Nhật Ký Mang Thai

--- Bài mới hơn ---

  • Bà Bầu Uống Nước Mã Đề Được Không? 3 Công Dụng Hữu Ích Từ Mã Đề
  • Bà Bầu Có Được Đánh Gió Không? Bà Bầu Có Được Cạo Gió Không ?
  • Mang Thai Tháng Thứ 4: Cái Đạp Đầu Tiên Của Con Và Những Vấn Đề Sức Khỏe Mẹ Bầu Cần Lưu Ý
  • Bà Bầu Có Đánh Gió Được Không?
  • Xét Nghiệm Máu Có Biết Được Con Trai Hay Con Gái Khi Mang Thai Hay Không?
  • Hôm nay rảnh mẹ dọn dẹp lại mọi thứ trong nhà vô tình nhìn thấy cuốn album của con được sắp xếp gọn gàng theo từng tháng tuổi. Mẹ bồi hồi nhớ lại những ngày tháng ba mẹ trở thành một gia đình và những chuỗi ngày hạnh phúc khi con yêu dần hình thành trong bụng mẹ. Từ sau khi có gia đình, cuộc sống của mẹ thay đổi rất nhiều, mẹ cảm thấy mình sống chậm lại, cảm nhận nhiều hơn, và thấy cuộc sống này càng có ý nghĩa hơn khi có con.

    Lần đầu làm mẹ khiến mẹ rất bỡ ngỡ và lo lắng.. Mẹ dè dặt trong từng bước đi, từng động tác. Ba tháng đầu thai kỳ, con làm mẹ nghén đến mức ăn uống vô cùng khó khăn. Cứ ăn gì lại nôn hết nhưng vì thương con, sợ con thiếu chất dinh dưỡng cần thiết, với suy nghĩ “mười phần cũng phải vào con một phần”, mẹ lại tiếp tục ăn, dù sau đó mẹ nôn ra hết thảy… Bố đã chăm hai mẹ con trong từng bữa cơm. Hàng ngày bố đi làm về, đi chợ nấu nướng bồi bổ cho mẹ để con được đủ chất. Đêm bố lặng lẽ lên mạng tìm đọc những món ăn có lợi cho thai nhi và sản phụ, ngày mai còn đi chợ mua về cho mẹ con mình ăn. Cùng tình yêu thương của Bố dành cho mẹ con mình, Mẹ đã chiến đấu qua những ngày đầu cùng với con yêu một cách ổn thỏa. Qua những đợt kiểm tra định kỳ, mẹ yên tâm phần nào khi thấy con của mẹ vẫn phát triển tốt và đều đặn. Mẹ còn nhớ, lần đầu tiên con phản ứng lại với môi trường bên ngoài qua cái đạp nhẹ. Cái cảm giác đau nhói hạnh phúc ấy khiến mẹ rơi nước mắt. Sợi dây kết nối giữa hai mẹ con ta ngày càng siết chặt hơn. Ba con vui mừng đến mức cứ ôm chầm lấy mẹ và nói “Con vừa đạp đó”. Rồi ba con cười, nụ cười dịu dàng nhất mà mẹ từng thấy. Cả ba và mẹ đều háo hức đến ngày được gặp con. Sang tháng thứ 6, con đã biết đạp ”bụp, bụp” vào bụng mẹ rồi. Ai đã từng làm mẹ cũng sẽ hiểu những cảm xúc ấy, thật nhiều, thật ngọt ngào…nhưng rất khó để diễn tả cụ thể bằng lời. Ở tháng này, chân mẹ đã bắt đầu bị sưng phù do xuống máu. Ba con động viên mẹ đi bộ và chăm bóp chân cho mẹ lắm. Ba muốn cả hai mẹ con mình phải thật khỏe mạnh đến ngày con yêu chào đời mà. Mẹ di chuyển ngày một khó khăn hơn. Chiếc cầu thang giờ cũng là một thử thách mỗi khi mẹ lên xuống…

    Bước sang tháng thứ chín bụng mẹ bắt đầu những trận đau dồn dập. Cả nhà đã phải cho mẹ con mình nhập viện sớm để đợi ngày sinh nở. Khi những trận đau liên hồi, mẹ biết con sắp chào đời, mẹ cố chịu đau để được sinh con tự nhiên, bởi mẹ biết rằng sinh thường sẽ tốt hơn cho con sau này, con sẽ có sức đề kháng hơn, hệ tiêu hóa, hệ hô hấp cũng sẽ khỏe hơn. Nhưng gần nửa ngày mà con vẫn không chịu ra. Lo mẹ nhỏ con, sức lại yếu, bố đồng ý mẹ đẻ mổ.

    Vậy là con chào đời. Nhìn hình hài nhỏ xíu đáng yêu của con, mẹ đã buột miệng:”Chào bé con – thiên thần yêu thương của mẹ!” Những giọt nước mắt hạnh phúc bất giác tuôn rơi khi mẹ ôm trọn con trai bé bỏng trong vòng tay, những vất vả đau đớn trong mẹ như tan biến hết, chỉ còn là những ngọt ngào yêu thương vô ngàn hạnh phúc. Con như thiên thần nhỏ xinh – thiên thần mang đến hạnh phúc cho ba mẹ. Còn gì tuyệt diệu hơn khi mỗi sớm mai thức dậy mẹ được nhìn thấy nụ cười đáng yêu của con. Mẹ biết việc nuôi dạy con chẳng bao giờ là dễ dàng vì mẹ chưa có nhiều kinh nghiệm nhưng với tình yêu thương vô điều kiện, Bé con ơi, mẹ tin những tháng ngày bên con sẽ là những trải nghiệm không thể nào quên suốt cuộc đời mẹ. Với mẹ, nuôi dạy con khôn lớn nên người không chỉ là nghĩa vụ mà còn là niềm vui của mẹ. Mẹ yêu con và mong con lớn mạnh từng ngày…

    —————-

    Tác giả: Mẹ Vũ Thị Nga

    Xem những câu chuyện, nhật ký mang thai và hành trình sinh con của các mẹ khác

    --- Bài cũ hơn ---

  • Bà Bầu Thiếu Máu Nên Ăn Gì Tốt Cho Mẹ Và Bé
  • Mẹ Bầu Nên Ăn Gì Để Sinh Con Sạch Sẽ, Bụ Bẫm, Thông Minh?
  • Mang Thai Tháng Thứ 7, Mẹ Và Bé Thay Đổi Như Thế Nào?
  • Thai Nhi Tháng Thứ 7
  • Bà Bầu Ho Nhiều Về Đêm : Nguyên Nhân Và Cách Khắc Phục
  • Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Của Một Bà Bầu
  • Nhật Ký Mang Thai Sau Một Lần Sảy Thai
  • Nhờ Em Gái Mang Thai Hộ Được Không?
  • Bổ Sung Dha Như Thế Nào Để Sinh Con Thông Minh Và Khỏe Mạnh
  • Gợi Ý Những Cách Ăn Mặc Vừa Đẹp Vừa Giúp Bà Bầu Bớt Béo
  • Màn “chào cờ” vẫn tiếp diễn như mọi khi. Lúc hai người bước từ trên lầu xuống, tôi thấy họ đi có vẻ hơi khó khăn. Nuốt nước bọt. Tôi đã chuẩn bị tinh thần chờ đợi “cơn thịnh nộ đúp-bồ” từ họ rồi. Nhưng, cha mẹ chồng chẳng nói gì đến tôi cả. Đúng là ngạc nhiên thật. Rất nhanh sau đó, mọi người cùng vào phòng bếp dùng bữa sáng. Đang ăn ngon lành thì tôi chợt nghe âm thanh gác đũa cái cạch xuống bàn, cùng lúc giọng mẹ chồng tôi chậm rãi cất lên: “À đúng rồi.” Tức thì, tôi hết hồn. Đừng nói là bây giờ bà ấy mới vạch trần tội lỗi của tôi nha trời. Ấy vậy, mọi chuyện lại không phải thế.

    “Hoà Trâm, cuối tuần này con hãy đi xem mắt. Lần này đối tượng là một người rất tốt.”

    “Con đã bảo nhiều lần là không xem mắt.” – Chị Hoà Trâm ngừng ăn, ngước lên đáp.

    “Thì con cứ thử một lần đi nào. Biết đâu sẽ hợp và lòng con có thể nguôi ngoai.”

    “Dù thế nào thì cũng vậy thôi.” – Chị Hoà Trâm liền đứng dậy – “Con no rồi. Sáng nay công ty có cuộc họp sớm nên giờ con phải đi. Chúc cả nhà một ngày tốt lành.”

    Lúc Chan Chan vừa đạp xe đi thì tôi tò mò hỏi ngay:

    “Nè, sao chị Hoà Trâm không thích coi mắt vậy? Bộ lúc trước chị ấy có chuyện buồn hả?”

    “Ờm, gần như thế. Nhưng giờ chưa phải lúc cho đằng ấy biết. Để mai mốt, đích thân chị Hoà Trâm nói sẽ hay hơn.”

    Tôi tặc lưỡi. Chán hơn con gián. Mai mốt là khi nào, giờ tôi thắc mắc kinh khủng. Tên Chan Chan ghét quá, úp úp mở mở càng khiến người ta muốn biết hơn.

    “Mà chiều qua sao tự dưng đằng ấy buồn ngủ thế? Hay có chuyện gì à?”

    Câu hỏi của Chan Chan khiến tôi hơi chột dạ vì nhớ lại chuyện hôm qua. Tôi không biết đáp lời cậu ta thế nào nữa. Sự thật, khi đó tôi có buồn ngủ gì đâu, tỉnh như sáo là đằng khác. Nhưng tôi không thể nói với cậu ta về tâm trạng khó chịu của mình. Nhắc mới nhớ, buổi tối lúc tôi giả vờ ngủ Chan Chan có bảo sẽ sáng nay sẽ cho tôi biết cái gì đó. Chắc quên mất rồi.

    “Tối qua về đằng này định nói vài điều nhưng đằng ấy ngủ mất tiêu, ngáy phát ớn.”

    “Kệ người ta. Giờ thì nói đi, chuyện gì?”

    “Ừm về việc chị Trân Châu, đằng ấy đừng hiểu lầm gì cả. Đằng này đối với chị ấy chỉ như đàn em đối với chị lớp trên thôi.”

    “Biết rồi. Cậu không cần giải thích dài dòng, tớ cũng không nghĩ gì đâu.”

    “Thì sợ đằng ấy nghĩ lung tung, hiểu lầm này nọ.”

    “Việc gì tớ phải hiểu lầm? Cậu tưởng mình có giá chắc? Bệnh tưởng ngày càng nặng đó.”

    “Đã hôn nhau mà còn không thích chứ là gì?”

    “Là cậu chủ động hôn chứ tớ có biểu đâu.”

    “Nhưng đằng ấy không từ chối thì nghĩa là rất thích rồi.”

    Mặc dù tôi và Chan Chan cãi đùa ầm ĩ như vậy nhưng rõ ràng lòng tôi vẫn nặng nề lắm.

    … Kỳ này thì tôi quyết tâm lắm. Về việc, bắt tên chí khùng chí mén kia phải nói ra sự thật về mối quan hệ giữa Chan Chan với cô chị Trân Châu. Tôi không thích cái gì đấy cứ mờ ám. Rõ ràng ra đi, để còn nghĩ cách đối phó. Đứng chờ ngoài cửa phòng vệ sinh nam khoảng mấy phút thì tôi thấy Chí Hùng bước ra. Mau lẹ, tôi kéo tay cậu ta ra ngoài hành lang vắng vẻ. Sau khi trấn tĩnh lại, Chí Hùng nhìn tôi chưng hửng rồi nói nhanh:

    “Cậu làm mình hết hồn đấy. Tự dưng rình mò ở phòng vệ sinh nam chi vậy trời!”

    “Tôi có phải biến thái đâu mà rình mò phòng vệ sinh nam. Vì tôi nhất định phải gặp cậu để hỏi cho ra lẽ một điều. Cô chị Trân Châu hôm qua là bạn gái cũ của Chan Chan đúng chứ?”

    Thấy Chí Hùng thở dài ngao ngán, tôi giục: “Nói đi! Tôi muốn biết.”

    “Mình đã bảo không tiết lộ bí mật của bạn thân. Cậu đi mà hỏi Chan Chan.”

    Biết tỏng tên này sẽ nói thế mà. Nhưng, giờ tôi có “chiêu” khác. Đảm bảo cậu ta phải khai. Mau chóng, tôi lấy ra chiếc điện thoại di động đưa lên và nói rõ ràng:

    “Chiều hôm trước, tôi vô tình trông thấy một cảnh rất thú vị. Là gì cậu biết không? Đó là cảnh cậu với Tường Vi, con gái thầy Tuấn, cùng đi vào nhà nghỉ!”

    Chí Hùng giật mình, tròn xoe mắt nhìn tôi. Trước phản ứng ấy thì tôi đã có thể chắc chắn 100% lúc đó bản thân không hề nhìn lầm. Tên này ghê thật, dám vào tận nhà nghỉ cơ đấy.

    “Cậu thật biết đùa.” – Chí Hùng đảo mắt, vờ ra vẻ như không biết gì.

    “Đừng có vờ vịt. Chiêu này tôi rành lắm. Cậu có chối cũng vậy thôi, tôi đã kịp chụp lại hình của hai người với cái nhà nghỉ bắt mắt đó.”

    Mặt Chí Hùng gần như trắng bệch khi thấy tôi mân mê chiếc điện thoại di động trên tay. Giờ mới hiểu cảm giác đe doạ người khác là thế nào. Bạn sẽ thấy thú vị khi trông đối phương hiện rõ nỗi sợ hãi lo lắng. Tuy có hèn thật nhưng để đạt được mục đích thì đôi khi ta đành dùng thủ đoạn một chút. Thấy thái độ im lặng của Chí Hùng, tôi lại nói:

    “Dù cậu có cướp được điện thoại và del hình thì cũng vô ích. Tôi cop nó vào máy tính rồi.”

    Hình như giọng tôi nghe thật quá hay sao mà Chí Hùng đổ mồ hôi nhiều hơn ban nãy nữa.

    “Cậu muốn gì đây hả?”

    “Hãy cho tôi biết mối quan hệ của hai người kia. Sau khi xong, tôi lập tức del hình không sót cái nào. Cậu yên tâm, tôi không để Chan Chan biết cậu nói đâu.”

    “Thôi được, xem như cậu cao tay đó Min Min.”

    Tôi cười đồng thời xoay xoay chiếc điện thoại. Ngó tới ngó lui một hồi, Chí Hùng chậm rãi:

    “Phải, chị Trân Châu là mối tình đầu của Chan Chan.”

    Tôi ngừng cười. Dẫu đã biết rõ câu trả lời nhưng tôi vẫn hụt hẫng. Vô cùng hụt hẫng…

    “Nhưng, đó là tình đơn phương từ Chan Chan mà thôi.” – Chí Hùng thở ra – “Hồi đó, hai chúng tớ học cùng trường với chị Trân Châu. Chị ấy lớn hơn đến ba tuổi. Vì tham gia CLB võ thuật nên cả ba mới quen nhau. Ban đầu, chị Trân Châu và Chan Chan hay khắc khẩu, hễ gặp là cãi giống như cậu với Chan Chan đấy. Vậy mà nửa năm sau, Chan Chan thích chị ấy. Tiếc là chị Trân Châu chỉ xem cậu ấy như em trai vì lúc đó chỉ đã có người yêu.”

    “Rồi sau đó?”

    “Sau đó, chị Trân Châu tốt nghiệp cấp II. Tuy đã ra đường nhưng cả ba vẫn thường gặp nhau. Có lẽ chính vì thế mà Chan Chan cứ mãi thích chị ấy không quên được. Rồi đến khi bọn tớ tốt nghiệp thì chị Trân Châu đột nhiên qua Anh du học, đi cùng chị ấy có anh người yêu. Đối với Chan Chan, đó là một mất mát lớn. Tính tới tính lui thì tình đơn phương của Chan Chan kéo dài cũng hơn bốn năm rồi. Cho đến đầu năm nay, khi cậu ấy gặp cậu, mọi chuyện đã đi theo một hướng khác.”

    Tôi không biết cảm giác của mình lúc này thế nào nữa. Tất cả những điều tôi thắc mắc về mối quan hệ giữa Chan Chan và chị Trân Châu đã sáng tỏ. Hiện tại, tôi chỉ có thể nói: Tồi tệ!

    “Mình đã kể hết những gì mình biết cho cậu rồi, giờ cậu phải xoá tấm hình kia cho mình.”

    Giờ chẳng còn tâm trạng gì nữa mà tiếp tục trò đùa, tôi liền thở ra bảo:

    “Tôi doạ thôi, làm gì có hình nào.”

    “Sao? Nhưng cậu biết chuyện mình vào nhà nghỉ với Tường Vi.”

    “Thì đúng là tôi đã thấy cảnh đó nhưng đâu có chụp lại. Lúc ấy nhanh quá.”

    “Cậu nói thật không?”

    Tôi liền đưa điện thoại cho Chí Hùng. Lập tức, cậu ta cầm lấy bấm bấm tìm tìm khá lâu.

    “Trong đây không có nhưng… lỡ cậu cop hình vào máy tính thì sao?”

    Thở dài chán nản, tôi đưa ba ngón tay lên ngang đầu mình: “Thề, tôi nói láo thì sét đánh!”

    Nghe câu thề độc của tôi thì Chí Hùng thở phào nhẹ nhõm. Tên này chả biết đang nghĩ gì. Nếu sợ như vậy thì vào nhà nghỉ chi. Mà không rõ vì sao cậu ta lại cùng cô bé Tường Vi đó đến cái chỗ “nhạy cảm” như vậy nữa. Mối qua hện giữa hai người này lại là gì đây nhỉ? Nhưng thôi, giờ tôi chả còn tâm trí quan tâm chuyện người ta. Đang buồn kinh khủng đây.

    “Trả điện thoại cho cậu. Sau vụ này thì mình thề tránh xa cậu 100m đó Min Min. Nhớ là không được cho Chan Chan biết mình đã nói bí mật của cậu ấy đấy.”

    Chí Hùng bỏ đi. Còn lại một mình, tôi dựa lưng vào bức tường phía sau, lòng khó chịu và nhói một cách kỳ lạ. Trước đó tôi mong được biết mọi chuyện về Chan Chan ấy thế mà khi biết ra thì lại càng tệ hơn. Cảm giác hiện tại còn tồi hơn cả chiều hôm qua. Nặng lắm. Chan Chan thích chị Trân Châu đó suốt bốn năm. Tình đơn phương mà có thể kéo dài vậy ư? Đã thế, giờ chị ấy lại đột nhiên về nước thì liệu chuyện gì sẽ xảy ra đây?…

    Chiều tan học, Thuý Nga lo lắng hỏi: “Bồ có chuyện gì hả? Cả ngày nay lạ lắm.”

    Tôi lắc đầu, đeo cặp lên vai rồi rời phòng. Thuý Nga cũng đi theo. Nó không nói gì ngoài việc chốc chốc lại nhìn gương mặt buồn bã của tôi và cau mày khó hiểu. Vừa bước ra đến cổng trường thì tôi sực tỉnh khi thình lình nghe Thuý Nga kêu lên ngạc nhiên:

    “Í! Ai như cái chị Trân Châu chiều qua kìa. Kế bên hình như là Chan Chan.”

    Mau chóng, tôi liền hướng mắt về phía trước. Quả đúng là cô chị Trân Châu với Chan Chan đang đứng nói chuyện trước cổng trường. Gì chứ? Sao người chị đó lại đến đây nữa? Lý nào, từ bây giờ cả hai sẽ gặp nhau mỗi ngày ư? Tôi đứng bất động cùng với ánh mắt thất thần. Bất chợt, tôi thấy Chan Chan nhìn về phía mình. Cậu ta liền nhanh chóng chạy lại gần.

    Cái nhìn của tôi thất thần hơn. Đầu óc thì trống rỗng. Bên cạnh, Thuý Nga bảo ngay:

    “Sao cậu lại bỏ Min Min ở lại một mình? Cậu ấy là vợ chưa cưới của cậu mà.”

    “Đằng này đâu có bỏ Min Min, chỉ vì có việc đột xuất thôi.” – Chan Chan quay qua tôi – “Đằng ấy ráng chờ, đừng đi về một mình. Nhất định, đằng này sẽ trở lại trường đón.”

    Mỉm cười xong, Chan Chan xoay lưng chạy đi. Dõi theo bóng dáng tên cool boy ấy từ từ xa dần mà lòng tôi chưa bao giờ buồn da diết đến thế.

    Trời bắt đầu âm u. Chắc sắp mưa. Tôi đang ở trong quán trà sữa gần trường. Dĩ nhiên là vì đợi Chan Chan. Ban nãy, Thuý Nga tức giận và bảo tôi đừng chờ cậu ta. Tôi cũng định sẽ tự về nhà một mình nhưng lòng cứ muốn ở lại chờ. Thuý Nga mắng tôi ngốc. Ừm, cũng không sai đâu nhỉ. Biết vậy mà vẫn cứ làm khác đi. Chỉ là, tôi thích được về chung với tên Chan Chan đáng ghét đó, thích được ngồi phía sau nhìn tấm lưng rộng ấy. Giật mình vì có ai đụng mạnh từ phía sau, tôi ngã nhào về trước. Tôi nhăn mặt bởi cú chạm đất bằng mông khá mạnh của mình. Chưa hết, vẻ như chân cũng bị trắc rồi. Tên nào đi đứng mà chẳng nhìn trước ngó sau gì hết. Bực bội toan ngước lên mắng cho hắn vài câu thì tôi liền nghe giọng nói quen thuộc: “Min Min, là em sao?” Mau chóng ngẩng mặt, tôi ngạc nhiên khi thấy chị Trang.

    Dìu tôi lại chiếc bàn gần cửa sổ, chị Trang không ngừng xuýt xoa nói xin lỗi. Tôi bảo:

    “Không sao. Chỉ là sự cố thôi mà. Chân em cũng bị nhẹ thôi.”

    “Tại chị mãi suy nghĩ nên bước hụt chân. Thật sự là xin lỗi em đấy.”

    “Mà sao chị lại ở đây?” – Tôi muốn kết thúc cái màn xin lỗi liên hồi kia.

    “Chị hẹn với bạn. Hồi trước còn đi học chị vẫn hay ghé quán này lắm. Còn em?”

    “Em cũng chờ bạn. Bạn chị làm nghề gì?”

    “Nghề ngỗng gì, tụi nó còn học lớp 12 kia kìa. Chị mới 18 mà. Em không biết hả?”

    “À, chị Hồng Anh có nói mà em quên mất. Mới 18 tuổi đã có chồng có con chắc mệt lắm. Em cũng nghe chị Hồng Anh kể về việc chị mang thai ngoài ý muốn nên đành cưới sớm.”

    Chị Trang thở dài. Đưa ly nước lên uống một hơi xong chị liền bắt đầu kể về quá khứ:

    Lắng nghe chị Trang kể chuyện ngày xưa mà tôi nản, chỉ biết giấu tiếng thở dài. Giờ tôi có khuyên gì cũng đâu ích lợi. Những lúc thế này thì lời nói trở nên vô nghĩa, đâu tát cạn được nỗi buồn và càng không giúp người ta thoát khỏi bế tắc đang bủa vây.

    “Em hiểu rồi.” – Tự dưng tôi buột miệng nói duy nhất ba từ.

    Tôi thấy chị Trang nhìn mình không chớp mắt. Tiếp theo, chị nắm tay tôi mỉm cười:

    “Cám ơn em. Nãy giờ toàn nói chuyện của chị thôi. Chuyện em và Chan Chan là sao vậy?”

    “Dạ, em thì khác chị nhiều lắm. Em với Chan Chan không có yêu nhau gì cả, còn ghét nhau nữa là đằng khác. Chỉ vì uống nhầm rượu nho nên hai đứa quan hệ. Sau đó em dính bầu và giờ thì phải về nhà cậu ta làm dâu. Em mới 17 tuổi mà sắp làm mẹ.”

    “Trời! Trớ trêu vậy? Hai đứa uống rượu chi để cho khổ thế?”

    “Bọn em đâu có biết đó là rượu. Lúc phát hiện ra thì đã quá trễ. Em không dám phá thai.”

    “Ừ, đừng phá. Dù gì đứa bé cũng là máu mủ của em, thất đức lắm. Với phá thai rất nguy hiểm, báo chí mạng mùng nói hoài vụ này. Giờ nhiều đứa cỡ em làm mẹ rồi. Nhưng, em đang mang thai mà vẫn đi học sao? Can đảm thế? Không sợ người ta dị nghị à?”

    “Bụng em xẹp lép, đố ai biết đang mang thai. Em định học hết năm nay rồi chờ sinh con.”

    Chị Trang gật đầu. Tiếp, tôi và chị ấy im lặng, không ai nói gì nữa. Bên ngoài, trời đổ mưa lúc nào chẳng hay. Tiết trời bây giờ của miền Nam mà mưa lớn thì hiếm thật. Hai chị em cứ ngồi ngắm mưa và buồn với nỗi buồn của chính bản thân. Không ai giúp được ngoài chính những người trong cuộc. Nhưng khổ nỗi, kẻ ở trong cuộc thì lại đang bế tắc. Giọng chị Trang cất lên vừa đủ nghe, hoà lẫn với tiếng mưa rơi nặng hạt ngoài kia.

    “Giờ ước giá được quay lại quá khứ, chị sẽ biết sống vững vàng hơn để không tự làm khổ mình khổ con. Sinh con ra mà thấy không đủ sức lo cho nó, đau khổ lắm. Nhưng giờ lẽ nào lại cho người khác. Làm mẹ không nỡ vậy. Mà chị cũng ước anh Thông giống hồi trước, dịu dàng đối xử tốt với chị. Thời gian khiến người ta thay đổi hoặc do người ta giấu diếm bản tính thật quá tài khiến mình nhẹ dạ cả tin. Tóm lại thì mọi thứ đã xảy ra, không thể một hai câu ước mà quay về được. Quá khứ càng tươi đẹp thì càng khiến mình muốn từ bỏ hiện tại.”

    Tôi bất động. Quá khứ và hiện tại? Đối với Chan Chan, tôi và chị Trân Châu cũng thế. Một người là trước kia, một kẻ là bây giờ. Có thật, nếu quá khứ tươi đẹp thì người ta sẽ không cần hiện tại? Nếu Chan Chan vẫn thích chị Trân Châu thì tôi phải làm gì đây? Tôi sợ. Bất giác tôi sợ cơn mưa lớn này sẽ không tạnh và Chan Chan cũng không quay lại đón mình.

    “Thôi, chị phải về. Em ở lại chơi chờ bạn. Mà chân em có thật là không sao chứ?”

    “Không sao thật đấy. Chắc ngồi chút rồi sẽ đi lại bình thường.”

    Chị Trang cười, đứng dậy rời bàn. Trông bóng dáng nhỏ con núp dưới chiếc ô dù cũ của chị ấy mà lòng tôi buồn quá. Thấy tội ghê. Nhìn lại bản thân mình cũng chẳng thua gì. Nếu cơn mưa này không dứt và tên Chan Chan kia bỏ quên tôi lại đây thì tôi không biết phải về bằng cách nào. Trời nắng chang chang thì ai nghĩ đến việc đem dù hay áo mưa chi… Nhưng may ghê, lát sau trời tạnh mưa dần. Tuy còn lất phất nhưng không sao. Đưa mắt nhìn đồng hồ trong quán, kém bảy giờ rồi. Biết ngay, thằng cool boy đó cho tôi leo cây. Nghĩ đến việc gọi điện nhưng chả biết sao lại thôi. Vì chán. Tự về cho xong, không muốn hành ai cả. Mau chóng đứng dậy, tôi rời bàn đi cà nhắc. Cú ngã khi nãy hơi mạnh. Dù thế cũng sẽ cố gắng lết về nhà. Ra khỏi quán, tôi bước chậm chậm trên vỉa hè dọc theo bên phải. Đường trơn trợt cộng thêm cái chân cà khịa nên đi khó khăn. Đang lầm rầm chửi rủa tên Chan Chan thì bất chợt tiếng thắng xe kêu két vang lên bên cạnh. Quay qua, tôi ngạc nhiên khi thấy cái kẻ mà mình ngồi mất ba tiếng đồng hồ chỉ để chờ đợi. Vừa thở, Chan Chan vừa hỏi ngay:

    “Đã bảo đằng ấy chờ trong quán trà sữa mà sao không nghe? Làm đằng này đạp sút quần, đuổi theo muốn chết. May là kịp! Trời lại đang mưa, bộ định dầm mưa về à?”

    “Bảy giờ rồi thưa cool boy. Sao biết cậu có quay lại đón hay không, lỡ quên mất thì sao. Trời đang dần tạnh mưa, phải tranh thủ về nhà chứ.”

    “Thế điện thoại làm gì?”

    “Không thích. Tự dưng tốn tiền gọi cho cái kẻ không nhớ đến mình làm chi.”

    “Đằng ấy nói gì thế? Ai không nhớ đằng ấy? Nhà chị Trân Châu xa tuốt luốt, chạy đi chạy về cộng thêm mớ kẹt xe nên mất nhiều thời gian. Đằng này cũng phóng như bay chứ bộ.”

    “Nếu mất công như vậy thì cậu về nhà luôn đi. Rõ dở hơi! Tự nhiên bắt người ta phải chờ trong quán để quay lại chở về nhà. Cậu rảnh nhỉ?”

    Thấy Chan Chan nhìn chằm chằm, tôi hỏi: “Gì nữa? Kiếm chuyện hả? Đây mệt lắm rồi nha.”

    “Chân đằng ấy bị gì mà cà nhắc cà nhắc thế?”

    “Té ngã, trặc giò.”

    “Trời mưa còn chân bị trặc thế mà đằng ấy thà đi bộ về chứ không chịu ngồi chờ. Lên xe đi, bước nhiều hồi đau hơn cho coi.”

    “Chả thèm, đây tự về được. Không muốn mắc nợ người khác.”

    “Què giò còn tự ái. Mau lên xe, đằng này chở về nhà kẻo trời mưa lớn.”

    Bỏ mặc, tôi tiếp tục bước đi. Nhưng được đoạn thì tôi nghe Chan Chan cất giọng, nghe rõ to:

    “Có biết vì sao đằng này nhất định bảo đằng ấy chờ không? Vì đằng này muốn về chung với đằng ấy, muốn nói chuyện và muốn được đằng ấy ôm từ phía sau đó.”

    Ngừng bước. Tôi thoáng bất động. Chan Chan vừa nói gì vậy… Cậu ta một hai bắt tôi chờ trong quán là vì những lý do đó ư? Thế nghĩa là, cậu ta không hề quên tôi. Lẽ nào, Chan Chan muốn được chở tôi về đến vậy sao? Tự dưng tôi thấy lòng mình thật kỳ lạ. Vui.

    “Đúng thật ngốc ơi là ngốc.”

    Tôi xoay qua vì tiếng Chan Chan ngay kế bên. Bất ngờ, một chiếc áo khoác choàng lên người tôi. Là của Chan Chan. Tôi tròn xoe mắt. Cậu ta nhẹ nhàng kéo tôi lại gần, bảo:

    “Lên đi nào vợ, chồng chở về. Chồng thích vợ ngồi phía sau nói cười và ôm chồng ấy.”

    Tôi nhìn Chan Chan kinh ngạc. Tên này hâm hấp rồi hay sao mà xưng hô kỳ cục vậy trời? Nhưng rồi tôi cũng leo lên xe. Chan Chan liền cầm lấy hai tay tôi vòng qua hông cậu ta.

    “Chồng sẽ chạy đua với trời mưa, vợ ôm cho chặt kẻo ngã là vô bệnh viện cấp cứu.”

    Tôi đánh nhẹ vào bụng Chan Chan. Cậu ta cười hắc hắc rồi phóng xe chạy như bay. Ngồi lặng thinh ở yên sau, tôi mỉm cười vì lại được thấy tấm lưng rộng lớn đó trên đường về nhà. Giờ thì tôi cám ơn vì trời đã mưa để mình về trễ và Chan Chan kịp đuổi theo. Khẽ khàng, tôi áp mặt vào lưng Chan Chan, nhắm mắt lại cảm nhận những giọt mưa rơi xuống ướt làn da, để lắng nghe tim mình vẫn đập và thấy bình yên. Dù trời đêm mưa rơi và gió thổi lạnh đấy nhưng chỉ cần có áo khoác của tên cool boy ấy là tôi đủ ấm rồi. Hehe~

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Thai Nhi: Tuần Đầu Tiên
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần Thứ 38
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần Thứ 37
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 37
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 34
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 37

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần Thứ 37
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần Thứ 38
  • Nhật Ký Thai Nhi: Tuần Đầu Tiên
  • Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17
  • Nhật Ký Mang Thai Của Một Bà Bầu
  • Bé đã nặng khoảng 2.8kg và từ đầu đến gót chân dài khoảng 48cm. Nhiều bé sinh ra đầu đã đầy tóc, lọn tóc dài từ 1.2 – 3.8cm. Và tất nhiên, cũng có những em bé chỉ có lơ thơ vài sợi lông tơ.

    Cuộc sống của mẹ thay đổi ra sao?

    Những cơn co thắt Braxton Hicks có thể đến thường xuyên hơn, dài hơn và khó chịu hơn. Bạn cũng có thể nhận thấy sự gia tăng tiết dịch âm đạo. Nếu bạn thấy chất nhầy có nhuốm chút máu trong bồn cầu hoặc quần lót của mình, thì cơn chuyển dạ có lẽ sẽ đến chỉ trong một vài ngày nữa thôi (hoặc nhanh hơn). Nếu bạn có đốm máu lớn hoặc chảy máu, hãy gọi ngay cho bác sĩ.

    Ngoài ra, hãy nhớ hỏi bác sĩ của bạn về kết quả xét nghiệm liên cầu khuẩn nhóm B. Bằng cách đó, nếu khi nhập viện mà chưa có xét nghiệm này thì bạn có thể cung cấp cho các nhân viên bệnh viện kịp thời nếu cần dùng kháng sinh.

    Hơn bao giờ hết, bây giờ là lúc bạn khó có thể thoải mái để ngủ ngon vào ban đêm. Nếu có thể, hãy tranh thủ ngủ vào ban ngày – đây có thể là cơ hội cuối cùng để bạn tận hưởng điều đó bởi một thời gian dài sắp tới bạn sẽ rất bận rộn khi em bé ra đời. Bạn cũng hãy theo dõi cử động của bé, và báo ngay cho bác sĩ biết nếu nhận thấy bé giảm hoạt động. Mặc dù môi trường bên trong tử cung đã khá chật chội, nhưng bé vẫn nên năng động như trước.

    Khi ngủ, có thể bạn sẽ có những giấc mơ dữ dội. Sự lo lắng về quá trình chuyển dạ và việc trở thành một người mẹ có thể gây nên rất nhiều những tưởng tượng vô thức.

    Dấu hiệu chuyển dạ

    Không có cách nào để dự đoán khi nào quá trình chuyển dạ sẽ bắt đầu. Cơ thể của bạn thực sự đã bắt đầu “chuẩn bị” cho sự chuyển dạ từ một tháng trước khi sinh. Bạn có thể không biết hoặc đã bắt đầu nhận thấy các triệu chứng mới khi ngày sinh đến gần.

    Em bé tụt xuống khung chậu. Nếu đây là lần đầu mang thai, bạn có thể cảm thấy một số điều từ một vài tuần trước khi quá trình chuyển dạ bắt đầu khi em bé tụt xuống khung xương chậu. Bạn có thể thấy nặng nề ở vùng chậu và ít áp lực hơn ở dưới lồng ngực khiến bạn dễ thở hơn.

    Có sự gia tăng các cơn co thắt Braxton Hicks. Các cơn co Braxton Hicks trở nên thường xuyên hơn và mạnh hơn có thể là dấu hiệu trước khi sinh, trong đó cổ tử cung bắt đầu mỏng và ngắn hơn (xóa cổ tử cung) để chuẩn bị cho quá trình chuyển dạ thực sự. Trong thời gian này, một số phụ nữ có cảm giác quặn giống như khi hành kinh.

    Nút nhầy tuột ra. Nút nhầy là một khối chất nhầy nhỏ bịt kín cổ tử cung của bạn. Nút nhầy có thể ra hết trong một lần, hoặc tiết dịch âm đạo trong nhiều ngày. Chất nhầy có thể nhuốm máu (có thể là màu nâu, hồng hay đỏ).

    Vỡ nước ối. Hầu hết phụ nữ bắt đầu có các cơn co thắt thường xuyên trước khi nước ối vỡ, nhưng trong một số trường hợp, nước ối vỡ trước. Khi điều này xảy ra, quá trình chuyển dạ thường đến nhanh sau đó. (Nếu các cơn co thắt không tự diễn ra, bạn sẽ được kích chuyển dạ). Dù nước ối tuôn ra mạnh hay chỉ nhỏ giọt, bạn cũng hãy gọi ngay cho bác sĩ.

    Những con co thắt chuyển dạ giả không thể đoán trước được. Chúng diễn ra không thường xuyên, độ dài và cường độ khác nhau. Mặc dù cơn co chuyển dạ thật ban đầu có thể không thường xuyên, nhưng sau đó sẽ bắt đầu diễn ra đều đặn hơn và gần nhau hơn, dần mạnh hơn và kéo dài hơn.

    Với chuyển dạ giả, cơn đau co thắt thường tập trung ở vùng bụng dưới của bạn. Với chuyển dạ thật, bạn có thể nhận thấy cơn đau bắt đầu ở thắt lưng, xung quanh tới bụng.

    Những cơn co thắt chuyển dạ giả có thể tự giảm, khi bạn bắt đầu hoặc ngừng hoạt động hay thay đổi tư thế. Cơn co thắt chuyển dạ thật sự sẽ vẫn tồn tại và tiến triển bất kể bạn có làm gì.

    Hoạt động của tuần này

    Tìm hiểu về cách cài đặt ghế an toàn cho bé. Bạn cần biết cách bế bé sao cho an toàn khi ngồi trên xe. Hoặc có thể quyết định lắp thêm ghế cho bé trong xe. Việc này khá khó khăn. Vì vậy, đây là lúc để làm điều đó.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 34
  • Nhật Ký Mang Thai: 40 Tuần Thai Kỳ Khỏe Mạnh (Phần 31)
  • Tuần 31: Mua Đồ Cho Mít Nào!
  • Nhật Ký Đẫm Lệ Mang Thai Ngoài Tử Cung
  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 7
  • Nhật Ký Mang Thai Khi 17

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 7
  • Nhật Ký Đẫm Lệ Mang Thai Ngoài Tử Cung
  • Tuần 31: Mua Đồ Cho Mít Nào!
  • Nhật Ký Mang Thai: 40 Tuần Thai Kỳ Khỏe Mạnh (Phần 31)
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 34
  • Tôi tròn xoe mắt nhìn cha. Ông muốn tôi phá bỏ đứa con này à? Từ bỏ máu mủ của chính mình… Liệu, tôi làm được chăng? Rốt cuộc, thế nào mới nên làm còn thế nào thì không nên làm? Tôi bắt đầu rối bời ngổn ngang. Tức thì, Chan Chan cất tiếng phản đối:

    “Chú, nếu phá thai sẽ không tốt cho Min Min.”

    “Cậu im đi! Ngoài cách đó ra thì còn cách nào tốt hơn chứ?” – Cha tôi gần như gắt lên.

    “Chan Chan nói đúng! Chú có hiểu hậu quả của việc phá thai không? Sẽ để lại rất nhiều hệ luỵ cho Min Min. Em ấy còn nhỏ, vấn đề tâm lý ảnh hưởng rất lớn cho cuộc sống sau này. Chú có thể chấp nhận đẩy con gái vào chỗ nguy hiểm thế ư?”

    “Những hệ luỵ của việc phá thai không phải ai cũng gặp. Còn chuyện tâm lý, Min Min là đứa mạnh mẽ nên nhất định vượt qua.”

    “Không!” – Chị Hoà Trâm lớn giọng – “Chú tuyệt đối không bao giờ hiểu được chấn thương tâm lý của những đứa trẻ đã phá thai!”

    “Thế cháu thì hiểu à?” – Cha tôi mở trừng mắt, hỏi.

    “Phải! Cháu hiểu! Rất hiểu là đằng khác!” – Dường như chị Hoà Trâm hơi xúc động.

    Cuộc tranh cãi kết thúc khi cha tôi bắt gặp đôi mắt ươn ướt nhưng đầy kiên quyết của chị Hoà Trâm. Có lẽ ông cũng như tôi, lờ mờ đoán ra được một điều gì đó từ cô gái ba mươi ấy.

    Không khí yên lặng bị phá vỡ lần nữa bởi chất giọng to của cô Trúc Hà:

    “Hoà Trâm, con đừng vô lễ với người lớn. Thưa anh chị, tôi hiểu cảm giác của cha mẹ khi để con gái còn nhỏ tuổi về làm dâu nhà người khác. Nhưng Hoà Trâm nói đúng, dù muốn hay không thì Chan Chan và Min Min cũng phải kết hôn vì đứa bé trong bụng. Phá thai là một việc rất nguy hiểm, chồng tôi là bác sĩ nên hiểu rất rõ điều này. Không phải hù doạ nhưng có nhiều ca cả mẹ lẫn con đều tử vong. Chúng ta không thể đảm bảo sự an toàn cho cháu Min Min vậy tại sao lại chọn giải pháp mạo hiểm đến vậy.”

    “Min Min sống với gia đình quen rồi, giờ bắt nó về làm dâu thì…”

    “Tôi hiểu. Vấn đề đó anh chị đừng quá lo. Tôi và chồng không hề là những người nghiêm khắc hay thích bắt bẻ con dâu. Vì Min Min đang mang thai nên cháu chẳng cần phải làm những công việc nặng nhọc. Mọi thứ đã có Hồng Anh lo rồi. Con bé rất đảm đang và chu đáo, nhất định chăm sóc được cháu Min Min.”

    “Nhưng…”

    “Ông để tôi.” – Mẹ ngăn cha lại, ôn tồn nói – “Thưa, điều tôi lo không phải con Min Min cực khổ khi về làm dâu nhà anh chị. Vấn đề đáng lo ngại ở đây, hôn nhân là chuyện quan trọng cả đời, Min Min với Chan Chan đều chưa hiểu thế nào là tình yêu. Nếu có thì chúng chỉ dừng lại ở mức độ quý mến thông thường. Chỉ vì đứa bé mà bắt hai đứa lấy nhau thì liệu có ổn không? Chúng còn quá nhỏ!”

    Tôi với Chan Chan nhìn nhau. Điều mẹ tôi nói vô cùng chí lý. Dẫu chưa biết gì nhiều nhưng tôi hiểu, hôn nhân phải có tình yêu và hai con người đó cần có sự chính chắn. Tôi và cả Chan Chan đều chưa trải qua tình cảm ấy. Thế chúng tôi sống chung với nhau dựa trên cơ sở gì đây? Đứa con sao?…

    “Nếu hai cô chú nghĩ vậy thì để em Min Min sinh con ra rồi đưa gia đình cháu nuôi.” – Anh Dũng Văn nói dứt khoát.

    “Anh.” – Chị Hồng Anh nãy giờ chưa nói lời nào giờ mới lên tiếng – “Theo cháu, người lớn chúng ta có tranh cãi ra sao thì cũng chỉ là kẻ ngoài cuộc. Hãy để Chan Chan và Min Min tự quyết định. Vì đó là cuộc đời và tương lai của cả hai!”

    Chị Hồng Anh dứt lời thì lập tức mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi với Chan Chan. Hiển nhiên, hai chúng tôi không biết nói gì vào lúc này. Cả hai đều mang chung một tâm trạng: trống rỗng. Tôi cảm giác như thế và thiết nghĩ, Chan Chan cũng vậy.

    Có tiếng kéo ghế. Hoá ra cha tôi đã rời chỗ ngồi, hẳn ông muốn ngừng cuộc trò chuyện.

    “Tôi đã hiểu rõ mong muốn cũng như giải pháp của gia đình anh chị. Xin lỗi là vợ chồng tôi vẫn chưa thể đưa ra quyết định… Chúng tôi sẽ về nhà suy nghĩ kỹ hơn.”

    “Vâng.” – Chú Trung Tài đứng dậy – “Anh chị cứ suy nghĩ. Với lại cũng để Chan Chan và cháu Min Min có thêm thời gian. Gia đình về thong thả.”

    Chỉ chờ có xong câu nói đó của gia chủ là cha tôi đã giục mọi người rời bàn, mau chóng ra khỏi căn phòng rộng lớn sang trọng. Trước khi đi, tôi có cúi chào cả nhà Chan Chan đồng thời nhìn cậu ta. Chan Chan cũng nhìn tôi với vẻ chán chường. Tiếp, tôi lầm lũi xoay gót, giờ không phải lúc để nói với nhau điều gì chưa chắc chắn.

    Về đến nhà, cha không nói tiếng nào lẳng lặng đi lên lầu. Nghe từng bước chân nặng trĩu của ông trên những bậc cầu thang thì lòng tôi càng ngổn ngang hơn. Còn mẹ thì chậm rãi bảo chúng tôi về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị ăn trưa rồi thằng Hoàng và thằng Vinh đi học phụ đạo. Lúc bà quay lưng vào bếp thì thằng Hoàng khều vai tôi hỏi:

    “Chị quyết định thế nào? Giữ hay phá bỏ đứa bé?”

    “Tao không biết nữa. Đầu óc bây giờ cứ rối tung.”

    “Theo em chị nên giữ. Phá thai thất đức lắm. Nó là máu mủ của chị mà. Ông Trời cho chị mang thai tức là muốn đứa trẻ sống. Chị cứ để nó ra đời.”

    Nghe thằng em nói thế tôi bất động. Chính xác, bản thân bắt đầu suy nghĩ…

    Chuyện gì cũng có cái duyên cái nợ của nó. Cuộc đời mỗi người đã được định đoạt sẵn, muốn làm trái cũng không được. Đó gọi là số phận. Kể cả Min Min tôi. Tất cả hoàn toàn thay đổi vào buổi chiều hôm ấy. Định mệnh của tôi chuyển sang lối rẽ mới.

    Hơn năm giờ chiều, đang nằm trong phòng nghĩ miên man thì tôi nghe bên ngoài thằng Vinh đập cửa rầm rầm đồng thời gọi lớn. Muốn đạp thằng mất nết này một đạp ghê! Uể oải ngồi dậy, tôi đi đến mở cửa phòng. Vừa thấy mặt tôi là thằng Vinh báo ngay:

    “Chị, anh Chan Chan với chị ảnh đến nhà gặp cha mẹ đòi đưa chị đi kìa!”

    Tôi cùng thằng Vinh mau chóng chạy xuống dưới nhà. Đúng như em trai tôi nói, Chan Chan và chị Hoà Trâm đang có mặt trong phòng khách. Trông cảnh tôi đứng nhìn với vẻ ngạc nhiên thì chị Hoà Trâm liền mỉm cười chào rồi bảo với cha tôi rằng:

    Tôi không nghe tiếng trả lời vì cha ngồi quay lưng về phía tôi. Tiếp, tiếng thở dài phát ra và rất nhanh, ông đứng dậy xoay gót tiến đến chỗ cầu thang. Chị Hoà Trâm cũng đi phía sau. Nhìn theo bóng dáng hai người đó khuất dần sau cánh cửa trên lầu, tôi tự hỏi không biết cha và chị ấy sẽ nói gì với nhau. Tôi muốn nghe cuộc trò chuyện sắp diễn ra giữa họ biết dường nào. Nhưng đúng lúc từ phía sau, Chan Chan gọi tôi.

    “Đằng ấy theo đằng này ra ngoài nói chuyện chút đi.”

    Cả hai nhanh chóng bước ra sân. Không thể chờ lâu nên tôi lập tức hỏi ngay:

    “Cậu và chị Hoà Trâm đến nhà tớ làm gì vậy?”

    “Thì thuyết phục cô chú cho đằng ấy về nhà đằng này sống.”

    “Sao? Nghĩa là tớ phải lấy cậu rồi làm dâu cho gia đình cậu hả? Mơ à?”

    “Nè.” – Chan Chan cắt ngang lời tôi – “Hỏi một câu: đằng ấy muốn sinh đứa bé hay phá?”

    “Vẫn chưa quyết định gì cả. Vấn đề này rắc rối khó khăn quá.”

    “Vậy đằng ấy cứ sinh con đi. Nghe lời đằng này, đừng bỏ đứa bé tội nó.”

    “Mười bảy tuổi mà sinh con đâu có dễ. Người ta đàm tếu chết!”

    “Cả tá người kết hôn sớm ngoài kia kìa. Đàm tếu là vì họ chữa hoang. Đằng ấy có chồng hẳn hoi mà lo gì. Đằng này lấy đằng ấy là xong.”

    “Dễ nghe nhỉ? Cậu lấy tớ vì trách nhiệm? Kết hôn thì phải có tình yêu chứ.”

    “Tất nhiên đằng này cần có trách nhiệm với đứa bé trong bụng đằng ấy. Lý nào lại bỏ? Dù thật sự chẳng muốn làm cha lúc này nhưng là con trai chân chính thì nên hành động như vậy. Còn tình yêu thì chúng ta sẽ cố gắng cho đối phương tình cảm.”

    Tôi khá bất ngờ khi nghe tên Chan Chan dứt khoát nói thế. Lúc đầu tôi nghĩ cậu ta sẽ sợ đến mức không bao giờ gặp tôi nữa, thậm chí chuyển trường để phủi bỏ trách nhiệm. Lời lẽ hùng hồn vừa rồi khiến tôi bắt đầu có cái nhìn khác về tên cool boy đáng ghét này.

    “Mà hỏi thật lòng.” – Chan Chan cất tiếng – “Đằng ấy có thích đằng này?”

    Tôi giật thót người khi nghe xong câu hỏi đột ngột từ Chan Chan. Trái tim lại nhảy một nhịp thật khẽ giống hệt cái lần cậu ta lau nước milo trên mặt tôi. Đến giờ tôi vẫn chưa rõ cảm giác ấy là thế nào. Kỳ lạ thật! Tự dưng Chan Chan lại hỏi thẳng thừng như vậy chứ? Tôi biết đáp sao đây trời? Ban đầu đúng là tôi chả ưa cậu ta nhưng mà… rõ ràng, tồn tại song song với sự thù ghét là một xúc cảm lạ lùng khác. Nhẹ nhàng và một chút sâu lắng. Chậm rãi, tôi khẽ quay mặt qua thì thấy Chan Chan đang nghiêng đầu nhìn mình như chờ đợi câu trả lời. Lần đầu tiên, tôi đã bối rối khi bắt gặp hai lúm đồng tiền hoen sâu ấy.

    “Cũng… chẳng biết nữa.”

    “Không lẽ đằng ấy không có một tí cảm giác nào? Riêng đằng này thì hơi có chút chút.”

    Tức thì, tôi cảm nhận mặt mình nóng bừng. Tên Chan Chan nói linh tinh gì vậy? Cậu ta không ngượng chút nào khi bày tỏ thẳng thừng thế ư?

    “Chỉ cần chúng ta cố gắng thì mọi thứ sẽ ổn. Con người mà, sống gần bên nhau rất dễ nảy sinh tình cảm, đặc biệt là con trai con gái tuổi mới lớn.”

    “Tình cảm dễ vậy sao?”

    Khi ấy Chan Chan liền nói một điều khiến tôi nhớ mãi đến tận bây giờ. Về việc, nếu không cố gắng thì tôi đã chẳng thể có được những thay đổi kể cả hạnh phúc ngày hôm nay.

    “Xem như vì đứa bé, chúng ta hãy thử một lần. Chưa thử thì làm sao biết được hay không?”

    Tôi nhìn Chan Chan không chớp mắt. Thời gian vào buổi chiều đó tưởng như ngừng trôi…

    Hai chúng tôi đi vào trong nhà thì thấy cha mẹ, chị Hoà Trâm, thằng Hoàng thằng Vinh đợi ở phòng khách tự bao giờ. Tất cả đều đồng loạt nhìn về phía tôi và Chan Chan.

    “Hai đứa nói gì mà lâu vậy?” – Mẹ hỏi.

    “Dạ, bọn con phải trao đổi kỹ lưỡng để đưa ra quyết định cuối cùng.”

    Cha tôi đột nhiên đứng dậy rồi chậm rãi tiến lại chỗ hai đứa trẻ đang đứng lặng im, lên tiếng:

    “Cha mẹ cũng đã có quyết định sau cùng khi nghe xong lời trình bày rõ ràng từ chị của Chan Chan. Nhưng trước khi nói ra, cha cần hỏi cả hai một câu: Hai đứa thật sự muốn đứa bé này chào đời? Hãy cho cha câu trả lời thật sự.”

    Tôi nhìn qua Chan Chan. Cậu ta mỉm cười gật đầu như động viên khích lệ.

    “Cha à… đứa trẻ là máu mủ của con nên con không thể bỏ nó.”

    Tôi trả lời một câu mà biết rõ cha sẽ buồn vì ông đã nhắm mắt, hít thật sâu để lấy bình tĩnh. Lát sau, ông mở mắt đồng thời gật đầu bảo:

    “Cha biết con sẽ chọn điều này. Đây là quyết định của con, cha không ngăn cản. Quan trọng là con hãy chịu trách nhiệm với mọi lựa chọn mình đưa ra. Được rồi, nếu con đã muốn thế thì bây giờ con sẽ phải về nhà Chan Chan, bắt dầu cuộc sống làm dâu.”

    “Vâng.” – Tôi đáp thật nhẹ ấy vậy lòng lại thật nặng.

    “Cha hy vọng, hai đứa cố gắng sống tốt với nhau vì đứa con của cả hai.”

    Cha nhìn tôi. Tôi khẽ gật đầu. Rồi ông đưa mắt sang Chan Chan. Cậu ta cũng đáp vâng.

    “Con lên phòng thu xếp hành lý để theo chị Hoà Trâm về nhà.”

    Lúc cha xoay lưng toan bước lên lầu thì tôi nói nhanh: “Cho con được ở lại nhà đêm nay.”

    “Thôi, con đi đi. Những ngày sắp tới, con đừng về thăm cha mẹ và hai em…”

    Nhìn đôi vai rộng lớn của cha nhấp nhô trên mỗi bước chân, nước mắt tôi chảy dài xuống.

    Thu xếp đồ đạc xong, tôi rời phòng. Xách chiếc valy đi ngang qua phòng cha mẹ, tôi dừng chân. Đứng im lặng trước cửa khá lâu. Tôi biết cha đang ở trong đó ngồi một mình.

    “Cha, con đi.”

    Khi xoay lưng bước được vài bước, tôi nghe rõ tiếng cha thở dài thay cho lời đáp: “Ừm.”

    Ngoài mẹ, cha là người thứ hai chăm sóc nuôi dưỡng tôi. Ông dõi theo tôi lớn lên từng ngày. Ông bà hay nói, con gái lấy chồng giống như bát nước đổ đi. Thành con người khác rồi.

    Xuống dưới nhà, tôi thấy mẹ đứng chờ với đôi mắt đỏ hoe. Không muốn tôi buồn nên bà lấy áo lau nước mắt liên tục. Mau chóng đi đến bên bà, tôi cố dặn lòng đừng khóc.

    “Qua nhà người ta phải sống cho đàng hoàng, bớt nghịch phá ngen con. Nghe lời cha mẹ chồng và anh chị. Mỗi tháng, mẹ sẽ đưa tiền cho con. Đợi một hai tháng sau rồi về thăm gia đình. Khi đó chắc cha con cũng nguôi ngoai phần nào.”

    Tôi gật đầu xong liền ôm lấy mẹ. Thật chặt. Tôi nghe bên tai, tiếng bà nấc lên từng hồi. Đôi vai gầy nhom run run. Là lần đầu tiên, tôi chợt nhận ra mẹ già đi nhiều. Tôi thương bà lắm.

    “Chị đi nhớ về thăm bọn em.” – Thằng Vinh tự dưng sụt sùi.

    “Em chờ ngày mình lên chức cậu.” – Thằng Hoàng tính hay vô tư, nhìn tôi nói đùa.

    “Hai đứa ở nhà nghe lời và chăm sóc cha mẹ. Chị mà biết cả hai nghịch phá thì biết tay.”

    Hai thằng em tôi gật đầu liên tục. Tôi mỉm cười, đưa tay vò đầu chúng rồi xách valy lên… Vẫy tay chào mẹ và hai em trai, tôi đưa mắt nhìn lại ngôi nhà với sân vườn nhỏ có cây mai. Rời xa ngôi nhà mình gắn bó suốt 17 năm, tôi không nỡ nhưng có lẽ tôi đành phải chấp nhận. Như cha đã nói, tôi cần chịu trách nhiệm với những lựa chọn của bản thân.

    … Chiếc xe hơi Toyota chở tôi, Chan Chan, chị Hoà Trâm, đổ ịch lại trước cổng ngôi biệt thự cổ kính sáng nay. Chan Chan cầm giúp tôi cái valy nặng trịch lúc cả ba bước vào trong sân. Hiển nhiên, lại tiếp tục màn cúi chào đền thần nhưng lần này không uống nước mưa. Cũng phải. Sài Gòn nắng như đổ lửa thì đào đâu ra nước mưa hoài để uống. Lúc chuẩn bị đi vào trong nhà thì vẫn kiểu cũ: người lớn nhất đi trước, người nhỏ đi sau. Đầu tiên là chị Hoà Trâm, tiếp theo tôi với Chan Chan.

    Ba người chúng tôi đi vô phòng bếp. Phải công nhận, nhà Chan Chan rộng kinh. Đúng là nhà ngày xưa có khác, thường chia thành nhiều gian. Không khéo có ngày lạc đường như chơi.

    Đang nấu nướng thì chị Hồng Anh ngừng lại, mừng rỡ khi trông thấy tôi cùng valy to đùng.

    “Min Min, em quyết định về nhà chị sống sao? Tốt quá rồi.” – Chị Hồng Anh gọi to – “Anh Văn ơi, xem ai về này.”

    Từ trên cầu thang, bóng dáng anh Dũng Văn xuất hiện. Anh này mặt lúc nào cũng kênh kiệu.

    Tôi gật đầu chào xong, anh Dũng Văn cất giọng vẻ hơi châm chọc:

    “Phải đích thân chị Hoà Trâm đi mời mới chịu về hả? Làm giá ghê ta! Mà nè, sống thì sống nhưng chớ có tuỳ tiện đụng vào đồ vật người ta nghe chưa? Anh đây ghét kẻ táy máy!”

    “Được rồi, Dũng Văn! Em nó mới về, đừng làm khó dễ chứ.”

    Anh Dũng Văn nhún nhún vai trước lời nói của chị Hoà Trâm. Coi bộ chị ấy rất có “trọng lượng” trong nhà này. Sau khi anh Dũng Văn đi lên lầu thì chị Hoà Trâm nói với tôi:

    “Anh Văn tính sạch sẽ nên không thích người khác đụng vào đồ vật của mình, em nhớ để ý. Giờ em theo chị Hồng Anh vào phòng cất valy rồi xuống nhà ăn tối. Cha mẹ đều bận việc ra ngoài cả. Lát nữa chị cũng phải đi, còn Chan Chan thì đến lớp tập võ. Chỉ em và chị Hồng Anh dùng bữa, có gì chị ấy sẽ nói vài thứ cần thiết khác trong gia đình.”

    Tôi đáp dạ lễ phép. Chả tin nổi lại có lúc tôi ngoan như thế. Mỉm cười vỗ vai tôi, chị Hoà Trâm rời khỏi phòng bếp đồng thời không quên nhắc Chan Chan chuẩn bị đến lớp tập võ. Nhìn tôi hồi lâu, tên Chan Chan dặn dò hệt như là chồng tôi thật ấy:

    “Đằng ấy ăn cơm xong nhớ ngủ sớm. Sáng mai, đằng này gọi đằng ấy dậy.”

    Khuyến mãi cho tôi hai cái lúm đồng tiền cực duyên xong, Chan Chan cũng rời phòng bếp.

    “Em ngồi đi, để chị dọn cơm tối cho ăn” – Chị Hồng Anh thân thiện.

    Tôi gật đầu và đến bên bàn ngồi xuống. Đảo mắt nhìn khắp căn phòng, tôi giấu tiếng thở dài. Vậy là từ giờ, tôi bắt đầu cuộc sống mới với những con người hoàn toàn xa lạ. Tôi hy vọng, mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp. Khi ấy tôi đã không biết rằng, tất cả chỉ mới bắt đầu…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Của Mẹ Việt Ở Séc
  • Ấn Tượng Nhật Ký Mang Thai Mẹ Tự Chụp Cho Mình
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 36
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần 36
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 35
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 36

    --- Bài mới hơn ---

  • Ấn Tượng Nhật Ký Mang Thai Mẹ Tự Chụp Cho Mình
  • Nhật Ký Mang Thai Của Mẹ Việt Ở Séc
  • Nhật Ký Mang Thai Khi 17
  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 7
  • Nhật Ký Đẫm Lệ Mang Thai Ngoài Tử Cung
  • Hết tuần này, bé sẽ được coi là đủ tháng. (Đủ tháng được tính từ 39 đến 40 tuần. Trẻ sinh trước 37 tuần được coi là sinh non, và sau 42 tuần là sinh muộn). Nhiều khả năng bây giờ em bé của bạn đã quay đầu xuống.

    Cuộc sống của mẹ thay đổi ra sao?

    Bé đã chiếm nhiều chỗ trong tử cung và bạn có thể bị khó chịu khi ăn no. Hãy chia bữa ăn ra thành những bữa nhỏ trong ngày. Tuy nhiên, có thể bạn đã ít bị ợ nóng hơn và dễ thở hơn khi em bé bắt đầu tụt xuống khung xương chậu của bạn. Quá trình này – gọi là sa bụng – thường xảy ra một vài tuần trước khi chuyển dạ nếu đây là đứa con đầu tiên của bạn. (Nếu bạn đã từng sinh rồi, thì quá trình này sẽ không xảy ra trước khi chuyển dạ). Nếu em bé tụt xuống, bạn có thể cảm thấy gia tăng áp lực ở vùng bụng dưới khiến việc đi bộ ngày càng khó khăn, và bạn sẽ phải đi tiểu thường xuyên hơn. Nếu em bé tụt xuống rất thấp, bạn sẽ cảm thấy nhiều áp lực ở vùng âm đạo và cũng khá khó chịu. Một số phụ nữ nói rằng họ cảm giác như thể đang mang một quả bóng bowling giữa hai chân vậy!

    Bạn cũng có thể nhận thấy các cơn co thắt Braxton Hicks thường xuyên hơn. Hãy xem lại các dấu hiệu chuyển dạ. Nếu mang thai đủ tháng, thai không có biến chứng và ối vẫn chưa vỡ, bác sĩ có thể sẽ bảo bạn chờ cho tới khi có những cơn co thắt kéo dài khoảng 1 phút mỗi cơn, diễn ra sau khoảng 5 phút, trong vòng 1 giờ. Tất nhiên, bạn hãy gọi bác sĩ ngay nếu nhận thấy em bé giảm hoạt động hoặc nghĩ rằng bạn đang bị rỉ nước ối, hoặc thấy có chảy máu âm đạo, sốt, nhức đầu nặng hoặc kéo dài, đau bụng liên tục hoặc thị lực thay đổi.

    Ngay cả khi bạn đang tận hưởng một thai kỳ không biến chứng thì tốt nhất cũng hãy tránh đi máy bay (hoặc đi du lịch xa nhà) trong tháng cuối cùng này bởi vì bạn có thể chuyển dạ vào bất cứ lúc nào. Thực tế là một số hãng hàng không sẽ không cho phép phụ nữ trong vòng 30 ngày trước ngày dự sinh lên máy bay.

    Các giai đoạn của quá trình chuyển dạ

    Đối với những phụ nữ lần đầu làm mẹ, thời gian chuyển dạ trung bình khoảng 15 giờ, mặc dù những trường hợp kéo dài hơn 20 giờ cũng không phải hiếm. (Còn với những phụ nữ đã từng sinh thường trước đây, trung bình mất khoảng 8 giờ). Quá trình chuyển dạ và sinh nở được chia thành ba giai đoạn chính.

    Giai đoạn đầu. Giai đoạn này bắt đầu khi bạn bắt đầu có những cơn co thắt, dần dần làm giãn và làm mờ cổ tử cung, và kết thúc khi cổ tử cung mở hoàn toàn. Giai đoạn này được chia thành hai thời kỳ, chuyển dạ sớm và chuyển dạ tích cực.

    Đôi khi khó xác định chính xác khi nào chuyển dạ sớm bắt đầu. Bởi vì các cơn co thắt ở chuyển dạ sớm thường khó phân biệt với các cơn co thắt Braxton Hicks mà bạn thỉnh thoảng vẫn thấy.

    Trừ khi có biến chứng hoặc bác sĩ đã tư vấn cho bạn, nếu không, bạn nên ở nhà trong suốt giai đoạn này. (Tuy nhiên, hãy chắc chắn có bác sĩ kiểm tra cho đảm bảo).

    Giai đoạn chuyển dạ sớm kết thúc khi cổ tử cung mở được khoảng 4cm và sự chuyển dạ bắt đầu tăng tốc. Lúc này, bạn bước vào giai đoạn chuyển dạ tích cực. Các cơn co thắt trở nên thường xuyên hơn, dài hơn, và mạnh hơn.

    Cuối giai đoạn chuyển dạ tích cực – khi cổ tử cung mở ra 8-10 cm – được gọi là giai đoạn chuyển tiếp, vì nó đánh dấu sự chuyển tiếp sang giai đoạn thứ hai. Đây là phần căng thẳng nhất của giai đoạn chuyển dạ đầu tiên, với những cơn co thắt thường rất mạnh, cách nhau khoảng 2.5-3 phút và kéo dài một phút hoặc lâu hơn.

    Giai đoạn hai. Khi cổ tử cung đã giãn ra hoàn toàn, giai đoạn chuyển dạ thứ hai bắt đầu: em bé tụt xuống thấp nhất và ra đời. Đây là giai đoạn “rặn đẻ”, có thể kéo dài vài phút đến vài giờ. (Thường sẽ nhanh hơn nếu trước đây bạn đã từng sinh thường).

    Đầu bé sẽ nhô ra dần sau mỗi lần rặn cho đến khi lọt hẳn ra ngoài. Sau khi đầu bé lọt ra, nữ hộ sinh hoặc bác sĩ sẽ hút dịch ở miệng và mũi bé, sờ quanh cổ bé để tìm dây rốn. Sau đó, đầu bé sẽ xoay sang một bên khi vai xoay bên trong xương chậu để tìm vị trí chui ra. Đến cơn co thắt tiếp theo, bạn sẽ được hướng dẫn để đẩy vai bé ra, sau đó là cả cơ thể bé.

    Lúc này, mẹ có thể sẽ có rất nhiều cảm xúc: sảng khoái, sợ hãi, tự hào, hoài nghi, phấn khích, và tất nhiên, nhẹ nhõm vì mọi chuyện đã hoàn thành. Bạn có thể cảm thấy kiệt sức, nhưng cũng có thể cảm thấy đầy năng lượng, và không muốn ngủ lúc này.

    Giai đoạn ba. Giai đoạn cuối cùng bắt đầu ngay khi em bé sinh ra và kết thúc với việc cắt nhau thai. Các cơn co thắt trong giai đoạn thứ ba này tương đối nhẹ.

    Hoạt động của tuần này

    Hãy lên danh sách những người mà bạn muốn thông báo về sự ra đời của bé – gồm cả số điện thoại hoặc địa chỉ email – sau đó đưa cho một người bạn có thể giúp bạn thông báo tin vui này. Bằng cách này, khi đã sẵn sàng thông báo cho mọi người, bạn chỉ cần nhấc máy lên và gọi. Hãy bao gồm ít nhất một đồng nghiệp vào danh sách, để người ấy có thể thông báo giúp bạn trong công ty.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần 36
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 35
  • Trễ Kinh, Chảy Máu Âm Đạo Do Mang Thai Ngoài Tử Cung Hay Bệnh Gì?
  • Dấu Hiệu Nhận Biết Sớm Mang Thai Ngoài Tử Cung
  • 10 Dấu Hiệu Nhận Biết Mình Có Thai Sớm Và Chuẩn Xác Nhất
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 35

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần 36
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 36
  • Ấn Tượng Nhật Ký Mang Thai Mẹ Tự Chụp Cho Mình
  • Nhật Ký Mang Thai Của Mẹ Việt Ở Séc
  • Nhật Ký Mang Thai Khi 17
  • Từ bây giờ, bạn sẽ phải gặp bác sĩ hàng tuần. Cho đến 37 tuần, bác sĩ có thể sẽ kiểm tra âm đạo và trực tràng của bạn xem có liên cầu khuẩn nhóm B (GBS) hay không (Đừng lo lắng – bác sĩ sẽ kiểm tra bằng loại tăm bằng cỡ tăm bông thông thường và sẽ không gây đau chút nào). GBS thường vô hại với người lớn, nhưng nếu bạn bị nhiễm và lây sang con trong khi sinh, nó có thể gây ra các biến chứng nghiêm trọng, chẳng hạn như viêm phổi, viêm màng não, hoặc nhiễm trùng máu. Bởi vì có đến 10-30% phụ nữ mang thai có vi khuẩn mà không biết nên việc kiểm tra này rất quan trọng. (Các vi khuẩn này tự đến và tự đi – Đó là lý do tại sao bạn đã không được kiểm tra trong giai đoạn trước của thai kỳ). Nếu bạn có GBS, bạn sẽ được cung cấp kháng sinh IV trong quá trình sinh nở, nó có tác dụng giảm đáng kể nguy cơ bé bị nhiễm trùng.

    Ba câu hỏi về việc đến bệnh viện Tôi có thể chuẩn bị thế nào để đến bệnh viện?

    Ngay từ rất lâu trước thời điểm dự sinh, bạn và chồng nên tìm tuyến đường ngắn nhất tới bệnh viện hoặc trung tâm sinh sản. Hỏi xem bệnh viện có làm việc ngoài giờ hành chính hay không và nếu không thì bạn nên đến đâu trong trường hợp này.

    Tôi nên làm gì khi đến bệnh viện?

    Nếu bạn đã đăng ký trước, bạn nên làm theo hướng dẫn đã nhận được, trong đó có thể bao gồm bỏ qua bàn lễ tân và đi thẳng đến khu hộ sinh. Nếu chưa đăng ký trước, bạn vẫn có thể đi thẳng đến khu hộ sinh. Thường sẽ có một bàn đăng ký khi bạn tới bệnh viện. Các nhân viên ở đây sẽ giúp bạn làm các thủ tục giấy tờ cần thiết.

    Một y tá có thể dẫn bạn thẳng đến phòng sinh nở và giao bạn cho y tá đỡ sinh. Nếu chưa có dấu hiệu cho thấy bạn đang trong quá trình chuyển dạ tích cực hoặc cần phải nhập viện vì lý do nào đó, y tá có thể sẽ đưa bạn sang phòng kiểm tra trước. Bác sĩ sẽ kiểm tra xem bạn đã sẵn sàng để nhập viện hay chưa.

    Y tá sẽ yêu cầu bạn lấy mẫu nước tiểu và thay quần áo. Sau đó, cô ấy sẽ kiểm tra những dấu hiệu quan trọng của bạn, hỏi xem các cơn co thắt bắt đầu khi nào và cách nhau bao lâu, xem nước ối đã bị vỡ chưa và có chảy máu âm đạo hay không. Cô ấy cũng sẽ muốn biết xem em bé có đang cử động hay không, bạn có vừa ăn uống gì không, và bạn đang đối phó với cơn đau như thế nào.

    Bác sĩ sẽ kiểm tra tần suất và thời gian của các cơn co thắt cũng như nhịp tim của bé. Sau đó, sẽ thực hiện khám bụng và âm đạo. Nếu có vẻ như bạn vẫn chưa chuyển dạ hoặc mới bắt đầu chuyển dạ, bạn và em bé vẫn bình thường – có thể bạn sẽ được cho về nhà cho đến khi cơn chuyển dạ diễn ra mạnh hơn. Còn nếu không, bạn sẽ được nhập viện.

    Điều gì sẽ xảy ra khi tôi nhập viện?

    Các y tá hay bác sĩ có thể sẽ hỏi về kế hoạch sinh nở của bạn, những mong muốn của bạn, hay bạn có muốn dùng thuốc giảm đau trong quá trình chuyển dạ hay không.

    Sau đó, bạn sẽ được lấy máu (để xác định nhóm máu và các thông số khác) và xét nghiệm liên cầu khuẩn nhóm B. Bạn chắc chắn sẽ cần được cung cấp kháng sinh IV nếu kết quả xét nghiệm dương tính với liên cầu khuẩn nhóm B, truyền nước nếu bạn không thể uống nước được, nếu bạn muốn gây tê cột sống hoặc ngoài màng cứng, nếu bạn cần oxytocin (Pitocin), hoặc nếu bạn có bất kỳ vấn đề sức khỏe hay biến chứng thai kỳ nào.

    Y tá cũng sẽ hướng dẫn và chỉ cho bạn mọi thứ trong phòng. Đừng ngại yêu cầu những thứ mà bạn có thể cần, hoặc hỏi bất cứ vấn đề nào mà bạn còn băn khoăn.

    Nói chuyện với bác sĩ về việc đăng ký trước tại bệnh viện. Nếu bạn đã chuẩn bị trước các thủ tục giấy tờ, bạn sẽ không phải lo lắng về nó trong ngày trọng đại nữa.

    Hoạt động của tuần này

    Chuẩn bị thức ăn để ăn sau khi bé được sinh ra. Nếu bạn phải tự nấu ăn, hãy nấu gấp đôi lên và cất một nửa vào tủ lạnh. Bạn và chồng bạn sẽ mệt đến mức không thể nấu nướng trong những tuần đầu tiên sau khi đưa bé về nhà và bạn sẽ rất mừng nếu chỉ cần hâm nóng thức ăn là đã có bữa ăn bổ dưỡng. Nếu bạn không nấu ăn, hãy đi quanh khu phố nhà bạn, nhận tất cả các thực đơn và thông tin của các quán ăn có giao hàng. Bạn sẽ thấy tiện lợi khi có tất cả các lựa chọn trong tầm tay mình.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Trễ Kinh, Chảy Máu Âm Đạo Do Mang Thai Ngoài Tử Cung Hay Bệnh Gì?
  • Dấu Hiệu Nhận Biết Sớm Mang Thai Ngoài Tử Cung
  • 10 Dấu Hiệu Nhận Biết Mình Có Thai Sớm Và Chuẩn Xác Nhất
  • Dấu Hiệu Nhận Biết Mẹ Mang Thai Bé Trai Chính Xác Theo Dân Gian
  • 9 Dấu Hiệu Mang Thai Con Trai Nhận Biết Giới Tính Sớm Chính Xác Nhất
  • Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17 (Full)

    --- Bài mới hơn ---

  • Cách Dùng Củ Gai Tươi Cho Bà Bầu An Thai Hiệu Quả
  • Trà Dược Liệu Túi Lọc Giảo Cổ Lam Nên Uống Khi Nào ?
  • Bật Mí Công Dụng Giảo Cổ Lam Trong Việc Ổn Định Huyết Áp
  • Tác Dụng Kì Diệu Của Giảo Cổ Lam Với Sức Khỏe Con Người
  • Giảo Cổ Lam Có Tác Dụng Chữa Bệnh Gì?
  • GIỚI THIỆU

    Thể loại truyện: 

    Tình cảm học đường, hài hước, nhật kí mang thai

    Đây là cuốn nhật ký kể về những suy nghĩ và mọi việc xảy ra quanh cô bé Min Min chỉ mới 17 tuổi lại bất ngờ mang thai với cậu bạn trai  cool boy cùng trường. Và cũng bắt đầu chuỗi những sự việc hài hước xảy ra khi cô về làm dâu…. 

    Ông bà vẫn thường nói câu:

    “Hãy là hoa nhưng chớ nên là trái, hoa nồng hương còn trái lắm khi chua.”

    Tình yêu lầm lỡ ở tuổi thơ ngây đôi khi giết chết hạnh phúc tương lai một người.

    Mang trong mình đứa con khi tuổi còn nhỏ là điều khó khăn và không dễ dàng.

    Bạn đủ dũ cảm vượt qua mọi thứ…?

    Nước mắt – ân hận muộn màng cho những trái tim vì một phút nông nỗi.

    Tuổi trẻ vấp ngã với chính bi kịch của bản thân.

    Thế nhưng, đôi khi cuộc sống lại cần những vấp ngã để có thể: TRƯỞNG THÀNH.

    Tình cảm học đường, hài hước, nhật kí mang thaiĐây là cuốn nhật ký kể về những suy nghĩ và mọi việc xảy ra quanh cô bé Min Min chỉ mới 17 tuổi lại bất ngờ mang thai với cậu bạn trai cool boy cùng trường. Và cũng bắt đầu chuỗi những sự việc hài hước xảy ra khi cô về làm dâu….Ông bà vẫn thường nói câu:”Hãy là hoa nhưng chớ nên là trái, hoa nồng hương còn trái lắm khi chua.”Tình yêu lầm lỡ ở tuổi thơ ngây đôi khi giết chết hạnh phúc tương lai một người.Mang trong mình đứa con khi tuổi còn nhỏ là điều khó khăn và không dễ dàng.Bạn đủ dũ cảm vượt qua mọi thứ…?Nước mắt – ân hận muộn màng cho những trái tim vì một phút nông nỗi.Tuổi trẻ vấp ngã với chính bi kịch của bản thân.Thế nhưng, đôi khi cuộc sống lại cần những vấp ngã để có thể: TRƯỞNG THÀNH.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Mang Thai Theo Từng Giai Đoạn
  • Sự Phát Triển Của Thai Nhi Ở Tuần Thứ 37 Của Thai Kỳ
  • Thai 8 Tuần Chưa Có Tim Thai Có Sao Không?
  • Thai 8 Tuần Chưa Có Tim Thai Nguy Hiểm Không? Cần Phải Làm Gì?
  • Cẩm Nang Mang Thai: Thai Nhi 22 Tuần Tuổi
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 34

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 37
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần Thứ 37
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần Thứ 38
  • Nhật Ký Thai Nhi: Tuần Đầu Tiên
  • Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17
  • Khoảng tuần thai này, bạn có thể lại bị mệt mỏi, mặc dù không đến mức như tam cá nguyệt đầu tiên. Mệt mỏi là hoàn toàn dễ hiểu với những căng thẳng về thể chất mà bạn đang phải chịu đựng, những đêm mất ngủ vì phải thức dậy đi tiểu thường xuyên và trở mình liên tục để tìm tư thế thoải mái.

    Bây giờ là lúc bạn nên tiết kiệm năng lượng để dành sức cho ngày chuyển dạ (và cả sau đó nữa). Nếu bạn đã ngồi hoặc nằm lâu, đừng bật dậy quá nhanh. Máu có thể dồn xuống chân của bạn, gây giảm huyết áp tạm thời khiến bạn cảm thấy chóng mặt.

    Nếu bạn nhận thấy những lằn hay vết đỏ ngứa ngáy trên bụng, ở cả đùi và mông nữa, thì có thể bạn đang bị một tình trạng được gọi là sẩn ngứa mề đay và nốt sần thai kỳ (gọi tắt là PUPPP).

    Có khoảng 1% phụ nữ mang thai mắc phải PUPPP, tuy vô hại nhưng nó khiến bạn khá khó chịu. Hãy hỏi bác sĩ để chắc chắn rằng không có vấn đề gì nghiêm trọng hơn và được điều trị để cảm thấy dễ chiu hơn, hoặc được giới thiệu đến một bác sĩ da liễu nếu cần thiết. Ngoài ra hãy báo ngay cho bác sĩ nếu bạn cảm thấy ngứa ngáy dữ dội trên khắp người, ngay cả khi bạn không bị phát ban. Đó có thể báo hiệu một vấn đề về gan.

    3 câu hỏi về sinh mổ Khả năng sinh mổ của tôi là bao nhiêu?

    Ngày nay, có khoảng 30% phụ nữ mang thai ở Mỹ sinh mổ. Trong một số trường hợp, việc phẫu thuật này đã được dự kiến ​​trước. Trong những trường hợp khác, sinh mổ được thực hiện khi có biến chứng không lường trước được.

    Tại sao tôi có thể cần sinh mổ?

    Bạn có thể cần sinh mổ ngoài ý muốn vì nhiều nguyên nhân, chẳng hạn như cổ tử cung ngừng giãn nở, em bé của bạn không tiếp tục tụt xuống đường sinh, hoặc nhịp tim của bé khiến các bác sĩ lo lắng. Việc sinh mổ có thể được đề nghị nếu:

    • Bạn đã từng sinh mổ trước đó với một vết rạch dọc tử cung “cổ điển” hoặc từng sinh mổ nhiều hơn một lần. (Nếu bạn mới chỉ sinh mổ một lần với vết rạch ngang, bạn vẫn có thể sinh thường cho bé thứ hai).
    • Bạn đã từng có một số phẫu thuật xâm lấn tử cung khác, chẳng hạn như phẫu thuật cắt bỏ u xơ tử cung.
    • Bạn mang thai đôi trở lên. (Một số cặp song sinh có thể được sinh thường, nhưng tất cả các trường hợp mang thai nhiều hơn đều phải sinh mổ).
    • Thai nhi quá lớn không thể sinh thường.
    • Em bé ở ngôi mông (mông ra trước) hoặc nằm ngang. (Trong một số trường hợp, chẳng hạn như trong một ca mang thai đôi, trong đó em bé đầu tiên quay đầu xuống nhưng em bé thứ hai thì quay ngược lại, thì em bé ở vị trí ngược này có thể được sinh thường).
    • Bạn bị nhau tiền đạo (nhau thai bám rất thấp trong tử cung, có thể trùm lên cổ tử cung).
    • Em bé bị bệnh hoặc bị dị tật có thể nguy hiểm nếu sinh thường.
    • Bạn dương tính với HIV, và các xét nghiệm máu ở cuối thai kỳ cho thấy bạn có lượng virus cao.

    Tôi nên mong đợi gì trong một ca sinh mổ?

    Thông thường, chồng bạn có thể ở bên cạnh bạn trong quá trình phẫu thuật. Nếu bạn chưa được nối ống truyền tĩnh mạch thì các bác sĩ sẽ nối cho bạn, và cả một ống thông đường tiểu để thoát nước tiểu trong suốt quá trình phẫu thuật, bạn sẽ được gây tê ngoài màng cứng hoặc tủy sống, việc này chỉ gây tê ở phần thân dưới nên bạn vẫn hoàn toàn tỉnh táo và nhận biết được. Một tấm màn sẽ được dựng lên để ngăn cho bạn không phải quan sát quá trình thực hiện. Khi bác sĩ chạm tới tử cung và rạch đường mổ cuối cùng, bác sĩ sẽ dễ dàng lấy em bé ra, đưa đến gần mẹ để mẹ có thể nhìn thấy bé trước khi chuyển cho bác sĩ nhi khoa hoặc y tá chăm sóc. Trong khi các y tá kiểm tra cho bé, bác sĩ sẽ lấy nhau thai và khâu vết mổ lại cho bạn. Khi em bé đã được kiểm tra, y tá sẽ đưa em bé cho chồng bạn, anh ấy có thể đặt bé bên cạnh bạn để bạn có thể ôm và hôn bé trong khi đang được khâu lại. Việc khâu lại sẽ mất nhiều thời gian hơn so với khi mổ. Quá trình này của ca phẫu thuật thường mất khoảng 30 phút. Sau khi phẫu thuật xong, bạn sẽ được nằm trong phòng hồi sức, nơi bạn có thể ôm con và cho bé bú nếu muốn.

    • Chăm sóc em bé mới sinh
    • Đưa đón đứa con lớn đi học hay tham gia các hoạt động sau giờ học
    • Cho vật nuôi ăn, tưới cây, nhận thư từ
    • Phụ trách thay công việc của bạn ở cơ quan hay bất kỳ nhiệm vụ nào khác

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai: 40 Tuần Thai Kỳ Khỏe Mạnh (Phần 31)
  • Tuần 31: Mua Đồ Cho Mít Nào!
  • Nhật Ký Đẫm Lệ Mang Thai Ngoài Tử Cung
  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 7
  • Nhật Ký Mang Thai Khi 17
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần 36

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 36
  • Ấn Tượng Nhật Ký Mang Thai Mẹ Tự Chụp Cho Mình
  • Nhật Ký Mang Thai Của Mẹ Việt Ở Séc
  • Nhật Ký Mang Thai Khi 17
  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 7
  • Bé đã có thể gọi là “đủ tháng” nhưng vẫn cần thêm vài tuần nữa để lớn thêm và hoàn thiện thêm các chức năng cơ thể cho cuộc sống bên ngoài bụng mẹ. Bạn cần phải biết phân biệt được cơn chuyển dạ thật với các cú co thắt dọa sinh để đến bệnh viện ngay!

    Em bé của bạn phát triển như thế nào?

    Em bé của bạn bây giờ đã được coi là “đủ ngày đủ tháng”, mặc dù phải ba tuần nữa mới đến ngày dự sinh của bạn. Nếu bây giờ bạn đã chuyển dạ thì có thể phổi của bé đã đủ trưởng thành để có thể điều chỉnh được với cuộc sống bên ngoài bụng mẹ. (Tuy nhiên, một số em bé cần thêm chút thời gian nữa. Vậy nên ví dụ như bạn đã có kế hoạch sinh mổ thì nếu như không có lý do nào để can thiệp y tế trước đó, bác sĩ sẽ không định ngày sinh cho bạn trước 39 tuần.)

    Hình ảnh mang thai tuần 36. Ảnh: Babycenter.

    Em bé của bạn cân nặng khoảng 2.8kgvà dài tính từ đầu đến chân được hơn 48cm một chút (như cuống cây cải Thụy Sĩ). Nhiều em bé khi sinh ra đầu đã có đầy tóc, lọn tóc dài từ 1.5 đến 4cm. Và tất nhiên, cũng có những em bé chỉ có lơ thơ vài sợi lông tơ.

    Ngày thứ 247: Bé bây giờ dài 48 -50 cm và nặng cỡ 2.7 kg.

    Mẹ làm cho bé: Nếu bạn quyết định đi làm trở lại sớm thì bạn nên tìm nhà trẻ cho bé ngay. Nhà trẻ giúp bạn yên tâm lo công việc mà bé vẫn được chăm sóc tốt. Tuy nhiên bạn nên cân nhắc và lựa chọn nơi thực sự có uy tín.

    Ngày thứ 248: Bé đã sẵn sàng cho việc thở không khí bên ngoài rồi vì phổi của bé đã hoàn thiện.

    Mẹ làm cho bé: Tuần đầu tiên khi bé chào đời, hãy giữ cho bé có được một môi trường sạch sẽ và không nhiều tạp âm. Một số mẹ bị mất ngủ bởi tiếng khò khè hoặc sôi lên trong nhịp thở của bé, chuyện này không có gì “nghiêm trọng” đâu, lý do là bé mới chỉ bắt đầu vận hành lá phổi của mình nên dễ phát ra âm thanh ấy.

    Ngày thứ 249: Ai cũng tin rằng dấu hiệu sinh nở bắt đầu từ bé, điều này đúng nhưng chưa đủ, chính xác thì bí mật nằm ở tuyến thượng thận của bé.

    Ngày thứ 250: Bé có xu hướng phát triển chậm lại nhưng cân nặng thì vẫn giữ mức đều đặn.

    Mẹ làm cho bé: Bạn cần mua dây an toàn và ghế dành cho bé đi xe hơi để có thể đưa bé rời bệnh viện về nhà.

    Ngày thứ 251: Ngày hôm nay, hệ miễn dịch của bé đã vững hơn nhiều rồi bạn ạ.

    Mẹ làm cho bé: Trong 1 năm đầu đời, bé sẽ được tiêm các loại vaccine để phòng các loại bệnh nguy hiểm như: Bạch hầu, ho gà, uốn ván…

    Ngày thứ 252: Xin chúc mừng, vì nếu bạn sinh vào tuần này vẫn có thể xem như bé sinh đủ tháng, đó chính là mốc thời gian quan trọng nhất để phổi bé được thực hành việc hô hấp với không khí bên ngoài.

    Mẹ làm cho bé: Thở là tín hiệu cho biết tình trạng sức khỏe của bé như thế nào và nó đánh dấu một giai đoạn phát triển mới trong cuộc đời bé.

    Chủ đề đáng quan tâm 3 tháng cuối

    Mang thai 3 tháng cuối (tầng 83), cùng về đích an toàn, đủ ngày đủ tháng, mẹ tròn con vuông nào!

    Câu chuyện đầu tiên của bé – 2013

    Bạn sinh con ở tuần thứ bao nhiêu (theo kì kinh cuối)

    Nhật ký ngày vượt cạn (tầng 2)

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 35
  • Trễ Kinh, Chảy Máu Âm Đạo Do Mang Thai Ngoài Tử Cung Hay Bệnh Gì?
  • Dấu Hiệu Nhận Biết Sớm Mang Thai Ngoài Tử Cung
  • 10 Dấu Hiệu Nhận Biết Mình Có Thai Sớm Và Chuẩn Xác Nhất
  • Dấu Hiệu Nhận Biết Mẹ Mang Thai Bé Trai Chính Xác Theo Dân Gian
  • Nhật Ký Mang Thai Của Một Bà Bầu

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Sau Một Lần Sảy Thai
  • Nhờ Em Gái Mang Thai Hộ Được Không?
  • Bổ Sung Dha Như Thế Nào Để Sinh Con Thông Minh Và Khỏe Mạnh
  • Gợi Ý Những Cách Ăn Mặc Vừa Đẹp Vừa Giúp Bà Bầu Bớt Béo
  • Tổng Hợp Những Phong Cách Ăn Mặc Quần Áo Bầu Mùa Hè Thời Trang Nhất
  • 9 tháng ròng rã với một sinh linh đang lớn lên trong bụng từng ngày, tôi đã có rất nhiều trải nghiệm muốn chia sẻ với những phụ nữ khác, đặc biệt là những người sắp làm mẹ. Những gì đã đến với tôi có thể sẽ giống, mà cũng có thể sẽ khác bạn, nhưng tôi nghĩ rằng, cảm xúc, thì hẳn sẽ giống nhau, và sẽ đồng cảm được với nhau. 1. Con chỉ mới xuất hiện đã cho mẹ niềm hạnh phúc vô cùng rồi

    Sau 6 tháng nỗ lực và mong chờ, mẹ đã thấy hai vạch. Mẹ không vội mừng ngay, dù một điều gì đó cứ chực trào ra từ bên trong. Nhưng ba đợt thử tiếp theo cùng vài cú điện thoại xác nhận đã giúp mẹ hoàn tin tưởng rằng, mình đã có con rồi. Thậm chí mẹ đã khóc đến hai lần, và chìm trong cảm giác tuyệt vời chưa bao giờ được nếm trải.

    Dù chỉ mới hiện diện, con đã mang hạnh phúc đến cho mẹ rồi.

    2. Niềm hạnh phúc bị ốm nghén áp đảo

    Sau 5 tuần lâng lâng như sống trên mây với cảm giác được lên chức mẹ, mẹ bắt đầu thật sự hiểu “ốm nghén” là gì. Đó không phải mỹ từ hay một trải nghiệm tuyệt đẹp mà ai cũng được nếm qua đâu. Phải thật sự đối mặt với nó, mới hiểu ốm nghén kinh khủng với bà bầu như thế nào.

    Những gì làm những người mẹ khác khó chịu không giống với mẹ. Mẹ biết là cơ địa mỗi người khác nhau. Nhưng không may sao, cơ địa mẹ lại quá sức nhạy cảm. Một ngày mẹ bay vào toilet không biết bao nhiêu lần để ói. Một mùi gì đó bất chợt bay vào mũi. Ói. Mùi của món ăn ưa thích đang sẵn sàng đợi mẹ chén. Ói. Mùi xà phòng giặt đồ. Ói.

    Và đau lưng. Ối ối. Lưng đau quá đau.

    Niềm hạnh phúc đang có một em bé trong bụng mình nhiều lúc bị dạt đi bởi sự tuyệt vọng “trời ơi, sao tôi lại khốn khổ thế này?”

    3. Tam cá nguyệt thứ 2 không thần thánh như sách vở

    Nhiều người chia sẻ với mẹ rằng, bước qua tam cá nguyệt thứ 2 rồi, mẹ sẽ khỏe ngay thôi. Các tài liệu mẹ đọc cũng nói thế, mẹ sẽ tràn đầy năng lượng với cái bụng kiêu hãnh đã thấy rõ.

    Những cơn đau lưng đã giảm, nhưng mọi thứ không tuyệt vời hơn bao nhiêu. Mẹ hiểu, cưu mang con trong bụng, làm sao có thể tung tăng bay nhảy như thuở còn son rỗi. Mẹ vẫn mệt, và vẫn thèm ngủ. Nếu trưa nào không được ngủ một chút, suốt buổi chiều đầu mẹ cứ đau như búa bổ, và cả những giấc mơ điên cuồng mỗi tối.

    Có người bảo, cần làm babymoon (một thời gian nghỉ ngơi trước khi sinh con) để phục hồi năng lượng. Nhưng mẹ không tin lắm, vì căn bản, mẹ chỉ mệt, không đến nỗi stress để phải đi nghỉ dưỡng. Hơn nữa, mẹ vẫn phải đi làm mà nhỉ?

    4. Ba con rất tuyệt

    Trước đây mẹ đã biết, ba con là một chàng trai tốt, kiên nhẫn và vô cùng thương mẹ. Nhưng chỉ đến khi mang thai con, ba con mới có cơ hội thể hiện cho mẹ con mình biết, ba còn tuyệt vời hơn thế nữa. Ba vẫn nhẹ nhàng, vẫn chu đáo chăm sóc mẹ, cho dù mẹ mệt mỏi nên càu nhàu, cáu gắt luôn miệng, lại còn rên rỉ tối ngày nữa. Ba đã cố làm những trò hề để giúp mẹ cười, để tâm trạng mẹ tốt hơn, quên bớt sự mệt mỏi và khó chịu. Ba còn giúp mẹ massage nữa, đôi bàn tay thô vụng vẫn rất dịu dàng, thật sự mẹ không biết mình phải vượt qua giai đoạn đó bằng cách nào nếu không có ba con bên cạnh.

    5. Mẹ rất hạnh phúc

    Đó là cảm giác xuyên suốt thai kỳ, chỉ vì một cảm giác thật tuyệt, mẹ đã có con. Mẹ đã trải qua một giai đoạn rất dài, rất vất vả để có được kết quả cuối cùng là gia đình mình có thêm thành viên mới.

    Mẹ hạnh phúc khi được làm mẹ. Và nếu được chọn lại, mẹ vẫn sẽ chọn được có con.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17
  • Nhật Ký Thai Nhi: Tuần Đầu Tiên
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần Thứ 38
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần Thứ 37
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 37
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100