Đề Xuất 5/2022 # Nhật Kí Làm Mẹ Của Kim Taeyeon – Baekyeon (Chap 2) # Top Like

Xem 7,425

Cập nhật nội dung chi tiết về Nhật Kí Làm Mẹ Của Kim Taeyeon – Baekyeon (Chap 2) mới nhất ngày 19/05/2022 trên website Richlandemerald.com. Hy vọng thông tin trong bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu ngoài mong đợi của bạn, chúng tôi sẽ làm việc thường xuyên để cập nhật nội dung mới nhằm giúp bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Cho đến nay, bài viết này đã thu hút được 7,425 lượt xem.

--- Bài mới hơn ---

  • Thiên Nga Đen
  • Sunny, My Lady ( Tae Yeon – Sunny Snsd Fanfic ): Chapter 9
  • Mừng Sinh Nhật (Sulay) – Series #2
  • He’S My Bodyguard _ Extra
  • 4 Years Of Infinite – Project Fic Infinite
  • Nói thật là cả trưa giờ tôi chẳng chợp mắt được tí nào, trong người cứ rạo rực cả lên. Tôi lướt web để tìm hiểu xem phải ăn uống thế nào để tiểu Byun của tôi phát triển thật tốt. Sau một hồi nghiên cứu kĩ lưỡng thì tôi bắt gặp một bài viết mang tên “Món quà bất ngờ đầy hạnh phúc em dành cho anh”. Bài viết kể về một cô vợ trẻ có thai đứa con đầu lòng nhưng vì chồng cô lại bận rộn với công việc nên cô vợ đã giữ bí mật để chồng cô không lo lắng mà hoàn thành thật tốt công việc của mình. Đến khi bụng cô to ra, người chồng mới phát hiện rằng vợ mình mang thai thì vui sướng hạnh phúc. Sau đó thì người chồng tạm gác lại mọi công việc để ở nhà chăm sóc cho vợ và con mình cho đến khi đứa trẻ ra đời. Tôi mỉm cười khi đọc xong bài viết, quả thật là một gia đình hạnh phúc. Tôi ngẫm lại chính bản thân mình, có phải tôi cũng ở trong hoàn cảnh khá giống với cô vợ trẻ trong bài viết? Anh thì bận tối đầu tối cổ vì lịch comeback, liệu tôi có nên nói với anh không? Không, không được Taeyeon, Baekhyun đã rất mệt mỏi vì lịch trình của anh ấy, mày không nên để Baekhyun thêm mệt vì phải lo lắng cho mày nữa. Hãy tự mình chăm sóc cho tiểu Byun, đừng trở thành gánh nặng của anh ấy.

    Tôi cất con IP của mình vào túi áo khoác, bước vào bếp để chuẩn bị bữa cơm tối cho anh. Những lúc này chính là cơ hội để tôi hun nóng tình cảm của cả hai. Tuy kết hôn nhưng anh vẫn còn là một Idol, lại rất nổi tiếng nên cứ vắng nhà mãi. Còn tôi, tuy không còn hoạt động với SNSD nhưng tôi vẫn tham gia các chương trình như Radio hay đến công ty luyện thanh cho lũ nhóc thực tập sinh. Như vậy đó,chúng tôi cũng ít gặp mặt nhau, tuy vẫn nhắn tin hay gọi điện nhau thường xuyên nhưng với một người vợ như tôi, tôi cảm thấy khá lo lắng khi mà anh ở bên ngoài được tiếp xúc với nhiều cô gái trẻ và xinh đẹp hơn tôi, chân dài hơn tôi chăng? Và có thể anh sẽ chán ngấy tình yêu máy bay của tôi và anh rồi đi tìm một tình yêu khác? Không! Tôi đang nghĩ cái quái gì vậy này??!!! Đúng như báo nói mà, phụ nữ nhạy cảm nhất là khi mang thai, và tôi cũng đang như vậy nè! Bởi vậy tôi nghĩ những buổi cơm tối thế này sẽ giúp tình cảm của hai chúng tôi sâu sắc hơn.

    Hơn một tiếng sau, khi tôi vừa hoàn thành bữa tối cho cả hai thì cánh cửa mở ra. Anh bước vào, trên môi hiện rõ nụ cười đáng yêu đặc trưng của anh, điều khiến con tim tôi giao động trong những ngày đầu gặp nhau. Tôi nhìn anh mỉm cười hạnh phúc, anh luôn là người mang đến cảm giác ấm áp, bù đắp sự cô đơn cho tôi.

    – Anh về rồi sao? Vào tắm đi rồi ra ăn, em làm cơm xong rồi đây!

    – Thôi! Ăn xong rồi tắm cũng được! Thức ăn mà để nguội là dở lắm đấy!

    Anh không nghe lời tôi, kéo ghế ngồi xuống, lấy vá đơm đầy hai chén cơm. Tôi nhìn anh chỉ biết bó tay, Baekhyun lúc nào cũng tham ăn như vậy. Tôi vào bếp bưng nốt dĩa cá hấp mà theo báo cho rằng rất tốt cho thai nhi. Nhưng khi vừa đặt nó lên bàn thì không hiểu sao cơn buồn nôn cứ dâng trào lên cổ họng. Tôi chạy vội vào bồn nước trong bếp, cúi đầu vào nó ói liên tục. Tuy không ói ra thứ gì nhưng cơn buồn nôn vẫn không hết, tôi vịn hai tay vào thành để giữ cho cơ thể mình đứng vững trên.

    – Em không sao chứ Taeyeon?

    Trong sự khó chịu trong người, tôi nghe thấy giọng nói ấm áp và đầy lo lắng của anh, tay anh vuốt nhẹ lưng tôi.

    – Không…không sao! Anh lấy hộ em ly nước đi!

    Tôi đứng dậy bước đến bàn ăn ngồi, tay vẫn để ở trên ngực. Nhận lấy ly nước từ tay Baekhyun, tôi uống liền một hơi để đẩy đi sự khó chịu và khô rát trong cổ họng. Baekhyun kéo ghế ngồi cạnh tôi, hỏi dồn dập khiến tôi đau đầu vì những câu hỏi đó.

    – Em không sao chứ Taeyeon? Rốt cuộc sáng nay em khám ra sao hả? Có phải em giấu anh chuyện gì không? Mau nói anh nghe đi!!!

    – Anh cứ hỏi tới tấp thế này thì em sao trả lời được hả?!!

    Bực mình vì đã mệt mỏi trong người nay lại thêm đau đầu vì sự lo lắng theo ti là quá mức của anh nên tôi quát lên. Sau khi lời nói đã thoát ra hết miệng và lọt hết vào tai Baekhyun, tôi mới sực tỉnh biết rằng mình đã lỡ miệng.

    – Được rồi! Em nói anh nghe! Rốt cuộc là em bị gì hả?

    – Em không sao cả! Không phải em nói với anh là bác sĩ bảo em chỉ có vấn đề ở hệ tiêu hóa thôi sao?

    – Nhưng nhìn em không giống như vậy!

    Tôi bị giật mình bởi ánh mắt quả quyết của Baekhyun, cứ như anh sẽ hỏi tôi mãi cho đến khi tôi nói cho anh biết sự có mặt của tiểu Byun mất. Nhưng mà tôi muốn giấu nó một thời gian, tôi muốn làm anh bất ngờ như cô vợ trẻ mà tôi đã đọc được lúc nãy. Tôi nuốt nước bọt, vội quay mặt vào mâm cơm,cầm đũa lên.

    – Anh mau ăn cơm đi! Thức ăn nguội mất ngon bây giờ!

    – Anh không ăn cũng chẳng sao! Điều anh lo lắng ở đây là em đấy Kim Taeyeon!! Mau nói anh nghe em bị bệnh gì đi!

    – Em đã nói…..

    – Đứng nói láo!!!

    Làm sao đây? Sao lúc nào kế hoạch của tôi cũng bị anh phá hủy hết vậy chứ? Tôi nhìn anh, chửi thầm trong bụng rồi sau đó hít một hơi thật dài. Tôi nắm lấy bàn tay anh, áp lên bụng tôi, mỉm cười với anh.

    – Là do đứa này khiến em vậy đó!

    – Đứa này? Ý em là….

    Nhìn khuôn mặt ngơ ngác của anh mà tôi bật cười, tôi cốc yêu đầu anh.

    – Anh lên chức bố rồi đấy Byun Baekhyun!

    – Thật sao???!!!

    – Anh nghĩ chuyện này là chuyện gì mà em có thể lừa anh cơ chứ???

    Nhìn tôi khó tin đến vậy sao? Lúc tôi nói láo anh cũng không tin, đến khi nói thật cũng cứ hỏi lại với giọng không chắc chắn về điều tôi nói. Baekhyun, anh thật là…..

    Tôi ngườm anh, nhưng anh không để ý đến ánh mắt của tôi, anh bất ngờ ôm chặt tôi vào lòng, đôi tay thon dài vuốt ve mái tóc của tôi.

    – Cảm ơn em Taeyeon!

    Chính là cảm giác này, cái cảm giác được anh ôm trọn vào mình, cái cảm giác được tựa vào bờ ngực vững chãi và vòng tay ấm áp của anh, tất cả đều mang đến cho tôi một niềm hạnh phúc đến khó tả. Giờ đây có lẽ chính hai chúng tôi là người hạnh phúc nhất khi biết được sự có mặt của thành viên thứ ba: Tiểu Byun….

    ——–

    Hôm nay là ngày họp mặt giữa tôi và mấy nhóc SNSD…

    Cũng mau thật, mới đó mà đã 7 năm trôi qua rồi. Khoảng thời gian sau này thì tôi và họ cũng ít gặp mặt nhau trừ Tiffany – cô bạn thân mà tôi giữ liên lạc thường xuyên nhất. Kể từ ngày đó đến giờ có lẽ tôi chưa gặp lại Jessica lần nào,không biết cậu ấy có còn nhớ mặt mũi tôi không. Nhưng bất ngờ là một buổi tối cách đây hai tuần, cậu ấy gọi điện thoại cho tôi.

    – Alo….. –  tôi ngạc nhiên nhìn vào màn hình điện thoại với một dãy số lạ và cẩn trọng lên tiếng. Tuy nhiên đầu dây bên kia vẫn không hề có một âm thanh nào. Lắng tai kĩ thì tôi nghe có tiếng thút thít nhỏ phát ra. Có ai đó đang khóc….

    – Alo…Kim Taeyeon nghe đây! cho hỏi ai đấy ạ? – Tôi lặp lại câu hỏi của mình một lần nữa.

    “- Tae…Taegoo à…hic..mình đây…là Jessica…” – Cuối cùng thì đầu dây bên kia cũng chịu mở miệng kèm theo một tiếng nấc nhẹ.

    Gì cơ? là Jessica? tôi có nghe lầm không?? Là cậu ấy đấy!! Tôi xúc động nói không nên lời. Người bạn đó kể từ khi cậu ấy dứt áo đi khỏi SNSD thì chưa một lần quay lại gặp mặt tôi. Sau nhiều năm, bây giờ có lẽ mâu thuẫn giữa tôi và Sica cũng đã nguôi ngoai ít nhiều. Trong thâm tâm tôi chưa hề có cảm giác ghét bỏ cậu ấy,một ít cũng không. Bao nhiêu năm tháng vất vả nơi SM và tuổi xuân của tôi thì có lẽ những kỷ niệm đẹp và vui nhất tôi đều trải qua cùng Tiffany và cậu ấy.

    – Sica….??!!! – Tôi mấp máy đôi môi của mình và vịn tay vào chiếc bàn kế bên đễ giữ cho đôi chân không khuỵu xuống. Bởi vì đang trong thời kì thai nghén nên cơ thể tôi rất nhạy cảm. Bác sĩ nói dù một tác động tiêu cực nhỏ thôi cũng sẽ ảnh hưởng đến Tiểu Byun. Chính vì thế tôi phải hết sức thận trọng.

    “- Ừ Taengoo à…tớ nhớ cậu. tớ nhớ cậu rất nhiều!… cậu có khỏe không..hic..- Cậu ấy nói trong nước mắt. Đúng là mèo con, 36 tuổi rồi mà vẫn chưa bỏ được cái tính mít ướt nhão nhẹt ấy! Aigoo….

    – Yahh Sica! tớ còn sống nhăn răng đây mà làm gì cậu cứ thút thít hoài thế, có gì ủy khuất sao? haha!!! – Tôi giả lả cười trêu cậu ấy nhưng vô thức tôi cũng đưa tay lên quẹt hai hàng lệ đang chực chờ mà rơi xuống. Ôi cái không khí gì thế này??!!!….

    “- Hic…xin lỗi cậu vì tất cả, Taengoo! Vì tớ mà…”

    – Đừng xin lỗi Sica! chúng tớ quên hết rồi. Tất cả chỉ là quá khứ thôi, cất nó vào trong tim đi. Mọi người nhớ cậu lắm…!! –  Tôi vội vàng cắt ngang câu nói của cậu ấy vì tôi biết cậu ấy sẽ nói gì. Những việc cậu ấy làm trong quá khứ mặc dù đã làm tổn thương chúng tôi không ít nhưng nhờ vậy cậu ấy trưởng thành sớm hơn chúng tôi và trở thành một trong những nữ doanh nhân thành đạt nhất nhì châu Á ở tuổi 30 trong khi chúng tôi vẫn còn chật vật vượt qua quãng thời gian khó khăn hậu SNSD tan rã.

    “- Nhưng…..”- Jessica ngập ngừng.

    “- Nhưng….liệu mình có thể? Mọi chuyện mình gây ra với cậu cậu….mình có còn tư cách được nhìn mặt các cậu không?…. Mọi người có phải vẫn chưa tha thứ cho mình?…” – Nghe giọng Sica, tôi biết là cậu ấy đang khá khó xử khi tôi đề nghị cậu ấy đi gặp mặt với SNSD thế này. Nhưng mà mang tên là họp mặt với SNSD thì làm sao có thể thiếu cậu ấy được chứ? Sica cũng là một mảnh ghép quan trọng tạo nên số 9 huyền thoại cho SNSD, mặc dù mọi chuyện cậu ấy làm lúc trước vừa đột ngột, vừa quá đáng. Nhưng…chúng tôi cho dù lúc đó đã rất giận cậu ấy nhưng rồi chỉ một thời gian thôi, chúng tôi lại thương cậu ấy hơn là ghét. Vì sao ư? Ngay cả chúng tôi cũng không rõ nữa là…có lẽ là vì tình cảm giữa SNSD và cô ấy chăng?…

    “- Được rồi…..hic…Cảm ơn cậu…hic hic hic…”- Có vẻ như cậu ấy đã xúc động quá nên không nói được lời nào. Đầu dây bên này tôi cũng đưa tay lên quẹt nước mắt lia lịa. Sau bao nhiêu chuyện cuối cùng cậu ấy vẫn là bạn thân của tôi, không thể mất đi đâu được.

    Tôi mỉm cười nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường trước mắt, vẫn còn rất sớm. Trong lúc này tôi vẫn còn nằm trên giường mệt mỏi chưa muốn ngồi dậy thì Baekhyun đã lục đục nồi niêu xoong chảo dưới bếp để nấu đồ ăn sáng cho cả hai chúng tôi. Từ ngày biết tôi có Tiểu Byun, anh cấm túc tất cả mọi việc không cho tôi làm. Mọi thứ nhỏ nhặt nhất như xỏ một chiếc dép hay cài khuy áo anh đều làm giúp tôi và không cho tôi động chân động tay bất cứ thứ gì. Ấy thế nên mới có bầu hơn ba tháng thôi nhưng tôi đã lên gần chục kí và bị nhồi ăn không khác gì một chú heo công nghiệp. Vóc dáng của tôi đã lùn nay lại càng lùn hơn, trông tôi ú na ú nần như một cái lu di động vậy. Thế mà anh vẫn không tiếc lời khen tôi xinh xắn đáng yêu mũm mĩm. Ôi cục cưng ơi!! mẹ khổ quá mà TT_TT Con phải chui ra lẹ lẹ lên để Taeyeon này hành hạ lại ba con chứ !!!

    – Vợ ơi! dậy ăn sáng thôi nào! Ơ…em dậy rồi à. hề hề!! – Anh tươi rói mở cửa phòng bước vào và nhìn tôi trìu mến.

    – Thực đơn hôm nay có gì thế? – Tôi phụng phịu nhìn anh như một đứa trẻ. Từ lúc mang thai tâm trạng tôi cứ xoay như chong chóng, lúc buổn lúc vui chả biết đường nào mà lần. Nhiều lúc tôi còn không hiểu nổi mình như thế nào nữa. Ôi trời ạ!!

    – ỌE….. – Chỉ mới nghe tên mấy món đó thôi nhưng tôi đã nhanh chóng cảm thấy một thứ chất lỏng chua lè trào lên cổ họng. Ngay lập tức tôi ba chân bốn cẳng chạy vào nhà wc.

    – OẹEEEEE…. – Tôi ra sức nôn ra nhưng cái cảm giác khó chịu đó vẫn âm ỉ trong bụng tôi. Mệt mỏi tôi ngồi phịch xuống.

    Anh vội vàng tiến tới ôm tôi vào lòng. Bỗng nhiên tôi bật khóc như một đứa trẻ khiến anh có chút khó xử.

    – Em không muốn ăn nữa đâu!!!

    – Ngoan nào! vợ bị gì thế? có bầu ai chả như vậy! Anh xin lỗi, nhưng Fany noona dặn anh là phải ép em ăn hết mới có chất cho Tiểu Byun được. Tùy em thôi, không ăn cũng được nhưng bỏ đói con anh là bắt đền em đó!! Đứng dậy nào!! Taengoo đứng dậy nào! haha!! – Anh cười làm tôi cũng tự nhiên vui theo. Mặc dù đã qua cái tuổi 30 nhưng tính cách con nít này của cậu nhóc Byun Baekhyun ngày nào vẫn không hề thay đổi. Tính cách ấy đã quyến rũ tôi gạt đi những lời đàm tiếu của dư luận mà yêu anh. Một tình yêu kéo dài hơn cả thập kỉ…

    Chỉ mới có tiểu Byun ba tháng, mặc dù người có hơi yếu nhưng không đến nổi là tôi không thể tự mình bước ra khỏi giừơng và an toàn di chuyển đến bàn ăn. Thế mà Baekhyun cứ như kiểu tôi không thể tự mình bước nổi mà cứ bên cạnh đỡ tôi, miệng luôn nhắc nhở một câu.

    “Bước chậm thôi! Cẩn thận đấy!”

    Có khi nghe anh nói thế này tôi còn mệt hơn là mang tiểu Byun trong người đấy.

    Sau khi đỡ tôi ngồi an toàn xuống bàn ăn, anh liền giỡ cái lồng bàn ra, tôi khẽ nhăn mặt, tay đưa lên bịt miệng và vuốt ngực để đẩy cái chất chua đang muốn trào ra ở trong cổ họng xuống.

    – Lại nữa sao?

    – Em phải ăn mới có chất cho con chứ! Nghe anh đi! Vì anh, vì con, chịu khó ăn nó đi!

    Bàn tay anh vuốt nhẹ mái tóc rối bù vì chưa chải của tôi, khuôn miệng đáng ghét ra sức dỗ ngọt tôi. Rốt cuộc tôi cũng đành phải nhắm mắt mà gật đầu, đồng ý ăn những thứ mà tôi ngán đến tận đầu chứ không phải chỉ dừng ngang cổ thôi đâu.

    Bỏ một miếng cá vào miệng, tôi nuốt vội rồi bắt chuyện với anh để quên cái mùi tanh của cá đang ở trong cổ họng tôi.

    – À chiều nay anh rảnh chứ?

    – Chiều nay sao? Em định đi đâu à? – Anh nhìn tôi, ánh mắt cứ như kiểu tôi không được đi đâu khỏi nhà ấy.

    – Anh đừng nhìn em như vậy chứ! Ánh mắt anh làm em khó chịu lắm đó! – Tôi nhăn mặt, quay mặt đi nói với giọng hờn trách.

    – Thôi nào! Nói anh nghe đi! Chiều nay em định đi đâu sao? – Lại là giọng nói con nít đáng ghét đó, anh lúc nào cũng dùng chất giọng này để dỗ tôi mỗi lần tôi giận anh.

    – Anh trả lời câu hỏi của em đi đã!

    – Anh rảnh!

    – Vậy thì chiều nay đi với em đến dorm cũ của SNSD!!

    – Làm gì ở đó?

    – Họp mặt thôi! Cũng 7 năm rồi tụi em chưa gặp nhau. Lần này còn có cả Jessi nữa! Nếu anh có ý định bắt em ở nhà thì từ bỏ ngay đi! Anh không cấm được em đến gặp lũ nhóc ấy đâu!!! – Tôi lại nhìn thấy ánh mắt đó trên đôi mắt của anh, tôi khó chịu.

    – Anh sợ Fany mà không sợ em sao?

    – Em đáng yêu thế này sao lại sợ chứ!

    Anh nói rồi kiss nhẹ lên chóp mũi tôi. Baekhyun là vậy, luôn có những hành động khiến tôi không thể nào mà giận anh lâu được.

    Share this:

    Like this:

    Số lượt thích

    Đang tải…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện I Want You Chap 11
  • Ước Gì Được Nấy – Chap 4
  • Hot Gay (1O)
  • Ước Gì Được Nấy – Chap 6
  • (Kyuwook) Trả Nợ Tình – Hủ Nữ Yêu Tinh
  • Bạn đang đọc nội dung bài viết Nhật Kí Làm Mẹ Của Kim Taeyeon – Baekyeon (Chap 2) trên website Richlandemerald.com. Hy vọng một phần nào đó những thông tin mà chúng tôi đã cung cấp là rất hữu ích với bạn. Nếu nội dung bài viết hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!

  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100