Đề Xuất 5/2022 # Truyện I Want You Chap 11 # Top Like

Xem 7,029

Cập nhật nội dung chi tiết về Truyện I Want You Chap 11 mới nhất ngày 20/05/2022 trên website Richlandemerald.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến nay, bài viết này đã thu hút được 7,029 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Nhật Kí Làm Mẹ Của Kim Taeyeon – Baekyeon (Chap 2)
  • Thiên Nga Đen
  • Sunny, My Lady ( Tae Yeon – Sunny Snsd Fanfic ): Chapter 9
  • Mừng Sinh Nhật (Sulay) – Series #2
  • He’S My Bodyguard _ Extra
  • – JaeJoong… – Có một giọng nói trầm ấm vang lên khi anh nhìn thấy con người đang nằm trên giường bệnh hé mở mi mắt.

    – Ư… – Ánh sáng ùa vào khi cậu cố hé mở mí mắt, tạo cảm giác hơi chói. JaeJoong cố ghìm lại, nheo mắt nhìn quanh trần căn phòng khi mà việc xoay đầu sang hướng khác tránh ánh sáng vẫn còn quá khó. Hơi nhoè một chút. Cậu lại nheo mắt và ráng nhìn rõ hơn… Có một cái trần màu trắng…

    Vậy là không phải ở nhà…

    – JaeJoong… – Giọng đó lại một lần nữa vang lên.

    – Ư… – Cậu nhăn mi, bây giờ mọi vật đã rõ hơn rồi.

    Một khuôn mặt hiện rõ ra trước mắt, cậu cố gắng tìm trong trí nhớ của mình, ánh mắt nồng ấm này, đầu tóc lúc nào cũng vuốt keo dựng dựng lên…

    – ShiHoo hyung? – JaeJoong thì thầm.

    – JaeJoong! Em tỉnh rồi hả? – ShiHoo mắt sáng rực lên. Lập tức nở một nụ cười tươi rói. – Anh bỗng dưng thấy có người ngất giữa đường, lại gần thì mới biết là em. Hahahaha. – ShiHoo cười lớn. – Sao rồi? Với thằng Ho ấy, mà em có thai sao lại đi giữa đường lúc mưa thế, sẽ không tốt cho đứa con đâu. – ShiHoo nói, nhưng trong lòng anh đang đau thấu tim đây.

    Năm năm không gặp, rốt cục là người anh yêu nhất cũng đã có con với người khác…

    Mà người này với anh chẳng khác bao nhiêu, từ gia tài đến ngoại hình…

    – Sao em im lặng vậy? – ShiHoo ngạc nhiên.

    JaeJoong từ nghe ShiHoo nói mình có thai thì gần như cứng cả cơ thể. Cậu có thai? Lại có thai nữa sao?

    Nhưng… ngoài hôm đó ra, thì không hề có một lần nào khác.

    Vậy… chẳng lẽ… đứa con này lại là của hắn?

    – Không thể nào… không thể… – JaeJoong ôm chặt đầu, lẩm nhẩm trong miệng. Mồ hôi lạnh liên tục tuôn ra hai bên thái dương. Rốt cục là tại sao chứ? Tại sao lại bắt cậu lần nữa mang thai đứa con của hắn? Tại sao?

    Một lần chẳng phải quá đủ sao? ChangMin thôi cũng đã quá đủ rồi…

    Tại sao bây giờ lại thêm một lần nữa?

    Nghĩ đến đây hai mắt đột nhiên trĩu lại, cơ thể như không còn chút sức lực nào, mọi vật trước mắt như tối sầm lại.

    Cậu ngất…

    – JaeJoong? Sao vậy em? – ShiHoo hoảng hốt. – Bác sĩ! Bác sĩ! – Anh kêu lớn.

    – Anh là? – Vị bác sĩ già lên tiếng.

    – Tôi là… – ShiHoo lưỡng lự. – là… anh trai. – Anh mỉm cười.

    – Vậy à. Được rồi. Em trai anh bị sốc tinh thần. Hình như cái thai này là ngoài ý muốn? – Vị bác sĩ nói sau khi bấm mạch xong cho JaeJoong.

    – Không có, chắc là nó chưa chuẩn bị tinh thần thôi. – ShiHoo nói vẻ nghi hoặc. Thai ngoài ý muốn? Ý vị bác sĩ này là?

    – Vậy thì đợi cậu ấy tỉnh anh nên báo lại. Có thai nên chú ý sức khoẻ, đứa bé cũng đã gần một tháng rồi, nên chú ý ăn bổ. – Bác sĩ dặn dò, sau đó kí vào tờ giấy rồi đưa cho ShiHoo – Đây là thực đơn, tốt nhất là chỉ nên tăng mười lăm kí, nếu không sẽ không tốt cho sức khoẻ.

    – Vâng, cám ơn bác sĩ. – ShiHoo gật đầu, sau đó liền cầm tờ giấy, đọc kĩ rồi chạy ngay ra siêu thị.

    – Thịt bò, cá hồi, rau, cua, tôm,… – ShiHoo vừa đi vừa bỏ những thứ được liệt kê trong danh sách, vào giỏ. Sau đó lại bỏ lại vào chỗ cũ. – Mà vừa đủ thôi, mua trước kẻo bị thiu. – Rồi lập tức chạy ra khu sách, tìm cho bằng được cả chục cuốn dạy nấu ăn, từ những món đơn giản đến những món phức tạp.

    “Rầm”

    – Oái! Xin lỗi. – ShiHoo luống cuống cả tay chân khi tông vào một cô gái.

    – Tôi mới là người phải xin lỗi. – Cô gái ấy cúi đầu lại. Sau đó liền nhặt lại các thứ rơi rớt. – À… thực đơn cho phụ nữ mang thai? – Cô cất tiếng.

    – À… ừm… – ShiHoo ngãi đầu cười ngại. Anh ngẩng đầu lên, đây là một cô gái mới mái tóc cắt ngắn, và cô có một khuôn mặt sở hữu những nét dịu dàng, giản dị mà các cô gái hiện nay không có.

    Cô gái đưa mắt nhìn những thức ăn trên đất, nhăn trán một hồi, rồi cất tiếng:

    – Để tôi chọn hộ anh. – Nói xong liền dọn hết tất cả thức ăn vào giỏ, chậm rãi đứng dậy rồi thong thả bước đi. – Coi như là lời xin lỗi của tôi.

    – A?… Ừm… Cám ơn cô. – ShiHoo nhẹ giọng.

    Bất giác anh chợt cảm thấy cô gái này rất bí ẩn, và cũng rất quyến rũ…

    Nhưng rất dịu dàng và ngây thơ, giống cậu…

    Bệnh viện Hug

    Phòng VIP số 999

    “Cạch”

    – A? JaeJoong? Em tỉnh rồi? – ShiHoo vừa đi vào thì đã thấy con người xinh đẹp kia ngồi dậy, ánh mắt mông lung nhìn ra cửa sổ.

    – ShiHoo hyung? – JaeJoong quay đầu lại, trước mặt cậu bây giờ là người mà cậu rất kính trọng.

    Nhưng không thể yêu…

    Năm năm rồi, anh vẫn như vậy. Vẫn là một chàng bạch mã hoàng tử đẹp trai, ga-lăng, tuấn tú, tốt bụng,… Vẫn là người hyung cậu thích nhất. Chẳng có gì thay đổi ngoài sự lớn lên trên khuôn mặt của anh. Vẫn ánh mắt bi thương đó, ánh mắt xen lẫn hạnh phúc và đau khổ đó nhìn vào cậu…

    Rất muốn hỏi anh nhiều điều trong suốt năm năm qua, nhưng bây giờ cổ họng bị nghẹn đắng, không thể thốt ra được lời. Tựa có thứ gì đó vô hình chặn ngay họng, khiến cho âm thanh không thể nào vọng ra.

    Bỗng dưng trong lòng cảm thấy mình như đã làm tổn thương người này rất nhiều, đã khiến cho người này đau khổ và dằn vặt.

    Trong lòng cuộn lên một đợt chua xót với cảm giác tội lỗi chưa bao giờ có.

    JaeJoong tự hỏi tại sao.

    – Em ăn đi này. – ShiHoo đặt lên bàn một bát cháo. – Cháo dinh dưỡng cho người mang thai đấy. Số điện thoại của YunHo là số nào? Em bấm đi. Hyung sẽ gọi nó đến đón em… – ShiHoo hỏi, lấy ra chiếc điện thoại của mình đưa cho JaeJoong.

    Giọng anh thoang thoảng sự tiếc nuối…

    JaeJoong im lặng, từ chối bàn tay đưa về phía mình, mỉm cười:

    – Không, hyung cất đi. E… Em… với YunHo… không là gì cả… – Đến đây giọng nói cậu có vẻ nghẹn ngào, nói ra những lời này như tự thừa nhận với chính bản thân mình rằng mình không là gì của hắn, mình vốn chỉ là một công cụ đùa giỡn của hắn…

    Nhưng đó cũng là sự thật…

    Chỉ có trái tim là luôn luôn chối bỏ thôi, trái tim luôn luôn giữ lại cho mình hai chữ: “Hi vọng” với sức cháy yếu ớt, luôn luôn cố gắng níu lại một chút cảm xúc mong manh như bức tường mỏng về yêu.

    Và ngày hôm nay, nó coi như bị một gáo nước lạnh ngắt dội vào, dập tắt. Như một nhát búa đập thẳng vào bức tường ấy, vỡ tan…

    Không còn gì cả, thế vào là sự đau khổ tột cùng với phần rỗng trống vắng…

    – JaeJoong? Bình tĩnh em… – ShiHoo cầm hai vai của JaeJoong, trấn an. – Không sao, không sao… Đừng khóc… Kể anh nghe… – Anh ôm cậu vào lòng, vỗ nhẹ lưng cậu. 

    Đừng khóc JaeJoong, đừng khóc…

    Bởi, anh sẽ không chịu được đâu, và rồi anh sẽ hôn em đấy…

    – ShiHoo hyung… Huhu… ChangMin… ChangMin… YunHo…- Nước mắt như lâu ngày chưa tuôn ra, bây giờ như nước vỡ bờ, trào ra vô tận. Đứa con của cậu, tại sao nó lại không tin cậu? Đứa con mà cậu năm năm ròng rã nhìn nó lớn lên từng ngày…

    – JaeJoong? Em nói gì vậy? ChangMin nào? YunHo làm gì? – ShiHoo càng lúc càng hoảng sợ, ChangMin là ai mà sao lại khiến cậu khóc như vậy chứ?

    JaeJoong không hề nghe thấy lời nói của ShiHoo, chỉ có khóc khóc và khóc. Đến lúc khóc đủ thì mệt quá nên ngất đi, đôi mắt vẫn còn sưng húp lên, nước mắt đọng trên má vẫn còn tuôn.

    ShiHoo lặng lẽ ôm JaeJoong vào lòng, không nói một lời, để cho cậu khóc. Bất giác anh cảm thấy sự đau khổ trong tim cậu đau đớn nhường nào, lòng anh cũng dấy lên từng trận chua xót. Đợi cho cậu thiếp đi, anh mới nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, đi ra ngoài sau đó bê vào một chậu nước ấm. Anh rút chiếc khăn tay trong túi, nhúng vào nước rồi lau mặt cho cậu.

    – JaeJoong… Em… luôn luôn vô tình như vậy… Đừng đau khổ nữa… Còn tôi mà… Tại sao lại chỉ yêu mình tên đó… – Tông giọng của anh mang hơi hướng nặng nhọc, nước mắt chợt ứa ra đọng trên khoé.

    Con người này, đối với anh cả đời cũng chỉ là một cậu bé ngây thơ dễ thương nhất…

    Và cũng là người vô tâm vô tình nhất…

    – Ngốc lắm… – Anh cốc nhẹ vào đầu cậu một cái, lực đạo vừa mức khiến cho cậu không tỉnh dậy được. – Em biết tôi đau lắm không? Ở đây này… – ShiHoo chỉ vào trái tim đang đập của mình. – Em… rất đẹp, rất dễ thương, rất đáng yêu… và cũng rất vô tâm, rất vô tình, đến vô cảm xúc… – ShiHoo nói như trách mắng. – Em chẳng bao giờ để ý tới cảm xúc của tôi cả… Nhưng lần này thôi, tôi quyết định rồi, tôi sẽ bảo vệ em. – Đến đây khoé môi ShiHoo chợt nhếch lên một cái.

    Đúng vậy, anh nguyện làm người đứng sau bảo vệ cho cậu cả đời mà không cần lời đáp trả…

    Hạnh phúc của anh là nụ cười của cậu, là ánh mắt nồng ấm mỗi khi cậu nói chuyện với anh, là lời nói ngọt ngào trong trẻo rót vào tai anh…

    Anh yêu cậu…

    Mãi mãi yêu cậu…

    End chap 16

    Chap 17

    – Em nói đi. Có chuyện gì sao? – ShiHoo nhẹ giọng từ tốn hỏi sau khi JaeJoong tỉnh dậy.

    Con người trước mặt anh bây giờ trong trong tình trạng vô hồn, từ lúc cậu tỉnh dậy thì ánh mặt lạnh lùng vô cảm đó luôn được dùng để nhìn mọi vật, kể cả anh…

    – JaeJoong, nhìn hyung đây. – ShiHoo đưa hai tay áp vào má cậu, xoay mặt cậu về phía mình.

    Ánh mắt cậu bây giờ trống rỗng, vô cảm. Tựa như tất cả sinh khí đã biến mất, nhưng anh vẫn nhìn thấy đau khổ trong đó. Chỉ cần anh nhắc nhẹ về cái tên “YunHo” hay “ChangMin” thì nước mắt cậu lại có thể tiếp tục rơi.

    “Cốp”

    Anh cụng trán vào đầu cậu thật mạnh, đến mức trên trán cả hai đều rướm máu.

    – JaeJoong! Tỉnh chưa? – Anh hét lớn. Cậu như thể này anh cũng không vui, anh cho dù có đau khổ đến thế nào nhưng luôn luôn muốn thấy nụ cười của cậu.

    JaeJoong bị ShiHoo cụng thẳng vào trán, nước mắt cũng vì đau mà trào ra, giúp cho tâm trí quay trở lại.

    – ShiHoo…? – Cậu thì thầm trong miệng, ánh mắt vốn mất đi tiêu cự bây giờ đã trở nên có hồn hơn.

    – JaeJoong… may quá… – Anh cười thở phào nhẹ nhõm. – Xin lỗi, chắc em đau lắm. – Anh lấy ra chiếc khăn tay khẽ lau vết máu trên đầu cậu.

    Bất giác JaeJoong cảm thấy ấm áp vô cùng.

    Anh – Park ShiHoo, luôn luôn là người khiến cậu cảm thấy rất hạnh phúc, rất yên tâm.

    Nếu như ai được anh yêu, và có thể được yêu anh, thì người đó là người hạnh phúc nhất thế giới.

    Nhưng… bỗng trong lòng dấy lên một câu hỏi: “Sao mình không tập yêu người này?”

    Đến đây JaeJoong lắc mạnh đầu, không thể. Cậu đã có một con, và giờ lại mang thai nữa…

    Thân thể dơ bẩn này, không xứng đáng với anh…

    Đúng vậy, bây giờ mới nhận ra điều đó, cái điều mà khi xưa trái tim lúc nào cũng chống cự…

    Cậu là một món đồ chơi, là một con búp bê tiết dục không hơn không kém…

    Song… Chưa bao giờ cậu thấy hối hận vì yêu hắn.

    Xem ra, cậu quá luỵ tình rồi…

    – Không sao… – Cậu mỉm cười. Đầu óc bắt đầu nghĩ đến ChangMin.

    Nó đang làm gì? Có vui hay không? Có cười hay không? Ngủ có ngon không? Ăn như thế nào?…

    Bỗng tất cả các câu hỏi lo lắng xuất hiện tràn ngập trong đầu, cậu nhớ nó…

    Nhưng bây giờ thì sao? Có thể nó đang trù dập cậu chết đi chẳng hạn, hay là hận cậu đến tận xương tuỷ,…

    JaeJoong lắc mạnh đầu, ChangMin sống với YunHo có lẽ sẽ tốt hơn. Ngày hôm đó trong hắn rất ân cần với nó, có lẽ sẽ không làm nó tổn thương, mà lại đem lại những thứ nó thích nhất, những thứ mà cậu không thể mua.

    Cậu sẽ tập quên ChangMin. Cứ coi như là đưa con cho người cha của nó nuôi vậy.

    Không sao, không sao…

    Đã tự nhủ như thế, nhưng sao nước mắt cứ tuôn, tuôn mãi…

    Từng giọt rơi chứa đầy ai oán, đau khổ lẫn bi thương…

    ShiHoo vừa vui xong lại thấy con người này khóc, tâm trạng không khỏi nặng trĩu.

    Có vẻ cậu vừa gặp một chuyện rất đau…

    Nhưng đau bằng anh bây giờ không?

    Anh từ trước đến giờ chỉ biết đứng sau thầm yêu cậu, chăm sóc cậu, không oán trách khi thấy ánh mắt tràn đầy yêu thương cậu trao cho YunHo.

    Đến giờ gặp lại, tim vốn đau giờ hứng chịu thêm tin sét đánh: “Cậu mang thai”.

    Không nói cũng biết, đứa con này là kết tinh của cậu và YunHo.

    Trong khoảng thời gian cậu nằm ngủ, anh hận không thể cầm dao giết chết đứa bé này, anh hận chính bản thân anh vì để cậu vuột mất.

    – JaeJoong… Em… về sống với hyung đi. – ShiHoo im lặng, sau đó nói. Để thốt ra được câu này anh đã dồn hết lòng dũng cảm của mình vào nó.

    – Huhu… hức… ừm… – JaeJoong mải khóc mà không hề nghe thấy câu nói của ShiHoo, ậm ừ cho qua chuyện.

    ShiHoo vừa nghe xong câu trả lời, lập tức hai mắt trừng ra nhìn cậu. Anh vốn đã biết trước câu trả lời là từ chối, nhưng sao lại là đồng ý?

    – JaeJoong. Em nói em sẽ về sống với hyung hả?

    JaeJoong ngưng khóc, hai mắt cũng ngước lên nhìn ShiHoo thao láo.

    – Hả?… Hyung… ý… là sao?…

    – Trời ạ, hyung biết ngay mà. – ShiHoo than nhẹ. – Nghe này, em sống chung với hyung đi. – Anh mỉm cười.

    Lần này JaeJoong đã nghe rõ, từng chữ một. Anh muốn cậu sống chung với anh.

    ShiHoo nhìn khuôn mặt tái mét của JaeJoong, trong lòng không khỏi xót lên một chút.

    – Được rồi, không cũng không sao… Hyung chỉ muốn chăm sóc em bé… Và muốn làm em cười. – Cậu cuối ShiHoo nói với nụ cười tươi rói.

    Bất giác mặt cậu đỏ lựng lên khi nghe câu cuối.

    – Anh không biết chuyện gì đã xảy ra… Nhưng em đừng khóc nữa. Anh đau… – ShiHoo vươn tay vuốt nhẹ nước mắt trên má cậu.

    – Vậy ăn cháo đi, rồi ngủ. Hyung đi ra ngoài. – ShiHoo mỉm cười, lấy ra từ cái túi một lồng thức ăn đưa cho JaeJoong.

    ShiHoo bước ra cửa phòng bệnh, trong lòng tự dưng nổi lên một cảm giác hi vọng cậu sẽ sống chung với anh.

    Lắc khẽ đầu, chuyện này không thể xảy ra đâu…

    Ngay liền lúc đó, JaeJoong bất chợt cất tiếng:

    – Hyung… ShiHoo hyung… Nếu như em dơ bẩn thì hyung có cho em sống chung không?

    ShiHoo ngạc nhiên, quay đầu lại nhìn JaeJoong. Không thể hiểu được cậu đang nói cái gì. Nhưng anh đủ hiểu, suốt mấy năm

    --- Bài cũ hơn ---

  • Ước Gì Được Nấy – Chap 4
  • Hot Gay (1O)
  • Ước Gì Được Nấy – Chap 6
  • (Kyuwook) Trả Nợ Tình – Hủ Nữ Yêu Tinh
  • (Kyuwook) Ai Nói Là Tôi Có… – Hủ Nữ Yêu Tinh
  • Bạn đang đọc nội dung bài viết Truyện I Want You Chap 11 trên website Richlandemerald.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100