Thông Tin Gia Vang 18K O My Mới Nhất

--- Bài mới hơn ---

  • Giá Vàng Mi Hồng Hôm Qua
  • Giá Vàng Mi Hông Trực Tuyến
  • Bang Gia Vang Usd
  • Giá Heo Hơi Hôm Nay Tại Hậu Giang
  • Giá Lợn Hơi Ở Thanh Hóa
  • --- Bài cũ hơn ---

  • Hướng Dẫn Cách Thức Đăng Ký Bảo Hộ Bản Quyền Sản Phẩm Hiện Nay
  • Dịch Vụ Đăng Ký Bản Quyền Thương Hiệu Của Phan Law Vietnam
  • Đăng Ký Nhãn Hiệu Hàng Hóa Ở Đâu Ngoài Cục Sở Hữu Trí Tuệ?
  • Hồ Sơ Đăng Ký Bảo Hộ Thương Hiệu Gồm Những Tài Liệu Nào?
  • Đăng Ký Thương Hiệu Thực Phẩm Có Ý Nghĩa Gì?
  • My Soulkeeper – Chap 10.2

    --- Bài mới hơn ---

  • Longfic] Vợ Ơi Là Vợ!!! L Jeti L Pg
  • Anh Yêu Em (Vkook) Chap 2
  • Wonkyu – Trang 5 – Pylovekyu Giáo Chủ Wonkyu Giáo Phái
  • {Wonkyu Ver} Mistake (Chap5)
  • {Wonkyu Ver} Mistake (Chap2)
  • TaeYeon đi cùng Jessica để tránh nạn. Jessica ngồi trên kiệu băng còn TaeYeon ngồi trên đài hoa hồng.

    TaeYeon lo lắng, hai tay nắm chặt, thi thoảng lại đưa mắt nhìn về phía sau xem YoonA có tiễn cô không.Rồi lại quay lên trên, ánh mắt buồn rười rượi. Cô cảm thấy bất an vô cùng.

    Jessica thấy vậy thì vỗ nhẹ vào tay TaeYeon:” Yên tâm đi con. Mọi chuyện sẽ ổn”

    – Dạ – TaeYeon gật đầu mỉm cười với Jessica để Jessica yên tâm. Rồi họ tiếp tục lên đường.

    Đi đến cổng Thiên đình, bỗng có một thiên thần nhỏ nào đó bay vù đến.

    – Thưa Hoàng Hậu. Có chuyện gấp ạ!!

    – Nói. – Jessica giọng lạnh lùng.

    – Dạ…dạ…thần không biết là có chuyện gì nhưng Thượng Đế cho gọi người. – Tên thiên thần đó cúi gầm mặt.

    – Thượng đế sao? – Jessica nhíu mày. Cô vừa tạm biệt Yuri mà.

    Phựt.

    Tên thiên thần kia bị một thanh kiếm bằng băng xuyên qua. Máu nhuộm đỏ một đám mây.

    Jessica nhếch mép:” Hắn đến rồi “

    Là một thiên thần thì khó lòng mà chết dễ dàng như vậy, tên kia hẳn là vừa được đưa lên đây để đi đánh lừa cô.

    – Đi mau ! – Jessica gấp rút phóng cánh. TaeYeon cũng bật tung đôi cánh xanh dương.

    Cả hai bay vút xuống hạ giới. Jessica và TaeYeon bay mải miết. Đi bên cạnh còn có thiên thần Tiffany. Tiffany đi đằng sau,tay luôn cầm cung để bảo vệ Hoàng hậu và TaeYeon.

    Dừng lại ở một thác nước, Jessica vung tay lên. Làn nước từ từ mở ra, như có bàn tay ai đó vén gọn làn nước, tạo lối đi.

    – Vào đi TaeYeon, Tiffany.- Jessica gọi hai người.

    – Vâng. – Cả hai đồng thanh đáp rồi nhanh gọn đi vào.

    Jessica đi tới đâu, một ngọn băng sáng rực tới đó. Nơi đây tuy băng giá nhưng không hề hấn gì với TaeYeon và Tiffany.

    Những ngọn băng sáng rực lên như đuốc.

    – Đây là Thiên Băng Cốc. Nơi đây không ai biết ngoài ta và Yuri. Ta từng đưa Jung Heol đến đây để trị thương. Nhưng tuyệt nhiên hắn không hề nhớ lối vào. Và ta đã niệm thần chú qua màn nước. Nếu như niệm đúng thần chú sẽ vào được còn nếu không sẽ nhiễm độc mà chết. – Jessica từ tốn nói. TaeYeon há hốc mồm. Cô cứ nghĩ Jessica chỉ là một cô gái phàm trần do nhan sắc tuyệt mĩ nên được chọn lên sinh hạ Thái Tử, ai dè, Yuri thực lòng yêu thương Jessica. Rồi còn dạy Jessica cách dùng phép thuật. Jessica mỉm cười nhẹ với TaeYeon rồi quay qua Tiffany – Ngươi ở lại đây với TaeYeon. Nếu nó có mệnh hệ gì, ta sẽ trách phạt ngươi. Ngươi cũng phải dạy TaeYeon phép thuật. Ta tin ở ngươi

    Tiffany nghe lời dặn dò của Jessica, nhún một chân xuống:” Vâng thưa Hoàng hậu”

    – Được. TaeYeon, con ở lại đây. Tiffany cũng thuộc dạng thiên thần thông thạo các loại thuật pháp. Có gì, con cứ hỏi Tiffany. – Jessica dặn dò TaeYeon.

    – Vâng, thưa mẹ. – TaeYeon cúi đầu.

    – Được. Khi nào trận chiến kết thúc, ta sẽ đến đón hai con. Tuyệt đối không được đọc thần chú để ra ngoài. Nếu không, ta cũng sẽ không thể cứu được các con. – Jessica dặn dò lần cuối rồi đọc thần chú, bay về Thiên Đình.

    TaeYeon quay qua Tiffany:” Nhờ cậu rồi, Tiffany”

    – Dạ, không có gì thưa Thái tử phi – Tiffany.

    – Này, khi có hai chúng ta, hãy xưng hô như bạn bè với nhau. Được chứ ? – TaeYeon nhăn mặt.

    – Không được thưa Thái tử phi. Đó là Thiên Quy. – Tiffany quỳ rạp, vội vã lắc đầu.

    – Vậy coi như tớ ra lệnh cho cậu! Cậu phải xưng hô với tớ như bạn bè. – TaeYeon đỡ Tiffany đứng dậy.

    – Nếu đó là mệnh lệnh của Thái Tử phi ạ. – Tiffany.

    – Được. Vậy gọi TaeYeon hoặc Tae nha! – TaeYeon mỉm cười ngố – Và nhớ không dạ vâng gì ở đây hết.

    – V-vâ…ừm…- Tiffany gật đầu.

    – Tốt! – TaeYeon mỉm cười.

    Tiffany mỉm cười tươi đáp lại TaeYeon.

    ——

    – TaeYeon sao rồi mẹ? – Yoona lóng ngóng.

    – Không sao. Mẹ đưa TaeYeon đến Thiên Băng Cốc rồi. – Jessica mỉm cười.

    – Vâng. Mẹ ơi ! Cảm ơn mẹ! – Yoona ôm chặt Jessica.

    – Không có gì, con yêu. Hứa với mẹ, con phải an toàn trong trận chiến này. – Jessica dặn dò. Kì thực Jessica cũng lo lắng không kém gì TaeYeon. Một người là con còn một người là chồng. Kwon Jung Heol có một đội quân hùng mạnh. Và Jessica nghĩ, ở chốn Thiên cung, ắt hẳn có người làm đồng phạm với hắn.

    – Con hứa đấy, mẹ yêu của con! – YoonA cười tươi.

    – Ngày mai lên đến đây. Hừm…con đang bối trí quân để tiêu diệt hắn một cách nhanh nhất mà không hao binh tốn lực. – YoonA buông Jessica, chỉ vào sách lược trên bàn đá thủy tinh.

    – Vậy mẹ con ta cùng bàn. – Jessica mỉm cười, ngồi xuống ghế.

    – Dạ. – YoonA cũng ngồi xuống cạnh mẹ mình.

    * 2h sau *

    – Hắn ta gần đến nơi rồi thưa Thượng Đế . -Thiên thần SooYoung thông báo.

    – PHÓNG HỎA CUNG. – Giọng Yuri vang lên âm trầm đầy quyền lực.

    Vèo vèo vèo.

    Những mũi tên chuẩn xác bay như mưa xuống phía đội quân Jung Heol.

    Nhưng chỉ trúng được khoảng 50 tên.

    – Hahahaha. Kwon Yuri. Có vậy thôi sao? THẬT LÀ THẢM BẠI. – Jung Heol cười khành khạch.

    Yuri chỉ cười khỉnh:” PHÓNG THIÊN BĂNG CUNG “

    Vèo vèo vèo.

    Đợt cung tiếp theo có sức công phá không hề nhẹ.

    Hàng loạt tên địch chết.

    – CŨNG GỚM ĐẤY. – Jung Heol nói. Hắn ta đang rủa thầm trong lòng, xem ra, đánh trực diện không thể thắng. Thôi thì, hắn ta sẽ dùng tâm kế.

    – Ta đang đợi ông phản công. – YoonA khoanh tay. Cao cao tại thượng bên cạnh chiếc ghế rồng của Yuri.

    – Chưa cần vội Thái Tử YoonA. Ta đang tìm kiếm Thái Tử Phi. – Jung Heol nói.

    YoonA mỉm cười:” Thái Tử Phi đang mang long thai, không nên tiếp xúc với hạng người như ông “

    – Hahahahaha. Ngươi lừa trẻ lên ba sao? Rõ ràng cô ta đang ở Thiên Băng Cốc. – Jung Heol nói.

    – Vậy nếu người giỏi thì cứ đến Thiên Băng Cốc mà tìm. – YoonA đáp lại, rất từ tốn. Không thay đổi chút sắc mặt.

    – Ta không đi. Ta sai BAEKHYUN đi. BYUN BAEKHYUN. – Jung Heol đáp.

    – À…là cái hạng vô danh .- YoonA cười nửa miệng. – Ngươi thật lắm lời, có giỏi thì lên đây, chiến đấu đi nào.

    YoonA vừa dứt lời, đám tiểu tử của Jung Heol lao nhao xông lên phía trước.

    YoonA vung tay. Hàng loạt bông hoa cúc vàng rớt xuống. Đám lao nhao dưới địa ngục vốn là chưa bao giờ được chiêm ngưỡng thứ hoa lạ, đẹp. Ngay cả đến Jung Heol, suốt ngày bận rộn nơi địa ngục tối tăm nên cũng quên đi vẻ đẹp tinh túy của hoa.

    Đám tiểu tử sựng lại, tay đưa lên đón nhận những cánh hoa rơi. Đưa lên mũi hít hà.

    Hương thơm của hoa cúc cực kì dễ chịu.

    – LŨ NGU NGỐC! HOA CÓ ĐỘC. – Ji Hyun (tên tướng nhỏ ở địa ngục ) lên tiếng.

    Ji Hyun dứt lời, đám tiểu tử ngã lăn ra. Chết hết.

    YoonA mỉm cười đầy mãn nguyện.

    – Đừng tự mãn vậy, Thái Tử. Ta còn nhiều người mà. – Jung Heol mỉm cười.Hắn ta phất tay, một đám lao nhao khác lại mọc lên.

    Chúng xông lên. Hoa anh đào của YoonA tới tấp bay xuống. Lần này chúng rút kinh nghiệm, bỏ qua đám hoa tuyệt đẹp kia mà tiếp tục lao lên. Tuy nhiên, chúng không biết, chỉ cần hoa anh đào này chạm nhẹ vào da là đã gây mẩn ngứa, chết tại chỗ.

    Hoa anh đào như mưa đáp xuống người chúng. Cả lũ lăn ra gãi gãi rồi chết.

    Anh đào tuyệt kĩ và Cúc hoa thần chưởng là hai chiêu pháp YoonA học lúc 2 tuổi…

    *** Thiên Băng Cốc ***

    – Đang đánh nhau phải không ? – TaeYeon bồn chồn, lo lắng.

    Tiffany áp tai vào chiếc vòng vỏ sò trên cổ, nghe ngóng:” Ừm. Họ đang đánh nhau đó TaeYeon. Bên ta thắng. Đừng lo!”

    TaeYeon mỉm cười.Tiffany tiếp tục nói:” Wow! Anh đào tuyệt kĩ và Cúc hoa thần chưởng kia. Đẹp dã man!”

    – Là gì? – TaeYeon nhăn mặt.

    – À, là hai kĩ năng của Thái à..YoonA. Cô ấy học nó lúc lên 2. Hai phương thức này làm nên một bức tranh hoa vô cùng thơ mộng nhưng cũng vô cùng tàn khốc. – Tiffany cố nhớ lại những gì đã được học.

    – Hử? – TaeYeon vẫn chưa hiểu.

    – À, thì nó sẽ là bắn ra những bông hoa cúc, hoa anh đào đẹp mê người. Tuy nhiên, cậu ngửi hoa cúc thì cậu sẽ chết. Anh đào chạm vào cậu sẽ khiến cậu ngứa và cũng chết. – Tiffany nhún vai giải thích.

    – Cái gì? Woww. – TaeYeon cảm thán.

    – YoonA của cậu rất giỏi đấy! – Tiffany huých nhẹ vai TaeYeon trêu.

    – ya! Tiffany! – TaeYeon đỏ mặt.

    – TaeYeon? TaeYeon? – Tiếng ai đó vang vọng bên ngoài cửa hang.

    TaeYeon đớ người. Giọng nói ấy….của BaekHyun.

    TaeYeon định lên tiếng thì Tiffany đã bịt miệng TaeYeon lại:” Suỵt.”

    – TaeYeon à…anh biết em ở trong đó. – BaekHyun tiếp tục. Hắn ta đang sai đàn em nghĩ cách phá cửa hang.

    -…

    – Xin em TaeYeon ạ. Bây giờ em hãy đi cùng anh. Đội quân của Jung Heol rất mạnh. Hắn ta nắm giữ gần hết quan đại thần trong Thiên cung rồi. Hắn ta sẽ giết em mất. Nhưng….nếu em đi với anh, anh sẽ bảo vệ em. TaeYeon! Anh đồng ý làm cho hắn vì em. Vì anh tưởng rằng em ở địa ngục, anh có thể hồi sinh cho em rồi chúng ta cùng nhau sống. Anh đã là một thằng ngu ngốc khi yêu cô ả HyoMin đó. Anh xin lỗi TaeYeon! Nhưng bây giờ hãy đi cùng anh đi, TaeYeon. Em sẽ chết cùng với YoonA mất. – BaekHyun tiếp tục nói.

    – Tôi nguyện chết cùng YoonA, còn hơn là sống với anh. – TaeYeon đáp.

    – Em!! Đó là do em lựa chọn đấy! Tôi không thể phá cửa hang nhưng Jung Heol có thể. Hắn ta sẽ giết em. Lúc đó, đừng van xin tôi! – BaekHyun gắt lên.

    Mấy tên đàn em của hắn đã chết bởi không phá được bùa chú. Hắn ta sợ chết nên không dám thử.

    Rồi hắn ta mọc cánh đen, bay vút lên.

    TaeYeon và Tiffany thở phào khi hắn đã bay đi, TaeYeon giục:”Fany, xem xem chúng ta giờ sao?”

    – Ừm.

    Rồi Tiffany lắng tai nghe ngóng.

    Mặt Tiffany thoáng chốc biến sắc.

    – S…sao vậy…Ti…Tiffany…- TaeYeon lay vội Tiffany. Tiffany đội nhiên ngã khụy, ngất lịm trong vòng tay TaeYeon.

    – TIFFANY!!! – TaeYeon hét ầm lên.

    ***

    – AAAAAAAA – YoonA kêu lên. Cô đang thắng thì bỗng dưng tên cẩu quan ChanYeol phóng ám khí từ sau. Jung Heol mỉm cười. Yuri thẳng thừng dùng tay phi kim châm. ChanYeol chết đứng tại chỗ.

    Ngay sau đó, HyoMin – cô vũ thần dùng một đao xuyên qua người YoonA.

    -AAAAAAAA- YoonA trào máu. Trọng thương.

    – MAU! ĐƯA YOONA NGHỈ. – Yuri gầm lên. Trên nền trời xanh,băng từ đâu lao tới phía YoonA.

    – M…mẹ…- YoonA khó khăn. Jessica òa khóc:” Mẹ đã nói con cẩn thận mà!” Jessica xây dựng một tường băng bao quanh cô, YoonA và Yuri.

    Yuri đến bên YoonA:” Yoong…con có sao không?”

    – Phụ…phụ hoàng…con…con…- YoonA khó khăn.

    – Sica. Nàng đưa YoonA về phòng tĩnh dưỡng. Ta sẽ giết hết lũ ở đây! – Yuri dặn.

    – Nhưng sẽ rất nguy hiểm cho Yul nếu em không ứng cứu kịp.

    Phập phập phập.

    Hàng loạt mũi đao đang được phòng đến với mong muốn phá tan mảng băng phòng thủ của Jessica.

    – Yul sẽ ổn! – Yuri gật đầu. Jessica hôn lên môi Yuri:”Em yêu Yul” Rồi gạt nước mắt, ôm YoonA vào lòng. Tà áo trắng thêu hình phượng bay phất phơ trong gió rồi mất hút.

    – Con ngươi kém quá! – Jung Heol nói. Yuri nhận lấy đao từ thuộc hạ:” Đồ đánh lén hèn hạ.”

    – Hahahahahaha. – Jung Heol cười vang.- Miễn là thắng. Phải không Yuri? Ngày xưa ngươi cũng dùng phương thức này mà?

    – Câm miệng. Chuyện ngày xưa, ta cấm người nhắc lại. – Yuri chĩa mũi dao về phía JungHeol.

    – Hahahahaha. Ngươi sợ sao Kwon Yuri? Thôi được. Ta đây sẽ đích thân đấu với ngươi. – Hắn ta lấy đao rồi tiến lên trước.

    Đao của Yuri chạm khắc tinh xảo, có con rồng quấn xung quanh. Tỏa ra hỏa khí hừng hực.

    Đao của JungHeol được quấn quanh bởi một con mãng xà, lười lúc nào cũng thè ra, chăm chăm cắn người. Màu đen là màu chủ đạo.

    Hai bên lao vào nhau. Đường kiếm Jung Heol thô tục nhưng đầy nội lực.

    Đường kiếm của Yuri thanh thoát và đầy nộ khí.

    Hai bên giao chiến bất phân thắng bại.

    Vài tên tướng nhỏ bên cạnh lao nhao, toan lao vào thì bị vài chưởng của đại thần SooYoung bắn bay ra xa.

    – Yuri. Ta nhất định phải thắng ngươi! – JungHeol gầm lên, lao vào Yuri như điên.

    – Ta nhất định không để ngươi thắng!! – Yuri hét lên. Một đao vung lên, xé đôi người JungHeol.

    Jung Heol chết tươi. Máu đen tanh tưởi nhuốm màu đám mây.

    Đám tiểu tử kinh hãi. SooYoung mỉm cười, giơ ngón cái:” CÒN AI MUỐN TẠO PHẢN?”

    – Ta. – BaekHyun từ đâu lừng lẫy bước lên. Phừng phừng nộ khí.

    – Hahahahahahaha. Ngươi? Ta? – Yuri nhếch mép.

    – Để thần xử hắn ta, thưa Thượng đế. – SooYoung chắp tay.

    – Được. – Yuri gật đầu.

    SooYoung vung tay, một dải lụa trắng xen hồng phóng ra, cuốn chặt lấy BaekHyun.

    BaekHyun xoay người, xé toạc làn lụa.

    – Ngươi. – SooYoung ngạc nhiên.

    BaekHyun nhếch mép:” Đừng khinh thường ta.” Nói đoạn, hắn ta lao tới, chĩa mũi kiếm về phía SooYoung.

    Xoạt xoạt xoạt.

    SooYoung phóng lụa bật ngược làn kiếm trở lại.

    Hai bên giao kiếm một hồi, BaekHyun phóng kiếm đâm trúng ngực trái SooYoung khiến SooYoung trọng thương.

    Thấy đại thần SooYoung trọng thương, đám phản bội đồng loạt quay ra chống lại Yuri.

    Yuri sau khi giao đấu với JungHeol, tốn không ít sinh khí, nay bị cả hai phe chống lại. Tuyệt nhiên không đấu nổi.

    BaekHyun trói Yuri lại:” Nói cho ta, cách vào Thiên Băng Cốc”

    Yuri nhếch mép:”Tại sao?”

    – Nói. – Hắn ta siết chặt vòng xích.

    Từng tấc thịt của Yuri đỏ rần rần.

    – Ta sẽ không bao giờ nói. Hãm hại TaeYeon là điều ta hối hận nhất 200 năm về trước.

    – 200 năm về trước? Hahahahaha. Hẳn là vậy. Hối hận ? Ta tưởng nó không có trong từ điển của ngươi. – BaekHyun cười điên dại. Hắn xiết chặt dây xích. Thịt Yuri tím dần, tưởng như sắp đứt ra khỏi cơ thể. Mặt Yuri nhăn lại, đau đớn vô cùng.

    Đau như vậy nhưng tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt nào.

    – Quả là Thượng Đế. Hahahaha – BaekHyun tiếp tục siết chặt.

    Yuri im lặng, cố gắng điều hòa thiên khí trong người.

    – Nói mau đi kẻo ta cho thịt ngươi bay xuống trần giới bây giờ. – BaekHyun gầm lên.

    Yuri chỉ nhếch mép cười.

    – AAAAAAAAAAAAAAAAAA – Yuri hét lên. Bao nhiêu chân khí vừa tụ họp được tan theo mây khói. Yuri mệt lả, khụy xuống nền mây trắng mịn.

    – Hừ. Dậy xem nào! – Hắn gầm lên. Nhưng hắn cũng hao tốn không ít sinh lực rồi.

    Phập phập phập.

    Băng lãnh pháp của Jessica.

    Những cung tên băng bay như mưa giết chết mấy tên tùy tùng nhỏ.

    – Haha. – BaekHyun cười – Ta đang đợi ngươi, Jessica.

    Jessica im lặng, căm giận nhìn hắn.

    Đôi mắt long lanh nước nhìn Yuri đang nằm bất tỉnh.

    – Yul…- Jessica thốt lên. hốc mắt nhanh chóng đỏ lên.

    – NGƯƠI! – Jessica phóng kiếm.

    – Muội muội. Bình tĩnh nào ~ – BaekHyun thong thả, hô biến một chiếc ghế mãng xà, ngồi lên.

    – Ai là muội muội của ngươi? Đừng nói xằng bậy. – Jessica lạnh lùng, thu kiếm.

    – Haha. Chẳng phải ngày xưa muội nói muội hận Yuri? Muội muốn giết Yuri? Xem ra giờ đã mê luyến lắm rồi. – BaekHyun nhếch mép.

    Hắn ta tuy trông trẻ con hơn Jessica nhưng lại gia nhập Hắc phái sớm hơn Jessica 2 năm.

    – Hừ. – Jessica hừ lạnh – Ngày xưa ta đã hiểu nhầm ngươi. Một tiếng “muội muội” ngươi nói ra không thấy ngượng mồm sao?

    – Muội muội nỡ lạnh lùng với ta như vậy sao? Thôi được, ta nói muội nghe. Muốn cứu Yuri của muội, nói ta cách vào Thiên Băng Cốc.

    – Ta không nói.

    – Muội cứng đầu quá. Nhìn xem, Yuri của muội thua ta. Muội nghĩ, muội có thể thắng ta? – BaekHyun vuốt nhẹ thanh kiếm của mình.

    – Ta…- Jessica chần chừ. – Chưa đánh thử, sao biết ?

    – Haha. Muội muội muốn thử sao ? – BaekHyun cười khinh khỉnh.

    Jessica đảo mắt:” Có vẻ tai ngươi không được tốt”

    – Được. Vậy quyết đấu. – BaekHyun đứng lên.

    Cả hai lao vào nhau.

    Jessica đúng là thua BaekHyun vài phần. Cái chính là cô không ngờ được hắn lấy lại kí ức mấy trăm năm nhanh đến như vậy. Kiếm pháp của hắn cũng mạnh hơn xưa rất nhiều, có khi còn hơn cả “sư phụ” của cô ngày xưa…

    – Sica…- Yuri gọi, Jessica quay lại nhìn.

    – Cẩn thận. – Yuri vừa dứt lời thì lưỡi kiếm của BaekHyun phóng đến

    Keng.

    Sắc đến gai người.

    Jessica thở nặng nề.

    – Nói. – BaekHyun gầm lên, ấn mạnh thanh kiếm. Jessica bị lực của thanh kiếm làm cho khụy xuống. Lưỡi kiếm gần sát cổ.

    – Là 05121804. – Yuri vất vả nói.

    Cô xin lỗi YoonA. Xin lỗi TaeYeon.

    Cô thật ích kỉ. cô biết nhưng cô không thể để Jessica bị thương.

    Nước mắt Yuri rơi thật nhiều. Jessica cũng bật khóc. BaekHyun buông kiếm:” Tốt lắm”

    Rồi hắn hô biến hai con mãng xà, cuốn chặt lấy hai người lao thẳng xuống địa ngục giam lỏng.

    ****

    – Taeyeon…Taeyeon – Những tiếng gọi thất thanh, đứt quãng của YoonA vang lên trong tòa biệt thự.

    – Thái tử…người tỉnh rồi? – Sunny đến bên.

    Sunny đỡ YoonA dậy.

    – A…- YoonA kêu lên. Vết thương chi chít khắp người khiến cô mệt mỏi.

    – Umma…appa ta đâu ? – YoonA hỏi.

    – Dạ…họ…- Sunny không dám đáp.

    – Nói. – YoonA lạnh lùng.

    – Dạ, họ bị mãng xà quấn lao xuống địa ngục rồi ạ…- Sunny nói trong sợ sệt.

    – Sao? – YoonA hoàn toàn bị sốc – Còn…còn TaeYeon?

    – Thần cũng không biết ạ. Chắc…chắc BaekHyun đang đón….- Sunny không dám nói tiếp. YoonA siết chặt nắm tay.

    – Xin Thái tử đừng cử động mạnh. – Sunny van lơn.

    – Ta biết rồi. – YoonA lạnh lùng. Cô đoán được BaekHyun đã biết mật mã vào Thiên Băng Cốc.

    Cô thua rồi sao ?

    Cô sẽ mất TaeYeon một lần nữa sao?

    Không !!

    Tuyệt đối không thể!!!

    Share this:

    Like this:

    Số lượt thích

    Đang tải…

    --- Bài cũ hơn ---

  • 4 Years Of Infinite – Project Fic Infinite
  • He’S My Bodyguard _ Extra
  • Mừng Sinh Nhật (Sulay) – Series #2
  • Sunny, My Lady ( Tae Yeon – Sunny Snsd Fanfic ): Chapter 9
  • Thiên Nga Đen
  • Bà Bầu Đi Sinh Bị Nữ Tài Xế Say Va Quệt: Chúc Phúc Mẹ Con, Lên Án Tài Xế

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Ký Của Bà Mẹ Sài Thành Quyết Định 2 Lần Về Quê Sinh Con Ở Trạm Xá
  • 5 Điều Bà Bầu Sinh Mổ Cần Chú Ý
  • Những Ông Bố Nổi Tiếng Thế Giới Vì Mang Bầu, Sinh Con Thay Vợ
  • Những Stt Lời Chúc Cho Người Mới Sinh Em Bé Độc Đáo Nhất Hiện Nay
  • Hạt Dinh Dưỡng Cho Bà Bầu Giúp Em Bé Sinh Ra Khỏe Mạnh Và Thông Minh
  • Hai ngày sau vụ một phụ nữ có nồng độ cồn lái ô tô va vào xe máy của anh chồng đang chở vợ bầu đến bệnh viện sinh con ở Quảng Ngãi , cộng đồng mạng vừa chúc phúc cho sản phụ mẹ tròn con vuông , vừa lên án hành vi của nữ tài xế ô tô.

    Hiện trường vụ tai nạn – ẢNH CẮT TỪ CLIP

    Kéo lê xe máy 500 m

    Ngày 16.11, nhắc lại vụ việc, trung tá Nguyễn Chí Lâm, Đội trưởng Đội CSGT – trật tự, Công an TP. Quảng Ngãi , cho biết: Vụ việc xảy ra khoảng 22 giờ 5 ngày 14.11, trên đường Hùng Vương, TP. Quảng Ngãi . Lúc này trời đang mưa, anh Võ Văn Thống (26 tuổi) chạy xe máy chở vợ là Phạm Thị Trà My (cùng ngụ xã Nghĩa Phương, H.Tư Nghĩa) đến bệnh viện sinh con .

    Khi đến trước cổng cơ quan Sở VH-TT-DL tỉnh Quảng Ngãi , vợ chồng anh Thống dừng lại để mặc áo mưa thì bị ô tô con biển số 76A-020.91 do một phụ nữ điều khiển va quệt, làm cả hai vợ chồng ngã xuống, chị My bất tỉnh tại chỗ. Sau đó, chiếc ô tô còn kéo lê xe máy chạy khoảng 500 m, khi người dân hai bên đường hô hoán, ra hiệu, người phụ nữ lái ô tô mới dừng lại.

    Theo trung tá Lâm, khoảng hơn 5 phút sau tai nạn, đơn vị có mặt tại hiện trường, gọi xe cấp cứu tức thời đưa sản phụ lên Bệnh viện Sản – nhi tỉnh Quảng Ngãi cấp cứu. Đồng thời CSGT cũng khám nghiệm hiện trường. Khi lực lượng công an kiểm tra nữ tài xế ô tô, người này khai tên Nguyễn Thị Thu Trang (40 tuổi, ngụ đường Nguyễn Nghiêm, TP.Quảng Ngãi).

    Đến sáng qua, Đội CSGT – trật tự vẫn chưa tiến hành xử phạt đối với nữ tài xế Trang, bởi đang đợi nạn nhân – sản phụ sinh con ổn định mới mời làm việc; hơn nữa cũng đang điều tra xác định chính xác nguyên nhân của vụ va chạm giao thông. Tuy nhiên, theo trung tá Lâm, lượng cồn đo được trong người tài xế ô tô nằm trong khung xử phạt hành chính là tước giấy phép lái xe từ 22 – 24 tháng, phạt tiền từ 30 – 40 triệu đồng.

    “Vợ con em không sao , nên bao dung cho chị ấy”

    Bác sĩ Nguyễn Xuân Minh, Khoa sản, BV Sản – nhi tỉnh cho biết, lúc sản phụ Phạm Thị Trà My nhập viện thì thấy trầy xước nhẹ vùng đầu và tay chân, mang thai đã 37 tuần nên các bác sĩ cho mổ ngay. Một bé trai nặng 3,4 kg rất kháu khỉnh chào đời. Đến chiều 16.11, hai mẹ con sản phụ sức khỏe ổn định và kiểm tra thì không bị thương gì thêm.

    Ngay sau khi xảy ra vụ việc, cộng đồng mạng đã lên án gay gắt hành vi của nữ tài xế bởi bà này đã có nồng độ cồn nhưng vẫn lái ô tô rồi gây ra vụ va quệt nói trên. Tài khoản Huỳnh Nữ Huyền Trang cho rằng phải có chế tài thật nặng với hành vi này. “Hình như mức cao nhất cho khung phạt rượu bia là 35 triệu đồng và tước bằng lái 2 năm là quá nhẹ thì phải”, tài khoản này viết.

    Khi biết tin hai mẹ con chị Trà My ” mẹ tròn con vuông ” tài khoản Rae Rae đăng ảnh cháu bé kháu khỉnh, đã có hàng chục lời chúc phúc, dành tình thương cho hai mẹ con sản phụ này.

    Anh Võ Văn Thống cho biết, khi xảy ra va quệt thì anh sợ lắm, nhưng khi thấy vợ và con yên bình, không bị sự cố nặng nên anh tha thứ, bỏ qua tất cả. Cũng theo anh Thống, từ khi xảy ra vụ việc, nữ tài xế Trang đã túc trực chăm lo cho vợ con anh. Có lẽ thấy sự chu đáo ấy, anh Thống không muốn làm khó bà Trang làm gì.

    “Vụ việc xảy ra em cho là rủi ro. Thôi thì em bỏ qua mọi chuyện. Sống trên đời này bao dung được cái gì thì bao dung anh à!”, anh Thống chia sẻ.

    Dân mạng trổ tài đặt tên cho con gái Đông Nhi: Ông Cao Giá, Ông Cao Lớn và loạt cái tên vừa đọc vừa cười chảy nước mắt

    Chưa biết tên thật của con gái Đông Nhi – Ông Cao Thắng là gì nhưng dân mạng đã nhanh nhảu đưa ra loạt gợi ý từ nghiêm túc đến hài hước rồi đây.

    Thông tin ca sĩ Đông Nhi “mẹ tròn con vuông” vào ngày 26/10 vừa qua đã nhận được đông đảo sự quan tâm của người hâm mộ. Được biết, nữ ca sĩ đã chuyển dạ đợi sinh thường trong 15 tiếng đồng hồ nhưng không thành công. Sau đó cô được chuyển sang sinh mổ có gây mê. Em bé chào đời lúc 19h, nặng 3,06kg và được bố mẹ đặt tên thân mật là Winnie. Đông Nhi tiết lộ, cái tên Winnie có ý nghĩa là em bé hạnh phúc, mềm mại và dịu dàng.

    Đông Nhi vừa sinh con gái đầu lòng hôm 26/10 vừa qua, nhan sắc sau sinh của nữ ca sĩ khiến nhiều người bất ngờ.

    Đặc biệt mới đây, cư dân mạng còn mở topic để cùng gợi ý đặt tên cho em bé nhà Đông Nhi – Ông Cao Thắng. Từ đây, hàng loạt gợi ý từ chân thành đến hài hước, dí dỏm ra đời khiến mọi người một phen cười chảy nước mắt.

    Những người hâm mộ nghiêm túc thì gợi ý rằng, cô ruột của Winnie có tên là Ông Thoại Liên thì cháu gái có thể đặt tên là: Ông Thoại Linh, Ông Thoại Ly, Ông Thoại My…

    Cư dân mạng bàn luận xôn xao về việc đặt tên cho con gái Đông Nhi – Ông Cao Thắng.

    Tuy nhiên bên cạnh đó, những cư dân mạng hài hước thì khỏi phải nói, loạt cái tên họ đưa ra đúng là đọc xong không thể nhịn cười:

    – Ông Sui Đang Nói Với Bà Sui Dâu Với Rể Hiền Xứng Lứa Thiệt Là Vừa Đôi

    – Ông Nói Gà Bà Nói Vịt

    – Ông Bà Già Tao Lo Hết

    – Ông Mai Bà Mối

    – Ông Mặt Trời Thức Dậy Mẹ Lên Rẫy Em Đến Trường

    – Ông Bà Anh Yêu Nhau Thời Chưa Có Ti Vi

    – Ông Ơi Ông Vớt Tôi Nao

    Quả là những cái tên có 1-0-2 phải không mọi người? Tất nhiên, đó chỉ là sự bông đùa từ người hâm mộ của Đông Nhi – Ông Cao Thắng mà thôi. Còn ai nấy đều tin rằng, ngay cả tên thân mật của con gái mà Đông Nhi – Ông Cao Thắng cũng lựa chọn một cái tên hay như vậy thì chắc chắn cặp đôi đình đám này cũng sẽ đặt cho “tiểu công chúa” một cái tên thật rất đẹp và ý nghĩa.

    Cận cảnh gương mặt xinh xắn của con gái mới sinh nhà Hằng Túi, hot mom khẳng định một điều nhưng nhiều người vẫn không tin Cô út San San sở hữu làn da trắng, đôi môi đỏ chúm chím, đáng yêu. Có người nhận xét San San giống chị Sam, cũng có người lại bảo cô bé giống hệt anh Sóc. Hot mom Hằng Túi vừa sinh con gái thứ 5 vào chiều…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Vụ Ô Tô Kéo Lê Xe Máy Chở Bà Bầu Đi Sinh: 2 Mẹ Con Bình An, Bé Gái Chào Đời Nặng 3,4Kg
  • Chồng Quay Phim Vợ Đẻ Rơi Trên Xe Ô Tô Đến Bệnh Viện
  • Mẹ Đẻ Ngay Trên Ô Tô Khi Đang Đến Bệnh Viện, Các Con Ngồi Ghế Sau Tròn Mắt Ngạc Nhiên
  • Chứng Kiến Ca Đẻ Rơi Ngay Trên Xe Ô Tô Đến Bệnh Viện
  • Quảng Ngãi: Nữ Tài Xế Say Rượu, Lái Ô Tô Honda Cr
  • He’s My Bodyguard _ Extra

    --- Bài mới hơn ---

  • Quyển Sách Ký Ức
  • Lẩu Thập Cẩm Sci (Nồi Đặc Biệt)
  • Mĩ Nhân Ngư [Long Fic
  • Ngoan, Yul Yêu Em
  • Hoàng Thượng, Thỉnh Tự Trọng
  • Extra: Cuộc sống hạnh phúc của Lee Sungyeol và chàng vệ sĩ đẹp trai. ∞ ∞ ∞ 1) “Em muốn có con”.

    Sungyeol và Myungsoo kết hôn với nhau được một năm sau đó thì bất ngờ Woohyun và Sunggyu sau khi hẹn hò được năm tháng cũng liền nhanh chóng kết hôn mà nguyên nhân để Woohyun và Sunggyu đánh nhanh rút gọn mau chóng kết hôn như vậy là bởi vì Sunggyu đã mang thai….

    Sungyeol thấy vậy liền rất ghen tỵ với Sunggyu và Woohyun. Cậu và Myungsoo kết hôn đã được một năm vậy mà lần nào cậu nhắc với Myungsoo chuyện có con thì hắn liền cười cười bảo cậu.

    “Em còn nhỏ mà, vội gì mà có con…”

    Cứ thế mà trôi qua, bấy lâu nay cậu vẫn bị tên Myungsoo đó dụ dỗ. Cậu rất muốn có một cục cưng đáng yêu với Myungsoo, cục cưng vừa giống cậu, vừa giống hắn là kết tinh tình yêu của hai người thì chắc chắn sẽ đáng yêu chết mất…

    Nghĩ tới điều này Sungyeol liền mỉm cười một cách hạnh phúc… Nhưng mà phải làm sao đây? Woohyun và Sunggyu mới hẹn hò năm tháng mà đã có con còn cậu…cậu phải làm sao để Myungsoo chấp nhận cho cậu mang thai đứa con của hai người chứ.

    Sungyeol liền bày ra một kế hoạch gọi là “Khổ nhục kế” để khiến Myungsoo phải chấp nhận cho cậu có cục cưng với hắn.

    Và hôm nay khi Myungsoo vừa đi làm về đến cửa đã thấy Sungyeol ngồi khóc nức nở bên cửa sổ, nước mắt rơi lã chã , gương mặt đỏ bừng. Thấy vợ yêu của mình khóc thảm thương như vậy Myungsoo xót xa chạy lại hớt hải nói.

    “Yeollie… Em sao vậy? Là ai bắt nạt em? Hay là đã xảy ra chuyện gì?”

    “Hức… Kim chúng tôi nói tôi biết..hức hức..” Sungyeol diễn hay như thật, trong lòng cậu tự nhủ mình có nên đi học khoá diễn xuất không? “Hức..hức..Có phải anh không yêu tôi nữa không?”

    Myungsoo trợn mắt ngạc nhiên nhìn Sungyeol: “Em đang nói linh tinh cái gì vậy? Em sốt hả?” Vừa nói Myungsoo vừa sờ sờ trán Sungyeol.

    “Anh còn gạt tôi… Vậy tại sao anh tới giờ vẫn không muốn có con với tôi… Hức..hức.. Woohyun hyung và Sunggyu hẹn hò chưa được năm tháng liền đã có con. Chúng ta kết hôn được một năm rồi vậy tại sao anh còn chưa muốn có con…hức..hức.. Có phải anh không yêu tôi nữa đúng không?” Sungyeol vừa khóc vừa đánh Myungsoo mà nói.

    Myungsoo cười cười, bây giờ cuối cùng hắn cũng hiểu rõ vợ yêu mình muốn cái gì. “Thì ra là chuyện này… Nghe anh nói này Yeollie…” Myungsoo dừng lại lau lau nước mắt trên gương mặt Sungyeol rồi dịu dàng nói tiếp “Không phải anh không thích có cục cưng… Cục cưng là kết tinh tình yêu của chúng ta làm sao mà anh không thích được ? Anh chỉ lo cho em, em còn nhỏ.. tính tình lại con nít, ý của anh chỉ muốn em chơi thêm vài năm nữa cho đã đi rồi hãy tính đến chuyện có cục cưng biết không? Anh không muốn em vất vả.”

    Sungyeol dụi dụi mặt mình vào lòng Myungsoo cảm động, thì ra là Myungsoo lo nghĩ cho cậu như vậy… Nhưng mà thật sự bây giờ cậu muốn có cục cưng lắm rồi…

    Sungyeol vẽ vẽ trên ngực Myungsoo ngẩng đầu lên nhìn hắn ngây thơ nói: “Nhưng mà bây giờ em muốn có cục cưng… Em không sợ khổ đâu… Anh nghĩ xem, cục cưng của hai chúng ta sẽ đáng yêu biết bao nhiêu mà nói, vừa có khuôn mặt đẹp như anh lại vừa đáng yêu như em…Nghĩ thôi là em cũng thấy hạnh phúc rồi.”

    Myungsoo cười dịu dàng vuốt tóc vợ mình vì hẳn là cậu quá đáng yêu, hắn cũng đành phải chịu thua thôi, vốn dĩ hắn cũng muốn có con lâu rồi nhưng mà do hắn lo lắng Sungyeol vất vả nên mới trì hoãn đợi một thời gian nữa cậu có thể trưởng thành hơn một tý..Nhưng mà nếu cậu nói vậy thì hắn cũng không thể không đồng ý nữa.

    “Em vui vậy à? Nếu vậy thì được, chúng ta sẽ có con..Chỉ cần em vui…” Myungsoo cười vui vẻ hôn hôn lên tóc Sungyeol để Sungyeol tựa lên vai mình.

    Nhưng mà không ngờ rằng Sungyeol lại xô ngã hắn nằm dài ra trên ghế sô fa rồi nhanh chóng leo lên người hắn ngồi đáng yêu nói với hắn.

    “Vậy bây giờ chúng ta làm chuyện để có con đi…”

    Myungsoo cười gian nhìn Sungyeol, hắn lật ngược cậu để cậu nằm dưới thân hắn, cởi từng cúc áo của cậu ra rồi nói: “Vậy em mau chuẩn bị tinh thần đi… Đêm nay còn rất dài..”

    Bởi vì Sungyeol yếu ớt cho nên từ lúc mang thai Sungyeol đã phải hứng chịu những cơn ốm nghén đến khó chịu, từ những cơn ốm nghén đó nên dần Sungyeol đâm ra rất khó chịu… Nhưng mà Myungsoo không vì điều đó mà bực tức hay không nuông chiều Sungyeol nữa, ngược lại hắn càng ngày càng yêu thương cậu hơn… bởi vì hắn biết cậu đã vất vả lắm rồi, mang trong mình một sinh mạng nhỏ bé, còn là cục cưng đáng yêu của hai người nữa thì đó là chuyện không dễ dàng gì.

    Hôm nay Myungsoo dẫn Sungyeol đi khám thai định kỳ, họ đã đổi bác sĩ lẫn bệnh viện rất nhiều lần bởi vì Sungyeol cảm thấy khó chịu. Và lần này, bác sĩ và bệnh viện đều là do Sungyeol chọn vài ngày trước đó.

    “Hey, Kim Myungsoo… Cậu đến rồi.” Một cô gái tóc vàng có khuôn mặt xinh xắn tiến đến và ôm Myungsoo chào hỏi, từ phong cách có thể thấy người này rõ ràng là con lai.

    “Chào cậu, Linda…” Myungsoo cũng thân thiện chào hỏi cô ta bằng cái ôm thắm thiết.

    Sungyeol đứng bên ngoài nhìn hai người kia ôm ôm, chào chào thì phát hoả lên, “Myungsoo là người đã có vợ, anh ấy là của tôi, việc gì cô phải ôm ôm như thế?” Trong lòng Sungyeol thầm kêu gào như thế. Còn nữa cô này tên Linda… Có phải bạn gái cũ của Myungsoo hồi hắn học ở Mỹ không? Sungyeol bắt đầu tá hoả nhận ra rằng mình đã tự dẫn chồng mình đến gặp người yêu cũ… Những lần trước phải liên tục đổi bệnh viện là do các bác sĩ và y tá nữ lẫn nam cứ dòm dòm ngó ngò chồng cậu nên cậu mới bực mình mà đổi bệnh viện khám thai, lần này là cậu tự chọn… Híc có phải là sai lầm không?

    “À. Giới thiệu với cậu đây là Sungyeol.. là bà xã nhà tớ… Cục cưng đáng yêu của tớ…” Myungsoo cười cười nói hai tay choàng lấy vai Sungyeol thân thiết giới thiệu với người kia.

    Cô ả kia dường như vẻ mặt xám xịt lại, mặt đen lại như đít nồi rồi cười nói: “À.. À… Thì ra là mấy hôm trước cậu nhắn tin với tớ hỏi bệnh viện này khoa sản có tốt không? Ra là đưa vợ yêu khám thai à?” Cô ả liếc liếc nhìn Sungyeol với cái bụng to to của cậu nói.

    “Lại còn nhắn tin à… Kim Myungsoo anh giải thích sao đây?” Sungyeol bực tức trong lòng thầm nghĩ.

    “Ừ..Là vậy đấy.” Myungsoo cười tươi trả lời.

    Bất ngờ cô nàng kia nhanh nhảu chen vô giữa hai người rồi ôm lấy cánh tay Myungsoo kéo kéo đi nói.

    “Đi… Tớ dẫn cậu và Sungyeol đi đến đó.” Cô ta nhìn liếc qua Sungyeol rồi cười nói “À… Em rất nhớ anh đấy Myunggie à…”

    Giọng điệu nhão nhoẹt khiến bao nhiêu máu của Sungyeol đều dồn lên não, cậu bực tức chen qua hai người kia rồi đi thẳng không quay đầu lại, Myungsoo thấy vợ yêu của mình tức giận liền xạm mặt lại đẩy tay cô ả kia ra rồi lạnh lùng nói.

    “Linda chuyện của chúng ta qua lâu rồi cô không cần nhớ nữa…”

    “Nhưng mà em vẫn nhớ anh… Liệu trong tim anh còn chỗ trống nào cho em..” Cô nàng trơ trẻn kia vẫn mặt dày nói.

    “Không còn..” Myungsoo nhanh chóng nói “Trong tim tôi chỉ có LEE SUNGYEOL cô nghe cho rõ đi.”

    Myungsoo nghiến răng nói từng lời rồi bỏ đi khiến cô ả mặt dày kia được phen tức tối.

    ……

    Sungyeol bực mình, về nhà là cậu đóng thẳng cửa phòng rồi ngồi trong đó mãi cũng không lú mặt ra, đến khi Myungsoo về thấy vợ mình nằm trong phòng trùm chăn kín mít mới nhẹ nhàng đi tới ôm cả người lẫn chăn vỗ vỗ nói.

    “Ây… Yeollie của anh sắp là mama rồi mà còn nhõng nhẽo thế này.”

    Sungyeol im lặng không nói gì, bỗng nhiên Myungsoo nghe thấy tiếng thút thít dưới chăn thì mới tá hoả nhận ra rằng Sungyeol đang khóc. Vội lật chăn lên lại nhìn thấy Sungyeol với gương mặt đẫm nước mắt , tay thì xoa xoa cái bụng to kia tủi thân với vẻ mặt CON – À – APPA – CON – KHÔNG – THƯƠNG – MẸ – CON – CHÚNG – TA – NỮA – RỒI.

    Myungsoo lau lau nước mắt cho Sungyeol rồi nhẹ giọng nói: “Đừng khóc, em ngoan đừng khóc… Khóc thế không chừng con tưởng anh ăp hiếp em đấy.”

    Sungyeol tức giận đẩy đẩy Myungsoo ra nói: “Có phải anh chê em mang thai bụng to xấu xí nên mới đi dang díu với người phụ nữ khác… Oa…Oa.. Con à appa con phản bội mama rồi…”

    Myungsoo phì cười rồi nói: “Em đang nghĩ cái gì trong đầu vậy? Bệnh viện là do em chọn, hôm trước anh chỉ là điện thoại đến bệnh viện đó hỏi xem cách thức đăng kí như thế nào thì liền gặp lại Linda thôi… Anh chỉ là vì em mới hỏi ở đó có tốt không, em không tin à.. Còn tin nhắn đây này, anh nhắn với cô ta có hai tin thôi.”

    Sungyeol ngừng khóc cầm điện thoại lên xem xem rồi ngước mắt hỏi Myungsoo: “Thật à?”

    Myungsoo ôm cậu vào lòng nói: “Anh biết em mang thai rất vất vả… Nhưng mà em tin anh đi cho dù có vất vả đến đâu anh đều ở bên cạnh em… Chúng ta đã trãi qua nhiều thử thách mới đến được với nhau, ngay cả ông nội em cuối cùng cũng chấp nhận chúng ta thì em phải nên tin tưởng vào tình yêu của anh… Biết không?”

    Sungyeol cảm động gật đầu mà nước mắt lại rơi.

    Myungsoo thấy vậy liền hôn lên gương mặt cậu rồi nói: “Đừng khóc… Em thích khóc như vậy xem chừng sau này con chúng ta sinh ra sẽ có khuôn mặt mếu máo đó.”

    Sungyeol nghe vậy liền ngừng khóc ôm chặt lấy Myungsoo của cậu.

    Myungsoo khẽ thì thầm “Anh biết em rất vất vả nên hãy tin tình yêu của anh có được không”

    3) “Cục cưng là kết tinh tình yêu của chúng ta.”

    Sau chín tháng mười ngày mang nặng thì cuối cùng Sungyeol cụng hạ sinh cho Myungsoo một cục cưng trắng trẻo và đáng yêu khỏi chê, cục cưng được đặt tên là Kim Mingsoo sở dĩ đặt tên như vậy là do Sungyeol cảm thấy bảo bối của hai người vừa sinh ra đã có khuôn mặt giống i như Myungsoo nên cậu cũng phải đặt cho nó cái tên giống appa nó.

    Khỏi phải nói chủ tịch Lee và Chú Kim vui mừng đến như thế nào, ngày ngày cả hai ông cũng đều giành nhau bế cháu về nhà mình mà suýt mấy lần tranh cãi với nhau. Ngay cả Woohyun – Người cũng đã có với Sunggyu một đứa con trai kháu khỉnh cũng phải nhìn thằng bé Mingsoo con hai người mà ghen tỵ, bởi vì nó có khuôn mặt thật đẹp trai giống Myungsoo mà lại vừa đáng yêu như Sungyeol.

    Nhưng mà… chuyện sinh con ra và nuôi con lại là hai chuyện khác nhau, Sungyeol nhiều lần vì Mingsoo bé bỏng quấy khóc thì liền bực tức mà nói rằng.

    “Hừ… Kim Mingsoo biết con quậy phá thế này lúc trước mama không sinh con ra sớm vậy đâu… “

    Myungsoo chỉ cười cười bồng con trai bế bỏng của hai người lên hôn hôn vào mặt bé rồi nói: “Mama con hư lắm đấy, tại lúc trước không nghe lời papa nên mới vậy.. Bây giờ còn đổ lỗi cho cục cưng nữa nhỉ?”

    Sungyeol nghe vậy liền cười cười nói: “Anh nhớ đấy… Sau này không thèm sinh con cho anh nữa…”

    “Woah… Nghe mama con nói kìa…. Vậy Mingsoo của chúng ta sẽ không có anh chị em nữa sao?” Myungsoo nhìn Sungyeol rồi cười gian.

    “Anh đừng nói bậy trước mặt con…. Cục cưng Mingsoo đừng nghe papa con nói bậy, qua đây mama bế nào.”

    Myungsoo phì cười nhìn khung cảnh hạnh phúc trước mặt mình, dù cho hắn biết Sungyeol luôn mệt mỏi và hay than vãn chuyện cục cưng quậy phá nhưng hắn biết hơn ai hết Sungyeol rất yêu thương đứa con này.

    …..

    Năm Mingsoo lên năm tuổi bé được mama và papa bé dẫn đi nhà trẻ, có một lần bé đi nhà trẻ về sau đó vừa vào nhà đã oà oà khóc làm Myungsoo phải dỗ bé cả buổi bé mới nức nở nói.

    “Hức..hức… Papa à…Các bạn trong lớp bảo con đáng yêu nên cứ bắt nạt con.. Papa mau mau xin cho con một em bé đi..hức hức..”

    Myungsoo ôm cục cưng Mingsoo nhà mình vào lòng rồi vỗ vỗ hỏi: “Mingsoo à, sao con lại muốn có thêm em bé.”

    Mingsoo ngây thơ ngước mắt lên nhìn papa bé, gương mặt khi khóc giống i chang mama Sungyeol của bé: “Hức.. Có em bé rồi thì em bé sẽ bảo vệ Mingsoo… Để Mingsoo không còn bị các bạn bắt nạt nữa.”

    Myungsoo cười to nói. ” Hahaha.. Kim Mingsoo, nếu có em bé thì con phải bảo vệ em chứ sao lại để em bảo vệ con hả?”

    Bé Mingsoo vùng vằng khóc to: “Hu..woah..papa không chịu sinh em bé cho con nữa…”

    Myungsoo thấy cục cưng mình khóc to vậy liền dỗ bé mà cười nói: “Được rồi để lát tối papa vào phòng bảo mama con sinh em cho con..”

    Sungyeol từ bên ngoài bước vào nghe được cuộc đối thoại của bé Mingsoo và papa liền tức giận mắng: “Kim Myungsoo… Anh dạy con bậy bạ gì thế?”

    Myungsoo bế bé đến gần mama bé để Mingsoo hôn lên má mama Sungyeol một cái rồi cười gian nhìn mama bé.

    “Em xem Mingsoo của chúng ta muốn có em bé đấy… Em còn không mau đồng ý.. Mingsoo à nói với mama con đi.”

    “Hức..hức..hức…mama sinh đi mà … Mingsoo muốn có em bé…nếu mama không sinh em bé cho Mingsoo ngày mai Mingsoo không đi học nữa..”

    Bé Mingsoo oà khóc làm Sungyeol không còn cách nào liền liếc papa bé rồi cười nói với bé: :Được rồi..Được rồi… Mingsoo đừng khóc, nếu còn khóc mama sẽ không sinh em bé.”

    Mingsoo nghe vậy liền chạy chạy ra ngoài phòng khách reo hò mừng rỡ, còn papa Myungsoo của bé ở trong bếp ôm ôm mama Sungyeol của bé rồi gian tà nói: “Tối nay chúng ta sẽ sinh em bé cho Mingsoo…”

    Sungyeol liền lấy cái muỗng mà gõ vào đầu Myungsoo sau đó quay người đi. Myungsoo chỉ cười thật tươi rồi đến ôm Sungyeol từ đằng xa rồi hôn lên má cậu nói.

    “Cám ơn em Lee Sungyeol.”

    Sungyeol bất ngờ quay sang Myungsoo hỏi: “Cám ơn? Về điều gì?”

    Myungsoo lại hôn hôn lên trán cậu rồi dịu dàng thì thầm bên tai cậu: “Cám ơn em vì đã sinh cho em một cục cưng đáng yêu như vậy…Anh yêu em…”

    Sungyeol cười hạnh phúc rồi cũng nhào vào lòng Myungsoo rồi mãn nguyện nói: “Cục cưng chính là kết tinh tình yêu của chúng ta… Em rất hạnh phúc vì có con và anh bên cạnh em… Kim Myungsoo.”

    --- Bài cũ hơn ---

  • 4 Idol Nam “nghiện” Đọc Fanfic Viết Về Mình
  • Khi Học Trò Nghiện Đọc Fanfic
  • Bạn Trai Tôi Là Một…con Sói! Chap 7
  • Giới Thiệu Danmie / Yunjae Fic Ở Trang Khác
  • Trẫm Mang Thai Con Nhiếp Chính Vương 朕怀了摄政王的崽
  • Hot Gay (1O)

    --- Bài mới hơn ---

  • Ước Gì Được Nấy – Chap 4
  • Truyện I Want You Chap 11
  • Nhật Kí Làm Mẹ Của Kim Taeyeon – Baekyeon (Chap 2)
  • Thiên Nga Đen
  • Sunny, My Lady ( Tae Yeon – Sunny Snsd Fanfic ): Chapter 9
  • Chap 1O

    Chung Nhân cắn mút nhè nhẹ hai núm vú nhỏ xinh của Lộc Hàm, bên dưới mấy ngón tay đã đy vào khuếch trương. Lộc Hàm khẽ oằn người khoái cảm, hiện tại cậu thân thể không có cái gì che đậy, càng làm lộ rõ cái bụng đã hơn ba tháng của mình, nếu mặc quần áo cũng thấy không to lắm, cũng may vì Chung Nhân trên giường ngoài chuyện làm tình, cái gì cũng không tập trung, nếu không sẽ phát hiện điểm bất thường. Chung Nhân đưa phân thân vào trong ba ngón tay cũng không thèm rút ra, cậu vẫn uất ức chuyện Lộc Hàm nói đã từng nuốt thứ to hơn cậu, nên hôm nay nghĩ ra trò này. Lộc Hàm cảm thấy có điểm lạ, bên dưới hạ thể bị kéo căng ra, cảm nhận được rõ ràng mấy ngón tay cùng phân thân đang chuyển động cùng một lúc.

    – Hảo, Lộc Hàm, quả thực có thể một lúc hai cái thật sao? Rất tuyệt.

    – A, em đau.

    Lộc Hàm nhíu mày, hai tay bấu vào lưng Chung Nhân để lại những hình bán nguyệt, cậu không phải đau ở hạ thể, mà là đau bụng, bảo bối hình như khó chịu rồi. Chung Nhân vội vã rút ra, nhìn thấy Lộc Hàm cuộn thành một đoàn, đau đến cắn môi trắng bệch cậu sợ muốn chết, nuốt khan một cái, tay chân luýnh quýnh đến dư thừa.

    – Lộc Hàm, sao vậy, anh xin lỗi, em không sao chứ, em ổn không?

    – Em đau …ưm …

    – Hay đy bệnh viện? Đy bệnh viện, phải, nhanh đy bệnh viện.

    – Không cần …không đy bệnh viện. Nghỉ ngơi một chút sẽ khỏe, một chút sẽ khỏe, không đy bệnh viện, không cần đy.

    – Hảo, không đy bệnh viện, em uống một chút nước ấm thử xem.

    Chung Nhân mặc vội bộ đồ, xuống bếp rót một chút nước ấm mang lên, Lộc Hàm uống xong cố ngồi dậy để Chung Nhân mặc đồ giúp mình, rồi lại nằm cuộn một đoàn, bụng cứ âm ỉ đau, mồ hôi ướt lưng áo. Chung Nhân cả đêm không ngủ, cứ xoay trở chăm sóc cho người kia, cũng tại cậu Lộc Hàm mới đau như vậy, chắc chỗ đó đã bị thương rồi, nên ngại không đến bệnh viện, cậu phải làm sao a ~

    Sáng hôm sau, Chung Nhân trầy trật cả buổi dưới bếp mới nấu được nồi cháo, pha thêm một ly sữa mang lên, đút Lộc Hàm ăn hết rồi mới an tâm đy làm. Chờ Chung Nhân rời đy, Lộc Hàm mới đy bác sỹ, tuy hiện tại bụng đã không còn đau nhưng cậu vẫn vô cùng sợ, từ lúc có thai, bảo bối rất hiểu chuyện, không hành cậu ốm nghén nhiều, cũng không làm cậu đau, nên tối hôm qua đau như vậy, cậu rất sợ, sợ mất bảo bối này.

    – Bác sỹ, dạo trước rất ổn, nhưng hiện tại, quan hệ bụng lại rất đau, đứa nhỏ vẫn ổn chứ?

    – Có lẽ từ tháng này trở đy cậu nên cử quan hệ, vì cơ thể nam nhân mang thai rất khác biệt, rất dễ sẩy thai.

    Lộc Hàm gật gật mái đầu, trở về nhà ngồi thất thần trên sô pha, đôi khi suy nghĩ rằng nói hết cho Chung Nhân biết, đôi khi cậu lại muốn giấu thật kỹ, rối loạn, Lộc Hàm một tay bấu chặt gấu áo, một tay xoa xoa cái bụng tròn, không biết phải làm sao.

    Trưa, Chung Nhân từ công ty lái xe một vòng mua canh sâm bồi bổ cho Lộc Hàm rồi mang về nhà, thấy người kia ngồi ngốc trên sô pha chợt lo lắng.

    – Em chưa khỏe, đừng ngồi nhiều như vậy, về phòng nghỉ, anh mang canh lên cho em uống.

    Lộc Hàm ngồi trên giường, ngoan ngoãn uống hết bát canh, sau đó suy nghĩ hồi lâu mới hỏi Chung Nhân.

    – Chung Nhân, nếu anh bao dưỡng một người nhưng không thể cùng người đó làm tình thỳ sao?

    – Ưm …không thể làm tình thỳ bao dưỡng làm gì? Mà sao em lại hỏi chuyện đó, mau nghỉ ngơi đy. Chiều anh sẽ cố về sớm.

    Chung Nhân kéo chăn đắp ngay ngắn cho Lộc Hàm, sao đó rời đy, thực chất cậu chỉ trả lời theo lẽ thường tình, cũng không nghĩ Lộc Hàm có ý hỏi tới quan hệ của hai người, bởi từ lâu, cậu đã quên mất Lộc Hàm và mình có quan hệ chủ tài và trai bao, trong tâm can cậu, Lộc Hàm chính là người yêu tuyệt vời nhất.

    Lộc Hàm cũng không buồn, đáp án này cậu vốn đã biết trước, hiện tại vì bảo bối, cậu không thể cùng Chung Nhân làm tình, nếu không sẽ rất nguy hiểm. Cậu đưa ánh mắt buồn nhìn quanh căn hộ, sau đó kéo vali rời đy, bắt một chuyến tàu ra đảo, cậu vô luận không có cách nào ở cạnh Chung Nhân nữa, bởi nếu bướng bỉnh ở lại, hoặc bị chán ghét mà bỏ rơi, hoặc bị phát hiện và bị Chung Nhân kinh bỉ, bắt cậu bỏ bảp bối đy. Bởi cậu hiển, bản thân cơ bản giống như quái vật, còn là kẻ ti tiện, một chút cũng không xứng để mang giọt máu của Kim gia trong mình.

    Nếu nói về giận đến phát điên, hiện tại có thể lấy Chung Nhân ra làm ví dụ, cậu cố kìm nén cảm xúc, mở cửa vọt ra ngoài, lái xe một mạch đến khu trọ ổ chuột ọp ẹp ngày trước cậu có đưa Lộc Hàm về lấy ít vật dụng cá nhân, mong là tìm được. Lúc chiều về đến nhà, hoàn toàn không tìm thấy sự hiện diện của người kia, nghĩ cũng không nghĩ được người kia bỏ đy vì lý do gì, giận cậu làm đau, hay vì có nơi khác tốt hơn cậu? Bước trên hành lang động nước, bà chủ trọ lê dép loẹt quẹt trên sàn bẩn, tra ổ khóa mở cửa cho Chung Nhân rồi đy khuất. Chung Nhân bất lực nhìn căn phòng cũ nát bám bụi, Lộc Hàm không có về đây, cậu tiến vào phòng ngủ, thấy trên tường treo rất nhiều ảnh của chính mình lúc còn học cao trung, quái lạ, Lộc Hàm đã biết cậu từ rất lâu sao? Tìm tòi một lúc trên chiếc bàn gỗ cạnh giường, thấy một quyển sách khoa học cũ mèm, nhưng rõ ràng tên đề trên quyển sách là cậu, là sách của cậu, mấy cái chỗ hoa thị này, lúc xưa cậu hay làm để đánh dấu phần quan trọng, không lầm. Cuối quyển sách có để một dòng chữ nhỏ, đã phai màu không nhìn rõ chữ, chỉ nhìn được mấy chữ Lộc … yêu Kim Chung ..

    , có lẽ, ngày xưa Lộc Hàm thích mình.

    Lướt tay trên điện thoại, cậu gọi cho thư ký riêng.

    – Tìm Lộc Hàm cho tôi, bằng mọi giá.

    End chap.

    Share this:

    Like this:

    Số lượt thích

    Đang tải…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Ước Gì Được Nấy – Chap 6
  • (Kyuwook) Trả Nợ Tình – Hủ Nữ Yêu Tinh
  • (Kyuwook) Ai Nói Là Tôi Có… – Hủ Nữ Yêu Tinh
  • Sau Mưa Liệu Có Cầu Vồng – Chap 3 (End)
  • Uncategorized – Trang 39 – Zojkyuminsj1374
  • He’S My Bodyguard _ Extra

    --- Bài mới hơn ---

  • 4 Years Of Infinite – Project Fic Infinite
  • My Soulkeeper – Chap 10.2
  • Longfic] Vợ Ơi Là Vợ!!! L Jeti L Pg
  • Anh Yêu Em (Vkook) Chap 2
  • Wonkyu – Trang 5 – Pylovekyu Giáo Chủ Wonkyu Giáo Phái
  • Extra: Cuộc sống hạnh phúc của Lee Sungyeol và chàng vệ sĩ đẹp trai.

    ∞ ∞ ∞

     

    1) “Em muốn có con”.

    Sungyeol và Myungsoo kết hôn với nhau được một năm sau đó thì bất ngờ Woohyun và Sunggyu sau khi hẹn hò được năm tháng cũng liền nhanh chóng kết hôn mà nguyên nhân để Woohyun và Sunggyu đánh nhanh rút gọn mau chóng kết hôn như vậy là bởi vì Sunggyu đã mang thai….

     

    Sungyeol thấy vậy liền rất ghen tỵ với Sunggyu và Woohyun. Cậu và Myungsoo kết hôn đã được một năm vậy mà lần nào cậu nhắc với Myungsoo chuyện có con thì hắn liền cười cười bảo cậu.

     

    “Em còn nhỏ mà, vội gì mà có con…”

     

    Cứ thế mà trôi qua, bấy lâu nay cậu vẫn bị tên Myungsoo đó dụ dỗ. Cậu rất muốn có một cục cưng đáng yêu với Myungsoo, cục cưng vừa giống cậu, vừa giống hắn là kết tinh tình yêu của hai người thì chắc chắn sẽ đáng yêu chết mất…

     

    Nghĩ tới điều này Sungyeol liền mỉm cười một cách hạnh phúc… Nhưng mà phải làm sao đây? Woohyun và Sunggyu mới hẹn hò năm tháng mà đã có con còn cậu…cậu phải làm sao để Myungsoo chấp nhận cho cậu mang thai đứa con của hai người chứ.

     

    Sungyeol liền bày ra một kế hoạch gọi là “Khổ nhục kế” để khiến Myungsoo phải chấp nhận cho cậu có cục cưng với hắn.

     

    Và hôm nay khi Myungsoo vừa đi làm về đến cửa đã thấy Sungyeol ngồi khóc nức nở bên cửa sổ, nước mắt rơi lã chã , gương mặt đỏ bừng. Thấy vợ yêu của mình khóc thảm thương như vậy Myungsoo xót xa chạy lại hớt hải nói.

     

    “Yeollie… Em sao vậy? Là ai bắt nạt em? Hay là đã xảy ra chuyện gì?”

     

    “Hức… Kim Myungsoo…anh nói tôi biết..hức hức..” Sungyeol diễn hay như thật, trong lòng cậu tự nhủ mình có nên đi học khoá diễn xuất không? “Hức..hức..Có phải anh không yêu tôi nữa không?”

     

    Myungsoo trợn mắt ngạc nhiên nhìn Sungyeol: “Em đang nói linh tinh cái gì vậy? Em sốt hả?” Vừa nói Myungsoo vừa sờ sờ trán Sungyeol.

     

    “Anh còn gạt tôi… Vậy tại sao anh tới giờ vẫn không muốn có con với tôi… Hức..hức.. Woohyun hyung và Sunggyu hẹn hò chưa được năm tháng liền đã có con. Chúng ta kết hôn được một năm rồi vậy tại sao anh còn chưa muốn có con…hức..hức.. Có phải anh không yêu tôi nữa đúng không?” Sungyeol vừa khóc vừa đánh Myungsoo mà nói.

     

    Myungsoo cười cười, bây giờ cuối cùng hắn cũng hiểu rõ vợ yêu mình muốn cái gì. “Thì ra là chuyện này… Nghe anh nói này Yeollie…” Myungsoo dừng lại lau lau nước mắt trên gương mặt Sungyeol rồi dịu dàng nói tiếp “Không phải anh không thích có cục cưng… Cục cưng là kết tinh tình yêu của chúng ta làm sao mà anh không thích được ? Anh chỉ lo cho em, em còn nhỏ.. tính tình lại con nít, ý của anh chỉ muốn em chơi thêm vài năm nữa cho đã đi rồi hãy tính đến chuyện có cục cưng biết không? Anh không muốn em vất vả.”

     

    Sungyeol dụi dụi mặt mình vào lòng Myungsoo cảm động, thì ra là Myungsoo lo nghĩ cho cậu như vậy… Nhưng mà thật sự bây giờ cậu muốn có cục cưng lắm rồi…

     

    Sungyeol vẽ vẽ trên ngực Myungsoo ngẩng đầu lên nhìn hắn ngây thơ nói: “Nhưng mà bây giờ em muốn có cục cưng… Em không sợ khổ đâu… Anh nghĩ xem, cục cưng của hai chúng ta sẽ đáng yêu biết bao nhiêu mà nói, vừa có khuôn mặt đẹp như anh lại vừa đáng yêu như em…Nghĩ thôi là em cũng thấy hạnh phúc rồi.”

     

    Myungsoo cười dịu dàng vuốt tóc vợ mình vì hẳn là cậu quá đáng yêu, hắn cũng đành phải chịu thua thôi, vốn dĩ hắn cũng muốn có con lâu rồi nhưng mà do hắn lo lắng Sungyeol vất vả nên mới trì hoãn đợi một thời gian nữa cậu có thể trưởng thành hơn một tý..Nhưng mà nếu cậu nói vậy thì hắn cũng không thể không đồng ý nữa.

     

    “Em vui vậy à? Nếu vậy thì được, chúng ta sẽ có con..Chỉ cần em vui…” Myungsoo cười vui vẻ hôn hôn lên tóc Sungyeol để Sungyeol tựa lên vai mình.

     

    Nhưng mà không ngờ rằng Sungyeol lại xô ngã hắn nằm dài ra trên ghế sô fa rồi nhanh chóng leo lên người hắn ngồi đáng yêu nói với hắn.

     

    “Vậy bây giờ chúng ta làm chuyện để có con đi…”

     

    Myungsoo cười gian nhìn Sungyeol, hắn lật ngược cậu để cậu nằm dưới thân hắn, cởi từng cúc áo của cậu ra rồi nói: “Vậy em mau chuẩn bị tinh thần đi… Đêm nay còn rất dài..”

     

     

    2)“Anh biết em rất vất vả.”

     

     

    Bởi vì Sungyeol yếu ớt cho nên từ lúc mang thai Sungyeol đã phải hứng chịu những cơn ốm nghén đến khó chịu, từ những cơn ốm nghén đó nên dần Sungyeol đâm ra rất khó chịu… Nhưng mà Myungsoo không vì điều đó mà bực tức hay không nuông chiều Sungyeol nữa, ngược lại hắn càng ngày càng yêu thương cậu hơn… bởi vì hắn biết cậu đã vất vả lắm rồi, mang trong mình một sinh mạng nhỏ bé, còn là cục cưng đáng yêu của hai người nữa thì đó là chuyện không dễ dàng gì.

     

    Hôm nay Myungsoo dẫn Sungyeol đi khám thai định kỳ, họ đã đổi bác sĩ lẫn bệnh viện rất nhiều lần bởi vì Sungyeol cảm thấy khó chịu. Và lần này, bác sĩ và bệnh viện đều là do Sungyeol chọn vài ngày trước đó.

    “Hey, Kim Myungsoo… Cậu đến rồi.” Một cô gái tóc vàng có khuôn mặt xinh xắn tiến đến và ôm Myungsoo chào hỏi, từ phong cách có thể thấy người này rõ ràng là con lai.

     

    “Chào cậu, Linda…” Myungsoo cũng thân thiện chào hỏi cô ta bằng cái ôm thắm thiết.

     

    Sungyeol đứng bên ngoài nhìn hai người kia ôm ôm, chào chào thì phát hoả lên, “Myungsoo là người đã có vợ, anh ấy là của tôi, việc gì cô phải ôm ôm như thế?” Trong lòng Sungyeol thầm kêu gào như thế. Còn nữa cô này tên Linda… Có phải bạn gái cũ của Myungsoo hồi hắn học ở Mỹ không? Sungyeol bắt đầu tá hoả nhận ra rằng mình đã tự dẫn chồng mình đến gặp người yêu cũ… Những lần trước phải liên tục đổi bệnh viện là do các bác sĩ và y tá nữ lẫn nam cứ dòm dòm ngó ngò chồng cậu nên cậu mới bực mình mà đổi bệnh viện khám thai, lần này là cậu tự chọn… Híc có phải là sai lầm không?

     

    “À. Giới thiệu với cậu đây là Sungyeol.. là bà xã nhà tớ… Cục cưng đáng yêu của tớ…” Myungsoo cười cười nói hai tay choàng lấy vai Sungyeol thân thiết giới thiệu với người kia.

     

    Cô ả kia dường như vẻ mặt xám xịt lại, mặt đen lại như đít nồi rồi cười nói: “À.. À… Thì ra là mấy hôm trước cậu nhắn tin với tớ hỏi bệnh viện này khoa sản có tốt không? Ra là đưa vợ yêu khám thai à?” Cô ả liếc liếc nhìn Sungyeol với cái bụng to to của cậu nói.

     

    “Lại còn nhắn tin à… Kim Myungsoo anh giải thích sao đây?” Sungyeol bực tức trong lòng thầm nghĩ.

     

    “Ừ..Là vậy đấy.” Myungsoo cười tươi trả lời.

     

    Bất ngờ cô nàng kia nhanh nhảu chen vô giữa hai người rồi ôm lấy cánh tay Myungsoo kéo kéo đi nói.

     

    “Đi… Tớ dẫn cậu và Sungyeol đi đến đó.” Cô ta nhìn liếc qua Sungyeol rồi cười nói “À… Em rất nhớ anh đấy Myunggie à…”

     

    Giọng điệu nhão nhoẹt khiến bao nhiêu máu của Sungyeol đều dồn lên não, cậu bực tức chen qua hai người kia rồi đi thẳng không quay đầu lại, Myungsoo thấy vợ yêu của mình tức giận liền xạm mặt lại đẩy tay cô ả kia ra rồi lạnh lùng nói.

     

    “Linda chuyện của chúng ta qua lâu rồi cô không cần nhớ nữa…”

     

    “Nhưng mà em vẫn nhớ anh… Liệu trong tim anh còn chỗ trống nào cho em..” Cô nàng trơ trẻn kia vẫn mặt dày nói.

     

    “Không còn..” Myungsoo nhanh chóng nói “Trong tim tôi chỉ có LEE SUNGYEOL cô nghe cho rõ đi.”

     

    Myungsoo nghiến răng nói từng lời rồi bỏ đi khiến cô ả mặt dày kia được phen tức tối.

     

    ……

     

    Sungyeol bực mình, về nhà là cậu đóng thẳng cửa phòng rồi ngồi trong đó mãi cũng không lú mặt ra, đến khi Myungsoo về thấy vợ mình nằm trong phòng trùm chăn kín mít mới nhẹ nhàng đi tới ôm cả người lẫn chăn vỗ vỗ nói.

     

    “Ây… Yeollie của anh sắp là mama rồi mà còn nhõng nhẽo thế này.”

     

    Sungyeol im lặng không nói gì, bỗng nhiên Myungsoo nghe thấy tiếng thút thít dưới chăn thì mới tá hoả nhận ra rằng Sungyeol đang khóc. Vội lật chăn lên lại nhìn thấy Sungyeol với gương mặt đẫm nước mắt , tay thì xoa xoa cái bụng to kia tủi thân với vẻ mặt CON – À – APPA – CON – KHÔNG – THƯƠNG – MẸ – CON – CHÚNG – TA – NỮA – RỒI.

     

    Myungsoo lau lau nước mắt cho Sungyeol rồi nhẹ giọng nói: “Đừng khóc, em ngoan đừng khóc… Khóc thế không chừng con tưởng anh ăp hiếp em đấy.”

     

    Sungyeol tức giận đẩy đẩy Myungsoo ra nói: “Có phải anh chê em mang thai bụng to xấu xí nên mới đi dang díu với người phụ nữ khác… Oa…Oa.. Con à appa con phản bội mama rồi…”

     

    Myungsoo phì cười rồi nói: “Em đang nghĩ cái gì trong đầu vậy? Bệnh viện là do em chọn, hôm trước anh chỉ là điện thoại đến bệnh viện đó hỏi xem cách thức đăng kí như thế nào thì liền gặp lại Linda thôi… Anh chỉ là vì em mới hỏi ở đó có tốt không, em không tin à.. Còn tin nhắn đây này, anh nhắn với cô ta có hai tin thôi.”

     

    Sungyeol ngừng khóc cầm điện thoại lên xem xem rồi ngước mắt hỏi Myungsoo: “Thật à?”

     

    Myungsoo ôm cậu vào lòng nói: “Anh biết em mang thai rất vất vả… Nhưng mà em tin anh đi cho dù có vất vả đến đâu anh đều ở bên cạnh em… Chúng ta đã trãi qua nhiều thử thách mới đến được với nhau, ngay cả ông nội em cuối cùng cũng chấp nhận chúng ta thì em phải nên tin tưởng vào tình yêu của anh… Biết không?”

     

    Sungyeol cảm động gật đầu mà nước mắt lại rơi.

     

    Myungsoo thấy vậy liền hôn lên gương mặt cậu rồi nói: “Đừng khóc… Em thích khóc như vậy xem chừng sau này con chúng ta sinh ra sẽ có khuôn mặt mếu máo đó.”

     

    Sungyeol nghe vậy liền ngừng khóc ôm chặt lấy Myungsoo của cậu.

     

    Myungsoo khẽ thì thầm “Anh biết em rất vất vả nên hãy tin tình yêu của anh có được không”

     

     3) “Cục cưng là kết tinh tình yêu của chúng ta.”

     

    Sau chín tháng mười ngày mang nặng thì cuối cùng Sungyeol cụng hạ sinh cho Myungsoo một cục cưng trắng trẻo và đáng yêu khỏi chê, cục cưng được đặt tên là Kim Mingsoo sở dĩ đặt tên như vậy là do Sungyeol cảm thấy bảo bối của hai người vừa sinh ra đã có khuôn mặt giống i như Myungsoo nên cậu cũng phải đặt cho nó cái tên giống appa nó.

     

    Khỏi phải nói chủ tịch Lee và Chú Kim vui mừng đến như thế nào, ngày ngày cả hai ông cũng đều giành nhau bế cháu về nhà mình mà suýt mấy lần tranh cãi với nhau. Ngay cả Woohyun – Người cũng đã có với Sunggyu một đứa con trai kháu khỉnh cũng phải nhìn thằng bé Mingsoo con hai người mà ghen tỵ, bởi vì nó có khuôn mặt thật đẹp trai giống Myungsoo mà lại vừa đáng yêu như Sungyeol.

     

    Nhưng mà… chuyện sinh con ra và nuôi con lại là hai chuyện khác nhau, Sungyeol nhiều lần vì Mingsoo bé bỏng quấy khóc thì liền bực tức mà nói rằng.

     

    “Hừ… Kim Mingsoo biết con quậy phá thế này lúc trước mama không sinh con ra sớm vậy đâu… ”

     

    Myungsoo chỉ cười cười bồng con trai bế bỏng của hai người lên hôn hôn vào mặt bé rồi nói: “Mama con hư lắm đấy, tại lúc trước không nghe lời papa nên mới vậy.. Bây giờ còn đổ lỗi cho cục cưng nữa nhỉ?”

     

    Sungyeol nghe vậy liền cười cười nói: “Anh nhớ đấy… Sau này không thèm sinh con cho anh nữa…”

     

    “Woah… Nghe mama con nói kìa…. Vậy Mingsoo của chúng ta sẽ không có anh chị em nữa sao?” Myungsoo nhìn Sungyeol rồi cười gian.

     

    “Anh đừng nói bậy trước mặt con…. Cục cưng Mingsoo đừng nghe papa con nói bậy, qua đây mama bế nào.”

     

    Myungsoo phì cười nhìn khung cảnh hạnh phúc trước mặt mình, dù cho hắn biết Sungyeol luôn mệt mỏi và hay than vãn chuyện cục cưng quậy phá nhưng hắn biết hơn ai hết Sungyeol rất yêu thương đứa con này.

     

    …..

     

    Năm Mingsoo lên năm tuổi bé được mama và papa bé dẫn đi nhà trẻ, có một lần bé đi nhà trẻ về sau đó vừa vào nhà đã oà oà khóc làm  Myungsoo phải dỗ bé cả buổi bé mới nức nở nói.

     

    “Hức..hức… Papa à…Các bạn trong lớp bảo con đáng yêu nên cứ bắt nạt con.. Papa mau mau xin cho con một em bé đi..hức hức..”

     

    Myungsoo ôm cục cưng Mingsoo nhà mình vào lòng rồi vỗ vỗ hỏi: “Mingsoo à, sao con lại muốn có thêm em bé.”

     

    Mingsoo ngây thơ ngước mắt lên nhìn papa bé, gương mặt khi khóc giống i chang mama Sungyeol của bé: “Hức.. Có em bé rồi thì em bé sẽ bảo vệ Mingsoo… Để Mingsoo không còn bị các bạn bắt nạt nữa.”

     

    Myungsoo cười to nói. “ Hahaha.. Kim Mingsoo, nếu có em bé thì con phải bảo vệ em chứ sao lại để em bảo vệ con hả?”

    Bé Mingsoo vùng vằng khóc to: “Hu..woah..papa không chịu sinh em bé cho con nữa…”

     

    Myungsoo thấy cục cưng mình khóc to vậy liền dỗ bé mà cười nói: “Được rồi để lát tối papa vào phòng bảo mama con sinh em cho con..”

     

    Sungyeol từ bên ngoài bước vào nghe được cuộc đối thoại của bé Mingsoo và papa liền tức giận mắng: “Kim Myungsoo… Anh dạy con bậy bạ gì thế?”

     

    Myungsoo bế bé đến gần mama bé để Mingsoo hôn lên má mama Sungyeol một cái rồi cười gian nhìn mama bé.

     

    “Em xem Mingsoo của chúng ta muốn có em bé đấy… Em còn không mau đồng ý.. Mingsoo à nói với mama con đi.”

     

    “Hức..hức..hức…mama sinh đi mà … Mingsoo muốn có em bé…nếu mama không sinh em bé cho Mingsoo ngày mai Mingsoo không đi học nữa..”

     

    Bé Mingsoo oà khóc làm Sungyeol không còn cách nào liền liếc papa bé rồi cười nói với bé: :Được rồi..Được rồi… Mingsoo đừng khóc, nếu còn khóc mama sẽ không sinh em bé.”

     

    Mingsoo nghe vậy liền chạy chạy ra ngoài phòng khách reo hò mừng rỡ, còn papa Myungsoo của bé ở trong bếp ôm ôm mama Sungyeol của bé rồi gian tà nói: “Tối nay chúng ta sẽ sinh em bé cho Mingsoo…”

     

    Sungyeol liền lấy cái muỗng mà gõ vào đầu Myungsoo sau đó quay người đi. Myungsoo chỉ cười thật tươi rồi đến ôm Sungyeol từ đằng xa rồi hôn lên má cậu nói.

     

    “Cám ơn em Lee Sungyeol.”

     

    Sungyeol bất ngờ quay sang Myungsoo hỏi: “Cám ơn? Về điều gì?”

     

    Myungsoo lại hôn hôn lên trán cậu rồi dịu dàng thì thầm bên tai cậu: “Cám ơn em vì đã sinh cho em một cục cưng đáng yêu như vậy…Anh yêu em…”

     

    Sungyeol cười hạnh phúc rồi cũng nhào vào lòng Myungsoo rồi mãn nguyện nói: “Cục cưng chính là kết tinh tình yêu của chúng ta… Em rất hạnh phúc vì có con và anh bên cạnh em… Kim Myungsoo.”

     

    THE END

    Share this:

    Like this:

    Số lượt thích

    Đang tải…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Mừng Sinh Nhật (Sulay) – Series #2
  • Sunny, My Lady ( Tae Yeon – Sunny Snsd Fanfic ): Chapter 9
  • Thiên Nga Đen
  • Nhật Kí Làm Mẹ Của Kim Taeyeon – Baekyeon (Chap 2)
  • Truyện I Want You Chap 11
  • My Fiction – You Complete Me …

    --- Bài mới hơn ---

  • Ngoại Truyện 1 : Nhật Kí Baby
  • Fic Gtop – Baby?noway!!! C3
  • Đất Lạnh – Tập 25 – P2 (Haehyuk)
  • Trời Ơi ! Heebum Có Bầu
  • Anh Yêu Em, Thật Sự Hảo Yêu
  •  

    Thiên hạ – Nghiệt duyên

     

    Đây là một 1shot hay coi đây là đoản văn cũng được. Mình viết cái này vào hôm sinh nhật mình (2506) sau khi nghe bài Thiên hạ. Lúc mình viết xong nõ cũng khá muộn rồi nên không có hứng ngồi edit, nếu bạn đọc mà thấy chỗ nào còn sai sót thì chỉ lỗi để mình sửa nha

     

     

     

     

     

    Năm xưa y và hắn cùng lớn lên, cùng đứng nơi đào hoa cốc  lập thệ kết nghĩa huynh đệ. Loạn lạc đã đưa y và hắn đến hai nơi khác nhau.

     

     

    Hắn được võ lâm minh chủ nhận làm nghĩa tử, truyền thụ võ công.

    Y trôi dạt đến nơi rừng thiêng nước độc, thay đổi chính mình cũng để bảo vệ chính mình.

     

    Hắn dần trở thành vị đại hiệp được người ngươi ca tụng.

    Y hóa thành đại ma đầu của võ lâm.

     

    Còn nhớ khi xưa hắn đã từng nói: “ Huynh nhất định sẽ trở nên thật tài giỏi để đệ luôn được bảo vệ”

    Y chỉ lặng lẽ cất giọng: “ Ta cả đời không mong lập nên công trạng gì, chỉ mong có thể sống mãi bên huynh”

    Hắn lại cười: “Tiểu đệ ngốc, đệ vốn có tài, sẽ là một cái quan trọng với bá tánh”

    Y bình thản nhìn hắn: “ Ta chỉ muốn là một người bình thường, sống dủ ăn đủ mặc. Ta không quan tâm đến thiên hạ, cái ta quan tâm chỉ có mình huynh”

    Hắn ôm y vào lòng thủ thỉ: “ Đệ là người quan trọng nhất đời ta. Dù sau này đệ có hóa thành thế nào, ta vẫn luôn bảo vệ đệ”

    “ Nếu sau này đệ không còn là đệ, đệ độc ác, lãnh khốc vô tình liệu huynh có còn bên đệ? ” Y ngước lên hỏi hắn

    Hắn lại càng ôm y chặt hơn: “ Đông Hải ta hứa với đệ, dù sau này đệ có trở nên thế nào ta cũng vẫn luôn coi đệ là tiểu Hách Tại, tiểu Hách Tại duy nhất của ta”

    Đoạn hồi ức về một quá khứ có hai hài tử bơ vơ không người thân, lay lắt sống qua ngày. Tưởng như đó chỉ là lời nói khi phẫn uất của tiểu đệ đệ khả ái, nào có ai ngờ tiểu đệ đệ ấy thật sự đã trở nên lãnh khốc vô tình, giết người không ghê tay. Cũng bởi hoàn cảnh hay do bản tính thật sự của con người.

     

     

    “ Hôm nay ta nhận ngươi làm nghĩa tử. Cũng chính là từ nay ngươi sẽ trừ gian diệt ác, bảo vệ bá tánh võ lâm. Ngươi có chịu không?” Lão minh chủ võ lâm đứng trước hắn nói mấy lời.

    Hắn, hắn căm hận ma giáo đã cướp đi đệ đệ duy nhất của hắn. Hắn căm hận chính mình giữa cơn loạn lạc đã không thể giữ được tiểu đệ đệ.

    Xòe bàn tay thô sáp, hắn cứa một đường vào lòng bàn tay ấy. Máu cứ từng giọt, từng giọt chảy xuống thau đồng “ Ta Lý Đông Hải thề rằng cả đời sẽ trừ gian diệt bạo,  dùng tấm thân này để lập lại công lý.” Và cả trong lòng hắn cũng nhủ thầm, hắn sẽ còn cả báo thù cho đệ đệ của mình.

    Chuyện xảy ra một năm trước, ai mà biết được nạn dịch tràn đến thôn nhỏ nơi hắn cũng y sống. Hết nạn dịch lại đến nạn đói, người người kéo đến, cướp bóc hoành hành. Trong một đêm, hắn cùng y đang yên giấc đột nhiên có tiếng hô cháy lớn, hắn và y chẳng kịp lấy gì, chỉ mong chạy thoát khỏi đám cháy. Hàng trăm người đổ ra đường lớn khiến hắn và y lạc mất nhau. Sau đó hắn đến được đây, được minh chủ nhận làm nghĩa tử. Còn tiểu đệ Hách Tại thì mất tung tích. Trong thâm tâm hắn nghĩ rằng tiểu đệ đã không còn, đã nhiều lần nghĩa phụ cử người đi tìm nhưng vẫn biệt tăm. Năm này qua năm khác, cuối cùng hắn đã chịu thua số phận. Hắn trở lại đào hoa cốc năm nào, tìm đến nơi năm xưa hắn và y đã khắc tên nhau lên đá. Hắn vẫn thấy được dòng chữ nho nhỏ “ Lý Đông Hải, Lý Hách Tại” chữ vẫn còn đây vậy mà người nay chốn nào.

     

    10 năm sau, hắn 24 tuổi, nổi danh thiên hạ, được coi như kỳ tài hiếm thấy. Đại ma đầu lúc ấy từng bị hắn đánh đến trọng thương.

    Lại thêm một năm, nghĩa phụ hắn bị tân giáo chủ ma giáo đánh đến thổ huyết, tê tâm liệt phế, không bao lâu sau thì qua đời. Hắn dễ dàng giành được vị trí minh chủ. Cùng lúc ấy, tiểu sư muội chạy đến cầu xin hắn hãy cứu  lấy phu quân nàng, hắn cũng là do ma giáo sát hại. Khi hắn đến, người đã không thể cứu được nữa, nàng lại nắm lấy tay hắn cầu xin trả thù giúp.

    Hắn đối với nàng khi xưa có đôi chút tình cảm, khi chứng kiến nàng khóc lóc van xin, hắn đã động lòng, còn hứa sẽ tháy kẻ dưới đất kia chăm sóc nàng và lũ con nhỏ.

    Tháng sau, đứa con cả của nàng đột nhiên trúng độc mà chết. Khi hắn vào xem tình hình bất chợt có một mũi tên bay vào, mục đích không phải bắn hắn.

    “ Lời thề của ngươi khi xưa đã không còn. Vậy cũng đừng trách ta độc ác. Nhắn với nàng ta, ta sẽ khiến cho cuộc sống của nàng trở thành địa ngục trần gian, sống không bằng chết. Ta sẽ cho nàng mỗi tháng nhận một đám tang của người thân.

    Ân Hách”

     

    Hắn nhận được thư lại càng thêm bảo vệ nàng cùng tiểu hài tử gắt gao. Nhưng đến cuối cùng vẫn không thể bảo vệ được nử tử của nàng. Giờ nàng chỉ còn duy nhất một hài tử còn chưa biết đến thể giới bên ngoài. Nếu đến hài tử kia cũng để mất thì khẳng định là nàng cũng khó qua khỏi. Hắn lại thêm bao bọc bảo vệ nàng. Đồng thời cũng gửi thư thách đấu đến giáo chủ ma giáo.

    Sớm, hắn nhận lại thư. Giáo chủ ma giáo hẹn hắn trên đỉnh Tử Hàn ngày thất tịch.

     

     

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

     

    Hắn để lại nữ nhân kia dưới chân núi cùng các tráng sĩ võ lâm, một mình lên đỉnh núi, hẹn với họ sau 3 nén hương nếu hắn chưa xuống thì họ hãy xông lên.

     

    Khi hắn lên tới nơi, Ân Hách đã đợi hắn từ lâu.

    Y cười thật mê mị với hắn, khoe ra hàm răng trắng bóng sau bờ môi đỏ lên vì lạnh.

    “Ta đợi ngươi đã lâu. Có vẻ ngươi còn nhiều vường bận”

    “Đa tạ giáo chủ đã chiếu cố. Là tại hạ có lỗi.” Lời nói của hắn có phần khinh bạc y

    Y vẫn mỉm cười: “Đúng là ngươi có lỗi. Ta không biết ngươi có bao nhiêu lỗi lầm với người khác nhưng với ta, ngươi đã mặc một lỗi lầm lớn lắm”

    Hắn nhếch mép: “Nếu đã làm lỡ thời gian của giáo chủ vậy …bắt đầu đi” Hắn vụng chuôi kiếm lên không, bắt lấy nó, hướng mũi kiếm về phía y.

    “Chuyện ngươi nợ ta đâu phải chỉ là vậy. Chuyện đó còn lớn hơn thế, ngươi đã đánh mất của ta biết bao công sức và thời gian. Nếu biết trước như vậy, phải chăng giờ đây ta đã yên bề gia thất, không phải cô độc trên giang hồ hiểm ác này.” Y nói có phần tiếc nuối lại càng khiến hắn khinh rẻ.

    Chỉ một mình y đã đảo lộn hết giang hồ, nếu để y tìm được người giúp từ sau, chẳng phải sẽ khiến thiên hạ loạn lạc,điên đảo sao.

    “Ta biết ngươi hẹn với quần thể võ lâm dưới chân núi, sau 3 nén nhanh hãy lên. Nhân cơ hội này, ta kể ngươi nghe một câu chuyện được không? Ta hứa, chuyện chỉ kéo dài cùng lắm là 2 nén nhanh, hơn nữa ta cũng không thể hại đến ngươi. Ngươi có muốn nghe không?”

    Hắn không nói gì, yên lặng quan sát y.

     

    “Khi ta còn nhỏ, gia đình ta cũng thuộc vào danh gia. Do hoàn cảnh, cả nhà ta bị chu di, chỉ có mình ta may mắn thoát nạn. Ta được con trai lớn của lão quản gia đưa đi trốn. Chúng ta đến một nơi xa với kinh thành, từng bước bắt đầu lại cuộc sống, một cuộc sống chỉ có hai chúng ta.

    Cũng từ đó, ta căm ghét cái gì gọi là chính đạo, rốt cục bọn chúng chỉ là một lũ bù nhìn. Khi cha ta vẫn còn, ông luôn đối xửa thật tốt với đám võ lâm, vậy mà khi chúng ta khốn cùng, bọn chúng tránh xa chúng ta, quay lưng lại với chúng ta. Lúc đó, với ta chính đạo hay tà giáo không còn quan trọng, chỉ cần ta và hắn sống tốt là được.

    Tại thôn nhỏ, chúng ta cố gắng làm lụng sống qua ngày. Ta làm giúp việc cho con trai phú hộ gia, còn hắn ngày ngày làm phu xe cho họ. Không kiếm được nhiều tiền của nhưng đủ ăn. Nhiều khi rảnh rỗi, hắn sẽ kéo ta đến đào hoa cốc, một nới hoa đào nở quanh năm mà không ai trong thôn biết đến.

    Tại nơi ấy, ta cùng hắn nõi những câu chuyện không có bắt đầu cũng không có kết thúc. Nhưng có một điều ta biết đó là ta thật sự rất hạnh phúc khi được ở bên hắn. Và ta nghĩ hắn cũng vậy. Hắn thường nói sẽ bảo vệ ta cả đời, cả đời này chỉ cần có ta, ta là quan trọng nhất với hắn. Ta luôn cảm thấy thật vui khi được nghe những lời ấy, mặc cho là giả dối hay chân thật.

    Thế rồi một ngày, trong cơn loạn ta và hắn lạc mất nhau. Ta sợ lắm. ta chạy đến đào hoa cốc đợi, ta cữ nghĩ hắn sẽ đến tìm ta. Một ngày rồi 2 ngày, 1 năm rồi 2 năm, ta vẫn ở dó chờ đợi. đến một năm, tuyết phủ trắng cả ao cốc, ta không thấy cánh hoa đào nữa. Lúc đó ta đã mất lòng tin, ta cho rằng hắn đã không còn cần ta, bỏ ta ở lại. Ta dùng lửa đốt hết cả ao cốc, lửa nóng làm tuyết tan, lộ ra những gốc đào xù xì cả trăm tuổi. Ta nhìn nơi ấy lần cuỗi sau đó quyết định ra đi.

    Ta lên núi, chẳng may gặp phải sơn tặc, may mắn gặp được cao nhân giúp đỡ. Cũng từ đó ta biết võ công. 5 năm sau, ông ấy đuổi ta đi. Ta lại gặp phải ma giáo. Lần này, ta khiến bọn chúng tâm phục khẩu phục. Ta cũng gia nhập ma giáo từ đó. Từng chút cố gắng để lên tới vị trí phó giáo chủ.

    Quyền lực trong tay, ta cho người đi tìm hắn. Nếu nói là hận cũng không phải, nói là yêu cũng không phải. Một thòi gian sau, ta tìm được hắn. Hắn đã là người chính đạo, là vị đại hiệp nổi danh thiên hạ. Ta vẫn thường từ xa quan sát hắn. Và ta nhận ra rằng hắn và tình cảm dành cho ta đã thay đổi. Hắn thương yêu một nữ nhân khác.

    Ta…ta căm hận nàng ta. Tại sao nàng có được tình cảm mà ta luôn mong muốn nhưng lại không biết tận hưởng. Đôi khi ta muốn đứng trước hắn, nói rằng ta vẫn còn sống, nói với hắn từ bỏ tất cả, chúng ta lại về như cũ, nhưng rồi ta lại sợ. Ta sợ hắn ghê tởm ta, ta sợ hắn sẽ truy giết ta, bàn tay ta dính máu quá nhiều để được như hôm nay.

    Một năm trước, tiền giáo chủ ma giáo bị ngươi đánh trọng thương, ta nhân cơ hội đó giết chết hắn, đường đường chính chính lên tân giáo chủ. Để lấy lòng toàn thể chúng giáo, ta đã giết chết tiền minh chủ. Sau đó toàn bộ giáo phải không có kẻ nào dám khinh thường ta. Bọn chúng một lòng e sợ ta.

    Ta lại quay về quan sát hắn từ xa. Một lần có kẻ đã thấy ta nên ta buộc phải xuống tay với hắn trước khi hắn nói ra bí mật. Dần dần ta mới biết hắn là trượng phu của nữ nhân nọ. Ta lại thấy nàng trở về bên hắn, huynh của ta. Không bao lâu ta dùng kịch độc hại chết hài tử của nàng và sau đó là nữ tử.

    Có thể ngươi nghe điều này thật đáng kinh tởm so với đức hạnh cao ngât của ngươi. Nhưng ngươi có biết rằng sự im lặng của ngươi bây giờ với ta còn đáng sợ hơn không?

    Ngày ấy ta đốt đào hoa cốc vì nghĩ ngươi đã rời xa ta mãi mãi. Giờ đây chúng ta lại đứng trên đỉnh Tử Hàn. Ngươi có biết bên dưới kia là đào hoa cốc năm xưa không?

    Lý Đông Hải, huynh. Ta đã nghĩ rằng cả đời này không thể gọi huynh như vậy nữa.”

     

    Hắn bị chấn động. Người đệ đệ năm xưa đang đứng trước mắt hắn sao? Hay đó chỉ là một chiêu làm hắn mất tập trung và sau đó y sẽ giết chết hắn. NẾu hắn chết cũng không sao nhưng để y lại thì thật là gây họa cho dân chúng.

    Hắn ngước lên nhìn thật kỹ khuôn mặt y, trông y không giống với tiểu đệ Hách Tại chút nào. Hách Tại có thể lạnh lùng nhưng sao có thể trở nên lãnh khốc vô tình đến vậy. Hắn tự cười chính mình.

     “ Coi như ngươi biết rõ về ta. Thế nhưng ta sẽ không để ngươi toại nguyện đâu. Cầm kiếm lên đi, chúng ta sẽ đấu phân cao thấp”

    Y lắc đầu “ Ta đã nói sẽ không thể giết hay khiến ngươi bị thương. Nếu ngươi muốn, ta sẽ đỡ của ngươi 3 chiều. sau 3 chiều này, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt”

    “HẢO” Hắn nói lớn.

    Hắn không quan tâm mình là đại hiệp hay gì nữa, hắn chỉ tâm niệm trước mắt mình đây chính là đại ma đầu cần tiêu diệt, Và cũng có thể chính Hách Tại cũng đã bị y giết. Nếu không sao y có thể biết được câu chuyện đó.

    Hắn không hề mở miệng, mọi thứ đều là suy nghĩ.

     

    3 nhát kiếm. Hắn dùng kiếm của mình chém lên y 3 nhát kiến. Một nhát và tay, một vào chân và nhát cuỗi cùng là vào lưng.

    “Giữa ta và ngươi coi như trả hết ân oán” Y oán hận nhìn hắn.

    Đây là huynh mà y luôn yêu thương sao? Đây là người y ngày đêm mong nhớ sao? Không, đây không phải. Hắn không còn là hắn nữa rồi. Hắn thay đổi rồi. Hắn không còn bảo vệ cho y nữa rồi.

    Y đau đớn nhìn người trước mắt. Là do y trở nên độc ác hay do hắn đã thay đổi đây. Y muốn thét lên thật lớn, muốn để hắn biết sự thật. Lòng tự tôn của y liệu có thể chùn? Không, y không làm được, dù cho kia có là vị huynh mà y luôn kính trọng.

    Y ném lại hắn một mảnh ngọc bôi. Trên kiếm của hắn cũng có một mảnh ngọc như vậy.

    “Ta trả lại cho ngươi tự do. Chúng ta coi như chưa từng quen nhau.”

    Y lén quay đi, lau đi giọt lệ tràn trên khóe mắt.

     

     

    Cả hai lao vào nhau. Tiếng kiếm vang lên tràn ngập không gian. Cả hai tách ra rồi lại nhập vào. Hắn luôn tấn công đến, còn y chỉ phòng thủ. Y không đánh hắn, y dể chính hắn đâm mình, từng nhát từng nhát.

    Máu y loang lổ khắp trên y phục, chảy cả xuống nên tuyết trắng. Y gục ngã.

     

     

    “Tại sao không đỡ?” Hắn rút kiếm ra khỏi y

    “ Ta sẽ không khiến ngươi bị thương, cũng giống như khi xưa ngưới bảo vệ ta” Y thều thào

    “Ngươi đừng lừa ta. Hách Tại không phải ngươi.”

    Y rơm rớm lệ quang “Đông Hải huynh, huynh thật sự không cần đệ nữa sao? Ta đã nói câu ấy khi ngươi vừa cứu ta nhưng đã định bỏ rơi ta”

    “Ngươi từng nói “ Huynh nhất định sẽ trở nên thật tài giỏi để đệ luôn được bảo vệ” ngươi còn nhớ không?”

    “Ngươi đã từng hứa với ta “Dù sao này đệ có hóa thành thế nào, ta vẫn luôn bảo vệ đệ” ngươi nhớ không?”

    “Đông Hải đừng bao giờ bỏ lại ta được không? Ngươi đã đáp ứng ta rồi lại bỏ ta đi.”

    “Đông Hải huynh….” Y thổ huyết một ngụm lớn. Ánh mắt y dại đi, không còn ánh lên tia đáng sợ, mà là ánh mắt của một hài tử đáng thương.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    “Hắn ôm y vào lòng thủ thỉ: “ Đệ là người quan trọng nhất đời ta. Dù sau này đệ có hóa thành thế nào, ta vẫn luôn bảo vệ đệ”

    “ Nếu sau này đệ không còn là đệ, đệ độc ác, lãnh khốc vô tình liệu huynh có còn bên đệ? ” Y ngước lên hỏi hắn

    Hắn lại càng ôm y chặt hơn: “ Đông Hải ta hứa với đệ, dù sau này đệ có trở nên thế nào ta cũng vẫn luôn coi đệ là tiểu Hách Tại, tiểu Hách Tại duy nhất của ta””

    Đoạn hồi ức tưởng như đã đóng băng lại hiện về.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

     

    “KENG” Kiếm trên tay hắn rơi xuống đập lên đá tạo ra tiếng động lớn.

    “LÀ HÁCH TẠI… là đệ phải không?”

    “ Đúng là đệ rồi. Hách Tại…. ta ta xin lỗi….”

    Hắn chạy đến ôm lấy y.

    “Đông Hải huynh, có thể ôm ta chặt nữa không?”

     

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

     

    Vừa lúc ấy toàn võ lâm kéo lên đông nghịt. Trước mắt mọi người là hình ảnh minh chủ võ lâm tài năng đang ôm lấy giáo chủ ma giáo, máu văng khắp tứ phía, nổi bật trên nền tuyết trắng.

    “Minh chủ ngài đang…..” Một vị trưởng bối hốt hoảng

    Ngay lập tức, một kim châm có độc đam thẳng vào thái dương trưởng bối nọ.

    “Buông ta ra” Y lạnh lùng ra lệnh. Mặc cho y nói, hắn vẫn không buông “Ngươi thật sự muốn giết ta đến vậy sao? Buông ra” Y dùng chút sức lực nhỏ nhoi thụi vào bụng hắn khiến hắn lơi lỏng y ra.

     

    Y dùng khinh công bay lên một mỏm núi.

    “Minh chủ võ lâm, đa tạ ngươi đã giúp ta mang đống súc sinh ăn cháo đá bát này lên đây cho ta. Thù của nhiều năm trước, tuy đã lâu, ta lại càng phải trả.”

    “Hách Tại đừng làm vậy….” Hắn vội thốt lên ngăn cản nhưng không kịp nữa rồi

    Một thanh kiếm cắm phập vào ngực y.

    “KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!” Hắn lại thét lớn, vội chạy đến gần y.

    “ Đừng lại gần đây… Đông Hải,… ta có còn là tiểu đệ quan trọng nhất với ngươi nữa không?” Lệ quang rơi dài trên má y, khóe môi còn có máu đỏ chảy

    “Có, ngươi sẽ mãi là tiểu đệ đệ khả ái của ta, Hách Tại” một giọt lệ đã vô thúc chảy, rơi xuống đất.

    “Giờ  ta chỉ hỏi ngươi một câu”  y nuốt nước mắt “Có thể vì ta mà trả thù tất cả bọn chúng cho ta không?”

     

    “Điều ấy ta không thể làm được”

     

    “Vĩnh biệt….”

     

    Nói rồi y dùng tử ngân từ tay áo tạo ra một luồng khói “Tất cả các ngươi đã tiếp xúc với loại độc này hoàn toàn không có cơ hội giải dược. Không đầy bảy bảy bốn chín ngày nữa tất cả các ngươi sẽ tự thôi rữa. Có trách thì cũng là do các ngươi thôi, mười mấy năm về trước, chính các ngươi đã giương mắt nhìn cả gia tộc họ Lý ở kinh thành bị chu diệt. Có thù nhất định ta sẽ báo, có ơn nhất định ta sẽ trả.”

    Y ném một chiếc lọ nhỏ về phía Đông Hải “Đây là giải dược, tùy huynh giải quyết”

     

    Y nói rồi thả mình rơi xuống vực. Hắn chạy đến nhưng đã không còn kịp nữa.

    “HÁCH TẠI !!!!!!!!!………….”

     

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    “Minh chủ, giải dược trong tay ngài…” một giọng nói vang lên ngắt đi suy nghĩ của hắn

    “ Giải dược ư? Các ngươi không phải đã nghe Giáo chủ nói rồi sao? Tất cả các ngươi đều đáng chết.”

    Hắn dùng xong giải dược rồi vứt lọ xuống khe núi nơi Hách Tại vừa rơi xuống.

    “ Hách Tại à, ta xin lỗi. Ta lại để đệ lạc mất rồi.”

     

    Hắn dùng nội lực phi thân xuống vách núi.

    Từ đó về sau, không ai còn thấy vị minh chủ võ lâm kì tài trên giang hồ.

    Có lời đồn về một ao cốc thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng đàn hát. Có thể bài hát ấy là về đoạn ái tình không nên có.

     

     

     

     

    Tìm tình yêu như sóng xô bờ cát giữa khói lửa chiến tranh

    Gặp được ngươi tựa như xuân thủy ánh lê hoa

    Vung kiếm đoạn thiên nhai, tương tư nhẹ buông

    Giấc mộng này ta vương vấn si mê.

     

    Chẳng cần phải vương hầu quyền quý

    Chẳng quản thiên thu vạn thế

    Chỉ mong ái tình này được hóa giải

    Giữa vạn trượng hồng trần hỗn loạn không hồi kết

    Chỉ mong ái tình này thiên trường địa cửu

    Tựa như dòng lưu thủy hiền hòa

    Chẳng bận tâm ai bá chủ xuân thu

    Một đời hữu tình nào sợ bão táp phong ba

    Phiền não bạc đầu nào giữ được tinh hoa

    Vứt bỏ cả giang sơn như họa

    Đổi lấy nụ cười tựa xuân hoa

    Để suất đời này không vướng bận

    Lòng không hờn trách, ái hận cất bước theo ngươi

    Thiên địa bao la đường tình vô biên

    Chỉ vì ngươi mà không màng thiên hạ.

     

    Tìm tình yêu như sóng xô bờ cát giữa khói lửa chiến tranh

    Gặp được ngươi tựa như xuân thủy ánh lê hoa

    Vung kiếm đoạn thiên nhai, tương tư nhẹ buông

    Giấc mộng này ta si mê mất rồi.

    Thiên hạ – Trương kiệt

     

     

    --- Bài cũ hơn ---

  • Trả Thù Tổng Giám Đốc Ác Đốc – Chương 63: Lời Tỏ Tình Muộn Màng
  • – Papa – Shot1
  • Hyukhae – Trang 8 – Sjonlylove13
  • The Destiny – Chap 28
  • Anh Về Rồi! [Long Fic
  • Cap Cuu Tim Mach O Phu Nu Co Thai

    --- Bài mới hơn ---

  • Dinh Dưỡng Cho Phụ Nữ Mang Thai
  • Phụ Nữ Mang Thai Và Những Vấn Đề Của Hệ Tuần Hoàn
  • Thử Lý Giải Nguyên Nhân Phụ Nữ Mang Thai Kiêng Kỵ Đi Ăn Cưới
  • Chỉ Số Bmi Cho Phụ Nữ Mang Thai Và Mức Tăng Cân Tiêu Chuẩn
  • Cách Chăm Sóc Phụ Nữ Mới Mang Thai Tốt Nhất
  • Published on

    Cấp cứu tim mạch ở phụ nữ có thai – chúng tôi Đinh Thị Thu Hương

    1. 1. CẤP CỨU TIM MẠCH Ở PHỤ NỮ MANG THAI chúng tôi Đinh Thị Thu Hương
    2. 4. 16 Thay đổi sinh lý khi chuyển dạ và sinh con  Chuyển dạ và sinh con:  Thay đổi huyết động không đột ngột khi nằm nghiêng  Thao tác trong tư thế đẻ phụ thuộc vào bệnh học tim mạch
    3. 6. 18 Thay đổi huyết động sau khi sinh con Tham số Thay đổi Ghi chú Thể tích tuần hoàn Giảm Do Mất máu CO Tăng 60 – 80% tăng ngay lập tức sau đó giảm nhanh và trở về giới hạn bình thường trong vòng vài tuần SV Giảm HR Giảm BP Không đổi SVR Tăng Giảm sức cản của dòng máu rau thai
    4. 7. PHÂN TẦNG NGUY CƠ Thông liên nhĩ không biến chứng Thông liên thất không biến chứng Còn ống động mạch không biến chứng Tứ chứng Fallot được sửa chữa Van tim sinh học Hẹp hai lá (NYHA I, II) Hẹp phổi Hở van ba lá Hẹp eo động mạch chủ Tứ chứng Fallot không được sửa chữa Tiền sử NMCT Van tim cơ học Hẹp van động mạch chủ HHL kèm rung nhĩ HHL có suy tim NYHA III – IV Tăng áp lực động mạch phổi Hẹp eo động mạch chủ có biến chứng HC Marfan có tổn thương van ĐMC Bệnh cơ tim chu sản có giảm EF 5% 5 – 15% 25 – 50% Tỷ lệ tử vongCurr Probl Cardiol 2007;32:419-494
    5. 9. Dùng thuốc gì nếu phải dùng (1)?
    6. 10. Dùng thuốc gì nếu phải dùng (2)?
    7. 11. Dùng thuốc gì nếu phải dùng (3)?
    8. 12. Những Bệnh Lý Van Tim Đặc Biệt ở phụ nữ có thai và cách xử trí
    9. 14. HHL CÓ TRIỆU CHỨNG LÀ YẾU TỐ NGUY CƠ CAO ĐỐI VỚI NGƯỜI MẸ VÀ THAI NHI N Engl J Med 2003;349:52-9
    10. 16. HỞ HAI LÁ Ở PHỤ NỮ MANG THAI
    11. 17. Thường BN dung nạp tốt ở thời kì thai nghén. Triệu chứng nếu có do giảm CO Lưu ý: Không dùng thuốc ức chế men chuyển và thuốc đối kháng thụ thể angiotensin Điều trị: BN không có triệu chứng: không cần điều trị BN có triệu chứng: đáp ứng tốt với digitalis, lợi tiểu, giãn mạch Dùng chống đông khi Bn có rung nhĩ kèm theo Curr Probl Cardiol 2007;32:419-494
    12. 18. HẸP CHỦ Ở PHỤ NỮ MANG THAI Hẹp chủ gây giảm cung lượng tim, giảm tưới máu ĐMV, mạch não, tăng áp lực nhĩ trái
    13. 19. CẢNH BÁO BN HC nặng dù không có triệu chứng BN HC có triệu chứng như suy tim, ngất, ngừng tim KHÔNG NÊN MANG THAI Curr Probl Cardiol 2007;32:419-494
    14. 20. Triệu chứng: Đau ngực (giảm tưới máu mạch vành), ngất (giảm tưới máu mạch não), suy tim (tăng áp lực nhĩ trái) Lưu ý: Tránh tụt HA và mất máu nhiều khi sinh Điều trị: HC nhẹ – vừa không có triệu chứng: tránh gắng sức HC nặng: Nong van ĐMC (sau tuần 20) hoặc phẫu thuật thay van ĐMC Curr Probl Cardiol 2007;32:419-494
    15. 21. HỞ CHỦ Ở PHỤ NỮ MANG THAI
    16. 22. Thường BN dung nạp tốt ở thời kì thai nghén. Lưu ý: Không dùng thuốc ức chế men chuyển và thuốc đối kháng thụ thể angiotensin Tránh quá tải thể tích Điều trị: BN không có triệu chứng: không cần điều trị BN có triệu chứng suy tim: đáp ứng tốt với digitalis, lợi tiểu, giãn mạch Dùng chống đông khi Bn có rung nhĩ kèm theo Curr Probl Cardiol 2007;32:419-494
    17. 23. CÁC BỆNH LÝ GÂY TỔN THƯƠNG VAN ĐMP VÀ VAN BA LÁ HC Ebstein Các bệnh TBS có sửa chữa Viêm nội tâm mạc nhiễm trùng van tim bên tim phải do tiêm chích Thường dung nạp tốt trong thời kỳ thai nghén Nguy cơ: cơn tim nhanh và suy tim phải Curr Probl Cardiol 2007;32:419-494
    18. 24. TĂNG ÁP LỰC ĐỘNG MẠCH PHỔI TALĐMP nặng (tiên phát hoặc thứ phát) là bệnh lý có nguy cơ tử vong mẹ cao trong thời kì thai nghén và thời kì hậu sản. Nguy cơ tử vong mẹ khoảng 50% BN TALĐMP nên sử dụng các biện pháp tránh thai hợp lý KHÔNG NÊN MANG THAI Curr Probl Cardiol 2007;32:419-494
    19. 27. DÙNG THUỐC CHỐNG ĐÔNG Ở PHỤ NỮ MANG THAI 0 – 14 tuần: Heparin hoặc LMWH 14 – 36 tuần: Heparin hoặc LMWH hoặc warfarin Sau tuần 36: Heparin Sau khi đẻ thường 6 h hoặc đẻ mổ 12 h: cho chống đông trở lại Curr Probl Cardiol 2007;32:419-494
    20. 29. CHỈ ĐỊNH MỔ ĐẺ Mayo Clinic Cardiology 3rd edition
    21. 30. PHầN IV: TĂNG HUYẾT ÁP VÀ THAI NGHÉN
    22. 32. Đánh giá THA và thai nghén * Ngưỡng gọi là THA còn bàn cãi * Vẫn sử dụng 140/90 mmHg * Huyết áp tâm trương: lấy phase V của Korottkof (phase IV nếu phase V = 0) * Nên theo dõi huyết áp 24 giờ để có đánh giá chính xác hơn
    23. 34. Tóm tắt điều trị THA ở phụ nữ có thai (ESC/ESH 2007) (2) * Nếu không có tình trạng nặng, các thuốc nên lựa chọn hàng đầu là: alpha methyldopa; labetalol; chẹn kênh calci hoặc (ít hơn) chẹn beta giao cảm * Với tình trạng tiền sản giật với phù phổi nên dùng thuốc nitrates dạng truyền TM; không nên dùng lợi tiểu
    24. 35. Tóm tắt điều trị THA ở phụ nữ có thai (ESC/ESH 2007) (3) * Trong tình trạng cấp cứu: * Labetalol truyền TM; alpha methtldopa dạng uống; nifedipin uống nên được chọn * Không dùng hydralazine vì nhiều tác dụng phụ * Có thể dùng natri nitroprussid, nhưng không kéo dài * Không khuyến cáo: bổ sung calcium; dầu cá; aspirin. Tuy nhiên, Aspirin liều thấp có thể cho bệnh nhân tiền sản giật xuất hiện sớm.
    25. 36. SUY TIM Ở PHỤ NỮ MANG THAI Chiếm 25% tỉ lệ tử vong do tim mạch, 10% ở BN có EF <20% Nguyên nhân: + Bệnh cơ tim giãn +Bệnh van tim + Bệnh cơ tim chu sản Xử trí: +Nghỉ ngơi tại giường, oxy + Lợi tiểu + Giãn mạch: Hydralazine( UCMC chống chỉ định cho đến lúc đẻ) + Chống đông LMWH + Co bóp tim hỗ trợ bằng máy trong trường hợp nặng + Chẹn Beta có thể sử dụng trong 1 số trường hợp( theo dõi cân nặng của thai, nhịp tim khi sinh)
    26. 37. BỆNH CƠ TIM PHÌ ĐẠI Ở PHỤ NỮ MANG THAI Nhìn chung tiên lượng của mẹ và con tốt trong khi mang thai và khi đẻ, cần hỏi tiền sử gia đình và phát hiện bệnh trước khi mang thai Xử trí: -Tránh mất nước: cơ tim cứng kém đáp ứng khi mất nước -Chẹn beta làm giảm triệu chứng tắc nghẽn ĐRTT, lưu ý có thể gây chậm tăng cân thai. -Lợi tiểu nếu ứ dịch hoặc suy tim ứ huyết. -Gây tê tủy sống khi sinh con là cần thiết và an toàn cho mẹ nếu không có chênh áp ĐRTT.
    27. 38. BỆNH CƠ TIM CHU SẢN Ở PHỤ NỮ MANG THAI YẾU TỐ NGUY CƠ: gặp ở bà mẹ quá trẻ/quá già khi sinh con, sinh đôi, THA, đa ối, PN châu Phi. Bệnh cảnh lâm sàng giống như bệnh cơ tim giãn, nhưng thường xuất hiện ở tháng cuối thời kỳ thai nghén hoặc 6 tháng sau sinh. Không tìm thấy bệnh tim gì khác. Rối loạn chức năng thất trái chiếm 50% trường hợp, nguy cơ cao khi có thai ngay cả khi chức năng thất trái đã về bình thường. Tỉ lệ tử vong khoảng 20% nếu chức năng tim không về bình thường.
    28. 40. NHỒI MÁU CƠ TIM CẤP Ở PHỤ NỮ MANG THAI Tiêu chuẩn chẩn đoán:
    29. 41. NHỒI MÁU CƠ TIM CẤP Ở PHỤ NỮ MANG THAI Xử trí: Còn ít nghiên cứu Aspirin 75mg/ngày Beta bloc PCI: cân nhắc tùy trường hợp Không dùng tiêu huyết khối: nguy cơ đẻ non, chảy máu nặng. NMCT trước rộng mà không thể PCI có thể cân nhắc dùng tiêu huyết khối nếu việc không điều trị nguy hại đến tính mạng mẹ và con
    30. 42. LOẠN NHỊP TIM Ở PHỤ NỮ MANG THAI 1/ Nhịp nhanh thất có vòng vào lại: Điều trị như người không mang thai -Xoa xoang cảnh -Adenosine, verapamil, flecainide -Sốc điện chuyển nhịp nếu có rối loạn huyết động nặng 2/ Rung nhĩ: – Chống đông với LMWH – Kiểm soát tần số tim bằng chẹn beta – Bệnh nhân thường có nhịp xoang trở lại trong vòng 48h, vẫn tiếp tục Heparin và kiểm soát tần số tim. – Flecainide có thể sử dụng để chuyển nhịp bằng thuốc nhưng cần theo dõi có thể gây độc cho thai: Liều 50-150 x 2lần ngày; Truyền TM 2mg/kg (tổng liều 150mg trong 15 phút). – Có thể sốc điện
    31. 43. LOẠN NHỊP TIM Ở PHỤ NỮ MANG THAI 3/ Nhịp nhanh thất: -Sốc điện. -Tiên lượng tùy thuộc nguyên nhân -Xử trí tiếp theo tùy theo bệnh tim mạch đi kèm -Cần có sự kết hợp giữa chuyên gia tim mạch và sản khoa 4/ Sốc điện:  Đặt cần sốc ở chậu hông phải tránh đè vào IVC  Sử dụng cường độ điện yếu nhất  Quay cần sốc ra khỏi bào thai  Không thấy có báo cáo về sốc điện gây rung thất ở bào thai, nhưng cần kiểm tra tim thai sau khi sốc.
    32. 44. PHẦN V: DỰ PHÒNG HUYẾT KHỐI Ở BỆNH NHÂN SẢN PHỤ KHOA
    33. 45. Huyết khối tĩnh mạch ở phụ nữ mang thai và phẫu thuật sản phụ khoa  Hong kong 1988: tỷ lệ HKTMS 2,7/100.000 BN  Singapo 1992: tỷ lệ HKTMS 7,9/10.000 BN, năm 1996 – 1997 là 5,8/10.000/ BN  Châu Âu tỷ lệ HKTM/ mang thai : 0,7-1,3/1000 BN  Trung Quốc: tỷ lệ HKTM là 1,88/1000 phụ nữ mang thai  Macklon NS: nguy cơ bị HKTM khi mổ lấy thai tăng gấp 2,4 lần so với đẻ đường dưới.  Bonnar J. Can: mổ lấy thai thì tỷ lệ tử vong vì thuyên tắc phổi cao gấp 10 lần so với đẻ thường.
    34. 47. Khảo sát tỉ lệ HKTMSCD ở phụ nữ sau mổ lấy thai ở Bệnh viện Bạch mai  Đối tượng n/c: 310 sản phụ sau mổ lấy thai nằm việntại khoa Phụ Sản, khoa Cấp cứu, khoa Điều trị tích cực Bệnh viên Bạch mai và Viện Tim mạch Việt nam.  Nằm viện ≥ 5 ngày  Không có triệu chứng HKTM chi dưới qua thăm khám lâm sàng trước phẫu thuật.  Kết quả: Tỉ lệ huyết khối tĩnh mạch sâu chi dưới là 13,5%
    35. 52. Điều trị và dự phòng huyết khối ở phụ nữ mang thai  Dự phòng và điều trị VTE bằng LMWH thay cho UFH (1B).  Phụ nữ đang uống thuốc chống đông mà có thai khuyến cáo thay VKAs bằng LMWH trong 3 tháng đầu (1A), trong cả 3 tháng giữa và 3 tháng cuối của thai kỳ (1B), cho đến trước khi sinh (1A).  Phụ nữ uống VKAs lâu dài mà có dự định mang thai, khi thử thấy có thai thì thay VKAs bằng LMWH hơn là thay ngay trong khi chờ mang thai (2C).
    36. 53. Thuốc chống đông ở phụ nữ có thai  Phụ nữ mang thai: không sử dụng Fondaparinux và các thuốc ức chế trực tiếp thrombin(danaparoid) với các BN bị dị ứng với Heparin (HIT).  PN mang thai tránh không dùng thuốc ức chế trực tiếp thrombin(dabigatran) và Anti Xa (rivaroxaban, apixaban (1C).  PN cho con bú có thể dùng warfarin, acenocoumarol, UFH (1A).  PN cho con bú có thể dùng LMWH, danaparoid, r-hirudin (1B)
    37. 54. Dự phòng VTE sau mổ đẻ  Sản phụ sau mổ đẻ có nguy cơ cao bị VTE cần dự phòng bằng LMWH hoặc phương pháp cơ học(tất áp lực hoặc bơm hơi ngắt quãng) nếu có CCĐ với thuốc chống đông (2B).  Với sản phụ có nguy cơ cao VTE cần dự phòng huyết khối 6 tháng tiếp sau khi ra viện (2C).
    38. 55. Điều trị BN bị VTE trong khi mang thai  PN mang thai bị VTE cấp:Thay UFH bằng LMWH (1B)  PN mang thai bị VTE cấp:Thay UFH bằng LMWH trước khi sinh(1A).  PN mang thai bị VTE cấp: Cần dùng chống đông ít nhất 6 tuần sau đẻ (tổng thời gian điều trị 3 tháng)(2C).  PN mang thai đang điều trị LMWH mổ đẻ có chuẩn bị ngừng LMWH 24h trước khi mổ đẻ (1B).
    39. 56.  PN mang thai có TS VTE cần dự phòng VTE sau sinh 6 tuần bằng LMWH hoặc VKAs (INR từ 2-3) (2B).  PN mang thai có nguy cơ VTE thấp cần theo dõi lâm sàng trước khi đẻ hơn là dự phòng (2C).  PN có thai có nguy cơ trung bình hoặc nguy cơ cao VTE, nên dự phòng trước sinh bằng LMWH (2C). Dự phòng huyết khối ở phụ nữ mang thai
    40. 58. DỰ PHÒNG HUYẾT KHỐI Ở PHỤ NỮ MANGTHAI CÓ VAN TIM NHÂN TẠO  Cần theo 1 trong các bước dự phòng sau: a/ LMWH 2bơm/ ngày, suốt thời kỳ mang thai, điều chỉnh liều tùy thuộc vào cân nặng, xét nghiệm antiXa 4h sau khi tiêm dưới da mũi đầu, hoặc b/ Hoặc tiêm thêm UFH 12h/1 lần suốt thời kỳ mang thai, điều chỉnh liều sao cho thời gian aPTT gấp 2 lần chứng, hoặc anti Xa 0,35- 0,7U/ml, hoặc
    41. 59. Kết luận  Phụ nữ mang thai và phẫu thuật sản phụ khoa là đối tượng có nguy cơ cao bị thuyên tắc huyết khối.  Cần cân nhắc kỹ về mức độ nguy cơ với từng sản phụ trước khi đưa ra phương pháp điều trị và dự phòng  Thuốc LMWH được khuyến cáo sử dụng để điều trị và dự phòng VTE ở phụ nữ mang thai.  PN cho con bú có thể dùng warfarin, acenocoumarol, UFH (1A); LMWH, danaparoid, r-hirudin (1B).
    42. 60. XIN TRÂN TRỌNG CẢM ƠN
    43. 61. LOVE YOUR HEART! Go Red For Women Be Heart Healthy
    44. 62. Xin cảm ơn sự chú ý!

    --- Bài cũ hơn ---

  • Quan Hệ Bao Nhiêu Lần Thì Có Thai?
  • Phụ Nữ Mang Thai Không Nên Thường Xuyên Xuống Bếp
  • Thực Trạng Thiếu Máu Phụ Nữ Mang Thai
  • Người Phụ Nữ Mang Thai Lao Xuống Biển Cứu Chồng Bị Cá Mập Tấn Công
  • Tài Xế Xe Buýt Bị Đánh Vì Cho Phụ Nữ Mang Thai Xuống Cửa Trước
  • Bé Gái Bị Mẹ Và Bố Dượ.ng Bạ.o Hà.nh T.ử Vo.ng: Từ Cô Gái Xinh Đẹp Đến Nghi.ện Ngập Bạ.o Hà.nh Con

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Cổ Tích: Nàng Ngón Út
  • Góc Cảnh Báo: Hút Thuốc Khi Mang Thai Làm Tăng Gấp Đôi Nguy Cơ Đột Tử Ở Trẻ Sơ Sinh.
  • Bé Sơ Sinh Vừa Chào Đời Đã Mang Bào Thai Trong Bụng Gây Sốc
  • Mẹ Bầu Mang Thai Đôi Cần Những Xét Nghiệm Gì?
  • Hé Lộ Thân Nhân Bé Gái 12 Tuổi Người Việt Mang Thai Ở Trung Quốc
  • Từ một cô gái xinh đẹp, được mẹ nuôi nấng ăn học đàng hoàng, thế nhưng Lan Anh (người mẹ cùng chồng bạo hành bé gái tử vong) ăn chơi, sa đà vào nghiện ngập ma túy rồi gây ra tội ác kinh hoàng.

    Bà Vũ Thị Dự (Đông Anh, Hà Nội), bà ngoại của cháu bé bị cha và mẹ bạo hành tử vong cho biết, bà chỉ có đối tượng Nguyễn Thị Lan Anh (mẹ cháu M.) là người con duy nhất, cách đây hơn 3 năm, Lan Anh yêu một người ở Hải Dương (bố cháu bé – PV). Khi đã mang bầu được 6 tháng, Lan Anh về xin mẹ để đăng ký kết hôn. Sau đó, hai gia đình chuẩn bị cho lễ cưới tươm tất.

    Tuy nhiên, trước ngày cưới Lan Anh đã bất ngờ bỏ trốn, kể từ đó người chồng cũng mất tích đến bây giờ chưa rõ anh ta đang ở đâu. Sau đó, gia đình tìm thấy Lan Anh thì biết cô định bỏ thai 6 tháng ở trong bụng nên đã khuyên ngăn, sau đó cô sinh cháu M.

    Khi sinh con xong, người mẹ này không cho con bú, không chăm sóc hay quan tâm con, để mặc cháu bé cho mẹ rồi bỏ đi. Kể từ đó, bà Dự với sự giúp đỡ của người thân, bà con hàng xóm đã chăm sóc cháu M.

    Lan Anh đã trải qua 3 đời chồng, người chồng đầu tiên rất tốt, hai người có với nhau 1 đứa con nay đã 11 tuổi. Sống được một thời gian Lan Anh đòi bỏ chồng. Sau đó, Lan Anh ra ngoài xã hội, một thời gian sau thì dắt về nhà 1 thanh niên là bố cháu M. rồi đòi cưới. Sau đó, lễ cưới cũng chẳng thể tổ chức vì Lan Anh bỏ đi.

    Đến người chồng thứ 3 là Nguyễn Minh Tuấn, dù không tổ chức lễ cưới nhưng bà Dự cho mượn sổ hộ khẩu làm giấy đăng ký kết hôn để đứa con nhỏ giữa 2 người này còn có giấy khai sinh.

    Trong thời gian chăm sóc cháu ngoại, Nguyễn Thị Lan Anh cũng thi thoảng về đón con đi chơi nhưng dài nhất chỉ 2 – 3 ngày. Cách đây gần 1 tháng, cô về đón con đi chơi lâu nhất kéo dài đến 24 ngày thì xảy ra sự việc đau lòng trên.

    Bà kể rằng, cháu M. ở nhà với bà rất ngoan, ai cũng quý. Do cháu ở với bà nên thèm tình cảm, sự chăm sóc của bố, mẹ.

    “Cháu rất ngoan, rất yêu mẹ và thông minh ai cũng yêu quý. Cháu chỉ có cái là ở với bà nên cháu rất thèm mẹ, thèm bố. Nhiều đêm, trước khi đi ngủ, M. thường hỏi bà ơi mẹ đâu, mẹ về đón con đi chơi đó… Vì tôi thương cháu nên tôi cho mẹ con gặp nhau để bù đắp tình cảm ấy, tôi là bà không thể bù đắp được. Thậm chí, nhiều lần thấy có thanh niên đi qua đường, cháu M. còn chạy ra gọi bố.”.

    Hôm xảy ra sự việc, tôi nhận được thông báo từ công an phường nói rằng cháu bị tai nạn, khi đó tôi rất sợ. Lên đến phường thì họ nói cháu tôi chết rồi. Khổ cháu quá…”, bà Dự giàn dụa nước mắt.

    Theo tìm hiểu của PV, nơi mẹ đẻ và bố dượng của bé M. sống là căn nhà trọ gồm 4 tầng nằm trong ngõ 46 đường Phạm Ngọc Thạch. Thông tin về mẹ đẻ và bố dượng của bé M.M., bà quản lý nhà trọ cho biết, Lan Anh (mẹ đẻ cháu M. – PV) đến thuê trọ và ký hợp đồng thuê phòng được nửa năm nay.

    Khi đến thuê trọ Lan Anh đi một mình và sau khi ký hợp đồng được mấy ngày thì có thêm 1 nam thanh niên về đây sinh sống. Khoảng gần 1 tháng nay, bà quản lý nhà trọ thấy có thêm 1 bé gái khoảng 3 tuổi đến ở cùng với Lan A.

    Vào đúng ngày đầu tiên cháu bé được đưa xuống, bà sang dọn dẹp khu vực nhà trọ thì thấy trong nhà có tiếng đàn ông quát to, cháu bé 3 tuổi khóc lớn, lúc đấy vào buổi trưa. Sau đó, bà có gặp Lan Anh và góp ý về việc đừng để cháu bé khóc vì mọi người còn nghỉ trưa.

    Trước đó, Phòng CSHS Công an TP Hà Nội cho biết, đơn vị vừa ra Quyết định khởi tố bị can và tạm giam 4 tháng đối với Nguyễn Minh Tuấn (SN 1989, trú Nguyễn Đình Chiểu, phường Lê Đại Hành, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) và Nguyễn Thị Lan Anh (SN 1991, trú thôn Võng La, huyện Đông Anh, TP Hà Nội) để điều tra về các hành vi: giết người, tàng trữ trái phép chất ma túy.

    Cơ quan chức năng xác định Tuấn và Anh là hai đối tượng đã bạo hành, trực tiếp gây nên cái chết của cháu bé N.N.M.M (SN 2022), là con đẻ của đối tượng Lan Anh.

    Trước đó, vào ngày 5/3 cháu M. được mẹ tới đón từ nhà bà ngoại tại thôn Võng La, đưa đến số nhà 57, ngõ 46 Phạm Ngọc Thạch, phường Phương Liên, quận Đống Đa, là nơi Tuấn và Lan Anh đang thuê trọ để sinh sống.

    Bản thân hai đối tượng này đều nghiện ma túy. Từ ngày 29/3, Tuấn và Lan Anh đã cùng nhau hành hạ, đánh đập cháu M, như bắt quỳ vào chậu nước, dùng kim châm vào tay, đánh vào đầu, vào mặt…

    Tới 8h sáng 30/3 khi thấy con lịm đi, không uống sữa, hô hấp nhân tạo không được thì đối tượng Nguyễn Thị Lan Anh mới gọi xe taxi đưa cháu M. đi cấp cứu. Các bác sỹ bệnh viện Đại học Y Hà Nội tiếp nhận cháu bé trong tình trạng đã tử vong, trên người thương tích đầy mình nên đã báo cơ quan Công an.

    Ngay sau khi nhận được tin báo, cơ quan chức năng đã vào cuộc điều tra làm rõ, tiến hành bắt khẩn cấp hai đối tượng Tuấn và Anh. Qua kiểm tra nhanh, cặp vợ chồng này dương tính với ma túy. Qúa trình khám nghiệm hiện trường, lực lượng Công an cũng thu giữ được ma túy tại nhà trọ của hai đối tượng.

    Ngày 2/4, Cơ quan CSĐT Công an TP Hà Nội đã ra Quyết định khởi tố vụ án và ngày 3/4 đã khởi tố bị can đối với hai đối tượng.

    Theo cơ quan điều tra, qua khám nghiệm tử thi cháu M. bị chấn thương sọ não, gãy răng, xung huyết ở tim, phổi… Các đối tượng cũng khai nhận riêng trong ngày 29/3 đã đánh cháu M. tổng cộng 7 lần, dẫn đến việc cháu tử vong.

    Hiện vụ bé gái bị cha dượng và mẹ bạo hành vẫn đang được điều tra làm rõ.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Ý Nghĩa Những Giấc Mơ Khi Phụ Nữ Đang Mang Thai?
  • Cô Giáo Dạy Nhạc Xinh Đẹp Tình Nguyện Mang Thai Hộ Vợ Chồng Chị Gái
  • Mang Thai Ba, Mẹ Bỉm Sữa Hà Thành Vẫn Xinh Đẹp Trước Và Sau Sinh Nhờ Chồng Yêu Chiều
  • Danh Sách Những Món Đồ Sơ Sinh Cần Thiết Cho Bé Gái
  • Kinh Ngạc Với Bé Gái Sơ Sinh Mang Song Thai
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100