắt tôi không thấy rõ ??? – Hắn cười nhếch miệng rồi lại tiếp tục nhấp nháp ly vang trên tay.

    – ………………..!!!! – Đến lúc này Jiyong mới kịp nhìn rõ lại căn phòng lần nữa,đúng là không phải phòng của cậu,hay nói đúng hơn là chắc chắn không phải. Cậu bỏ chân bước xuống giường và……..- AAAAAAAAAAAA !!!! – Jiyong phát hiện quần áo trên người không cánh mà bay mất,hèn gì mới thức dậy đã thấy trống trống,nhưng mãi lo nghĩ mình đang ở đâu nên quên mất đi thân mình. Cậu phóng thẳng vào tolet như tên lửa vận hành….

    – Yah ! Tôi đã chuẩn bị cho cậu một bộ khác rồi,bộ cũ trông bẩn chết được !!! – Hắn nói với vào trong.

    – TÊN BIẾN THÁI AI CHO AI CỠI ĐỒ TÔI RA HẢ ??? BỔN THIẾU GIA LÀ CON TRAI ĐẤY NHÁ NHÁ NHÁ !!!

    Lại còn la ong ỏng kia đấy !!! Nếu cậu là ”con trai” sao không đứng lại đây mà ung dung nói chuyện với tôi ? Cần gì phóng vào trong đấy mà la ỏm tỏi lên ? Chậc ! Chậc ! Xem ra appa nói không sai nhỉ ? Từ giây phút nhìn thấy toàn cơ thể quyến rũ đến mụ mị của Jiyong,thì Seunghyun hoàn toàn bị cậu hút hồn. Thật là không tốt khi nhìn trộm người ta như thế,nhưng cơ bản hắn chỉ muốn thay đồ dùm cậu thôi. Lúc hắn bế cậu lên vô tình chạm phải người bồi bàn,làm thức ăn dính hết cả vào người.

    Đấy chỉ là lòng tốt thôi ! Cơ mà chính cái lòng tốt đó đã khiến một Seunghyun mới 2 tiếng trước còn từ chối không muốn lấy cây tre làm ”vợ” nay đã muốn cưới gấp vào ngày mai ấy chứ ! Đã đôi lần hắn muốn lao đến cái thân thể hoàn mĩ đó biết nhường nào,nhưng rồi lại thôi,1 tiếng đồng hồ trải qua cùng Jiyong trong căn phòng này đã khiến hắn muốn chết lên chết xuống.

    Có…Có nên cho cậu uống không nhỉ ? Kệ ! Cứ nghĩ nó là thuộc bổ đi,xem như không biết gì hết ! Có gì cứ nói là làm theo lời dặn là xong !!! Chậc ! Chậc ! Mà không được ! Cơ bản là hắn biết cơ mà ! Làm sao lại xem như là không biết được chứ ??? Hắn đâu phải là người thừa cơ hội….Mà nếu không làm….Thì hắn có nước chết với ”thằng nhỏ” nãy giờ cứ biểu tình đến khó chịu gần chết. Seunghyun chưa bao giờ phải chịu ức chế như thế,cả tá người chực chờ hắn ban phát tinh trùng đầy ra đấy chứ !!! Ashiiiiiiii đúng là khó nghĩ mà !!!

    – TÊN CHẾT DẪM KIA !!! CÒN KHÔNG MAU ĐEM ĐỒ CHO BỔN THIẾU GIA ??? – Tiếng hét của cậu kéo hắn ra khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ.

    Mang đồ vào ư ? Tại sao mình phải mang vào mà không để cậu ta đi ra ? Lúc ấy sẽ được chêm ngưỡng toàn cơ thể quyến rũ ấy ??? Cái đầu đã nhen nhóm 2 cái sừng đang mọc ra,miệng thì răng nanh có nguy cơ nhọn hoắc. Trông Seunghyun rất giống nhân vật ”người sói” trong mấy bộ phim điện ảnh.

    *bốp bốp* Hắn tự vả,Choi Seung Hyun này mà là người như thế sao ? Hèn quá !!! Hắn quyết cầm đồ đưa vào cho Jiyong một cách hoan minh chính đại. Nhưng mà không được !!! Hắn như ngu muội ngay từ đầu được chêm ngưỡng thân thể cậu rồi,cơ hội chẳng bao giờ đến lần thứ 2 cả !!! Với lại Jiyong cũng không thích hăn lắm,nếu mất cơ hội hiếm có này thì không biết có lần nữa không !!! Ok ! Chết thì chết !!

    – Cậu tưởng tôi là người hầu của cậu chắc ??? Đồ để trên giường,ra mà lấy !! – Hắn cố ém chất giọng mình trầm xuống,làm ra vẻ mặt cũng trầm trầm kiểu suy tư ấy. Thật sự bên trong hình thành con sói đang chực chờ nuốt lấy cố bé khăn đỏ vào bụng.

    – Tôi không có mặc gì cả !!! – Cậu nói với ra.

    – Chúng ta cùng là trai cậu sợ gì ? Hay sợ không kềm chế được trước một người đẹp trai như tôi sao ???

    – Mố ??? Bổn thiếu gia mà sợ anh sao ? Ra thì ra !!!

    Hắn làm bộ quay sang chổ khác cho cậu thay đồ,nhưng thực chất là bỏ thuốc vào rượu,và cùng với việc bụm miệng cười sằn sặc với cái khăn quấn quanh người cậu. Thế mà bảo là con trai đấy !!! Xem ra hooc mon đã bắt đầu có tác dụng rồi nhỉ ? Thiên thần nhỏ của hắn rất xinh đẹp….thế mà hắn lại không nhớ ra cậu mới chết chứ !!! À mà cũng phải thôi,hắn mới từ du học từ nước ngoài về kia mà ??? Xa nhau gần ấy năm thì làm gì hắn nhận ra cậu được….

    End Chap 3

    Share this:

    Like this:

    Số lượt thích

    Đang tải…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Ngoại Truyện 1 : Nhật Kí Baby
  • My Fiction – You Complete Me …
  • Trả Thù Tổng Giám Đốc Ác Đốc – Chương 63: Lời Tỏ Tình Muộn Màng
  • – Papa – Shot1
  • Hyukhae – Trang 8 – Sjonlylove13
  • Giới Thiệu Danmie / Yunjae Fic Ở Trang Khác

    --- Bài mới hơn ---

  • Bạn Trai Tôi Là Một…con Sói! Chap 7
  • Khi Học Trò Nghiện Đọc Fanfic
  • 4 Idol Nam “nghiện” Đọc Fanfic Viết Về Mình
  • He’s My Bodyguard _ Extra
  • Quyển Sách Ký Ức
  • Giới thiệu Danmie / YunJae Fic ở trang khác

    1. Cái list này là một số trong những fic /danmie mà Yuki và Hana đã đọc nên giới thiệu lại. Với những bạn TIỀN BỐI thì nó không là gì cả, nhưng với NGƯỜI MỚI như bọn mình thì Hana nghĩ chắc có chút tác dụng … 🙂

    2. Hana có kèm link nên khi bạn nào phát hiện ra link bị die thì nói cho mình hay với nha. Cám ơn .

    List các fic YUNJAE

    -

    (Link : Livejournal – Tiếng anh )

    (Link download: word – tiếng việt – phần 1 ) Password : jyj

    1×1, Thiên thần , happy end (theo mình là thế)

    Đây là 1 trong 2 fic YunJae thiên thần mà bọn mình thích nhất cho tới thời điểm này. Jaejoong là thiên thần cánh trắng , có nhiệm vụ dẫn linh hồn lên thiên đàn. Yunho là thiên thần cánh đen, có nhiệm vụ dẫn linh hồn xuống địa ngục. Jaejoong có thể sống vĩnh cửu nhưng Yunho thì không. Tình cảm của 2 người rất tốt cho đến khi Yunho bị tan biến đi. Fic không hề có 1 cảnh H nào, hôn cũng không mãnh liệt nhưng đọc rất thu hút. Đọc fic có thể cảm thấy được tình yêu quý giá như thế nào. Fic này Windjj dịch rất hay nhưng mình không thể vào blogspot của bạn ấy để lấy link. Vậy nên mình chỉ để link tiếng Anh.

    -

    1×1- Cổ trang, cung đình, xuyên không, thanh thủy văn.

    Link online : wordpss

    -

    (link down: word từ chương 1 đến 5 ) Password : yunjae

    (link online : wordpss )

    Trung văn YunJae, 32 chương , hiện đại, ngụy phụ tử, 1×1, có H , HE

    Truyện này gần giống với ” Papa , saranghae !” nhưng không hoàn toàn giống như vậy. Yunho nhặt được Jaejoong và quyết định nuôi đứa bé này trong khi hắn đang là 1 học sinh. Cuộc sống khó khăn nhưng bù lại tình cảm cha con họ rất tốt , chính vì thế cả hai dù đã yêu nhau nhưng lại không nhận ra. Sau đó mẹ ruột Jaejoong trở lại và có ý nhận lại cậu. …..Nói tới đây thôi. Các bạn xem đi rồi biết nhá . Fic này chỉ có tính chất giải trí thôi .

    -

    (link : wordpss )

    1×1, vampire, H , có sinh con nha, happy end

    Yunho là chúa tể vampire. Jaejoong là con mồi. Chúa tể không ăn con mồi đó mà chỉ muốn biến người ta thành “búp bê” , sau đó thành “phu nhân” luôn. Fic còn có nhiều cặp khác cũng dể thương. Bộ này rất được các readers yêu thích trong thời gian qua. Các extra cũng rất hay. Các bạn nên xem.

    (link : wordpss )

    hiện đại, bá đạo dương quang công, đáng yêu ngây ngô thụ, tình hữu độc chung, ma pháp (mild), ấm áp, 1×1, HE

    Hai nhân vật chính đều là tác giả nổi tiếng trên mạng. Thực tế thì 2 người đều ngưỡng mộ đối phương nhưng chưa có cơ hội bày tỏ. Do một dip vô tình , anh công biến thành mèo và được bạn thụ mang về nhà nuôi. Tất nhiên sau khi “sống chung” thì chuyện gì đến sẽ đến.. hihi.. kết thúc vui nha. Truyện đọc giải trí tốt nà. Trong truyện có nhiều câu nói của tác giả rất hay, rất ư là “triết lý” nhá. Mình rất thích. Các bạn ko nên bỏ qua. hihi. (^_^)

    - Capture Chênh vênh Cục cưng trời giáng Cửu vĩ hồ ly ngoại truyện Diễm luyến tàn đồng Anh công trở về sơn trang tiếp quản công việc và gia sản của phụ thân. Tình cờ gặp dc em thụ trong 1 khuôn viên bí mật trong sơn trang. Em mang đôi mắt màu tím cùng khuôn mặt vô cùng xinh đẹp khiến anh vừa thấy đã nhất kiến chung tình. Bộ này mình cảm thấy rất ư là tội nghiệp cho Tử Đồng đồng thời rất thích cách Mộ Dung Viêm Hạo dùng để yêu Tử Đồng , tất nhiên là ko tính lúc đầu nha. Lúc đầu Viêm Hạo quá hồ đồ. Mình đọc mà muốn đạp cho tên đó mấy phát.

    -

    (link download : word từ chương 1 đến chương 5 ) Password : dbsk

    Cổ trang, 1×1, có H, ngược, Good Ending.

    Đọc bộ này không khóc là không ăn tiền. Đây là bộ mà mình chỉ dám đọc 1 lần. Hay nhưng tội nghiệp quá. Nhân vật nào cũng đáng thương hết. Mình fan Jae nên khi đọc bộ này đau lòng muốn chết, lúc đó chỉ muốn bóp mũi tác giả thôi. Jaejoong là một “dược nhân” được Yunho “nuôi” để chữa bệnh cho Yuchun. Jaejoong yêu Yunho đồng thời cho rằng Yunho luôn hướng về Yuchun. Trong giai đoạn làm dược nhân Yunho và Jaejoong có xảy ra “quan hệ” và nó kéo dài. Nói tóm lại là mối quan hệ của những người này rất lằng nhằng. Chủ yếu là bởi vì không ai nói rõ ràng cả. Cho đến khi Junsu và Changmin xuất hiện thì lại càng phức tạp hơn nhưng cũng nhờ vậy mà những hiểu lầm trước đây được sáng tỏ. Nhưng cuối cùng thì … chết hết … trừ Changmin. Đọc mấy chương cuối đau lòng lắm. Fic thật sự rất hay đó. Nếu bạn thích ngược thì nhất định phải đọc.

    -

    (link: wordpss)

    1×1, cổ trang , thụ còn rất nhỏ nha…Happy end 🙂

    Từ khi Bình An sinh ra thì gia đình ngày càng phát đạt. Bình An vốn rất đáng yêu + thông minh nên rất được cưng chìu. Tuy nhiên, cậu bé luôn bị tai nạn nên gia đình bảo bọc rất kỷ. Theo lời một vị sư mà Bình An nhất quyết đòi đi đến phương bắc. Tại đây BÉ gặp “định mệnh” của mình. Fic này đọc vui. Kết thúc lại viên mãn nên đọc giải trí được . 🙂

    -

    (link : wordpss)

    cổ trang, giang hồ, nhất thụ nhất công

    Đây là bộ chuyển thể sang YunJae . Bộ này nội dung không nhiều nhưng đọc thấy cũng tàm tạm.Tuy nhiên đoạn vào đầu mình rất thích. Các bạn có thể tham khảo. Bộ này nhẹ nhàng thôi . Hì hì 🙂

    - Độc dược

    (link : wordpss )

    hiện đại , non – au , nhẹ nhàng , đáng yêu , happy end

    Cậu không chỉ là độc dược của tớ…. Cậu là độc được của cả nhà năm người chúng ta a.

    -

    (link download: word chương 1.2.3 + link online ) Password : herojaejoong

    Hiện đại, yêu quái (ko biết đúng ko nữa), 1×1, nhẹ nhàng, có chít H, HE

    Yunho là một giám đốc có tài+ lạnh lùng ……Jaejoong lúc đầu xuất hiện là dưới thân phận của 1 con mèo con. Jaejoong được Yunho nhặt nuôi và trong quá trình sống chung 2 người nảy sinh tình cảm. Tất nhiên là lúc đầu Yunho không biết “mèo Jaejoong” có thể biến thành người. Sau đó Yunho nhờ người tìm kiếm thân phận thật của Jaejoong và một bí mật nho nhỏ lộ ra. Hết. Bộ này mình thích đoạn đầu, đoạn sau mình cảm thấy không thu hút bằng. Mình thích nhất là “tư thế nằm ngủ ” của con mèo. Đáng yêu lắm.

    -

    (Link online: wordpss )

    Giang hồ, cung đình , thần toán, 1×1, đáng yêu , nhẹ nhàng , có H, HE.

    Bộ này dễ thương dữ lắm nha. Hana đọc mà muốn đau tim luôn vậy , đáng yêu lắm lắm luôn. Hoàng Bán Tiên được người ta ca tụng là “thần tiên sống” . Tư Đồ Ngận Suất là một “kỳ nhân” trong giang hồ và cũng là bang chủ của Hắc Vân Bảo. Trong một lần Tư Đồ cùng Mộc Lăng (phó ban chủ) đi hái thuốc và vô tình gặp vị “thần tiên sống” này. Hai người họ đưa ra 1 giao ước và không ngờ rằng chính giao ước này trói buộc họ cả đời. Khi đọc mình rất thích cách cảnh Tư Đồ cùng Tiểu Hoàng ở cùng nhau. Mình cảm thấy Tư Đồ “đáng yêu” lắm…há há … Nói thật , nếu Tư Đồ mà không có tính cách đó thì hai người này chắc chắn sẽ ko thành đâu… Mình cũng thích Mộc Lăng nữa. Cuối truyện có con nai. Mình thích đoạn Tư Đồ đeo lục lạc cho nai con và vòng chân cho Tiểu Hoàng…. hú hú .. yêu chết được. Các bạn xem đi .. hay lắm đó . Ngọt ngào nữa.

    -

    (link : wordpss )

    nhất thụ nhất công (cả hai đều rất đẹp nha), cổ trang, happy end

    Bộ này mình rất thích . 🙂 . Lan Khánh là đại ma đầu bị mất trí nhớ nên trở thành 1 ngỗ tác ở một huyện nhỏ. Bách Lý Thất là sự đệ của Lan Khánh, có nhiệm vụ tìm và chăm sóc Lan khánh “suốt đời”. Hai người vốn trong quá khứ có một vài khúc mắc nên dẫn đến việc Bách Lý Thất nghe lời và sợ Lan Khánh vô cùng. Hai người trải qua một số chuyện nhưng cuối cùng vẫn ở bên nhau. Đọc bộ này mình rất thích cách Lan Khánh gọi Bách Lý Thất. hì hì …mỗi khi đọc tới lúc hắn nói “gà a” hay “gà của ta” đều khiến mình yêu không hết :d. Trong bộ này còn có con heo cũng rất vui. Tóm lại bộ này đọc thấy hạnh phúc lắm nha. Nên đọc , nên đọc. 😀

    -

    (link download : word chapter: 1,2,3 + link đọc online) Password : tvxq

    Hiện đại , atula, 1×1, có H , kết thúc mở – có thể xem là HE

    Jaejoong vì tìm “cô chủ” cũng chính là em gái của mình nên mới vào trường mà Yunho đang làm hội trưởng. Ở đây cậu trở thành người hầu của hắn và từ từ trở thành người hắn yêu. Jaejoong đối với tình yêu rất mơ hồ nhưng cảm giác của cậu đối với Yunho rất khác . Cho đến khi cậu phát hiện ra mình là ai và tình cảm của mình dành cho Yunho là cái gì thì trước đó cậu đã khiến Yunho “lên máu” không ít. Fic này có H nhưng không nhiều. Chủ yếu là dùng đầu óc thôi. Fic viết logic, đọc rất lôi cuốn. Trong fic có 1 nhân vật làm mình vô cùng thích đó là em gái kiên cô chủ của Jaejoong. Người con gái này thật mạnh mẽ. Đây thật sự là một fic hay.

    -

    (link : wordpss )

    cổ trang , cung đình ,phụ tử , trọng sinh , 1×1, không H , nhẹ nhàng , happy end .

    -

    (link : wordpss)

    Cổ trang , 1×1 , happy end .

    Mạc Ngôn thay em mình xuất giá nên lúc đầu bị “tên chồng” của mình hành chút ít nhưng sau đó thì cưng lắm nha. Mạc Ngôn trong fic có phần yếu đuối 1 chút nhưng lại rất đẹp. Trong fic còn có hai nhân vật phụ cũng rất thú vị.

    -

    (link : wordpss)

    1×1, hiện đại , cảnh sát-giang hồ, có H, happy end

    Fic này trong thời gian qua rất được các readers quan tâm và khen ngợi. Bản thân fic hay + người edit tốt nên fic được yêu thích đến độ KYH in thành Fanbook luôn. Fic nói về một cảnh sát chìm tên là Jaejoong trà trộn vào ngục giam để điều tra về Park gia. Sau đó cậu gặp Yunho. Thân thế và tình cách của hắn rất đặc biệt. Sau khi ra tù , Yunho phát hiện ra Jaejoong là cảnh sát nên tức giận mà quyết tâm “hành hạ ” cậu . Nhưng cuối cùng thì cả hai cũng về bên nhau. Thật ra, tóm tắc như thế này thì không hay lắm vì thực chất khi đọc Ngục Sủng sẽ có 1 số nhân vật phụ khác cũng rất tuyệt. Từng chi tiết được tác giả mô tả rất chi tiết – thậm chí H- nên khi đọc có cảm giác như chúng ta đang sống cùng nhân vật. Fic này hay+ giọng văn nghiêm túc. Đọc để thưởng thức thì ok . Đọc để cười thì không nên.

    -

    (link download: word ) password : jejung

    1×1, hiện đại , dễ thương , HE

    Mình không biết fic này được post tại đâu. Mình đã lên google search nhưng nó chỉ ra wattpad thôi . Vì thế , nếu bạn nào biết nơi post fic này thì nói cho mình hay với . Mình sẽ dẫn link đến đó. Thanks

    - Nhà phát minh cùng tiểu thư tình Nhất thực thiên hạ Nhất tuý hứa phong lưu Phụ thân và 3 hài tử Picture of you Please!.. take me Sủng vật yêu tinh Sửu nương nương Tam thê tứ thiếp

    -

    (link : wordpss )

    cổ trang , cung đình , 1×1 , H, công sủng thụ , vui+buồn, happy end (không có chết đâu) 🙂

    Hạ Vô Ưu là vua . Tiêu Ngữ là thái giám. Trong 1 lần tình cơ Thái giám bị Vua ấy ấy sau đó thái giám sợ quá nên trốn đi. Nhà vua ra lệnh tìm nhưng rất lâu không được. Tuy nhiên sau đó vào đên trung thu thì vua cũng bắt được “tên thái giám” đó. Tiếp theo là quá trình công+ thụ vờn nhau. Bộ này kết thúc mỹ mãn. Các bạn đừng thấy giọng văn vui vui đoạn đầu mà lầm nha, khúc gần cuối là là lấy khăn lau nước mắt đấy. Tội nghiệp lắm+đáng yêu nữa. Nhưng may mắn là HE , nếu không thì thật sự đau lòng lắm .

    -

    (link download : word chương 1+2 và link wordpss online ) password: dbsk

    Hiện đại, 1×1, nhẹ nhàng , có H , HE

    Nhiêu Tông Lễ , bị bắt cóc làm bảo mẩu của con trai Thẩm Trọng Nhiên. Từ đó 2 người nảy sinh tình cảm. Hết . Đọc để giết thời gian, ok .

    -

    (link download : word từ chap 1 đến 5 + link đọc online ) Password : tohoshinki

    Cổ trang , 1×1, cung đình, có H, HE

    Mình vô cùng thích Yunho trong fic này. Lần đầu Yunho gặp Jaejoong là lúc cậu đang chạy trốn. Yunho lúc này đang là hoàng tử đi xâm lược quốc qia của Jaejoong nên hắn bắt cậu về làm “đồ chơi” cho mình. Nhưng sau đó hắn và đồ chơi yêu nhau. Tất nhiên Jaejoong có bị hành hạ nhưng theo mình đó không thể xem là ngược. hì hì . Sau đó Jaejoong trúng độc và cần chữa trị. Họ phải xa nhau một khoản thời gian dài rồi mới hợp lại. Lúc này Yunho đã là vua. Nói chung fic này hay, nhân vật nào cũng ok hết. Các bạn xem đi, chắc chắn sẽ không thất vọng.

    (link : wordpss)

    Cổ trang , cung đìng + giang hồ, 1×1, hài, HE.

    Yến Thanh Trì là dân “giang hồ”. Y có võ công rất cao nhưng ngốc chưa từng có. Y có biệt tài là “quậy” đến nỗi người + vật đều không chịu nổi trừ tên vua Trịnh Tuyên Kỳ. Fic này vui cực kỳ. Hana thích. Đọc thấy bạn Kỳ cưng bạn Trì mà ghen tị lắm 🙂 . Bộ này đọc để xả stess rất tốt . 😀

    -

    (link download : word chương : 1.2.3.4.5 + link online ) Password: inheaven

    Ma pháp + quỷ hút máu , Phụ tử, xuyên không , cường cường, ấm áp,1v1, HE.

    Bộ này chưa hoàn (đạ hoàn 4/6 quyển rồi ) nhưng vì mình quá thích cho nên muốn giới thiệu với các bạn. Thiên Nguyệt Triệt là lục hoàng tử của Thiên Nguyệt Thần và rất được phụ hoàng mình sủng ái. Bản thân Thiên Nguyệt Triệt + Thiên Nguyệt Thần đều là những người có thân phận và mối quan hệ VÔ CÙNG ĐẶC BIỆT trong kiếp trước nên trong kiếp hiện tại họ rất gắn bó với nhau. Mình rất thích giai đoạn từ lúc Thiên Nguyệt Thần mổ bụng phi tử đang cùng mình ấy ấy …để bắt đứa con trong bụng ra cho đến khi y “ăn” Thiên Nguyệt Triệt lần 2 .. hì hì …. mấy đoạn sau cũng rất hay nhưng với mình nó không ấn tượng lắm. Mai Lạc đang tiến hành làm quyển 5 nên mình cũng chẳng biết diễn biến ra sao. Nói tóm lại, đây là một bộ rất hay…. nên xem.. hì hì …Nhân vật trong truyện được tả rất đẹp. À .. mình rất rất rất .. thích sủng vật của Thiên Nguyệt Triệt là Băng Tằm cùng con quỷ nữ trong bộ hài cốt tên Thủ Diện Đồng. Rất dễ thương .

    (link : wordpss)

    Thể loại: xuyên việt, dị thế đại lục, thú nhân, chủng điền, manh văn, có sinh tử, nhất thụ nhất công, thông minh khả ái tinh linh thụ, thú nhân cường công, kết thúc viên mãn

    Truyện rất đáng yêu nha. Đọc cứ như truyện cổ tích ý. Bé tinh linh rất dễ thương. Mình rất thích hình ảnh bé ấy ngồi trong tai hay ngồi trên đầu của ngân lang (anh công đấy mí bạn), cảm thấy ngộ ngộ sao đó. Mình cũng thích cái kiểu 2 người ở chung với nhau- rât tự nhiên và cảm thấy hoà hợp. Nói chung, truyện này đọc để thư giản đầu óc tốt nha. Có tình cảm, có H , có con.. Ôi ôi .. đọc mà hạnh phúc theo họ. 😀

    -

    (link download : Word chương 1.2 ) Password : bolero

    Hiện đại, 1×1, sinh tử (khoa học nha), nhẹ nhàng, xém H, HE

    Jaejoong là nhà khoa học. Cậu có 1 đề tài nghiên cứu là làm cho đàn ông sinh con. Tuy nhiên cậu lại không tìm được người làm “vật nghiên cứu” vì thế Jaejoong đã “hy sinh thân mình” để làm thí nghiệm. Dưới sự trợ giúp của Changmin, Jaejoong bắt đầu “chọn lọc giống” và tiếp cận tên đó. Sau 1 đêm ấy ấy …với Yunho thì hai người không còn gặp mặt lại cho đến khi “CON CỦA HỌ” xuất hiện. hì hì … mọi chuyện bắt đầu từ đây…. Chuyện này vui nha. Happy End nữa nha. Đứa con khôn lém…. hì hì

    (Link download : word chương 1.2.3 + link online ) Password : android

    Au : Rồng . 1×1, NC17, giang hồ, xuyên không, happy end.

    Jaejoong là người hiện đại bị xe tải đụng sau đó đi về thời cổ đại . Tại đây cậu gặp Yunho và Yuchun . Họ vốn là 2 cao thủ rất nổi tiếng . Jaejoong còn bị kéo vào một cuộc truy sát vì một “báo vật” mà mọi người nghĩ cậu mang trong người (còn báo vật đó là gì thì các bạn xem fic sẽ biết nhá .. hú hú ..). Yunho mang cậu về Tiêu Kiếm Cốc sau một chăng đường đầy “gian nan” , cuối cùng thì tại nơi tưởng như an toàn đó lại xảy ra một tai kiếp kinh hồn khác. Trong fic có đoạn Jaejoong biết được mình có khả năng quay trở lại thế giới hiện tại nhưng cuối cùng cậu cũng bỏ đi cơ hội đó. Kết thúc fic là happy end nên các bạn yên tâm mà đọc . Họ không chết đâu . hì hì.

    -

    (link download : word chương :1.2.3 + link online) Password : BossMuwon

    cổ trang, đam mỹ tiểu thuyết, nhất thụ nhất công, nhẹ nhàng, đơn giản, không có màn đấu trí kịch tính, không có bi kịch sướt mướt.

    Fic này nhẹ đến nổi không thể nào nhẹ hơn được. Chỉ có thể dùng từ ĐÁNG YÊU để hình dung thôi. Mộ Dung Thanh – thiếu trang chủ Mộ Dung sơn trang – nổi tiếng là “thần đồng võ lâm”, phong lưu anh tuấn, xung quanh có biết bao thiếu nữ si tình. Nhưng trong mắt hắn chỉ có một mình tiểu tư thân cận Bão Cầm. Có điều, Bão Cầm bên ngoài lại luôn lạnh nhạt với hắn. Kết thúc hạnh phúc của hai nhân vật chính sẽ thế nào? … tất nhiên là hạnh phúc rồi . Bộ này chia thành 2 phần : lúc đầu là 2 nhân vật của chúng ta lúc lớn, mấy chap sau nói về họ lúc nhỏ. Fic này đọc sẽ khiến người khác cảm thấy yêu đời hơn… 🙂

    -

    (link online: wordpss )

    Cổ đại, tiên yêu, mĩ cường công, đáng yêu hồ ly thụ, công sủng thụ, ngọt văn, sinh tử văn, có H, 1×1, HE

    Đóa Đóa là một hồ tiên . Hắn là bách điểu vương Chu Tước – Lăng Quang Thần Quân. Hai người vô tình gặp mặt nhau khi Đóa Đóa hạ sơn tìm mẫu thân. Cả hai sau đó có tình cảm với nhau nhưng cách biểu hiện của hai người làm đối phương “không an tâm” rất nhiều. Hiểu lầm tất nhiên là có nhưng sau đó được giải quyết hết. Tốt đẹp cả làng. Đóa Đóa sau này “sinh con” nữa đấy. Đó là phần phiên ngoại. Các bạn đừng thấy bộ này “sinh tử” mà ngại nha. Nhân vật là yêu+tiên mà, có phải người thường đâu nên chuyện gì cũng có thể xảy ra. Hì hì… xca1c nhân vật trong bộ này đáng yêu lắm.

    -

    (link : wordpss)

    Cổ trang, cung đình tranh đấu, xuyên không, lãnh cường công, thông minh cường thụ, 1 x 1, sinh tử, có hài, có ngược, HE

    Chung Như Thủy bị hai bạn học mình hại chết nên hồn nhập vào xác đại thái tử Ngu quốc. Vị thái tử này cón có một em gái và 1 em trai vô cùng xinh đẹp. Lúc đó Chung Như Thủy bị thái tử của Quỷ Tà quốc là Phong Hàn Bích bắt về làm “thư đồng”. Thời gian ở trong cung thái tử có một vài chuyện tranh đoạt chốn cung đình xảy ra nhưng mọi chuyện đều được giải quyết. Sau đó hai người chính thức “qua lại” với nhau. Tuy nhiên , sau đó vì hoàn cảnh , Hàn Phong Bích phải lập thái tử phi và do có biến xảy ra nên hai người họ xa nhau tận 7 năm. Trong thời gian này thì Chung Như Thủy đã sinh con- Sau 7 năm , gia đình đoàn tụ nhưng Phong Hàn Bích xém chết. Nhưng cuối cùng mọi việc vô cùng mỹ mãn. Bộ này hay nha. H không có đâu. Chỉ sờ mó chút đỉnh thôi. Thật ra bộ này còn rất nhiều nhân vật “quan trọng” khác nữa nhưng dài quá mình lười giới thiệu. Còn việc sinh con của Chung Như Thủy là một việc “vô cùng hi hữu” chứ không phải bình thường nên các bạn đừng dị ứng với chữ sinh tử, Hana thấy , lí do tác giả đưa ra có thể chấp nhận được đấy.

    -

    (link: wordpss )

    Thú nhân, 1×1, H siêu nhẹ, sinh tử, HE.

    Truyện cực hay. Theo mình là thế. La Tố Trọng sinh thành Ngãi Tố trong một gia đình có 3 anh em. La tố bị xem như người vô dụng nhất. Sau khi trọng sinh, La Tố mang theo khả năng từ kiếp trước nên có thể tiếp xúc và khống chế các loại khế ước thú. Tất nhiên La Tố rất đặc biệt nhưng cái đó để khi các bạn xem thì mới thấy hay. hihi. La Tố sau đó gặp một con cự lang và một mối tình lãng mạn chính thức bắt đầu. Nói thiệt, mình rất thích diễn biến tình cảm của 2 anh này. Có lẽ mình là người nhạt nhẻo, buồn tẻ hay sao ấy. Mình thích cái kiếu tình cảm tích góp từng chút 1 ý. Mình cảm thấy như vậy rất bền vững. Hơn nữa, cái cách Tư Lôi Tạp yêu và chăm sóc La Tố cho mình cảm giác rất an tâm và ấm áp. Anh công không nói nhiều nhưng hành động của anh ấy đáng yêu kinh khủng. Mình rất thích. Ngoài 2 nhân vật chính ra, các nhân vật phụ khác cũng rất hay. Cuối truyện thì mình chính thức chết lên chết xuống với con của 2 người này. Trời ơi, 2 đứa nó đáng yêu kinh khủng. Các bạn xem đi sẽ thấy mình không phóng đại chút nào đâu. (^_^)

    -

    (link download: word chương 1.2 + link online) Password: jaeho

    1×1, cổ trang, phụ tử , happy end.

    Hồng Y là tên người ta gọi Thiên Gia trong suốt hơn 10 năm y bị bắt cóc và được huấn luyện trở thành 1 Tiểu Quan. Vào ngày “ra mắt đầu tiên” của mình, y may mắn gặp lại cha ruột là Đường Tử Ngạo cứu thoát . Cũng từ lúc đó y bắt đầu để ý và yêu chính cha ruột của mình. Thiên Gia dùng mọi cách để cho cha y phải chấp nhận mối quan hệ này. Cuối cùng thì mọi việc hoàn toàn theo đúng mong ước của Thiên Gia. Thật ra fic này có xen kẻ những âm mưu bên trong nên các bạn tự đọc sẽ thú vị hơn nhiều. Bộ này dài. Tuy nhiên , vì đây là fic Phụ -Tử nên các bạn cần cân nhắc trước khi đọc nha. Mối quan hệ loại này vốn không được chấp nhận trong thực tế nên các bạn phải xác định rõ, những thứ bạn đọc chỉ nên được xảy ra trong fic mà thôi. 🙂

    -

    (limk download: word chương 1 + link online ) Password : AKTF

    1×1, cổ trang , thần tiên, hơi ngược chút ít , happy end

    Chuyện kể về một mối tình của một phàm nhân “bất tử” tên Văn Thư và Úc Dương Thiên Quân . Để có kết quả viên mãn ở cuối fic, họ đã phải trãi qua một thời gian đau khổ khác dài. Ai đau khổ hơn ai? Các bạn xem đi rồi biết … hú hú .. Bộ này hay nha. Tả rất đẹp đó . Theo Hana thì fic này “lãng mạn” .. 😀

    -

    (link download: word chapter 1.2.3 ) Password : mirotic

    Cổ trang , cung đình , 1×1, có H nặng, HE

    Yunho là tướng quân, Jaejoong là một nam kỷ . Yunho được ban hôn cưới công chúa nhưng vào đên động phòng lại phát hiện ra “vợ” mình là một nam nhân. Tức giận nên hắn hành hạ cậu. Sau đó hắn xuất chinh. Jaejoong vì biết tin có quân mai phục nên cậu bỏ qua cơ hội trốn khỏi phủ tướng quân mà thúc ngựa ra chiến trường báo tin cho hắn. Yunho thấy cậu xuất hiện thì mất tập trung nên khiến kẻ địch thừa cơ tập kích. Jaejoong không muốn Yunho gặp chuyện nên lấy thân mình ra che cho hắn. Kết quả là…… Các bạn xem đi rồi biết. hú hú . Tới đó chưa hết đâu. Còn khúc sau nữa. Fic này H nhiều mà hard nữa. Cuối cùng thì hạnh phúc cả làng. Fic này lúc đầu tội Jaejoong lắm nhưng ngược lại khúc sau thì được Yunho rất cưng. Mình thích. hì hì . à .. Jaejoong trong fic này rất đẹp nha.

    -

    (link download : word ) (password : jaejoong)

    Mình không biết fic này được post nơi nào nên share bản word mà mình vô tình có được. Nếu bạn nào biết nơi post fic này thì cho mình biết với . Mình sẽ dẫn link sang đó . Thank you .

    1×1 , hiện đại, nhẹ nhàng , happy end (có YooSu)

    Lần đầu tiên Yunho gặp Jaejoong là khi cậu ở trên giường cùng Yuchun. Lần thứ hai là lúc cậu đưa Yuchun say xỉn về nhà và từ đó bắt đầu những thay đổi trong lòng của Yunho. Jaejoong rất nhiều lần chủ động thân cận cùng Yunho nhưng họ chưa lần nào “làm tới bến” cả. Tất cả đều có lí do (cái này dành cho các bạn tìm hiểu). Nhưng sau cùng thì hai người cũng hạnh phúc và làm cái cần làm.. hì hì…Nói chung fic này nhẹ nhàng. Đọc dễ thương lắm nha. Không H mạnh đâu. Kiss + nake chút hà. Cái mình thích chính là những lúc Yunho cùng Jaejoong nói chuyện, đáng yêu lắm. Nếu bạn thích nhẹ nhàng thì đọc fic này được nà.

    -

    Cổ trang, 1×1, cung đình , ngược , Happy end

    Koujuu dịch bộ này rất hay . Mình không muốn tóm tắt ở đây vì lúc mình đọc bị lên máu mấy lần.. vì tức , nhưng lại không bỏ được. Hai nhân vật Yunho và Jaejoong đều rất có cá tính + thêm hoàn cảnh trong fic khiến họ đau khổ rất nhiều . Tóm lại , các bạn đọc đi rồi biết . Nói trước, fic này không hề vui vì giọng văn rất nghiêm túc. Tuy nhiên , nếu đã quyết định đọc thì nên đọc cho hết chứ đừng ngưng giữa chừng. Fic thật sự hay.

    -

    (link download : word từ chapter 1 đến 4) password : yunjae

    hiện đại, non-au , 1×1, HE

    Đây là một trong một vài fic luôn ở trong điện thoại của mình . Là fic non-au nên tất nhiên sẽ nói về cuộc sống của DBSK. Tuy nhiên fic này Yunho có lấy vợ và sinh được 1 con trai sau đó thì li dị. Quá trình này diễn ra rất đau lòng cho Jaejoong cũng như là 4 thành viên còn lại. Tuy nhiên không ai có thể ngăn nó xảy ra. DBSK sau đó tách ra khỏi SM và thành lập 1 công ty mới tên là CE. Mọi việc lại tiếp diễn cho đến khi hai người đến được với nhau. Fic này thật nhẹ nhàng và cảm động. Con trai Yunho rất đáng yêu và rất nhiều chi tiết trong fic này sẽ làm bạn đau tim vì hạnh phúc, cảm động và đau lòng đó. Fic rất hay. Bạn không nên bỏ qua.

    -

    (link : wordpss )

    Xuyên không, huyền huyễn, nhất công nhất thụ, cường công cường thụ, HE.

    Truyện này tóm tắc sẽ ko còn hay nên các bạn tự xem nha. Tên nhân vật cũng như địa danh được đặt theo kiểu châu Âu, khó nhớ muốn chết, hix. Truyện đọc thư giản được, không có ngược , đọc đáng yêu. Truyện này chỉ có 1 chít H ở gần cuối thôi. Truyện dùng ma pháp và đánh nhau nhiều. Mình thích cái cách anh công đối với bạn thụ.. hi hi .. dễ thương lắm. Cách bạn thụ suy nghĩ cũng rất hay. hì hì .. các bạn xem di rồi biết. 🙂

    --- Bài cũ hơn ---

  • Trẫm Mang Thai Con Nhiếp Chính Vương 朕怀了摄政王的崽
  • Đọc Extra 1 : Nhật Ký Mang Thai Tiểu Bảo Bối
  • : Bắt Cóc
  • Đồ Chơi Của Tổng Tài (Hoàn)
  • ♥Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con(Hoàn)♥
  • Fanfic Khải Thiên: Tiểu Bảo Bối, Tôi Yêu Em

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Truyện Máu Lạnh !
  • ♥Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con(Hoàn)♥
  • Đồ Chơi Của Tổng Tài (Hoàn)
  • : Bắt Cóc
  • Đọc Extra 1 : Nhật Ký Mang Thai Tiểu Bảo Bối
  • ✿ Nội dung truyện FanFic Khải Thiên: Tiểu Bảo Bối, Tôi Yêu Em

    FanFic Khải Thiên: Tiểu Bảo Bối, Tôi Yêu Em

    Tác giả: Love_21092811

    Thể loại: BOYxBOY, tình cảm, H, ngược.( ai ko thích thì đừng đọc )

    Giới Thiệu Nhân Vật

    Couple chính: Khải – Thiên

    Couple phụ: Nguyên – Hoành

    Vương Tuấn Khải : 16 tuổi ( còn lớn ) là con trai độc nhất của Vương Tuấn Vũ là tổng giám đốc tập đoàn Vương Thị lớn nhất nước. Tính tình hơi kiêu tí, lạnh lùng quyết đoán. Đối với Cục Bông thì dịu dàng ân cần.

    Dịch Dương Thiên Tỉ : 15 tuổi ( còn lớn ) là con trai của Dịch Dương Thiên Hoàng và Mai Trúc Anh. Nhưng ba mẹ cậu qua đời sớm một mình đối mặt với tất cả. Tính tình hiền nhưng rất lạnh lùng chỉ đại bại mỗi Tuấn Khải thôi. Học rất ư là giỏi.

    Vương Nguyên : Anh trai nuôi của Thiên Tỉ tính tình vui vẻ ham chơi, đào hoa nhưng khi gặp Chí Hoành thì ăn chay.

    Lưu Chí Hoành : là bạn thân của Tuấn Khải cũng là người yêu của Vương Nguyên học giỏi, đa tài.

    Hạ Mĩ Kì , Angela Cherry, Đinh Trình Hâm.

    Truyện nói về tình yêu đơn phương của Thiên Thiên với Tuấn Khải. Nhưng chàng trai này phải rời xa mối tình của mình để vâng lời cha mẹ đi du học. Cùng lúc ấy cha mẹ cậu lại qua đời. Sau khi Thiên Tỉ đi thì Angela đã bên cạnh chăm sóc Tuấn Khải thay cậu, anh một mực yêu thương cô. Hơn 8 năm sau Thiên Tỉ quay về cùng người anh nuôi là Vương Nguyên. Cậu đổi tên thành Jackson và sống hoàn toàn con người mới. Một lần nữa duyên số đã cho họ gặp nhau nhưng trớ trêu thay cậu nhận ra cậu là người thứ ba và lại đem lòng yêu anh lần nữa. Thiên Tỉ luôn yêu anh nhưng lại bị anh đùa cợt và Tuấn Khải sẵn sàn làm hại đứa con trong bụng cậu. Còn cậu thì lại luôn thông cảm và lo cho Angela khi cô mang thai còn bị cô lên kế hoạch hãm hại chia rẽ hai người. Thiên Tỉ cùng Đinh Trình Hâm qua Mỹ sinh sống thì anh nhận ra tình cảm của mình là dành cho người con trai tên Jackson và cũng là Thiên Tỉ. Liệu Thiên Tỉ có một lần nữa tha thứ và ở lại bên anh???

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nếu Leeteuk Không Còn Là Nhóm Trưởng
  • Yêu Mãi Ngàn Năm Chap 1
  • Đọc Truyện Người Tôi Yêu
  • Yêu Truyện Tranh, Yêu Cuộc Sống
  • Thuật Ngữ Trong Fiction/ Fanfiction