Quà Giáng Sinh Cho Jaejoong

--- Bài mới hơn ---

  • Hãy Dùng Em Để Yêu Thôi Nhé
  • You Better Run – Chap 00 – Gri/todae
  • {Jongkey} Lớp Học Và Sex {Chap 1H}
  • Anh Em Trai – Chap 1
  • นิยาย คลังฟิคจงคีย์ (ทุกเรื่อง ทุกไรเตอร์) : Dek
  • “Quà Giáng Sinh cho Jaejoong”

    hay “Sự phẫn nộ mang tên Jung Yunho”

     

    Author: OKAMI. 

    Disclaimer: They belong to each others (hí hí).

    Genre: pink.

    Pairing: YunJae, YooSu, MinFood.

    Rating: PG.

    Status: oneshot – complete.

    A/N:  

    Fic viết nhanh trong vòng 3 tiếng vì muốn tặng mọi người cái gì đó nhân dịp Giáng Sinh, vì đối với Ookami, Giáng Sinh có ý nghĩa rất đặc biệt. Fic viết chớp nhoáng nên không chiều sâu nội tâm gì sất đâu, lol, hãy bỏ qua chuyện đó nha. Hãy đọc fic với một tâm trạng thoải mái nha!

     

     

    Love you all!

     

    Summary:

    Giáng Sinh năm nay rất khác những Giáng Sinh năm trước, ai cũng hét tên hắn đầy phẫn nộ.

     

    *********************************

     

     

     “JUNG YUNHOOOOOO!!!!!!” – Park Yoochun thảm thiết hét lên ngay khi bước vào phòng khách.

     

    Mắt gã trợn tròn, nhìn thẳng vào khung cảnh trước mặt, kinh hoàng nhận ra cái thứ gã đang thấy đã khiến gã sắp lên cơn hen suyễn ngay tắp lự. Nhưng trước khi hen suyễn gì thì cứ phải giải quyết cái này đã.

     

    “JUNG. YUN. HO!!!!!” – Park Yoochun lại gào lên, tay chân run lẩy bẩy, gã không thở được. Yoochun đang không thở được.

     

    “Chú làm gì mà gào thét vào giữa đêm vậy? Anh còn tưởng chú gặp nguy hiểm gì!” – cửa phòng bật mở, Yunho ngái ngủ bước ra, đầu tóc nhất loạt dựng đứng, một bên mắt vẫn còn đầy ghèn.

     

    “Hyung… hyung…” – Yoochun cảm thấy đầu óc choáng váng, dựa người vào cột tường và thở dốc, khó nhọc nói – “Hyung… đã… làm gì với tủ rượu của em???”

     

    Vừa nói, gã vừa chỉ vào cái tủ – đã – từng – là – tủ – rượu của gã, bây giờ đang sạch sẽ trống hoác, thậm chí không dính một hạt bụi chứ đừng nói gì đến có chai rượu nào.

     

    “Sạch không? Hyung hôm nay được nghỉ đã lau tủ cho em!” – Yunho cười hề hề, phẩy tay như thể nói rằng chuyện nhỏ đó không có đáng gì đâu.

     

    “R… ru… rượu của em… đâu?” – Yoochun không quan tâm, mắt vẫn long lên sòng sọc nhìn Yunho, tay run rẩy chỉ vào cái tủ hiện tại trông như cái kệ sách mới đóng mới sơn phết, giọng hoảng hốt hỏi.

     

    “À! Trong khách sạn. Hyung đã đặt một phòng ở khách sạn 5 sao kia, và đương nhiên không cho em biết ở đâu đâu! Rượu của em tất cả sẽ được đổ vào bồn tắm vào ngày mai.” – Yunho thản nhiên cười tươi như hoa, đưa tay chùi ghèn trên mắt.

     

    “CÁI GÌ? CÁI GÌ? CÁI GÌ? ĐỂ LÀM GÌ?” – tròng mắt của Yoochun tưởng chừng sắp rơi hẳn ra ngoài, mà tim gã cũng vậy.

     

    “Quà Giáng Sinh cho Jaejoong.” – hắn nhoẻn miệng cười hạnh phúc – “Nghĩ rất lâu không biết tặng cho Jaejoong cái gì, đột nhiên nhớ ra có lần cậu ấy bảo rằng rất muốn được thưởng thức cảm giác tắm trong tất cả các loại rượu. Ây dà, đừng lo, tại đi mua thì thật sự không kịp, còn bao thứ phải chuẩn bị nên mới mượn đỡ rượu của em. Hyung sẽ trả tiền cho, đại gia như hyung, không lẽ không trả được vài ba triệu tiền rượu của chú mày hay sao?” – đại gia Jung Yunho nhướn mày tỏ vẻ đại trượng phu.

     

    Lỗ tai của Yoochun bắt đầu lùng bùng. Gã hoàn toàn không thể tin vào tai mình nữa, càng không dám tin vào những gì mình thấy, đặc biệt là cái gương mặt phô trương của cái kẻ đang đứng trước mặt mình.

     

    “Hyung… đem… r… rượ..u của em… cho Jaejoong hyung… t… tắm? Tắm? TẮM??????”

     

    Yoochun bắt đầu khó thở thật sự. Sau cùng, gã lên cơn hen suyễn.

     

    “Này, Yoochun, chú làm sao đấy?”

     

    Cả đời gã cũng không dám tin, tủ rượu ngàn năm công lao sưu tầm của gã, bao nhiêu là chai rượu quý trong đó có tiền mua cũng không được, mỗi lần uống chỉ dám hớp một ngụm nhỏ xíu, vậy mà bây giờ… Bây giờ tất cả thành nước hoa hồng cho Kim Jaejoong tắm sao???? Rồi những chai gã sống chết mấy bận đem về từ các phi vụ trước, cũng trộn lại như xà phòng tinh chiết từ thiên nhiên để tắm sao???

     

    Jung Yunho. Đời này kiếp này bạn bè anh em cái gì cũng có thể bỏ qua. Nhưng mà đem châu báu của gã cho người yêu tắm, lại có thể sẽ làm chuyện đồi bại trong cái bồn tắm đầy rượu quý của gã như vậy, tuyệt đối không dung tha.

     

    Jung Yunho. Gã sẽ giết hắn!!!!!!!!

     

    Rồi sau cùng, Park Yoochun ngất đi, cũng chỉ nghe được mấy tiếng từ miệng Yunho thốt ra:

     

    “Yoochun, Yoochun. Không phải vì mấy chai rượu mà em lên cơn hen suyễn đến đi cấp cứu đó chứ? Yah, Park Yoochun!!!!”

     

     

    o0o

     

     

    “Jung… J… JUNG YUNHOOOOO!!!!”

     

    “Suỵt!!! Cậu đừng có gào lên giữa bệnh viện như vậy chứ! Khi không hát thì giọng cậu không có hay đến thế đâu!” – Yunho cau mày, suỵt người thanh niên đang đi tới, mặt mũi tái xanh.

     

    Cậu ta cũng không thèm quan tâm, bay thẳng đến nắm cổ áo hắn giựt lên, trợn tròn mắt gằn giọng:

     

    “Hyung làm cái gì để gã ta phải đi cấp cứu ngay rạng sáng ngày 24/12 như vậy??????”

     

    “Bỏ ra nào Junsu, cậu đừng làm quá lên. Hyung có làm cái gì đâu. Đột nhiên nửa đêm nó về gào thét rồi tự lên cơn hen suyễn đấy chứ!” – Yunho gạt tay Junsu ra, phẩy phẩy.

     

    “Hyung đã nói gì? Yoochun đã lâu lắm không lên cơn hen suyễn rồi, bệnh tình dạo này rất tiến triển. Nếu không phải cực kỳ kích động thì làm thế quái nào mà gã ta nằm trong phòng hồi sức cấp cứu như vậy?” – Junsu hừ giọng.

     

    “Ai mà biết. Hyung chỉ mượn mấy chai rượu để đem đi tặng Jaejoong, rõ ràng có nói nhất định trả tiền lại…”

     

    “HYUNG LẤY RƯỢU CỦA YOOCHUN?” – Junsu lại gào lên đến nỗi y ta phải ra nhắc nhở, cậu hạ giọng xuống như vẫn đang điên tiết – “Điên rồi! Hyung điên rồi. Hyung không biết là tên đó mê rượu đến cỡ nào sao lại còn lấy rượu của gã? Hyung lấy bao nhiêu chai?”

     

    “Lấy tất. Dùng làm nước tắm cho Jaejoong mà! Vài ba chai đâu có đủ.”

     

    “T…ất?” – Junsu ngồi phịch xuống đất – “Lại còn dùng làm nước tắm. Chả trách…” – cậu thở hắt ra – “Thật muốn đấm cho tên Kim Jaejoong đó một cái, từ ngày hyung quen cậu ta đến giờ cứ như một người khác vậy. Đần độn đi, làm gì cũng không còn ý tứ, suốt ngày khiến cả bọn đau đầu. Nếu biết tệ hại như này, em nhất định không giới thiệu tên côn đồ đó cho hyung quen.”

     

    “Sao lại nói thế, Junsu em đã làm rất tốt mà. Hyung bây giờ rất hạnh phúc, phải cám ơn em đó!” – Yunho phẩy phẩy tay.

     

    “Nhưng tụi này thì không!!!!” – Junsu gằn giọng – “Thiệt không biết phải đi dọn hậu quả cho hyung bao lần nữa!” – cậu ngước lên – “Mấy chai rượu đâu rồi?”

     

    “Trong khách sạn 5 sao, và hyung không cho cậu biết tên đâu.”

     

    “Đây thèm vào. Rồi hyung định lấy tiền đâu trả cho Yoochun?”

     

    “Hyung vừa có một vụ giao dịch, tiền thu lại không ít đâu Junsu!” – Yunho cười toe.

     

    “Giao dịch?” – cảm thấy có mùi nguy hiểm, Junsu cau mày.

     

    “À, có tên nhà báo kia bảo rằng có xin em đĩa ký tên mà em không chịu, nhờ hyung lấy một cái mới nhất cho, trả bộn tiền luôn!”

     

    Bây giờ thì đến lượt Junsu choáng váng đầu óc. Cậu hít một hơi thật sâu và cố gắng giữ bình tĩnh, chậm rãi hỏi lại:

     

    “Tên nhà báo hay đội nón lưỡi trai màu đỏ, đeo mắt kính cận và một bên mặt đầy mụn?”

     

    “Phải phải!!!!” – Yunho đập tay.

     

    “Hyung… đã… lấy cái đĩa nào cho hắn?”

     

    “À, hắn nói lấy cái đĩa bìa màu trắng. Nhưng hyung lại nhớ em đã ra cái đĩa nào bìa màu trắng đâu. Thế mà trong phòng thu của em có cái đĩa bìa màu trắng thiệt. Đẹp dễ sợ mà hyung không nhớ ra hồi nào.”

     

    “CÁI GÌ???” – Junsu nghe đến đây liền chịu không nổi, đứng bật dậy, nắm tay siết chặt – “HYUNG LẤY TRONG PHÒNG THU CỦA EM HẢ?”

     

    “Đúng rồi! Chứ phòng ngủ của em khóa cửa hyung có vào được đâu! Phòng thu lúc đó không hiểu sao lại đang mở. Hyung phải công nhận fan của em rất chịu chi, nam ca sĩ nổi tiếng nhất Đại Hàn Dân Quốc có khác, có một cái đĩa mà chi đến mấy triệu won.”

     

    “QUỶ THA MA BẮT. JUNG YUNHO. ĐÓ LÀ DỰ ÁN EM SẮP RA MẮT. SẮP!!!! TỨC LÀ CHƯA CÓ RA!!!!!! TỨC LÀ HÀNG BÍ MẬT TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC LEAK RA NGOÀI TRƯỚC 31 THÁNG 12!!!! TUYỆT ĐỐI KHÔNG!!!!!”

     

    “Ồ… ra vậy…”

     

    “Trời ơi!” – sau khi gào vô mặt Yunho làm kinh động nguyên một dãy hành lang cấp cứu, Junsu quay qua tự dày vò bản thân – “Đối thủ của em nó sẽ biết tâm huyết này, nó sẽ phá tan hết mọi thứ. Sự nghiệp của em, sân khấu của em. Trời ơi! Sự nghiệp của tôi, sân khấu của tôi!!!!!!”

     

    “Junsu à…” – Yunho vỗ vỗ vai – “Không sao đâu, hyung gọi nó lấy lại là được chứ gì…”

     

    “HẮN TA MÀ TRẢ LẠI THÌ EM ĐI ĐẦU XUỐNG ĐẤT!” – sau khi phun nước miếng vào mặt Yunho, Junsu lại tiếp tục độc thoại – “Trời ơi. Đĩa leak ra rồi làm sao có thể bán được đây. Tiền đâu mà trả lương cho mọi người. Trời ơi. Không lẽ sự nghiệp của tôi đến đây là tận hạn rồi hay sao?”

     

    “Junsu à…” – Yunho khều khều.

     

    “Hyung im đi không em đấm cho một phát bây giờ!” – cậu đổ quạu.

     

    “Ây dà, không cố ý mà…” – Yunho lúc này cũng không biết làm gì, y tá bác sĩ đều ra nhìn cả hai với những cặp mắt hình viên đạn, dường như có ý kêu bảo vệ lội hai anh em cút đi. Hắn đứng đó, gãi gãi đầu một hồi, liền thở hắn ra một tiếng – “Sao ai cũng làm như mình có lỗi vậy!”

     

    Câu nói đó vừa rơi ra khỏi miệng hắn thì Junsu lập tức quay lại phóng đến đè Yunho xuống đất, toan đập một trận cho tơi tả thì thôi, nhưng không ngờ đã có người lôi cậu ra.

     

    “KIM JUNSU! Hyung làm cái trò gì vậy! Đây là bệnh viện biết không hả? Im lặng đi!” – người lôi Junsu ra hét lên.

     

    “Giọng em lảnh lót hơn ai hết đó Changmin ah.” – Yunho vẫn đang nằm dưới sàn, nói vọng lên.

     

    “Hyung cũng im đi. Không phải tự nhiên mà Junsu hyung có thể đánh người đâu. Em đến không kịp thì thế nào? Ấy ấy, dạ, dạ bác sĩ, tôi sẽ nhỏ tiếng mà, ấy, đừng mời bảo vệ lên, hai anh trai tôi có chút kích động, mọi chuyện đã ổn rồi. Vâng vâng, cám ơn bác sĩ.” – Changmin vừa gằn giọng với Yunho vừa quay lại xởi lởi với vị bác sĩ đang hậm hực đe dọa nếu còn làm ồn sẽ tống cổ hết ra ngoài.

     

    “Thế em giải quyết đi!” – Yunho phẩy tay.

     

     

    Nhờ vậy Changmin hiểu ngay vấn đề mà không cần ai kể lại cũng không cần có thêm một sự kích động Giáng Sinh nào.

     

    “Hyung lần này gây tội quá lớn rồi! Để Junsu hyung lèm bèm đi, một hồi sẽ hết.” – Changmin thở hắt ra, bỏ mặc cho Junsu tiếp tục lảm nhảm – “Sau cùng chỉ có em là bình tĩnh nhất, ai ai cũng đòi động tay động chân, nói năng bình thường không được sao chứ. Rốt cuộc là dẫn Kim Jaejoong đi khách sạn nào vậy?”

     

    “Mirotic.” – quên ngay Junsu, Yoochun và những điều vừa xảy ra, Yunho toét cười.

     

    “Mirotic, thiệt luôn đó hả? Em nhớ thẻ và tài khoản ngân hàng của hyung bị đóng băng rồi mà tiền đâu? À à, tiền trong vụ bán đĩa của Junsu hyung phải không?” – Changmin phì cười.

     

    “Đâu. Tiền đó chỉ đủ trả tiền rượu cho Yoochun thôi. Thẻ của hyung đúng là bị đóng băng từ sau vụ đưa cổ phiếu của công ty cho Jaejoong chơi làm tuột hẳn nửa giá trị tập đoàn rồi. Jaejoong thật sự không có khiếu chơi cổ phiếu gì cả.”

     

    “Vụ đó em biết rồi, rùm beng đến độ bác Jung đuổi cổ hyung ra khỏi công ty luôn còn gì.” – Changmin phẩy tay – “Em đang hỏi hyung lấy tiền đâu mà dẫn Jaejoong hyung đi Mirotic.”

     

    “Thẻ của em.” – lại một lần nữa, Yunho tỉnh bơ nhoẻn miệng cười.

     

    Tíc tắc, Changmin phóng đến đè Yunho vô tường, tay bóp cổ.

     

    “HYUNG DÁM? ĐẾN THẺ CỦA EM MÀ HYUNG CŨNG DÁM? TIỀN EM MỒ HÔI NƯỚC MẮT MÀ KIẾM ĐƯỢC, CHỈ DÁM ĂN KHÔNG DÁM LÀM GÌ KHÁC MÀ HYUNG CŨNG DÁM!!!” – Changmin gào lên.

     

    Đến lúc này thì có vẻ bệnh viện chịu hết nổi ba anh em này, lập tức gọi bảo vệ lên. Trong khi đó, Changmin vẫn đang mắt long sòng sọc trợn tròn nhìn Yunho.

     

    “Chà, sao hôm nay nhiều người trợn mắt nhìn mình ghê!” – Yunho lè lưỡi nhún vai, gạt tay Changmin ra – “Không phải em keo kiệt đến nỗi vài ba đồng cũng tiếc không cho hyung mượn chứ?”

     

    “Vài ba đồng? Đi Mirotic mà vài ba đồng?” – Changmin nghiến răng – “Mấy tháng lương của em rồi còn gì hả ông anh đáng kính dại trai!”

     

    Chưa kịp gây thêm, một nhóm bảo vệ năm người đã xuất hiện, lôi cổ cả ba người tống ra khỏi bệnh viện. Biết không thể làm gì hơn, Yunho đành đưa cả hai về nhà cho tắm rửa. Nhìn là biết cả hai vừa rồi còn trong vũ trường ăn chơi, chưa kịp tắm rửa thay đồ, nghe tin Yoochun cấp cứu đã lập tức bay đến rồi. Làm hyung phải biết quan tâm chăm lo cho tụi nhỏ. Nghĩ vậy, Yunho gật gù rồi lái xe đi, chẳng mấy để ý có hai cục tức đang ngồi phía sau lưng mình. Một kẻ đang lẩm bẩm như người mất trí, đầu tóc rối bời; còn một kẻ thì mỏ sưng lên, đã dày nay càng dày hơn, mắt phát lửa nhìn hắn nguyên một đoạn đường dài.

     

    Đoạn đường này xem ra đúng là rất dài rồi.

     

     

    o0o

     

     

    “JUNG YUNHOOOOO!!!! Hyung vào đây! NGAY LẬP TỨC!!!!” – Changmin hét lên khi vào trong nhà, ở đây thì không sợ bảo vệ nào tống cổ đi, chỉ sợ hàng xóm gọi cảnh sát.

     

    “Gì nữa?” – Yunho vẫn còn đang loay hoay đưa kẻ mất trí đi, lúc đó thì Changmin đã yên vị bên trong rồi.

     

    “Cái… cái bánh… tiramisu đặc biệt em mua ở tiệm bánh Rising Sun đâu rồi?” – Changmin đã nhìn trân trân vào cái tủ lạnh trước mặt.

     

    “À, hyung đem gửi tặng Jaejoong rồi! Quà dạo đầu cho ngày mai đó mà!” – hắn mỉm cười, đặt Junsu xuống ghế, vẫn đang thất thần.

     

    Không nói nhiều, Shim Changmin, bằng một tư thế rất điệu nghệ, ngoắc chân đá cánh cửa tủ lạnh đóng vào, phóng đến đấm thẳng vào mặt Yunho. Tất cả loạt hành động đó được diễn ra chưa đầy hai giây đồng hồ.

     

    “Thằng cha dại trai chết bầm kia! Ông có biết để mua được cái bánh đặc biệt đó chỉ xuất hiện vào mùa Giáng Sinh của Rising Sun, tui đã phải làm lụng cực khổ ra sao không? Sinh viên phải đóng tiền học đã khó khăn, làm thêm không bao nhiêu tiền dành dụm, mà ông tưởng cái bánh này rẻ hả? Một tháng lương của tui có biết không?” – Changmin gầm lên như một con báo.

     

    “Trời ơi là trời!!!” – cậu tiếp tục phun nước miếng, à không, phun nỗi đau khổ của mình vào mặt Yunho – “Jung Yunho ơi là Jung Yunho. Trước đây hyung rất thông minh tử tế, sao mới có bốn năm tháng quen cái tên côn đồ kia đã trở thành như thế này? Đã bị tẩy não ở đâu, để đến độ dám đem đồ ăn của em khó khăn đặt trước những 6 tháng tặng cho hắn ta hả? Tiền đã ít, chỉ đủ mua cái bánh cỡ trung, nghĩ rằng hôm nay sau bao nhiêu chuyện như vậy, ăn một miếng sẽ cảm thấy được xoa dịu hơn. Sao hyung lại có thể?”

     

    “Shim Changmin, em thật sự vì một cái bánh mà đánh người sao?” – Yunho đau đớn nằm dưới sàn, rên rỉ – “Lại còn là hyung của em!”  

     

    “Đâu đâu? Hyung đâu? Chỉ thấy một tên tàn nhẫn cướp mất đồ ăn của người khác mà thôi!” – Changmin đau lòng nói, buông Yunho ra, vật sang một bên, tổn thương dữ dội. Nước từ khóe mắt dần dần chảy ra – “Hyung đi đi, em không muốn nhìn thấy hyung nữa!”

     

    “Làm gì mà ghê quá vậy!” – Yunho từ từ bò dậy, rút trong túi áo một phong thư đặt lên bàn dù chẳng ai thèm nhìn, do một kẻ vẫn chưa thôi lèm bèm, còn một kẻ tủi thân phát khóc nằm dưới sàn, cảm thấy cuộc đời đã phản bội mình.

     

    Xong, hắn từ từ lùi về phòng, gom đồ đã để sẵn và bỏ ra ngoài.

     

     

    o0o

     

     

    Jung Yunho lái xe thẳng đến khách sạn Mirotic, cầm chìa khóa phòng 402, khẽ nhoẻn miệng cười. Căn phòng hạng nhất sang trọng đang vẫy gọi hắn. Hôm nay thật nhiều biến động.

     

    Hắn đẩy cửa phòng, mở tủ lạnh lấy một chai bia tu hừng hực, không quên liếc nhìn cái bánh tiramisu cỡ trung nằm chễm chệ bên trong.

     

    “Tắm cái đã. Miệng chảy máu như này thật không ngầu chút nào. Thằng nhỏ đó suy dinh dưỡng mà đánh đau thật. Tay toàn xương!” – hắn tự lẩm nhẩm, xem xét mình trong gương rồi đẩy cửa phòng tắm, miệng nhoẻn cười khi nhìn một loạt chai rượu đắt tiền xếp ngay ngắn ở vách tường.

     

    Mọi chuyện cũng không phải là quá nghiêm trọng như hắn nghĩ. Bây giờ cứ phải tắm rửa đón chờ Jaejoong cái đã.

     

     

    o0o

     

     

    “JUNG YUNHO! Anh gọi tôi đến đây mà nằm phè ra ngủ vậy đó hả?” – Kim Jaejoong đá cửa, quăng giỏ xách vô mặt hắn, kẻ đang ngáy pho pho trên giường.

     

    Hắn mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy Jaejoong liền toét cười:

     

    “Người yêu của anh, em đã đến rồi sao! Anh chờ em từ sáng!” – vừa nói vừa dang hai tay ra như chờ Jaejoong lao vào lòng mình.

     

    Nhưng không, Kim công tử hoàn toàn không quan tâm, hừ mũi:

     

    “Ngủ từ sáng thì có!” – rồi cậu nhìn quanh quất – “Bảo có rượu cho tôi còn gì. Đâu?”

     

    “Ây dà, Kim Jaejoong, em làm anh thật buồn quá đi. Em chỉ biết có rượu thôi sao. Còn anh thì thế nào?” – Yunho tiu nghỉu.

     

    “Không phải hôm nay Giáng Sinh sao? Không phải gọi tôi đến tặng quà sao?” – cậu hất mặt, ngồi phịch xuống giường, rút trong túi ra một bao thuốc và bật lửa – “Hút không? À quên, anh thì được một hơi đã ho sặc sụa rồi!” – vừa nói cậu vừa châm lửa.

     

    “Đúng là tặng quà Giáng Sinh. Jaejoong này, không phải em nên tắt thuốc sao, em biết anh không hút thuốc mà, người không hút thuốc nghe mùi thuốc khó chịu lắm!”

     

    “Anh đặt phòng này cho tôi mà, không thích ra ngoài đi!” – Jaejoong vẫn giữ nguyên thái độ mất dạy, phẩy tay.

     

    “Em làm anh buồn ghê đó, Jaejoong! Yêu nhau đã được…”

     

     

    “Chứ bây giờ em không yêu anh thì yêu ai?” – Yunho sau khi ho, liền chồm người về phía Jaejoong, nhăn mặt.

     

    Cậu nhìn hắn, không thèm trả lời.

     

    “Tóm lại, quà đâu?” – cậu lơ đi.

     

    “Đây!” – Yunho lập tức đổi giọng, chỉ vô mình – “Anh chính là món quà bự nhất của em.”

     

    Jaejoong trân trối nhìn Yunho trong vòng ba giây, đến giây thứ 4, cậu cương quyết phun khói vô mặt Yunho một lần nữa, rồi đứng lên:

     

    “Mẹ kiếp anh! Bình thường đã thấy anh sến. Nhưng cũng không ngờ anh chảy nước đến như vậy. Tôi về!”

     

    “Ấy ấy!” – Yunho hoảng hồn bò dậy sau khi ho sặc sụa lần thứ hai, kéo tay Jaejoong – “Anh giỡn mà! Có quà có quà ah!”

     

    “Hừ!” – Jaejoong dập thuốc, chìa tay ra, ngoắc ngoắc – “Đưa đây cho ông mau!”

     

    “Nhưng em phải tặng quà cho anh trước?”

     

    “Cái quái gì…”

     

    “Kẻo em quịt. Lỡ em nhận quà xong em bỏ về rồi sao! Em hay như thế lắm, đã mấy lần rồi!”

     

    “Hừ! Anh cũng từ từ khôn ra rồi đấy!” – Jaejoong cười khẩy – “Đưa cái giỏ đây!”

     

    Yunho vui vẻ đưa cái giỏ xách ban nãy tọa lạc trên mặt hắn cho Jaejoong. Cậu lôi ra một gói quà mềm mềm, thảy vào người hắn, mặt quay đi như để tránh cảm thấy xấu hổ, sẵng giọng:

     

    “Ờ, tặng anh đó!”

     

    Yunho tí tởn mở gói quà.

     

    “Wow! Kim Jaejoong, em thật ra không phải là người lạnh lùng như em hay tỏ ra nha!” – hắn toét cười – “Hôm trước anh vừa bảo thắt lưng đã hư thì ở đây lại có thắt lưng. Anh bảo anh bị đau họng vì bước vào mùa lạnh, hôm nay thấy khăn choàng cổ rồi!”

     

    “Thôi im đi! Đồ rẻ tiền thôi, có vài ba ngàn won đó mà, đi ngoài đường tiện thấy thì mua thôi, chẳng nghĩ gì nhiều đâu!” – Jaejoong trả lời cộc lốc, rút bao thuốc ra châm một điếu khác, vẫn không nhìn Yunho, mặt xem chừng có hơi đỏ.

     

    Yunho nhoẻn miệng cười. Thật ra nhìn sơ là biết không phải đồ vài ba ngàn won rồi còn gì, nhãn hiệu in dập nổi thế kia cơ mà.

     

    “Nè, em thiệt không yêu anh hả? Thế yêu ai vậy?” – hắn đứng dậy tiến về phía Jaejoong, mặt tội nghiệp hỏi.

     

    “Quà tôi đâu?” – cậu lại không trả lời, quay sang nhìn Yunho, giữ nguyên thái độ côn đồ của mình, hất mặt hỏi.

     

    “À! Vào đây!” – hắn nhoẻn miệng cười kéo Jaejoong vào phòng tắm.

     

    “Gì… đây?” – Jaejoong nhìn bồn tắm trước mặt, mắt trợn tròn. Hôm nay quả là có nhiều người trợn mắt với hắn.

     

    “Thì em bảo em muốn tắm trong bồn tắm đầy rượu. Nên anh nghĩ làm thế này em nhất định rất vui!” – Yunho mỉm cười.

     

    “Tôi… hình như tôi nói cái đó cách đây cũng khoảng ba bốn tháng rồi mà. Chẳng qua vui miệng nói chơi, anh lại nhớ đến bây giờ?” – Jaejoong chau mày nhìn Yunho.

     

    “Em không thích sao? Cái gì em nói mà anh chẳng nhớ!” – Yunho ôm Jaejoong.

     

    “Aish, xê ra! Ôm ấp cái gì!”

     

    “Thế em không thích rượu sao?”

     

    “Hừm!” – Jaejoong nhướn một bên mày, hết nhìn Yunho lại nhìn đến bồn tắm đầy rượu – “Đương nhiên là thích rồi! Anh cũng biết tôi là sâu rượu còn gì!” – cậu bật cười sảng khoái, đập tay – “Được. Tôi thích đó! Tiền anh đâu ra làm mấy trò tốn kém này vậy?”

     

    “Thế Kim Jaejoong, em yêu ai vậy?” – Yunho cương quyết làm một con đỉa.

     

    “Thôi bỏ đi đừng nói nữa! Mệt quá! Yêu ai cũng vậy thôi!” – cậu đổ quạu.

     

    “Nè! Yêu ai cũng vậy, thôi thì… em yêu anh giùm cái!” – sau cùng hắn cũng lên tiếng sau một hồi bối rối.

     

    Jaejoong khẽ ngạc nhiên một lúc rồi bật cười lớn. Gương mặt tội nghiệp của hắn quả thật… quá đáng thương đi, nhìn nó chảy dài ra và quắn quéo lại khiến cậu không thể không phì cười. Jaejoong đã nghĩ, những lúc Yunho đần ra như thế này mới là đáng yêu nhất. Đây thật ra mới chính là gương mặt cậu mong ước được thấy hằng ngày. Nó giống như là một khái niệm yên bình nào đó. Hoàn toàn không lo toan. Hoàn toàn thư thả. Nhưng mà tên họ Jung này thật quá sến và quá khờ đi, thật sự không thể nào trấn áp được kẻ cà chớn như cậu.

     

    “Nếu không thì sao?” – cậu cố nén cười, tỏ vẻ nghiêm trọng nhìn hắn.

     

    “Vậy ngoài anh ra em cũng sẽ chẳng yêu được ai, cũng không ai dám yêu em đâu! Em có tin ngày mai em đi không nổi không?” – ánh mắt Yunho bất thần biến đổi, sự đần độn biến mất và thay vào đó là một tia nhìn sắc lẻm.

     

    “Anh dám?” – lần đầu tiên trong đời thấy Yunho như thế, Jaejoong bỗng chột dạ, tuy nhiên cậu vẫn nói cứng, hất hàm lên và vênh giọng.

     

    “Thử không? Kim Jaejoong?” – Yunho hạ giọng, vừa nói vừa chồm người về phía cậu, nhếch mép cười. Yunho bất thần thay đổi thái độ, quay ngoắt ra từ một kẻ si tình đần độn thành một người quá sức tỉnh táo và gian trá – “Chẳng có gì trên đời này là miễn phí hết Jaejoong. Em nghĩ là sau khi đặt phòng cho em ở đây, tiền rượu bao nhiêu cũng đổ vào đây, lại còn vì em bị anh em bè bạn giận dỗi đấm cho mấy phát, anh lại để em đi yêu một kẻ khác sao?”

     

    Bị sững sờ trước thái độ thay đổi quá đột ngột của tên khờ hàng ngày vẫn chạy theo cậu, Jaejoong không kịp phản ứng gì.

     

    Yunho nhếch mép cười, rút điếu thuốc trên tay Jaejoong ra và đưa lên miệng hút một hơi thật sâu rồi từ tốn phả nhẹ khói vào mặt cậu.

     

    “Mấy tháng qua, giả làm một tên khờ theo đuổi em thật sự rất vui. Nhưng mà, yêu đương thì phải yêu bằng con người thật của mình!” – Yunho vẫn giữ nguyên khóe miệng đang nhếch lên, trầm giọng nói – “Nhân dịp Giáng Sinh, ngoài rượu ở đây, phòng khách sạn và bánh trong tủ lạnh, anh còn muốn cho em thấy con người thật của anh nữa. Kim Jaejoong, anh như vầy hấp dẫn hơn rất nhiều đúng không?”

     

    “Hừ!” – Jaejoong gạt Yunho sang một bên, tìm cớ bỏ ra ngoài vì đột nhiên cảm thấy nguy hiểm vô chừng – “Tôi không rảnh đùa với anh, cũng chẳng yêu thương gì anh đâu.”

     

    Yunho bật cười nhẹ, nắm tay cậu giựt lại, mặc cho Jaejoong có cố đến đâu cũng không thoát được. Quỷ thật, cậu nghĩ, bình thường tên này yếu như sên cơ mà.

     

    “Thật ra đòi em tặng quà trước chính là xem thử em có thật là ghét bỏ anh không. Xem ra không phải, biểu hiện cảm tình quá rõ đến thế kia còn gì. Nếu em không có biểu hiện gì, không chừng bây giờ được tắm rượu hưởng phòng khách sạn một mình rồi. Nhưng vì em đã lỡ để anh thấy cái anh muốn thấy, nên em không hưởng những thứ này một mình được đâu, Kim Jaejoong.”

     

    “Quỷ tha ma bắt anh đi, đồ giả tạo. Bỏ tôi ra mau!” – mặt Jaejoong từ từ đỏ lên khi thấy Yunho áp sát mình, dồn mình vào góc tường phòng tắm.

     

    “Mấy tháng vừa qua em cũng rất vui còn gì. Có một đứa khờ đi theo cho em sai bảo, không phải rất thỏa mãn sao? Nếu không phải là thích anh, vì sao ban nãy tặng quà lại đỏ mặt.” – hắn nhoẻn miệng cười, lại rít một hơi thuốc khác rất sành sỏi.

     

    “Nghĩ đến rượu cảm thấy phấn khích.” – Jaejoong nói cứng.

     

    “Anh thì chỉ phấn khích khi nghĩ đến em thôi. Như.bây.giờ.” – hắn nhẹ nhàng đáp lời cậu, nhấn mạnh mấy tiếng cuối cùng.

     

    “Tôi… tôi nói cho anh biết. Tôi mà có cảm tình cũng là thích một Jung Yunho khờ khạo nghe lời hiền lành lúc trước, không phải anh bây giờ.” – Jaejoong càng ngày càng đỏ lựng cả người, tay chân lóng ngóng, lời nói lắp bắp.

     

    “Thì đó vẫn là anh còn gì. Bình thường anh sẽ như thế đó. Chỉ có những lúc như thế này thì anh mới khác thôi! Đến lúc thế này còn để em bắt nạt thì mất mặt lắm.”

     

    “T.. tóm lại…” – Jaejoong hất mặt – “Tôi mặc kệ anh. Bỏ tôi ra. Tôi có hẹn một chút sẽ đón Giáng Sinh với tụi Changmin, Yoochun và Junsu.”

     

    “Anh cũng vậy, một lát sẽ chở em về.” – Yunho vứt điếu thuốc xuống sàn sau khi dụi vào tường – “Bây giờ, ít nhất cũng phải một lần tắm rượu như em mong muốn đã chứ.”

     

    “Đ… được! Nhưng một mình tôi thôi, còn anh…”

     

    “Anh đương nhiên phải tắm chung với em rồi!”

     

    “Yah! Jung Yunho! Anh buông tôi ra, anh mà tiến gần hơn tôi cắn chết anh.”

     

    “Thật dễ thương quá đi! Cắn đi, anh rất thích được Jaejoong cắn.”

     

    “Yah! Đồ biến thái! Anh làm gì Giáng Sinh của tôi thế này! Yah!!! Yah!!”

     

    “La lớn vào. Chẳng ai nghe đâu, trước nay để em bắt nạt nhiều như vậy, hôm nay phải đòi lại công bằng một lần mới được!” – hắn lại nhếch mép cười, đẩy cậu vào bồn tắm đầy rượu.

     

    “AAAA!! Jung Yunho! Anh xê ra! Cấm anh bước vào đây! Cấm. C… đã bảo cấm! Yah! Jung Yunho. Anh đang để tay ở đâu vậy.”

     

    Sau cùng, cũng chẳng nghe tiếng Yunho đâu hết. Cũng không thấy hắn nói gì, trong phòng chỉ còn vọng lại tiếng của Kim Jaejoong thảm thiết.

     

    “Yah yah!!! JUNG YUNHO! ANH ĐIÊN RỒI!”

     

    “Yunho ah! Bỏ ra đi.”

     

    “Cái đồ chết bầm này, dẹp tay anh ra mau! A! A! Không được không được!”

     

    “Đồ biến thái, sao anh lại cắn cổ tôi!”

     

    “JUNG YUNHO!!!!!!!!”

     

    Vậy đó, Giáng Sinh năm 2013 thật khác với những năm còn lại mà. Những năm trước chẳng có ai phải giả vờ khờ khạo để dụ một ai khác. Năm trước cũng làm gì có ai bị dụ vô một cái bồn tắm đầy rượu cơ chứ.

     

    Mấy năm trước Yunho chẳng có bị kêu tên đầy căm phẫn cả ngày như hôm nay.

     

    Mấy năm trước Jaejoong có phải vừa la vừa ngại vừa đỏ mặt lại cảm thấy hạnh phúc kỳ lạ như này đâu.

     

    Mà mấy năm trước, Yunho và Jaejoong vẫn còn chưa gặp nhau. Mọi sự vẫn còn chưa có gì thay đổi.

     

    Năm nay khác xưa rồi, Giáng Sinh năm nay, sắp có một màn cấm trẻ dưới mười tám đầy bạo lực rượu văng tung tóe diễn ra. Giáng Sinh năm nay, cáo già có cừu non và cừu non thì cứ tưởng mình cáo già.

     

    Giáng Sinh năm nay, vừa bánh vừa rượu, không rõ là ngọt hay say nữa!

     

     

     

    o0o THE END o0o

     

     

     

    EXTRA

     

    Sau khi tủi thân đã, nước mắt chảy cũng cạn, Changmin ngủ quên luôn trên sàn. Junsu cũng thế, độc thoại riết cũng mỏi miệng, lăn luôn ngủ. Cho đến khi điện thoại ở bệnh viện gọi bảo Yoochun đã tỉnh lại, không cần phải nằm viện nữa, bảo Changmin lên đón thì cậu mới từ từ bò dậy. Ngoắc Junsu còn chưa kịp đánh răng súc miệng, hai anh em tất tả chạy lên bệnh viện đón Yoochun về. Ba người cảm thấy Giáng Sinh rất đau buồn. Không ai nở nổi một nụ cười.

     

    “Gì đây?” – bước vô nhà, sau khi thở dài vài bận, Yoochun để ý thấy một phong thư trên bàn.

     

     

    “Thư của Yunho.” – Yoochun lớn giọng, đầy ngạc nhiên.

     

    Cái tên Yunho như chọc đúng điểm huyệt của cả ba người, tất cả đều đột nhiên trở nên tỉnh táo, cùng nhau châu đầu vào đọc.

     

    “Mấy đứa!

     

    Hyung đã làm mấy đứa phải lao đao rồi. Xin lỗi. Không cố ý đâu. Chẳng qua một màn kịch thôi. Vốn không biết phải tặng mấy đứa cái gì cho đặc sắc nên mới làm vậy. Hyung chắc từ đứa thông minh nhất đến đứa già nhất cũng phải bị lừa…”

     

    Junsu đột nhiên chen ngang:

     

    “Đứa thông minh nhất là Changmin, già nhất là Yoochun. Thế tớ ở giữa không được nhắc à? Không phải ý nói tớ là chắc chắn bị dính quả lừa chứ!”

     

    “Được rồi, cậu là đứa tăng động nhất!” – Yoochun sốt ruột phẩy tay.

     

     

    Yoochun, hyung dọn rượu của em để trong phòng của hyung, vào mà bưng ra. Có cả một chai rượu quý đem từ Pháp về nữa, hyung phải tốn bao nhiêu là tiền để đấu giá được nó đấy. Quà Giáng Sinh cho em. Mà chắc chú mày cũng đã chửi rủa hyung một trận vì tội chôm rượu rồi. Nên cư xử cho tốt với chai rượu đấy.

     

     

    Changmin, thư này được viết trước khi hyung lừa mấy đứa, nên không biết Changmin phản ứng ra sao với cái bánh bị lấy mất nữa. Hyung lấy bánh cho hyung và Jaejoong ăn, hai người ăn như vậy là vừa. Còn riêng em, hyung đã đặt một cái y vậy cỡ cực đại, tủ lạnh chung quá nhỏ, nên hyung để trong tủ lạnh của phòng hyung, cứ tự nhiên vào mà lấy ra ăn. Cũng là bánh đặt ở Rising Sun trước sáu tháng đó. Nhớ phụ Yoochun đem rượu ra đấy!

     

    Hyung tụi bây giờ đây phải đi chinh phục tên côn đồ Kim Jaejoong đây, xong việc sẽ chở cậu ta về đón Giáng Sinh cùng mấy đứa. Giả khờ bao lâu thật rất mệt. Cổ phiếu kia tuy là giả nhưng đúng là tác động không ít đến công ty. Mấy đứa không biết chứ ba của hyung giận thật, đập hyung một trận thừa sống thiếu chết, nhưng xem ra cũng rất ưng Kim Jaejoong, nên đã hùa theo vở kịch này, khiến hyung vô cùng thuận lợi trong việc đóng vai một kẻ vô công rỗi nghề không có tiền si tình khờ khạo. Hôm nay Jaejoong biết được sự thật chắc là sốc lắm.

     

    Thôi, viết đã dài, chẳng hơi sức đâu mà có thể viết tiếp sau khi bưng hết đống rượu của Yoochun vào phòng. Hyung thật sự quá mệt đi, tay mỏi nhừ. À, Changmin đừng lo, hyung không dùng tiền của em đặt phòng ở Mirotic đâu. Hyung rút tiền của em ra thật, nhưng để hù em thôi, tiền vẫn ở dưới gối. Không ngờ sinh viên làm thêm lại giàu như thế nha!

     

    Mấy đứa lo dọn dẹp nhà cửa đi. Một lát tối khuya hyung sẽ chở Kim Jaejoong đã được thuần hóa về.

     

    Nói thế thôi chứ thật rất lo, nếu lỡ Jaejoong không thích hyung thì thế nào?

     

    Ây da, còn nói nữa sẽ trở nên sến súa mất. Hyung ngưng bút đây. Jaejoong sẽ phải thuần phục thôi. Khà khà!

     

     

    Ký tên: Đại ca Jung.

     

    “Này là gì? Hừ! Lừa người ta đến nhập viện thế kia à!” – Yoochun lớn giọng quăng lá thư lên bàn, không giấu được hai cái gò má đang nhếch lên đầy thỏa mãn. Được một giây liền, gã liền đứng dậy – “Để xem hắn ta mua rượu gì nào!”

     

    “Không ngờ là hyung ấy biết mình đau đầu vụ tiền lương luôn.” – Junsu nheo mắt cầm lá thư lên đọc đi đọc lại – “Haha! Nghĩ đến đoạn tên phóng viên kia nghe được giọng hát của Yunho hyung rồi lăn ra xỉu, hyung thật sảng khoái quá Changmin.” – vừa nói Junsu vừa vỗ vai Changmin.

     

    Nhưng mà, lúc ấy Shim Changmin chẳng nghe thấy gì hết, cậu ta đang rất trầm ngâm:

     

    “Hyung ấy nói cùng nhau ăn bánh tiramisu? Là đang nói cái bánh nào nhỉ? Bánh cỡ trung hyung ấy lấy đi hay là cái cỡ đại tặng cho mình? Cái nào nhỉ? Cái nào nhỉ? Cái nào nhỉ…”

     

    THE END

     

    TP.HCM, 4.11AM, 24/12/2013

    Giáng Sinh sổ mũi không ngủ được, chỉ biết viết fic.

     

     

    Share this:

    Like this:

    Like

    Loading…

    --- Bài cũ hơn ---

  • ♥ Huyền Băng Gia Trang ♥
  • Camera Tình Yêu!!!(Jaeho)_Chap 1
  • Hạnh Phúc Trong Tay (Jaeho) – Chap 3
  • Kim Ốc Tàng Kiều Chap 9 – End
  • Số Phận (Hunhan,chanbaek) – Extra3
  • Nấm Linh Chi Với Phụ Nữ Đang Mang Thai Và Sau Sinh Như Thế Nào?

    --- Bài mới hơn ---

  • Viêm Âm Đạo Có Nguy Hiểm Không?
  • Phụ Nữ Trước Khi Mang Thai Cần Bổ Sung Những Gì?
  • Hướng Dẫn Cách Tính Thời Điểm Dễ Thụ Thai Chính Xác Nhất
  • Thời Điểm Dễ Thụ Thai Nhất
  • Quan Hệ Vào Thời Điểm Nào Dễ Thụ Thai Nhất ?
  • Công dụng của nấm linh chi Hàn Quốc với phụ nữ sau sinh là gì? là câu hỏi của nhiều người tiêu dùng đặc biệt là những chị em phụ nữ vừa mới sinh em bé. Nấm linh chi Hàn Quốc là sản phẩm nấm có thành phần dưỡng chất, dược tính cao, được ưa chuộng để chăm sóc sức khỏe, cải thiện sắc đẹp. Vậy công dụng của nấm linh chi Hàn Quốc với phụ nữ sau sinh là gì?

    Nấm linh chi và cách sử dụng hiệu quả cho phụ nữ mang thai

    Nấm linh chi được biết đến là một dược liệu quý dùng đề hỗ trợ điều trị cho những người mệt mỏi, suy nhược, tiểu đường, bệnh gan, ung thư và nhiều chứng bệnh khác thuộc hệ thống đề kháng cho cơ thể. Nhiều người thắc mắc có nên uống nấm linh chi khi mang thai? Phụ nữ mang thai có thể dùng nấm linh chi, tuy nhiên giai đoạn này quan trọng hơn cả là bổ sung đủ dưỡng chất cho cơ thể để nuôi dưỡng thai nhi nên cần chú ý đến chế độ ăn hơn cả. Nếu dùng nấm linh chi kéo dài cần nghe chỉ dẫn của bác sĩ. Có thể áp dụng một số cách dùng sau:

    Nấm linh chi Hàn Quốc với phụ nữ sau sinh

    Thông thường, phụ nữ sau khi sinh có cơ thể rất yếu đồng thời nhu cầu về dinh dưỡng rất cao để có đầy đủ dưỡng chất, sức khỏe để chăm sóc cơ thể, chống lại bệnh tật cũng như nuôi em bé. Nấm linh chi Hàn Quốc được xem là tốt cho cơ thể phụ nữ sau sinh bởi những thành phần dược tính tốt cho cơ thể, giúp duy trì hệ thống miễn dịch mạnh mẽ rất tốt cho sự phát triển của bé và tăng cường miễn dịch của mẹ.

    Những thành phần hoạt chất trong nấm linh chi Hàn Quốc còn giúp sản phụ cho sữa nhanh, nhiều vì thế nấm linh chi Hàn Quốc được nhiều phụ nữ sau sinh mua về sử dụng. Ngoài ra, nấm linh chi Hàn Quốc với phụ nữ sau sinh còn được các chuyên gia dinh dưỡng chứng minh có tác dụng tốt với vóc dáng.

    Khi sử dụng nấm linh chi Hàn Quốc, phụ nữ sau sinh có thể cải thiện được sức khỏe, nâng cao chất lượng cơ thể, tăng cường khả năng chống chọi với môi trường sống đặc biệt là những môi trường có nguy cơ ô nhiễm. Thông thường, phụ nữ sau sinh thường gặp vấn đề về vóc dáng, có thể là cân nặng hoặc các vết rạn da. Sử dụng nấm linh chi giúp da dẻ ổn định, đàn hồi tốt, hạn chế rạn da và các vấn đề vóc dáng cân nặng sau sinh.

    Bạn có thể áp dụng một số cách sử dụng nấm linh chi hàn quốc sau đây để mang đến hiệu quả tốt nhất.

    Nấm linh chi Hàn Quốc thái lát

    Sử dụng nấm linh chi thái lát là phương pháp, cách dùng quen thuộc, phổ biến cho người tiêu dùng, đặc biệt là cho phụ nữ sau sinh. Người tiêu dùng có thể sử dụng 5g nấm linh chi thái lát cho một lần dùng. Cho nấm vào nồi với 200-300ml nước, đun sôi trong khoảng 2-3 phút rồi tắt lửa để ngâm 5 phút rồi tiếp tục đun trong 30 phút với lửa nhỏ là có thể sử dụng thay nước uống hằng ngày.

    Cách sử dụng nấm linh chi hàn quốc với phụ nữ sau sinh này đơn giản nhưng lại giúp cơ thể dễ dàng hấp thu được những thành phần dưỡng chất quý hiếm có trong nấm linh chi.

    Phần bã nấm linh chi sau khi đun nước có thể phơi khô để đun nước tắm gội rất tốt cho da dẻ, mái tóc.

    Nấm linh chi Hàn Quốc dạng bột

    Bột nấm linh chi được ưa chuộng sử dụng bởi đơn giản, nhanh chóng và thuận tiện. Chị em có thể cho 3-5g bột nấm linh chi Hàn Quốc vào tách, hãm với nước thật sôi trong 5 phút là có thể đem ra sử dụng cả bã. Các chị em lần đầu áp dụng có thể gây khó chịu bởi mùi vị tuy nhiên phương pháp này lại cho hiệu quả rất tốt.

    Dùng nấm linh chi Hàn Quốc với phụ nữ sau sinh bằng các món ăn

    Các chị em có thể sử dụng nấm linh chi Hàn Quốc để đun lấy nước, dùng nước đó để hầm các loại thịt, chế biến súp hoặc nấu cháo đều rất bổ dưỡng có thể cải thiện sức khỏe, giữ gìn vóc dáng.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tác Dụng Của Yến Sào Đối Với Phụ Nữ Đang Mang Thai
  • Phụ Nữ Đang Mang Thai Có Dùng Cây An Xoa Được Không ?
  • Chế Độ Làm Việc Đối Với Phụ Nữ Đang Mang Thai
  • Phụ Nữ Chuẩn Bị Mang Thai Nên Ăn Uống Gì By Thanh Văn
  • Các Loại Vắc Xin Và Xét Nghiệm Cần Trước Khi Mang Thai Bạn Nên Biết
  • Khi Kim Jaejoong Say Rượu

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Xin Lỗi… Vì Đã Yêu Anh [Long Fic
  • ‘hội Gái Xinh’ Đón Tin Vui Mang Thai Sau Thời Gian Ngắn Theo Chồng ‘bỏ Cuộc Chơi’: ‘song Hỷ Lâm Môn’ Là Đây Chứ Đâu!
  • Hà Nội: Cô Gái Xinh Đẹp Không Được Mang Thai 1 Năm Vì Mỹ Phẩm Rởm
  • Đội Lốt Mang Thai Hộ: Gái Xinh Ra Giá Gần 4 Tỷ Đồng
  • Bí Quyết Giúp ‘hot Girl Dân Tộc’ Xinh Đẹp Từ Khi Mang Thai Đến Sau Sinh
  • ✿ Nội dung truyện [Fanfic Oneshot JaeJoong] Khi Kim JaeJoong Say Rượu

    Khi Kim JaeJoong say rượu

    Author: kdanghaiyen aka Jung Min Young aka Kít.

    Pairing: YunJae.

    Rating: MA

    Category: Pink toàn tập.

    Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi nhưng Kít là Chúa trong fic

    Summary: Khi JaeJoong say. YunHo sẽ xử lí như thế nào?

    Mở cánh cửa gỗ một cách mệt mỏi, cậu bước vào nhà. Bóng tối bao chùm lấy căn nhà báo cho cậu biết là anh chưa về. Chắc lại tăng ca chứ gì. Cậu bĩu môi rồi thả mình xuống ghế sô pha. Lúc sau, đang định ngóc lên kiếm cái gì bỏ vào bụng thì chuông điện thoại kêu. Nhìn vào màn hình, hoá ra là YooChun gọi.

    – Alo, YooChun à. Có chuyện gì không?

    “À, em định rủ hyung đi bar ý mà”

    Ngước lên nhìn đồng hồ, bây giờ mới 9h, chắc còn lâu YunHo mới về nên cậu đồng ý. Đặt điện thoại xuống bàn, JaeJoong chạy đến tủ quần áo. Cởi cái áo đang mặc ra, cậu chọn cho mình cái áo vest trắng rồi mặc luôn vào, cài mỗi khuy ở giữa. Chọn cái quần cùng màu, JaeJoong mặc vào. Xong xuôi hết, cậu khoá cửa rồi ngồi lên chiếc xe mui trần của mình đi đến chỗ YooChun.

    Bar Mirotic.

    – Hey, JaeJoong hyung – YooChun gọi.

    Cậu bước nhanh đến chỗ nó. Ngồi xuống cái ghế dối diện, cậu kêu cho mình chai XO.

    – Có vẻ hôm nay hyung trở thành tâm điểm rồi đấy – Nó nháy mắt.

    Cậu chẳng buồn quan tâm. Rót rượu vào lý rồi đưa lên miệng uống cạn. Nhưng nó nói cũng đúng, từ lúc cậu vào đến giờ mọi hoạt động trong bar hầu như đền dừng lại. Chỉ chú ý vào cậu.

    – Hai anh đẹp trai, sao lại ngồi một mình thế này?

    Đấy, vừa nói xong đã có hai cô gái bắt chuyện với cậu và YooChun rồi.

    – Em ngồi được không? – Một cô lên tiếng.

    – Cứ tự nhiên – YooChun nở nụ cười sát gái đặc trưng.

    – Anh tên gì? Em tên Lisa. – Cô gái tên Lisa ngồi xuống bên cạnh cậu, tay luồn vào áo vuốt ve khuôn ngực cậu.

    Reng reng ~~~

    – Alo…hự

    “Jae à, em đang ở đâu đấy? Sao lại ầm ĩ thế ?”

    – Yunnie à…hự…em..đa..ng…ở…hự…bar…với YooChun.

    “Sao em lại đến đấy?”

    – YunHo hyung à? Anh đến đi. JaeJoong có vẻ say rồi.

    “Ở bar nào?”

    – Mirotic.

    YunHo bước vào bar một cách vội vã. Anh ngó xung quanh tìm kiếm cậu. Chợt anh thấy bóng cậu đang cầm cỗ rượu đưa lên miệng, bên cạnh có cô gái vuốt ve. Lòng anh có ngọn lửa vô hình bùng lên khi thấy hình ảnh đấy. Bước nhanh đến trước mặt cậu, anh nắm tay kéo cậu đến bantenner đặt một phòng VIP. Sau khi nhận phòng, anh bế cậu theo kiểu công chúa vào phòng. Còn cậu thì rúc vào lòng anh ngủ ngon lành. Đặt JaeJoong lên giường, anh chạy vào phòng tắm lấy khăn nhúng vào nước rồi mang ra. Cầm khăn ướt trên tay, YunHo lau người cho cậu. Khuôn mặt JaeJoong bây giờ rất là kêu gợi. Đôi mắt nhắm hờ, má thì đỏ do tác dụng của rượu. Đôi môi anh đào hé mở, thỉnh thoảng cong môi lên cười làm lộ hàm răng trắng thẳng tắp. Vô thức, anh liếm môi. Và có vẻ, thằng nhóc của anh cũng bắt đầu thức dậy rồi thì phải. Nhưng JaeJoong của anh đang say mà. Thế nên YunHo gạt ngay ý nghĩ đen tối dang một bên và tiếp tục lau người cho JaeJoong.

    – Hmmmm ~ – Cậu ren lên khi anh chạm vào đầu nhũ của cậu.

    Chỉ là tiếng rên thôi nhưng nó đủ phá tan sức chịu đựng của ai đó. Vâng, ai đó chính là anh – Jung YunHo. Thằng nhóc của anh hiện giờ đã ngóc đầu lên biểu tình trong lớp quần chật chội.

    YunHo ném cái khăn sang một bên. Nhào lên ấn đôi môi dày của mình vào đôi môi anh đào đang hé mở. Anh mút, anh cắn hai bờ môi cậu khiến chúng sưng mọng.

    – Hmmmmm ~~~

    Nhân cơ hội JaeJoong rên lên, YunHo trườn lưỡi vào khoang miệng cậu. Khuấy đảo mọi chỗ trong đó, anh túm lấy lưỡi cậu mút mát. Buông cậu ra khi thấy JaeJoong đẩy nhẹ anh. Khoé miệng cậu chảy ra dòng nước bọt trong suốt.

    – Yunnie à.

    Mắt JaeJoong nhắm hờ, gọi tên anh rồi tự nhiên nở nụ cười. Hai má lại thêm đỏ. Con quỷ vô hình trong anh mỗi lúc lại lớn thêm. Anh xé toạt áo cậu ra, lê lưỡi liếm quanh chiếc cổ rồi hôn khắp nơi. Rồi anh tụt xuống hôn lên bờ vai trắng mịn. Những nơi anh đi qua đều để lại những dấu hôn.

    – Ư…Yunnie…Ummm ~~~.

    JaeJoong rên lên khi anh mút đầu nhũ của cậu. Đầu nhũ bên phải được anh chăm sóc bằng miệng, bên trái thì tay anh nghịch ngợm. Tay còn lại YunHo thò xuống bên dưới xoa nắn thằng nhóc đã cương cứng của cậu bên ngoài lớp quần.

    – Urgggggg ~~~~~~.

    Anh tạm tha cho hai bên đầu nhũ của cậu khi thấy chúng đầy dấu răng và sưng tấy lên. Lê lưỡi xuống vùng bụng phẳng lì, anh thọc lưỡi vào rốn cậu làm JaeJoong bật ra tiếng rên kích thích. Anh dùng hai tay cởi cả quần trong lẫn quần ngoài cậu ra. Ngước lên nhìn vào thằng nhóc của cậu, anh cười gian. Cầm lấy thằng nhóc của cậu, anh vuốt ve khiến nó cương thêm.

    – Hmmm… Ummm… Yunnie à ~~~

    YunHo nghe thấy tiếng rên phát ra từ đôi môi kia mà không kiềm chế nổi cho luôn thằng nhóc vào miệng mút mát. Anh liếm từ đỉnh cho đến cuối rồi lại mút. Tốc độ mút mát của anh ngày càng nhanh.

    – Ư… Yunnie..em…sắp… Umm ~~~

    Nghe thấy cậu bảo sắp ra, anh ngừng lại rồi lất cái dây chun trong túi quần ra buộc vào thằng nhóc của cậu.

    – Ư… Yunnie…cho… em ra.

    – Không. Anh phải phạt em.

    – Cho… em ra…đi mà… Để… như vậy… khó chịu.

    Anh không trả lời mà ngước lên nhìn cậu. Bây giờ mặt cậu đỏ au vì rượu và vì thằng nhóc chưa được giải thoát. Anh thương lắm nhưng phải phạt thật nặng để cho cậu chừa. Anh cởi hết đồ của mình ra. Lật cậu nằm úp xuống, anh tách mông cậu ra để lộ ra cái hang nhỏ. Anh dùng lưỡi liếm quanh cái hang để thay thế cho dầu bôi trơn. Khi cảm thấy đủ ướt, YunHo nằm đè lên cậu. Hôn lên gáy JaeJoong nhằm kích thích cậu để quên đi cảm giác đau bên dưới.

    – Ư.AAAAAAAAAAAA ~

    Anh bất ngờ đam vào cái hang khiến cậu hét lên. Một giọt pha lê rơi ra khỏi mắt cậu. Anh khẽ liếm đi rồi mút dái tai cậu. Một lúc sau, anh thấy cậu không khóc nữa nên bắt đầu di chuyển. Anh chuyển động nhanh dần khi thấy cậu đã quen với thằng nhóc của anh.

    – Ưrgggg… Nhanh… Hmmmm ~~~

    Anh lật cậu lại, một tay giữ hông cậu, một tay kích thích thằng nhóc của cậu.

    – Lần sau…còn dám..đi..bar…nữa không?

    Cậu lắc đầu liên tục,. Thấy vậy, anh tháo dây chun ra khỏi thằng nhóc của cậu.

    – AAAAAA ~ – Cậu hét lên rồi ra đầy lên ngực anh.

    – Urg… ~ – ANh cũng rên trầm trong cổ rồi cũng ra ngay sau đó.

    – Ai bảo xong rồi. Anh phải phạt em.

    YunHo bế xốc cậu dậy. Nhấn JaeJoong vào trận mây mưa khác. Chẳng biết YunHo phạt JaeJoong như thế nào. Chỉbiết hai tháng sau, JaeJoong có thai 6 tuần.

    End

    P/s: Tem ta dành cho ss của ta. Ai giựt ta cạp

    --- Bài cũ hơn ---

  • 17 Triệu Chứng Khó Chịu Thường Gặp Khi Mang Thai
  • Vùng Kín Thay Đổi Như Thế Nào Khi Mang Thai Và Sinh Nở
  • 11 Mẹo Đơn Giản Giúp Mẹ Bầu Giảm Ốm Nghén
  • Truyện Hoàng Thượng, Thỉnh Tự Trọng Chương 8
  • Hoàng Thượng, Thỉnh Tự Trọng
  • Vợ Dương Khắc Linh Mang Thai Đôi Mới Hơn 5 Tháng Bụng Đã To Như Sắp Sinh

    --- Bài mới hơn ---

  • Cùng Eva Cười Nổ Rạp Chiếu Với 2 Guns
  • ‘2 Guns’, Phim Hành Động Hài Cho Ngày Đầu Thu
  • Ta Tuổi Còn Trẻ Nghĩ Thủ Hoạt Quả
  • Lúc Bầu Mê Xem Phim Hoạt Hình Shin Bút Chì, Sinh Con Ra Mẹ Nha Trang Nhìn Con Mà Không Tin Vào Mắt Mình
  • 6 Bộ Phim Kinh Dị Về Bào Thai Ma Quỷ
  • Lần đầu mang thai và lại là thai đôi, vóc dáng của Sara Lưu có nhiều thay đổi rõ rệt. Bù lại, cô được ông xã Dương Khắc Linh chăm sóc, dẫn đi du lịch khắp nơi trước ngày “vượt cạn”.

    Từng trải qua nhiều sóng gió, ồn ào tình cảm, cuối cùng nhạc sĩ Dương Khắc Linh đã tìm được bến đỗ hạnh phúc bên bà xã Sara Lưu, thậm chí chuẩn bị làm bố của một cặp song sinh. Khi tiết lộ tin vui này vào đầu tháng 6/2020, cặp vợ chồng nổi tiếng được người thân, bạn bè và đông đảo khán giả, người hâm mộ chúc phúc. Đa phần mong 2 thiên thần sắp chào đời sẽ được thừa hưởng gen nghệ thuật và nhan sắc xinh đẹp từ bố và mẹ.

    Nữ ca sĩ Sara Lưu mang bầu song thai 2 quý tử, hào hứng khi chuẩn bị “lên chức” mẹ.

    Kể từ khi mang thai, Sara Lưu được ông xã “cưng như trứng mỏng”. Không chỉ được chồng lo cho từng bữa ăn, mà “bà bầu” này còn được đưa đi chơi khắp nơi trước khi bước vào giai đoạn sinh nở. Được biết, vì Sara Lưu thích đi du lịch và lo việc chăm con sau sinh sẽ khiến cả hai bận bù đầu, ít có thời gian nghỉ ngơi, nên Dương Khắc Linh đã tranh thủ thời gian này đi chơi cùng vợ.

    Mới đây, trên trang cá nhân, Sara Lưu đăng tải loạt ảnh cùng chồng đi du lịch. Dù nữ ca sĩ đã mặc váy rộng nhưng vẫn để lộ vòng 2 rất rõ. Cô cho biết hiện 2 thai nhi đang ở tuần tuổi thứ 22, nhưng bụng mình đã to như sắp đẻ. Vợ Dương Khắc Linh hài hước viết: “Hôm nay mặc váy lùm hoa đi thang máy xuống có chị tưởng mình sắp đẻ à. Em mới có 22 tuần nhưng mà sinh đôi chị ạ. Mà công nhận to ghê thật luôn”.

    Sara Lưu được Dương Khắc Linh “cưng như trứng mỏng” từ khi mang bầu.

    Ngoài ra, khi đăng ảnh chụp cùng ông xã, nhiều người để ý mặt Sara Lưu đã tròn hơn, mũi nở to, làn da cũng không mịn màng như trước. Nữ ca sĩ cho biết đã lường trước việc rạn da trong lúc mang bầu và sau sinh nên đang tìm cách hạn chế.

    Sara Lưu chia sẻ: “Dù chưa thấy tình trạng rạn da nhưng thường mang song thai bụng sẽ lớn hơn bầu đơn rất nhiều. Rạn da cũng là điều khó tránh. Nhưng Sara bây giờ thường xuyên bôi dầu chống rạn cho bà bầu nên cũng mong là sẽ không bị rạn da”.

    Lần đầu mang bầu khiến vóc dáng, làn da của Sara Lưu bị ảnh hưởng khá nhiều.

    Bù lại, cô được chồng yêu thương, chăm sóc sức khoẻ nhiều hơn.

    Trong thời gian mang thai, Sara Lưu được ông xã đưa đi du lịch khắp nơi.

    Vợ của nhà sản xuất âm nhạc nổi tiếng đăng 2 khoảnh khắc trước và trong khi mang bầu, dù thế nào trông vẫn gợi cảm, quyến rũ.

    Theo chia sẻ, Sara Lưu đã tăng gần 5kg, vẫn trong chế độ ăn uống thoải mái, duy trì tập luyện nhẹ để chuẩn bị cho kỳ sinh nở. Ngoài ra, vợ chồng cô cũng tham khảo nhiều kinh nghiệm từ mẹ và chị gái, từ đó lựa chọn những gì tốt và phù hợp nhất với tình trạng sức khỏe của bản thân.

    Về phía Dương Khắc Linh, từ khi vợ mang bầu, anh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng những kiến thức cần thiết. Anh kể: ” Từ khi có em bé, tôi giảm bớt thời gian làm việc mỗi ngày để cùng vợ lên mạng tìm hiểu về thai giáo và cách chăm sóc bà bầu, cùng nhau nấu ăn sau đó xem phim. Trước khi đi ngủ thì bật nhạc thai giáo cho em bé nghe và nói chuyện với con nên ngày nào cũng trôi qua rất vui.

    2 vợ chồng tìm những bài nhạc thai giáo hay để mở cho em bé mỗi ngày, nói chuyện với em bé. Thỉnh thoảng chạm nhẹ vào bụng để em bé biết. Hai em bé cũng đã biết đạp nhẹ phản ứng lại cho mẹ biết rồi. Sau đó là bổ sung đồ ăn nhiều vitamin như rau củ, thịt cá để đảm bảo sức khoẻ cho mẹ con“.

    Dương Khắc Linh đang chuẩn bị rất nhiều kiến thức chăm sóc trẻ sơ sinh để chờ 2 con trai chào đời.

    Nguồn: https://phunuvietnam.vn/vo-duong-khac-linh-mang-thai-doi-moi-hon-5-thang-bung-da-to-nhu…

    Theo Tiểu Minh (thoidaiplus.giadinh.net.vn)

    --- Bài cũ hơn ---

  • 10 Cách Để Bà Bầu Tận Hưởng Cuộc Sống Trước Khi Sinh Em Bé
  • Vợ Khắc Việt Mặc Bikini Khoe Vòng Ngực Căng Tràn, Vòng 2 Lùm Lùm Khi Mới Mang Bầu
  • Phi Thanh Vân: Chồng Trở Thành Osin Khi Tôi Có Thai
  • Phi Thanh Vân: Tôi Vừa Sinh Mổ Nên Chưa Thể Mang Bầu
  • Phi Thanh Vân Thị Phi, Đang Mang Bầu, Phi Thanh Vân Vẫn Không Thoát Khỏi Thị Phi
  • Mang Thai Có Nên Dùng Nấm Linh Chi Không?

    --- Bài mới hơn ---

  • Có Nên Cho Mẹ Bầu Dùng Sữa Ong Chúa Không?
  • Có Thai Dùng Kem Dưỡng Da Có Được Không? Giải Đáp Từ Chuyên Gia
  • Mang Thai Có Nên Dùng Kem Dưỡng Da Không?
  • Mang Thai Có Nên Dùng Mỹ Phẩm Không?
  • Có Thai Uống Sữa Bắp Được Không Và Ăn Bắp Ngô Được Không?
  • Nhiều người thắc mắc Mang thai có nên dùng nấm linh chi không? Bài viết hôm nay chúng tôi sẽ giải đáp điều này

    Mang thai có nên dùng nấm linh chi không?

    Phụ nữ đang mang thai có thể sử dụng nấm linh chi. Tuy nhiên, nấm linh chi chủ yếu dành cho phụ nữ sau khi sinh vì nấm linh chi có thể giúp chị em lấy lại được vóc dáng thon gọn.

    Nấm linh chi có tác dụng giúp bà bầu ăn ngon, ngủ đủ giấc, chống lại các virut, vi khuẩn gây bệnh, giúp làm giảm mệt mỏi, bảo vệ mẹ bầu luôn có được sức khỏe và sự dẻo dai, cung cấp dưỡng chất cần thiết giúp thai nhi phát triển tốt và khỏe mạnh hơn.

    Đặc biệt, giai đoạn mang thai là thời gian để chị em bổ sung các dưỡng chất cần thiết cho cơ thể để nuôi dưỡng thai nhi phát triển và đảm bảo sức khỏe nên các chị em cần chú ý đến chế độ ăn uống nhiều dưỡng chất, lựa chọn những thực phẩm lành mạnh, tốt cho sức khỏe của bà bầu.

    Phụ nữ đang mang thai nên dùng với liều lượng thích hợp và tùy cơ địa từng người, không nên dùng thường xuyên hàng ngày, các hoạt chất trong nấm có 1 số chất gây co bóp tử cung, trong quá trình mang thai nên hạn chế. Để an toàn và hiệu quả, trước khi dùng nên hỏi ý kiến chuyên viên để sử dụng nấm linh chi đúng cách.

    Nấm linh chi đỏ có tác dụng như thế nào với phụ nữ mang thai?

    + Khi mang thai, người mẹ không chỉ chăm sóc sức khỏe cho bản thân mà còn cho cả thai nhi trong bụng. Vì vậy, với hàm lượng thành phần dinh dưỡng có trong nấm linh chi sẽ bổ dung nguồn năng lượng tuyệt vời để hồi phục sức khỏe, cho bé phát triển cả về thể chất lẫn trí tuệ hiệu quả nhất.

    + Ngủ đủ giấc cũng là một trong những vấn đề quan trọng ảnh hưởng trực tiếp tới sức khỏe của bà mẹ. Vì vậy, khi sử dụng nấm linh chi đỏ sẽ giúp kích thích khả năng hấp thu chất dinh dưỡng, giảm stress, tạo tinh tần thoải mái, cho giấc ngủ sâu, ăn ngon miệng mà tăng cường sức đề kháng để chống lại mọi bệnh tật.

    + Sử dụng sản phẩm nấm linh chi đỏ cách thường xuyên, thích hợp giúp cho trí não bé thông minh hơn, trí nhớ lâu hơn, đảm bảo sự cân bằng cho cơ thể khỏe mạnh. Đặc biệt, trong nấm linh chi đỏ có hàm lượng canxi cao giúp xương bé chắc chắn hơn.

    + Hiệu quả trong việc hỗ trợ điều trị các bệnh ung thư, tiểu đường, giải độc hiệu quả, xua tan đi mọi mệt mỏi…nhờ vào khối lượng thành phần chất dinh dưỡng khủng lồ có trong nấm linh chi đỏ như như polysaccharicdes, ganoderic, các acid amin..các loại nguyên tố vi lượng

    --- Bài cũ hơn ---

  • Dung Dịch Vệ Sinh Dạ Hương Dùng Cho Lứa Tuổi Nào, Có Mấy Loại?
  • Khi Mang Thai Mẹ Có Được Sử Dụng Dung Dịch Vệ Sinh Không ?
  • Quan Hệ Tình Dục Khi Mang Thai, Các Điều Vợ Chồng Cần Lưu Ý
  • Khi Ra Máu Báo Thai Có Đau Lưng Không? Có Phải Là Dấu Hiệu Nguy Hiểm?
  • Đau Lâm Râm Bụng Dưới Có Phải Mang Thai
  • Cách Tính Lịch Sinh Con Trai, Con Gái Linh Như Thần 2022

    --- Bài mới hơn ---

  • Mang Thai Lần Đầu Mẹ Bầu Cầng Lưu Ý Những Gì?
  • Tai Nghe Cho Bà Bầu Và Những Lợi Ích Không Ngờ
  • Lợn Bị Ho Chữa Như Thế Nào
  • Bệnh Viêm Phổi Địa Phương Của Lợn (Suyễn Lợn) (Swine Enzootic Pneumonia: Sep)
  • Bệnh Tai Xanh Có Những Biểu Hiện Đặc Trưng Gì?
  •  

    I. NHỮNG CÁCH TÍNH XEM TUỔI CON TRAI, CON GÁI LINH NHƯ THẦN 

    Cách 1: Xem tuổi sinh con trai, con gái theo tuổi bố mẹ

    Trước tiên, xác định tuổi âm lịch của vợ chồng. Sau đó đem cộng lại. Tổng lớn hơn 40 thì đem trừ cho 40, tiếp tục trừ cho đến khi số thu <40 thì ngừng. Nếu tổng nhỏ hơn 40 thì các mẹ không phải trừ nữa đâu ạ!

    Tiếp theo, mẹ hãy lấy số có được sau khi trừ cho 40 đem trừ 9, rồi trừ 8, trừ 9… lặp lại như thế đến khi có được số bằng hoặc nhỏ hơn 8, 9 thì ngưng. Và đây là cách đọc kết quả:

    – Nếu số dừng lại là chẵn: Bạn cấn thai trong năm và sinh cùng năm đó thì sẽ có bé trai. Ngược lại, muốn sinh bé gái thì cấn bầu năm trước, sinh trong năm.

    – Nếu số dừng lại là số lẻ: Bạn cấn bầu trong năm và sinh trong năm thì sẽ mang thai bé gái. Ngược lại nếu mẹ cấn bầu năm ngoái và sinh trong năm thì sẽ mang thai bé trai.

    Ví dụ:

    Nếu tuổi âm của chồng 35, của vợ là 29 thì cộng lại có tổng là 64.

    Lấy 64 – 40 = 24.

    Sau đó, tiếp tục lấy 24 – 9 = 15; Lấy 15 – 8 = 7

    Số này nhỏ hơn 8, 9 nên dừng lại và đọc kết quả như trên đã hướng dẫn.

    Cách 2: Xem tuổi sinh con trai, con gái theo tuổi của mẹ và tháng sinh con

    Cách tính này bắt nguồn từ bài đồng dao dân gian có nội dung thế này:

    49 từ xưa đã định rồi.

    Cộng vào tháng đẻ để mà chơi.

    Trừ đi tuổi mẹ bao nhiêu đấy.

    Thêm vào 19 để chia đôi.

    Tính tuổi trăng tròn cho thật chuẩn.

    Chẵn trai, lẻ gái đúng mười mười.

    Theo bài đồng dao này, nếu gọi tháng sinh con âm lịch là X và tuổi âm lịch của mẹ là Y thì ta sẽ có công thức:

    (49 + X – Y + 19): 2. Giản lược công thức ta có: (68 + X – Y): 2

    Khi tính, bạn chỉ việc thay tháng sinh âm lịch của con vào X, tuổi mẹ vào Y.

    Nếu kết quả là chẵn thì trong năm mẹ sinh con trai. Ngược lại, là lẻ thì mẹ sinh con gái.

    Ví dụ: Tuổi âm mẹ 27, tháng dự sinh của con là tháng 8 âm lịch.

    Cho vào công thức trên, mẹ được: (68 + 8 – 27): 2 = 23.5. Số 23.5 là số lẻ, nên mẹ sẽ sinh bé gái.

    Cách 3: Xem tuổi sinh con trai, con gái theo tuổi của mẹ và tháng thụ thai

    Cách tính này dựa trên một lịch cổ của thái giám Trung Quốc ngày xưa. Lịch này tính sinh con trai, gái dựa trên tuổi âm lịch của mẹ và tháng thụ thai.

    Theo lịch, cột từ 18 đến 45 tương ứng với tuổi âm lịch của mẹ, cột bên trái là tháng thụ thai. Kết quả theo bảng này đều ghi rõ năm nào sinh con trai, con gái.

    Thêm ví dụ cho mẹ biết cách dùng lịch này:

    Chẳng hạn, tuổi âm của mẹ là 26, tháng thụ thai là tháng 3. So với cột dọc của lịch, mẹ thấy ngay kết quả là trai. Đó là một bé trai.

    Sau khi biết về 3 phương pháp này, các mẹ có thể dùng riêng lẻ mỗi phương pháp để tính hoặc kết hợp đều được. Mẹ nào muốn sinh con trai, gái đủ nếp đủ tẻ thì thử coi sao nha!

    II. MẸ CẦN BỔ SUNG NHỮNG DƯỠNG CHẤT GÌ ĐỂ CÓ THAI KỲ KHỎE MẠNH 

    Ngoài việc tính toán xem gia đình có thể sẽ sinh con trai hay con gái, mẹ cũng cần phải đảm bảo bé có thể trạng khỏe mạnh sau khi sinh ra. Để làm được như vậy, có một số dưỡng chất thiết yếu mà mẹ cần bổ sung vào cả 3 thời điểm trước, trong và sau thai kỳ, ví dụ như:

    Axit Folic: Ngăn ngừa dị tật ống thần kinh, giúp trẻ phát triển cân nặng đầy đủ trong bụng mẹ. Nhu cầu khuyến cáo cho bà bầu là từ 300-400mcg/ngày.

    Sắt: Giảm nguy cơ thiếu máu hồng cầu dẫn đến sảy thai, sinh non. Sắt cũng hỗ trợ bé phát triển cân nặng và đặc biệt là trí não hoàn thiện từ trong bụng mẹ. Nhu cầu khuyến cáo cho bà bầu là từ 60mg/ngày.

    Canxi: Bé sẽ cần canxi để phát triển khung xương. Có bổ sung đầy đủ canxi, bé mới tránh được khả năng còi xương sau khi sinh. Bổ sung đầy đủ canxi cũng giúp mẹ không gặp phải các bệnh về xương khớp sau khi sinh như loãng xương, đau nhức,…Nhu cầu khuyến cáo cho bà bầu là từ 1500mg/ngày.

    Các nhóm vitamin: Có rất nhiều vitamin mà mẹ cần bổ sung như vitamin A, B1, B2, C, D…Có được những vitamin này, mẹ mới tránh được nguy cơ thiếu máu, giảm đề kháng và dễ mắc các loại bệnh tật nguy hiểm cho thai nhi như rubella, thủy đậu

    Bài viết chỉ mang tính tham khảo! 

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bí Quyết Mang Thai Suôn Sẻ Từ 7 Mẹ Mang Thai
  • Bị Cảm Khi Mang Thai Và Những Hướng Xử Trí Phù Hợp
  • Chia Sẻ Bí Quyết Chăm Sóc Da Mụn Cho Bà Bầu An Toàn, Hiệu Quả
  • Cách Đơn Giản Giúp Mẹ “gọi Sữa Về” Nhanh Chóng Sau Sinh
  • 40 Nên Lường Trước Những Khó Khăn Gì
  • Các Liệu Pháp Thực Hành Tâm Linh Khi Mang Thai

    --- Bài mới hơn ---

  • Nổi Mụn Khi Mang Thai: Nguyên Nhân Và Cách Xử Lý An Toàn
  • Bầu Nôn Ra Máu Có Phải Là Dấu Hiệu Của Sảy Thai Không?
  • Những Vấn Đề Phụ Nữ Không Thể Bỏ Qua Khi Mang Thai Ở Tháng Thứ 2
  • Chị Em Nên Biết Khi Mang Bầu Ở Tháng Thứ 4
  • 3 Mẹo Dân Gian Giúp Bé Sớm Chào Đời Khi Mẹ Bầu Đã Mang Thai Quá Ngày
  • Những phụ nữ vừa với vai trò là mẹ, vừa là một cư sĩ tại gia, thấy được những giáo lý cũng như những sự nhiệm màu của Phật pháp đối với con người thì nên ứng dụng thêm cách giáo dục thai nhi theo quan điểm Phật giáo để đem lại lợi lạc cho bản thân và cả con cái về sau.

    Thai giáo – Phương pháp dạy con từ trong bụng mẹ theo tinh thần Phật giáo

    Nhận thức được điều này, ngay từ những tháng đầu tiên của thai kỳ, người mẹ nên huân tập cho mình một tâm lý an nhiên, tự tại bằng phương pháp thiền định, làm chủ các cảm xúc của mình, không để những suy nghĩ tiêu cực kéo dài quá lâu. Thai phụ nên nghe nhạc thiền Phật giáo vào 3 lần mỗi ngày, mỗi lần khoảng 20 phút. Chúng ta có thể chọn những loại nhạc Phật giáo không lời có giai điệu du dương, nhẹ nhàng hoặc những bản nhạc Phật giáo có lời như nhạc niệm Phật A Di Đà, Đức Phật Quan Âm hoặc kinh A Di Đà, kinh Địa Tạng, chú Đại bi… Âm lượng khi mở nên vừa phải, đủ nghe, nhất là mỗi khi ngủ nghỉ. Hoặc trong không gian tĩnh lặng, người mẹ nên quán tưởng đến hình ảnh của Đức Phật Quán Âm, Đức Phật A Di Đà, Đức Phật Di Lặc… Nhờ đó, đứa con trong bụng cũng cảm thấy như được rưới nước cam lồ dịu mát, nhẹ nhàng.

    Sau khi ăn cơm xong, bà mẹ mang thai cũng nên dành khoảng 10-20 phút thiền hành. các nhà khoa học cũng khuyên phụ nữ mang thai nên đi bộ nhẹ nhàng rất tốt cho thai nhi. với những phật tử khi mang thai vừa có thể kết hợp đi bộ chậm rãi trong chính niệm. trong mỗi bước chân người mẹ có thể niệm thầm hoặc niệm thành tiếng hồng danh hay chân ngôn đức phật quan âm hoặc đức phật a di đà, đức lục độ mẫu… chí tâm, chí thành niệm phật và cầu nguyện cho thai nhi khỏe mạnh là những điều vô cùng lợi lạc cho đứa trẻ. một điểm mà những người mẹ mang thai cần lưu ý là: nếu bạn có con khi tâm lý chưa chuẩn bị sẵn sàng như bị cưỡng hiệp, bị phụ tình hoặc đứa trẻ không được người cha hoặc hai bên gia đình chấp nhận thì người mẹ nên vững vàng về tinh thần. chúng ta không nên mang tâm lý oán hận, buồn bã, bởi những ai làm sai đã có luật nhân quả trừng trị, phải suy nghĩ nuôi mầm sống đang hình thành trong cơ thể bằng một tâm vị tha thì đứa trẻ ra đời cũng sống nhân ái, bao dung.

    Bà mẹ mang thai nên tránh xem những bộ phim thuộc các thể loại như kinh dị, ủy mị, chiến tranh… khi nghe nhạc cũng tránh nghe những loại nhạc như rock, nhạc sến… những bộ phim hay thể loại nhạc nêu trên rất dễ làm cho tâm lý người mẹ bị chìm xuống vực sâu. đồng thời, nếu bạn có những khúc mắc, những nỗi buồn cất giấu trong lòng thì nên chia sẻ với chồng, người thân hoặc bạn bè – những người mà bạn cảm thấy tin tưởng, tránh để tinh thần ủ dột, đau buồn. chúng ta cần tạo ra tâm lý vui vẻ, thường xuyên tâm sự với đứa trẻ, mỗi ngày nên lạy phật từ 3 – 7 lạy và nói thầm với con rằng cả mẹ và con đều đang lạy phật.

    Bí quyết thai giáo để sinh con xinh đẹp, thông minh theo lời Phật dạy

    Theo quan điểm phật giáo, mọi mối quan hệ của con người chia thành 4 loại: báo ân, báo oán, đòi nợ, trả nợ. cha mẹ, anh em, con cái trong một gia đình cũng không nằm ngoài những nhân duyên phức tạp đó. thế nên, khi đứa trẻ đầu thai vào một gia đình nào đó, nếu nó là oan gia trái chủ của bạn, lớn lên sẽ là đứa con ngỗ nghịch, phá tán nhưng người mẹ khi còn đang mang thai thường xuyên tụng kinh, niệm phật thì oán kết này sẽ được hoá giải. ngược lại, nếu đứa trẻ trong bụng người mẹ đến để báo ân thì mối nhân duyên tốt đẹp giữa đứa bé và cha mẹ chúng sẽ ngày càng sâu dày.

    Thời điểm mang thai bé là lúc nghiệp chướng rất dễ tiêu trừ. còn khi em bé lớn lên, sáng tối suốt ngày suy nghĩ lung tung, lúc đó chúng ta muốn tiêu trừ nghiệp chướng cho con cũng khó lòng giúp được. không những thế, khi đọc tụng kinh này, đứa trẻ sẽ trở nên dễ nuôi, thọ mạng được tăng trưởng. nếu đứa bé này do thừa phúc mà sinh, đến để báo hiếu cho cha mẹ hiện tiền thì việc tụng kinh niệm phật sẽ giúp gia tăng thêm phúc báu cho con và đem lại lợi ích không thể nghĩ bàn cho đứa trẻ về sau.

    Vì sao khi mang thai người mẹ nên đọc kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện?

    (Theo Nhuận Đoan

    Nguồn: Blog Phật giáo)

    Nguồn: Phật giáo (https://phatgiao.org.vn/cac-lieu-phap-thuc-hanh-tam-linh-khi-mang-thai-d41937.html)

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bóng Đè Khi Mang Thai Hãy Chí Thành Niệm Phật!
  • Giải Đáp: Nghén Ngủ Có Tốt Không Và Các Câu Hỏi Liên Quan
  • Đi Tìm Đáp Án Cho Việc Bà Bầu Ngủ Nhiều Có Tốt Không.
  • 12 Điều Ảnh Hưởng Nghiêm Trọng Đến Sức Khỏe Của Thai Nhi
  • Giật Mình: Những Thói Quen Của Bà Bầu Khiến Con Xấu Xí, Dị Dạng Ngay Từ Trong Bụng, Bác Sĩ Cũng Bó Tay
  • Phụ Nữ Mang Thai Có Sử Dụng Nấm Linh Chi Được Không?

    --- Bài mới hơn ---

  • Những Lợi Ích Bất Ngờ Từ Nấm Cho Phụ Nữ Mang Thai
  • Bà Bầu Ăn Ngô Có Tốt Không? Thắc Mắc Đã Có Lời Giải Đáp!
  • Download Ba Bau An Nhieu Hoa Qua Co The Bi Kho Sinh
  • Bà Bầu Ăn Nho Có Tốt Không ?
  • Bà Bầu Ăn Ốc Có Được Không ?
  • Phụ nữ mang thai có sử dụng nấm linh chi được thông là thắc mắc của rất nhiều người, đặc biệt là các bà bầu trong việc tìm kiếm những phương pháp chăm sóc sức khỏe tốt nhất dành cho mẹ và bé.

    Dùng nấm linh chi cho phụ nữ mang thai được không?

    Một số tin tức về sản phẩm nấm linh chi

    Trong nấm linh chi có chứa tới 200 hoạt chất bao gồm các loại: acid amin, các loại acid hữu cơ, acid béo, terpenoid, protein, các khoáng đa lượng và vi lượng,….

    Với những thành phần dưỡng chất đó, nấm linh chi được đánh giá là một loại thảo dược vô cùng quý hiếm, mang đến nhiều công dụng cho sức khỏe, giúp chữa trị bệnh hiệu quả. Nấm linh chi còn được biết đến là một loại thảo dược lành tính, không gây ra những tác dụng phụ và nấm linh chi dùng cho nhiều đối tượng khác nhau.

    Việc sử dụng nấm linh chi thường xuyên để tăng cường sức đề kháng cho cơ thể, chống lại những tác nhân gây bệnh. Nó cũng mang đến công dụng tốt trong việc hỗ trợ điều trị bệnh như bệnh ung thư, các bệnh về gan, tim mạch, tiểu đường.

    Phụ nữ mang thai có sử dụng nấm linh chi được không?

    Nấm linh chi mang đến rất nhiều công dụng cho sức khỏe những với phụ nữ mang thai liệu có sử dụng được sản phẩm này không? Vấn đề chăm sóc sức khỏe cho các bà bầu luôn được rất nhiều sự quan tâm bởi nó ảnh hưởng tới sự phát triển của thai nhi, nên các sản phẩm sử dụng cho bà bầu phải đảm bảo an toàn, lành tính.

    Việc sử dụng nấm linh chi cho phụ nữ mang thai là hoàn toàn có thể và cũng mang đến rất nhiều công dụng tốt.

    Nấm linh chi cho phụ nữ mang thai giúp ăn uống ngon miệng, ngủ sâu giấc, để chống lại những tác nhân gây bệnh, hạn chế mệt mỏi, mang đến sức khỏe tốt.

    Và trong giai đoạn mang thai, các bà bầu cần lưu ý bổ sung đầy đủ các dưỡng chất để nuôi thai nhi phát triển, lựa chọn những thực phẩm lành mạnh.

    Tuy nhiên cần lưu ý khi sử dụng nấm linh chi cho bà bầu cần sử dụng dụng với liều lượng thích hợp, không dược lạm dụng vì trong nấm linh chi có một số chất gây co bóp tử cung. Vì thế nên tham khảo ý kiến của các chuyên gia trước khi sử dụng sản phẩm.

    Phương pháp chế biến nấm linh chi cho phụ nữ mang thai

    Phương pháp chế biến nấm linh chi phổ biến và được đánh giá hiệu quả nhất chính là nấu nước nấm linh chi. Sử dụng như sau:

    Dùng khoảng 50g nấm linh chi đã được phơi khô đun cùng với 1.000cc nước, đun khoảng 2~3 phút rồi tắt lửa. Để ngâm như vậy trong vòng 5 phút rồi đun tiếp khoảng 30 phút bằng lửa nhỏ. Đun đến khi nước cạn còn khoảng 800cc thì ta được nước đầu tiên.

    Chế biến linh chi theo phương pháp này sẽ giúp cho cho cơ thể hấp thu được tối đa các dưỡng chất có trong nấm linh chi, để nó phát huy được công dụng đối với sức khỏe.

    Như thế phụ nữ mang thai hoàn toàn có thể sử dụng được sản phẩm nấm linh chi, tuy nhiên cần chú ý liều lượng sử dụng để thu được hiệu quả tốt nhất.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bà Bầu Ăn Mướp Được Không Và Nên Ăn Bao Nhiêu Là Tốt Nhất?
  • Mang Thai Ăn Mướp Được Không ?
  • Phụ Nữ Sau Sinh Ăn Mướp Đắng Rừng Được Không?
  • Phụ Nữ Mang Thai Ăn Mít Có Tốt Không? Bà Bầu Ăn Mít Có Tác Dụng Gì?
  • Bà Bầu Ăn Mì Tôm Có Tốt Không?
  • Yêu Tinh Linh Đan – Chương Cuối

    --- Bài mới hơn ---

  • Tâm Vương – Chap 53
  • List Fanfic – Danmei Yunjae Complete
  • Anh Về Rồi! [Long Fic
  • The Destiny – Chap 28
  • Hyukhae – Trang 8 – Sjonlylove13
  • Chương cuối

    116

    Dạo gần đây Yunho nhíu mày nhìn Jaejoong cứ ăn chưa được bao nhiêu thì gập người nôn sạch, hắn vỗ lưng cho Jaejoong, lo lắng hỏi: “Jaejae có phải đã ăn bậy món gì không?”

    Jaejoong mệt mỏi ngước mặt khỏi chậu nôn: “Ta mới không có ăn bậy!”

    Yunho hỏi: “Còn khó chịu không? Có muốn ăn thêm chút gì không?”

    “Không ăn nỗi….” Jaejoong lắc đầu….mệt mỏi tựa đầu vào lòng Yunho.

    Yunho xoa xoa đầu cậu, mấy hôm nay Jaejoong cứ hễ ăn vào là nôn, xem ra chút nữa phải nhờ Hankyung huynh xem mạch cho cậu ấy mới được.

    ….

    Jaejoong ngồi tại ghế, đặt tay lên bàn, Yunho đứng bên cạnh, choàng tay lên vai cậu, Hankyung thì ngồi bên trái Jaejoong, đưa tay bắt mạch cho cậu, Heechul thì ngồi bên phải, nắm lấy cổ tay bên phải của cậu, đùa nghịch bắt chước Hankyung bắt mạch khiến Yunho cứ trừng mắt với y mấy lần.

    Sau một lát, Hankyung đã bắt mạch xong, Yunho lập tức hỏi: “Thế nào?”

    Không biết có phải cố tình hay không, Hankyung chỉ nói một nửa: “Một tháng rưỡi.”

    Yunho ngốc lăng nhìn Hankyung, ngạc nhiên: “Cái gì tháng rưỡi?” Vừa mới nói xong Heechul đã bật dậy, vỗ đầu hắn một cái, dõng dạc nói: “Ngốc, Jaejae mang thai rồi, đã được một tháng rưỡi.”

    Yunho nghe vậy thì cứ như bị sét giáng giữa trời quang, lắp bắp: “mang….mang thai…..đã…được một tháng rưỡi…”

    Jaejoong sờ sờ bụng mình, kỳ thực cậu đã sớm biết mình có cục cưng, thế nhưng mấy ngày nay cậu lại quên mất, trong lòng nhủ thầm “cục cưng à, ta cũng phải cố ý quên con đâu ~”

    Yunho cuối cùng cũng tiếp nhận được chuyện Jaejoong mang thai, mừng rỡ ôm lấy Jaejoong xoay vài vòng, còn hôn mạnh lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu mấy cái: “Jaejae, chúng ta có hài tử rồi, ta được làm phụ thân rồi.”

    Jaejoong bị Yunho hôn trước mặt mọi người, mắc cỡ đến hai tai chuyển hồng, Heechul lại vỗ đầu Yunho một cái: “Ngu ngốc, ngươi cứ lắc qua lắc lại như vậy sao Jaejae chịu nỗi!”

    Yunho vội buông Jaejoong ra, sau đó ngồi xuống rồi để Jaejoong ngồi trên đùi mình, Jaejoong xấu hổ uốn éo mông định tránh đi, nhưng Yunho cứ ôm chặt không tha, cậu tức giận cúi đầu đánh lên tay hắn đang đặt trên bụng cậu.

    Hankyung nhấp một ngụm trà, thong thả nói: “Ba tháng đầu và ba tháng cuối cấm hành phòng, nếu không sẽ khiến sinh non hoặc hư thai.”

    Ánh mắt Yunho lóe lóe: “Ngoại trừ sáu tháng này thì những tháng khác được đúng không?”

    Hankyung nói: “Được, nhưng tốt nhất là sau tháng thứ năm, lúc đó thai nhi đã ổn định, hơn nữa  cũng không được nhiều lần.”

    Heechul nhíu mày, sao hai người có thể nói loại chuyện thế này giữa bàng quang thiên hạ với biểu cảm bình tĩnh như vậy, nhịn không được chen một câu: “Tốt nhất là đừng làm, vậy sẽ tốt cho Jaejae và đứa nhỏ.”

    Yunho cố tình không nghe Heechul nói, trước mặt hai người thản nhiên hôn lên gáy Jaejoong: “Số lượng vừa phải, động tác nhẹ nhàng là tốt nhất.”

    Heechul cảm thấy mình còn nhìn nữa hẳn sẽ đau mắt mất, đơn giản nhắm mắt làm ngơ, kéo Hankyung rời đi.

    Sau khi hai người đi rồi, Yunho lại càng thêm táy máy tay chân, cố ý kéo vạt áo Jaejoong ra, vói vào bên trong vuốt ve bụng cậu, Jaejoong lúng túng kéo áo xuống, đẩy tay Yunho ra: “Sờ loạn cái gì hả!”

    Yunho lại liếm lên vành tai cậu, thành công khiến cậu rùng mình một cái, hắn cười nói: “Ta sờ hài tử của ta, không được sao?!”

    Jaejoong muốn nói sờ hài tử thì được nhưng mắc chi tay ngươi lại sờ lên ngực ta, cục cưng cũng không nằm ở đấy, cậu lập tức kháng nghị: “Không cho sờ không cho sờ, chỉ biết sờ loạn thôi!” Nói xong dứt khoát kéo tay Yunho ra, túm chặt vạt áo không cho Yunho tiếp tục làm chuyện xấu.

    Yunho buồn cười: “Không sờ thì không sờ” trong lòng thầm nghĩ ‘không sao chúng ta còn rất nhiều thời gian cơ mà’

    117

    Jaejoong mang thai đã được năm tháng, bụng cũng nhô lên, Yunho cẩn thận dìu cậu, Jaejoong cứ càu nhàu: “Cũng đâu phải đi không được, ngươi cẩn thận quá chi vậy.” Nói xong còn định gạt tay Yunho ra.

    Yunho sao có thể khiến cậu toại nguyện, nắm chặt tay cậu không buông, nghiêm túc nói: “Jaejae không để ta dìu, ta lập tức sẽ bế ngươi đó, tin không?”

    Jaejoong tức giận quay qua cắn lên cánh tay hắn, từ lúc cậu mang thai, Yunho cứ bám dính lấy cậu như keo dán, ăn thì đòi đút, đi thì đòi dìu, thậm chí cậu đi nhà xí cũng đòi theo, cứ làm như cậu là tiểu hài tử ba tuổi ấy, còn nói theo cách đứng đắn là y như thị vệ thiếp thân vậy, Jaejoong từ trước giờ chưa từng nghĩ Yunho cũng có lúc trung khuyển như thế, nhưng giờ thì thôi rồi cứ như một chú cún lớn xác tò tò theo đuôi cậu.

    Yunho tuyệt nhiên không bị ảnh hưởng bởi sự khướt từ của Jaejoong, miệng nói không ngừng: “Jaejae lúc đi đường cũng chẳng biết cẩn thận chút nào, suýt chút là vấp té, nếu không phải có ta bên cạnh, hài tử của chúng ta thảm rồi, giờ ngươi có nói gì ta cũng phải dìu ngươi đi.”

    Jaejoong bĩu môi: “Dừng dừng, lời này nói cả ngày rồi, nói đến mức tai ta sắp mọc kén nè.”

    Yunho mỉm cười: “Được rồi, không nói nữa.”

    ….

    Buối tối

    Jaejoong bò lên giường, nằm thành hình chữ “大” chuẩn bị ngủ thì Yunho cũng trèo lên giường nằm cạnh cậu, bàn tay ấm áp xấu xa luồn vào bụng cậu vuốt ve, bị Jaejoong vỗ lên tay một cái: “Không được làm rộn!”

    Yunho cọ cọ lên người Jaejoong: “Jaejae, đã năm tháng rồi, chúng ta có thể…”

    Jaejoong biết hắn muốn gì, thẳng thừng cự tuyệt: “Không được!”

    Yunho lập tức trưng ra vẻ mặt ủy khuất, năn nỉ: “Một lần thôi mà.”

    Jaejoong nhắm mắt không thèm nhìn hắn, Yunho lập tức nắm lấy tay Jaejoong đặt lên đũng quần của mình, nới đó đã nóng đến bức người, cậu bối rối muốn rút tay về, nhưng Yunho nào chịu buông tay, Jaejoong dành phải mở mắt: “Buông tay!”

    Yunho nài nỉ: “Đừng mà, ta đã nhịn năm tháng rồi….lẽ nào Jaejae nhẫn tâm nhìn thấy ta khó chịu thế sao…”

    Hưng phấn trong cơ thể nháy mắt giảm xuống phân nửa, hai mắt ai oán nhìn Jaejoong: “Jaejae thật ác mà, nỡ nhẫn tâm đem ‘tính phúc’ của chúng ta diệt tận như thế.”

    Jaejoong nhìn Yunho chằm chằm: “Cái gì mà ‘tính phúc’, rõ ràng là ngươi tự tìm bất mãn thôi.”

    Yunho đè lần thân trên của Jaejoong, cẩn thận né bụng cậu ra, bao trọn Jaejoong dưới thân mình: “Jaejae là nương tử của ta, đương nhiên phải thỏa mãn dục cầu của tướng công chứ, hửm?!” Nói xong còn cố ý cọ cọ hạ thân vào người cậu.

    Jaejoong nháy mắt đỏ mặt, ấp úng: “ta…ta….không nên…”

    Yunho cố tình không nghe thấy lời cự tuyệt của cậu, cúi đầu hôn lên má cậu, Jaejoong nghiêng đầu né tránh lại lộ ra chiếc cổ mảnh mai, Yunho thuận thế hôn xuống cổ cậu, Jaejoong lập tức che cỗ: “Không cho hôn, không cho hôn.”

    Yunho rất dứt khoát: “Không cho cũng hôn.” Sau đó túm lấy y phục của cậu, thuần thục cởi sạch không còn một mảnh.

    Jaejoong mở to hai mắt, cuối cùng đành thỏa hiệp: “Một lần thôi nha.”

    Yunho nghe được câu trả lời khiến hắn hài lòng, thập phần ôn nhu đạp lại “Ừ, chỉ một lần” nói xong liền hôn cậu.

    Màn đỏ hạ xuống, bức mành lụa che đi hai người, bóng hai người quyện vào nhau khẽ lay động trong ánh nến, những thanh âm kiều mị động lòng người phút chốc tràn ngập khắp căn phòng.

    118.

    “Bụng ta đau quá….” Jaejoong một tay vịn cột, một tay đỡ bụng to đang đau rút từng cơn, há miệng thở dốc.

    Lúc này Yunho không có bên cạnh cậu, chỉ có hai nha hoàn đứng ở hai bên, hai cô nương nhìn thấy Jaejoong đột nhiên đau bụng thì mặt liền đổi sắc, một người vội đỡ Jaejoong, nha hoàn mặc y phục đỏ lập tức bình tĩnh lên tiếng: “Tiểu chủ tử sắp sinh rồi!” JAejoong đã hoài thai được mười tháng rồi, nha hoàn nói lời này cũng là hợp lý.

    Nha hoàn mặc y phục xanh lo lắng lên tiếng: “Vậy phải làm sao bây giờ? Lâu chủ không có ở đây.”

    Nha hoàn mặc y phục đỏ khá nhanh nhạy: “Ngươi ở đây chăm sóc tiểu chủ tử, ta đi tìm Hộ pháp Han lại đây.”

    Nha hoàn mặc y phục xanh vội vàng gật đầu: “Ngươi đi mau đi.”

    Nha hoàn mặc y phục đỏ lập tức đi tìm Hankyung, nha hoàn còn lại đỡ Jaejoong ngồi xuống, chỉ trong chốc lát mà Jaejoong đã thấm đẫm mồ hôi, tiểu hài tử trong bụng cũng đạp kịch kiệt, tựa hồ như nôn nóng muốn ra thế giới bên ngoài.

    Nha hoàn vội lấy khăn tay lau mồ hôi cho Jaejoon, miệng không ngừng trấn an: “Tiểu chủ tử cố chịu một chút.”

    Jaejoong  đã đau đến mức không thể đáp lời, qua thật lâu vẫn không thấy người đến, nha hoàn gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, lẩm bẩm: “Sao còn chưa đến?” Vừa mới nói đã thấy nha hoàn y phục đỏ dẫn theo một đoàn người tiến đến.

    Nha hoàn lập tức vẫy tay: “Ở bên này.”

    Lập tức có một bóng người xẹt ngang nàng, đợi đến lúc nàng kịp phản ứng đã thấy Lâu chủ đã lâu không xuất hiện đang bế tiểu chủ tử phi thân về phía Duẫn Tại Các.

    hankyung đi đến dặn dò nha hoàn gọi bà đỡ và chuẩn bị mọi thứ, Hankyung tuy rằng có tìm hiểu kỹ thuật đỡ đẻ, nhưng hắn chưa từng giúp ai nên đành phải mời một bà đỡ đầy kinh nghiệm đến đây.

    Jaejoong được Yunho bế về lầu các, cậu khó khăn cất lời: “Về lúc nào vậy?”

    Yunho vẻ mặt đầy yêu thương trả lời: “Vừa về tới.”  Thời điểm Jaejoong hạ sinh mà Yunho không có bên cạnh hắn thật sự không an lòng vì vậy việc vừa xong hối hả quay về, ra roi thúc ngựa chạy không ngừng nghỉ, một đường trở về thân phong trần mệt mỏi, vừa đến cửa đã nghe nha hoàn bẩm báo Jaejoong sắp sinh, hắn lập tức lệnh cho nha hoàn dẫn hắn đến nơi cậu đang ở.

    Hankyung chạy tơi bắt mạch cho Jaejoong, nói với Yunho: “Còn chưa vỡ ối, xem ra còn phải đợi một lúc nữa mới sinh.”

    Nha hoàn đã dẫn bà đỡ đến, các nha hoàn khác cũng lục tục bưng lên khăn sạch nước ấm, trong phòng không khí chộn rộn vô cùng.

    Không biết đau đớn bao lâu, Jaejoong đột nhiên cảm thấy một dòng dịch lỏng đang từ hạ thân chảy ra ngoài, lại nghe tiếng nói: “Nước ối vỡ rồi, sắp sinh sắp sinh!” Sau đó thì bụng lại co rút từng cơn.

    Vốn bà đỡ muốn Yunho ra ngoài đợi, nói nam nhân không thích hợp ở những nơi thế này nhưng Yunho kiên quyết không ra, bà đỡ cũng chẳng còn cách nào, liền để Yunho wor bên cạnh hỗ trợ, Yunho nắm chặt tay Jaejoong nói: “Jaejae, ta đang ở bên cạnh ngươi đây.”

    Yunho nào có chứng kiến tình cảnh một đứa trẻ hạ sinh bao giờ đâu, cảm thấy hốt hoảng không thôi, bà đỡ dày dặn kinh nghiệm bình tĩnh đỡ cho Jaejoong, rõ ràng người sinh con là Jaejoong nhưng Yunho lại đổ một thân mồ hôi lạnh, sắc mặt tái nhợt, cứ mỗi lần nghe thấy tiếng hét của Jaejoong là hắn lại thề trong lòng sẽ không để cậu sinh thêm lần nào nữa.

    Sinh con là cả một quá trình dài đầy gian khổ đau đớn, phải mất vài canh giờ Jaejoong mới có thể đưa được hài tử nghịch ngợm này ra ngoài.

    Bà đỡ vui mừng đón lấy hài tử, đưa đến cho Yunho: “Chúc mừng lâu chủ, là một tiểu thiếu gia.”

    Yunho nhìn hài tử đỏ hỏn mặt còn đẩy nếp nhăn đang khóc nức nỡ, nghĩ đến nhóc con vừa mới làm khó Jaejoong một phen, dáng vẻ còn xấu như vậy liền giận dỗi nói với bà đỡ: “Được rồi, bà mau giúp hài tử tắm rửa sạch sẽ, sau đó đến chỗ quản gia nhận thưởng.”

    Bà đỡ nghe vậy càng thêm mừng, lập tức lui xuống.

    Jaejoong sau khi sinh, sắc mặt tái nhợt, ngay cả môi cũng trắng bệch không chút máu, Yunho đau lòng hôn lên trán cậu, ôm lấy cậu đến bồn tắm giúp cậu lau rửa, đợi đến lúc hai người quay lại, chăn đệm nhuộm đỏ máu đã được thay bộ mới sạch sẽ tinh tươm.

    119.

    Hôm sau.

    Sau một đêm say giấc vì kiệt sức, Jaejoong dần dần tỉnh dậy, vừa mở mắt đã thấy Yunho đang ngồi ngủ bên cạnh, thấy hắn cau mày, bọng mắt còn hiện một vòng đen, cậu muốn nâng tay vuốt ve khuôn mặt kia nhưng phát hiện ra mình đang được đối phương ôm chặt, ngay cả đôi tay cũng lồng vào đôi tay to lớn ấm áp, muốn vươn tay cũng khó.

    Yunho vì cậu khẽ động mà tỉnh lại, nhìn thấy Jaejoong đã tỉnh, lập tức vén lọn tóc  rối tung trước trán cậu: “Có cảm thấy đau ở đâu không?”

    Jaejoong má ửng hồng, dịu ngoan đáp: “Ngoại trừ chỗ kia, còn lại không có gì không thoải mái.”

    Yunho nói với chất giọng ôn nhu như dòng nước ấm: “Vậy là tốt rồi, hôm qua vất vả cho Jaejae quá.”

    Yunho vừa nói vậy, cậu lập tức nhớ đến con mình, ngày hôm qua hài tử sau khi sinh đã được bà đỡ bế đi, cậu chỉ nghe loáng thoáng là một tiểu thiếu gia thì mệt quá mà ngất đi, cậu nhìn nhìn chung quanh vẫn không phát hiện bóng dáng hài tử, hốt hoảng nghĩ:  hài tử đâu?

    Yunho liếc mắt đã hiểu được JAejoong nghĩ gì: “Hài tử hiện đang ở chỗ nhũ mẫu, đợi một lát nhũ mẫu sẽ đưa hìa tử đến đây.”

    Jaejoong gật đầu nói: “Vậy ta ngủ thêm một chút, mệt quá.”

    Yunho đứng dậy mặc y phục, giúp Jaejoong kéo chăn lên đáp “Ừ.”

    Jaejoong trở mình, tiếp tục ngủ.

    …..

    Không biết qua bao lâu, Jaejoong cảm giác một bàn tay mềm mại thịt thịt đang vỗ vỗ lên mặt mình, ý đồ quấy rối giấc ngủ của cậu, mở mắt  muốn trút giận lên kẻ đó thì đập vào mặt là một khuôn mặt nhỏ xíu đầy nếp nhăn, vẫn còn đỏ hỏn, trên đầu là mới sợi tóc mềm đen tuyền, đôi mắt to tròn đang nhìn mình không chớp một cái.

    Jaejoong ngơ ngác nhìn hài tử, bé con cũng ngơ ngác nhìn cậu, bỗng nhiên trên đỉnh đầu phát ra tiếng phì cười, Jaejoong ngước lên thì thấy chủ nhân giọng cười là Yunho.

    Yunho hỏi: “Sao vậy?”

    Jaejoong chỉ chỉ đứa nhỏ: “Đừng nói đây là hài tử hôm qua ta đã hạ sinh nha?”

    Yunho cười, khẳng định: “ĐÚng rồi, sao có thể giả được.”

    Jaejoong kinh ngạc, sau hồi lâu mới nghẹn được một câu:” Sao…sao lại xấu vậy…”

    Yunho nghe vậy thì cười dài cả tràng, giải thích: “Hài tử lúc mới sinh đều như vậy, qua một hai tháng nữa, lớn phổng phao lên rồi sẽ đẹp thôi.” Chí ít là đẹp hơn hôm qua rồi…

    jaejoong miễn cưỡng tiếp nhận lý do này, vẻ mặt hơi hờn dỗi, lấy ngón tay chạm nhẹ mũi hài tử: “Cục cưng à, nếu sau này lớn lên mà xấu là sẽ không gả được cho ai đâu đấy.”

    Bé cưng còn không biết mình bị chê, nhếch cái miệng nhỏ chảy nước miếng, bàn tay nhỏ nhắn vỗ vỗ mặt Jaejoong, mà Yunho nghe vậy thì mặt đầy hắc tuyến….con hắn sao phải gả mà không phải là cưới chứ…

    Sau này chắc chắn đứa nhỏ này sẽ thành gia lập thất….còn phần gả cho ai thì hạ hồi phân giải…

    Hài tử xoay chuyển không ngừng, cứ rút vào ngực Jaejoong, cậu đang mặc áo ngủ rộng, khuôn ngực lộ ra, hài tử chép miệng nhỏ nhắn như muốn ngậm vào hồng anh trước mắt, có vẻ muốn bú sữa rồi đây, Jaejoong lại không cách nào đẩy con ra, như vậy đứa nhỏ sẽ khóc mất, đành phải hướng mắt cầu xin Yunho giúp đỡ: “Yunyuna…”

    Yunho cười cười ôm hài tử lên, gọi nhũ mẫu vào, cẩn thận thả con vào lòng nhũ mẫu: “Hài tử đói rồi, đút sữa cho hắn đi.”

    Jaejoong bĩu môi, có chút không vui, Yunho thấy vậy liền hỏi: “Sao nữa đây?”

    Jaejoong nói: “Sao ngươi lại cho người ôm con đi.”

    Yunho hỏi: “Chẳng phải ngươi muốn ta ôm đi sao? Hài tử đói rồi thì phải giao cho nhũ mẫu cho bú chứ.”

    Jaejoong liền phun ra một câu chết người không đền mạng: “Vậy thì ngươi cho bú, cũng không cần mang con đi.”

    Yunho nghẹn, hắn là nam nhân đích thực có được không, lấy đâu ra sữa cho hài tử bú chứ!!!

    120.

    Năm năm sau

    “Phụ thân, phụ thân nhỏ bắt nạt con.” Một thanh âm non nớt, đáng yêu vang lên.

    Yunho đang ở thư phòng giải quyết công vụ, nghe thấy tiếng của tiểu hài tử vừa ngẩng đầu lên liền thấy Trí Luật, chính là kết tinh tình yêu của hai người đang lắc lư thân hình mũm mĩm nhỏ bé chạy tới, đợi lúc Yunho có phản ứng Trí Luật đã bò lên đùi hắn, ôm lấy hông hắn, ngước đôi mắt ngập nước, cùng khuôn mặt phúng phính nhìn hắn, nói: “Phụ thân phụ thân, phụ thân nhỏ bắt nạt con.”

    Yunho vừa định hỏi chuyện gì thì bên ngoài lại truyền đến tiếng của Jaejoong “Nhóc con nghịch ngợm, chạy đâu rồi hả!” Jaejoong bước vào phòng, thấy Trí Luật đang ngồi trong lòng Yunho, vừa thở dốc vừa chống nạnh, chỉ ngón tay vào bé con vừa mới đào tẩu thành công, tố cáo: “Mỗi…mỗi lần phụ thân cho con ăn….con lại bỏ trốn…thật sự là tức chết ta, tức chết ta mà!”

    Yunho thả Jaejoong xuống đất, để cho bé con chạy ra ngoài, bé con nắm lấy vạt áo Yunho, bĩu môi: “Làm sao con có thể chạy ra ngoài, con vữa ra khẳng định phụ thân nhỏ sẽ bắt con lại đó.”

    Trí luật hoan hô một tiếng: “Phụ thân là nhất!” Thế là hai bàn tay mũm mĩm ôm chặt khuôn mặt Yunho, dùng sức hôn chụt một cái lên má Yunho.

    Jaejoong nhìn hai phụ tử thản nhiên bàn mưu tính kế trước mặt cậu mà không xem cậu ra gì, nghĩ cậu là không khí hả?! Ấy vậy mà khi cậu tức giận muốn chạy tới bắt Trí Luật thì hai phụ tử đúng y kế hoạch Yunho ôm lấy Jaejoong còn bé con thì chạy vòng qua người cậu, bé con thoáng cái đã biến mất khỏi tầm mắt Jaejoong, còn thuận tay đóng cửa lại, Jaejoong trừng mắt với đồng phạm Yunho: “Ngươi lần nào cũng bao che cho nhóc.”

    Jaejoong chỉ có thể nghe theo, hơi nguôi giận, bắt đầu trách móc Trí Luật: “Ngươi xem, mỗi lần ta đều làm các món ăn bổ dưỡng tốt cho cơ thể của Luật nhi thôi, vậy mà gần đây chẳng chịu ăn gì cả, ta không phải lo cho con nên mới ép sao? Mỗi lần đều khiến ta rượt đuổi khắp sân, thật sự là tức chết ta mà!”

    Yunho nhìn bộ dáng Jaejoong sau năm năm, thân thể cũng trưởng thành trở nên thuần thục hơn, một thiếu niên ngây ngô trẻ con giờ đã lột xác thành một thanh niên ổn trọng điềm tĩnh. Từ ngày Yunho chính thức tiếp nhân cai quản Tuyệt Tụ Lâu, dù có những lúc hắn không ở bên cạnh, jaejoong cũng có thể đem mọi chuyện trong Tuyệt Tụ Lâu quán xuyến ngăn nắp gọn gàng, tuy sẽ có những lúc nổi hứng nghịch ngợm….quan trọng nhất là càng lúc càng mê người…cho nên Yunho nhìn jaejoong đang ở trước mặt hắn chu môi cằn nhằn, hai má đỏ bừng vì ban nãy mới chạy  khiến hắn không khỏi động tâm.

    Jaejoong thấy Yunho mãi không trả lời cậu, liền hỏi: “Nghĩ cái gì vậy, sao không nói lời nào vậy!”

    Yunho liền khoi phục tinh thần nói: “Ngươi cho Luật nhi ăn những món tốt cho cơ thể là chuyện tốt nhưng không phải là ngươi cho hơi nhiều quá sao, ngươi xem hài tử đã béo thành như vậy….”

    Jaejoong lại nói: “Béo lên thì vận động nhiều chút!”

    Yunho cười cười: “Thì đúng là vậy nhưng ăn nhiều quá cũng không tốt, vạn nhất quá bỏ lại gây hậu quả ngoài ý muốn, chẳng lẽ ngươi muốn Luật nhi sau khi lướn lên thành một người béo ú hay sao?”

    Jaejoong tưởng tượng Trí luật phút chốc biến thành trái cầu lớn, không khỏi rùng mình nhưng lại nghi ngờ lời nói của Yunho: “Thật vậy sao?”

    Duẫn hạo thập phần nghiêm túc nói: “Lời ta nói chắc tựa vàng bạc.”

    Jaejoong cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp, xui xị hai vai nói: “Vậy được rồi, sau này sẽ cho Luật nhi ăn ít lại một chút.”

    Yunho ừ một tiếng, tự động nhích lại gần jaejoong, một bàn tay lén lút ôm lấy thắt lưng cậu, vuốt ve thật nhẹ, dùng thanh âm trầm thấp thì thầm bên tai cậu: “Jaejae à, chúng ta làm chút chuyện thú vị đi.”

    Hơi thở nóng bỏng phà lên vành tai Jaejoong làm cậu thấy nhộn nhạo, nói “Được” một chút cũng không ý thức được chuyện thú vị mà Yunho muốn nói là gì.

    Yunho nhìn vành tai đã đỏ của Jaejoong, nhịn không được mwor miệng ngậm lấy, Jaejoong giật mình ho lên: “Ngươi làm gì!” Cậu đưa tay đẩy Yunho ra.

    Yunho ôm chặt lấy thắt lưng Jaejoong, miệng vẫn hôn liên hồi lên vành tai cậu, sau đó bế cậu thả ngồi lên bàn, một tay còn lại gạt đồ trên bàn xuống đất để cậu ngồi không bị cấn.

    Jaejoong cảm giác sắp xãy ra chuyện không tốt, vội vã muốn tuột xuống nhưng Yunho nhanh tay ấn cậu lại, lấy thân mình chèn giữa hai chân cậu, hai tay bắt đầu cởi bỏ y phục trên người cậu.

    Jaejoong liền mắng: “Ngươi không phải định làm chuyện đó ở đây chứ.”

    Yunho hôn lên miệng Jaejoong, cười nói: “Jaejae đoán đúng rồi.”

    Jaejoong muốn ngồi dậy lại bị Yunho đè xuống, hai bả vai không nhúc nhích được, cậu tức giận muốn nhấc chân đá Yunho nhưng cậu thấy mình chẳng khác gì con rùa bị lật ngửa, chỉ có thể giương mắt nhìn Yunho cởi đi từng lớp y phục trên người.

    Nửa than trên nhanh chóng bị lột sạch, y phục còn vướn nơi khủy tay Jaejoong, trong mắt Yunho hừng hực lửa dục vọng, bàn tay vội vàng cởi tiết khố của cậu xuống, sau đó tách hai chân Jaejoong ra, jaejoong xấu hổ lấy hai tay che mặt, Yunho vươn tay khuếch trương cho cậu.

    Làm đủ tiền diễn Yunho lập tức thoát y, để cự vật hùng dũng tiến vào bên trong mật huyệt của Jaejoong, hia người đồng thời phát ra thanh âm thỏa mãn, nội bihcs ấm nóng cắn chặt Yunho không buông, Yunho bắt đầu luật động một cách mạnh mẽ, khoái cảm tê dại nhanh chóng lan tràn toàn thân, Jaejoong nhịn không được để thoát ra những thanh âm kiều mị.

    Hai người ở thư phòng làm chuyện thú vị, thanh âm diễm tình thi thoảng lại phát ra bên ngoài một chút….

    Changmin đi đến trước thư phòng tìm Yunho định bàn công việc, đang muốn đẩy cửa vào thì phát hiện bên trong truyền ra tiếng động kỳ quái, sắc mặt ý nháy mắt biến thành màu đen, mắng: “Lại dám tuyên dâm giữa ban ngày, coi chừng bị cảm phong hàn đó!” Vừa nói xong, cảm thấy góc áo bị người giật giật, người nọ thấy sắc mặt y khó coi liền quan tâm hỏi: “Ân nhân, người làm sao vậy?”

    Changmin quay đầu, đói với nam hài chỉ cao tới ngực y, xoa xoa đầu Kim Kibum, dịu giọng nói: “Không sao, chúng ta đi.”

    Kim Kibum lộ ra khuôn mặt tươi cười, trả lời “Dạ” Sau đó nắm tay Changmin kéo đi.

    Changmin nhìn bàn tay được nắm mà sửng sốt, sau đó mỉm cười “Đi thôi” đoạn siết chặt bàn tay bé nhỏ, hai người vui vẻ rời khỏi thư phòng.

    Hoàn

    P/s: sau bao nhiêu ngày ngâm nước thì cái fic này đã xong. Jandy ngâm fic quá lâu nên gần như bị quên mất tiêu rồi. Giờ Jandy làm xong rồi, mọi người có rảnh thì đọc lại ha hehe.

    Share this:

    Like this:

    Số lượt thích

    Đang tải…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Borderline – Chương 27
  • Chanbaek – Cuối Hoàng Hôn – Chap 1
  • Hãy Nhắn Tin Cho Anh Một Lần Nữa Thôi!
  • Ôm Em Đi!
  • Bẻ Cong – Chap 18: Có Thai? Phá Nó Đi!
  • Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Của Đại Thúc

    --- Bài mới hơn ---

  • Thế Nào Là Thai Sinh Hóa?
  • Hóa Học Đằng Sau Que Thử Thai
  • Hiện Tượng Sảy Thai Hóa Học
  • Chủ Quan Không Tránh Thai: Mới Sinh 1 Tháng Quan Hệ Có Thai Không?
  • Có Thai 1 Tháng Phá Bằng Cách Nào Và Có Phá Được Không
  • An Hân Phỉ vừa vào cửa, Lan Di liền nhiệt tình ra tiếp đón, phía sau còn có ông An Chí Quốc đang lần ngần không muốn bước.

    “Phỉ Phỉ, thế nào rồi con?”

    “Khá tốt, anh ta vừa mới đưa con về.” cô không muốn nói nhiều về cuộc gặp gỡ với Cao Đạm tối nay.

    Lan Di mở cửa, tiếc nuối khi thấy người ta đã đi mất từ lúc nào “Ây dà, người ta đã tới, dù gì cũng phải mời vào ngồi chứ con.”

    “Ba mẹ, con hơi mệt, lên phòng trước đây.”

    Cô đẩy cửa phòng, quay đầu lại nhìn hai người đang nhìn nàng đầy kì vọng “Ngày mai chúng con đi đăng ký kết hôn”

    Nghe được câu nói mặt mày Lan Di ngay lập tức hớn hở, ngay cả ông An Chí Quốc cũng lộ ra biểu tình nhẹ nhõm “Ây da, Chí Quốc, ông nghe thấy sao, nghe thấy sao?”

    Trong nháy mắt cô thấy gương mặt tươi cười của hai người trước mặt thực sự rất đáng ghét.

    Vào phòng, cô đổ nhào lên giường, mọi chuyện xảy ra trong đêm nay thật giống như mơ, nghĩ tới vừa rồi người kia hôn lên trán mình, nụ hôn kia, mềm nhẹ như thế, lại làm cho cô có cảm giác nóng cháy, sờ sờ trán, hình như còn chút nóng thì phải…

    Ngày hôm sau, Cao Đạm đúng hẹn lái xe đến đón cô tới chỗ đăng ký kết hôn.

    Nghĩ tới hôm nay là ngày hai người đăng ký, khó khăn lắm cô mới mặc được cái váy liền áo cùng giày cao gót, uốn tóc một chút, so với ngày thường đơn giản sạch sẽ hơn nên trông càng thêm xinh xắn hoạt bát.

    “Xin lỗi tôi đến muộn, chắc anh phải chờ lâu rồi.” cô áy náy nói.

    “Chờ đời một người đẹp là vinh hạnh của tôi.” Anh hài hước cười cười, rồi đột nhiên gần sát cô, cô ngây người không dám động đậy, tim đập bình bịch, lại nhớ tới nụ hôn hôm qua làm mình mất ngủ… Không ngờ anh chỉ giúp cô thắt dây an toàn thôi.

    “Sao lại đỏ mặt?”

    “Không – không có…” ai dè lời chưa bật hết khỏi môi đã bị người đàn ông kia hôn lên gương mặt, còn nghịch ngợm nói “Đây là nụ hôn chào buổi sáng.”

    Quả nhiên khuôn mặt cô đỏ bừng.

    Tránh đi giờ đi làm cao điểm, rất nhanh đã tới nơi, Cao Đạm tìm chỗ đỗ xe dừng lại, cùng nhau bước xuống.

    Tới cổng lớn Cục Dân Chính, anh đứng yên, kéo An Hân Phỉ dừng chân để cô nhìn thẳng anh “Em thực sự sẽ không hối hận?”

    “Tôi sẽ không” cô trịnh trọng giống như đang thề.

    Hai người xếp hàng, hôm nay không phải ngày nghỉ hay ngày đặc biệt gì cả nên người tới đăng ký cũng không nhiều, rất nhanh liền đến bọn họ.

    Nhân viên công tác kiểm tra đối chiếu chứng minh thư của họ, khồng hề để ý tới khoảng cách tuổi tác lớn, có khi họ cũng thấy nhiều rồi nên cũng chẳng chú ý nữa.

    Mãi khi cầm trên tay cuốn sổ nhỏ màu đỏ, cô mới thực sự ý thức được mình đã kết hôn.

    Việc này cùng thứ cô mong chờ không giống nhau chút nào, cô cho rằng phải có một màn cầu hôn lãng mạn, sau cùng người mình yêu đi vào sảnh đường hôn nhân, hiện giờ lại…

    Ra khỏi nơi đăng ký, Cao Đạm thấy thời gian còn sớm, liền hỏi cô có muốn đến nhà anh hay không, rốt cuộc cô sắp thành nữ chủ nhân nơi đó rồi.

    “Được”

    Anh đưa cô tới nơi ở của mình trong chung cư giữa trung tâm thành phố, kiến trúc khu này quây tụ thành một nhóm, giá nhà đắt cắt cổ, có thể nhìn được toàn cảnh đẹp của thành phố.

    Anh đưa cô vào thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất.

    Lúc trước chọn tầng này, là vì có một gian gác mái nhỏ, con anh rất thích….

    Ra khỏi thang máy cũng đã là nhà anh, anh lấy chìa khoá mở cửa, làm động tác mời vào với An Hân Phỉ. Cô vào cửa mới phát hiện, anh thực sự đã từng có một gia đình rất hạnh phúc.

    “Cứ ngồi thoải mái, em muốn uống cái gì?”

    “Nước trắng là được rồi, cảm ơn anh”

    Anh vào phòng bếp đổ nước, cô nhìn quang bốn phía, đập vào mắt toàn là màu sắc ấm áp tươi sáng, vào thời điểm ánh nắng mặt trời ấm áp xuyên qua cửa sổ sát sàn hắt vào phòng, làm người ta cảm thấy thật thoải mái.

    Bên cạnh ghế sofa bằng vải bông màu trắng đặt một chiếc đèn đế cao, trên bàn trà để mấy quyển sách y học nước ngoài.

    Ở góc khác, bậc thang ngoài cửa sổ sát đất được lót thảm, mặt trên được kết rất nhiều lông dày, ở ban công bày ghế dựa làm từ trúc tre, mây gì đó cùng bàn trà.

    Cô bị hấp dẫn bởi khung ảnh treo trên tường, đầu ngón tay vuốt ve ảnh chụp, là một nhà ba người thoải mái cười to….

    “Chúng tôi đã từng rất hạnh phúc.”

    “A, xin lỗi”

    “Không sao, tôi mới phải xin lỗi, không nên để em nhìn thấy thứ đó.”

    “Không không”

    Cao Đạm đưa cốc nước trái cây cho cô “Uống nước trái cây đi”

    “Cảm ơn”

    “Mọi thứ ở đây đều do vợ cùng con trai tôi lúc còn sống sắp xếp, mấy năm nay tôi cũng không thay đổi một phân nào”

    “…”

    “Bây giờ thì không giống khi trước nữa, chỗ mào có nữ chủ nhân mới, cũng nên đến lúc thay đổi rồi.” Cao Đạm nhìn cô, ánh mắt anh dịu dàng bình thản.

    Cô theo bản năng từ chối “Không -tôi…”

    “Tiểu Phỉ, em đã nói không hối hận, nhưng nếu ở trong căn nhà như này em sẽ không vui vẻ, mà tôi không muốn em như vậy.”

    “…” cô không rõ vì sao anh đối xử với một người chỉ đến để mang thai hộ tốt đến mức này, tác dụng của cô không phải là để sinh con sao, cô có chút không hiểu anh.

    Bạn đang đọc truyện trên: chúng tôi

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bỏ 100 Triệu Nhờ Mang Thai Hộ Nhưng Cô Gái Bế Con Bỏ Trốn, Người Vợ Mang Thêm Tiền Đến Xin Lại Con Nào Ngờ Nhận Được Câu Trả Lời Như Thế Này
  • Vợ Sinh Con, Chồng Được Nghỉ Tối Đa 14 Ngày
  • Do Hiếm Muộn, Vợ Chồng Tôi Có Được Nhờ Người Mang Thai Hộ?
  • Mang Thai Hộ Vì Mục Đích Thương Mại Sẽ Bị Xử Lý Như Thế Nào?
  • Tổ Chức Mang Thai Hộ Vì Mục Đích Thương Mại Là Vi Phạm Pháp Luật
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100