Hợp Đồng Mang Thai Prc Wattpad Full Online

--- Bài mới hơn ---

  • Quy Định Mới Về Việc Được Mang Thai Hộ
  • Thê Tử – Chanbaek, Hunhan (Chap 36 – End)
  • Huyết Áp Cao Khi Mang Thai Có Nguy Hiểm Không?
  • Love Cake [Chap 4
  • Aaty (Illu) – Chap 22
  • Hợp Đồng Mang Thai – Chương 24: Thiên đường dậy sóng

    Gió biển thổi nhẹ nhàng, đẩy theo những cơn sóng li ti trôi dạt vào bờ một cách xoa dịu, tạo cho lòng người một âm thanh yên tĩnh đầy lắng đọng. Nhưng không khí ở nơi đây lại trở nên lạnh lẽo hơn lúc về đêm.Ngọn lửa thì đang liêu xiêu với những đống tro tàn còn xót lại, khói cũng đang hiu hiu bốc lên theo từng làn gió rồi biến mất.

    Gia Ngân và Vĩnh Trung vẫn đang ngủ say dưới tấm bạc trải đồ ăn.Khung cảnh bình dị giữa núi rừng này làm người khác liên tưởng họ đang trở về thời nguyên thủy.

    Trong cơn say ngủ,Gia Ngân bị không khí lạnh này làm cho trở nên mê sảng,miệng lẩm bẩm nói vu vơ một cách khó định hình.Vĩnh Trung giật mình thức giấc nhìn về phía cô,anh cầm bờ vai cô lay nhẹ.

    _Gia Ngân em bị sao vậy,em có nghe anh nói gì không!

    Anh vẫn kêu tên cô nhưng đáp lại anh vẫn là những tiếng mê sảng của Gia Ngân.Anh sựt nhận ra thân người cô đang run vì lạnh.Lúc đó lòng anh nhói đau,anh đau vì người con gái trước mặt anh lúc nào cũng mạnh mẽ nhưng lại một con người nhỏ bé và rất yếu đuối.Anh áp má của cô vào má anh và ôm cô vào lòng thật chặt.Tạo cho cô cảm giác được bình an và ấm áp.

    Cứ như vậy đôi tình nhân hờ này ngủ với nhau tới khi mặt trời lên tới đỉnh núi vẫn chưa ai chịu mở mắt.

    Nắng chiếu vào người Gia Ngân làm cô thức giấc,bổng nhiên tim cô đập mạnh liên hồi,mắt chớp lia lịa như đang xấu hổ bởi một việc làm gì đó.Mặt cô cũng đỏ hơn bao giờ hết,cô nhẹ nhàng quay đầu lại thì bắt gặp hơi thở và khuôn mặt anh đang ở sát trước mặt cô.Còn tay Vĩnh Trung thì vô tình chạm vào ngực cô,như một đứa trẻ vẫy gọi mẹ cho con được uống sữa.Nếu ai mà nhìn được khung cảnh này thì thật sự họ sẽ không chịu nổi được cười.

    Cô hét lên…

    _A’A’A’A’A’A’A’A’A’A’A’A’..

    Vĩnh Trung giật mình ngồi dậy nhìn xung quanh rồi quay mặt lại nhìn cô và cũng ré lên.

    _Cô có bị điên không hả.

    Cô thì đang hét còn anh thì ré thật to,tạo ra cái thứ âm thanh hổn loạn và vui nhộn cho ngày mới.

    Gia Ngân mặt ửng đỏ.

    _”Anh ta dám lợi dụng mình đang ngủ để..để.”

    Cô tức đến nổi mắt cứ nhắm lại,còn khuôn mặt thì đang xấu hổ như muốn tìm một cái lỗ để chui xuống đất.

    _Sao giờ cô im như hến thế,lúc nãy cô ré to lắm mà.Vĩnh Trung cũng tức không kém,nguyên một đêm vì cô mà mất ngủ.Giờ lại bị cô tiếp tục phá giấc ngủ của mình.

    Gia Ngân hét lên

    _Tại sao anh lại rờ tay vào ngực tôi trong khi tôi..tôi đang ngủ vậy haaaaaaả.

    _”Hả”-Vĩnh Trung cũng không thể tin được mình lại làm việc đó.Anh thầm khó nghĩ trong đầu.

    _Chắc do ôm cô ta chặt quá chăng?.Hay là do mình thiếu thốn lâu ngày rồi, bản năng xuất hiện nhỉ..Hay là vì..vì…

    Những câu hỏi trong đầu của anh cứ nhảy liên tục,anh vội vàng lắc đầu xua đi.Gia Ngân nhìn anh cũng xấu hổ định đi ra bờ biển cho bớt cái không khí thẹn thùng này.Bất giác cô đứng sựt lại.Nhìn lên cái phiến đá trước cửa hang động.

    Bổng chốc cô nói to đầy vui sướng.

    _Ôi là hoa tình yêu.

    Lần đầu cô mới được thấy loài hoa nó đẹp như thế này.Ở ngoài thì màu đỏ,còn bên trong thì tím,xanh,vàng,lục.Cô bức một bông và ôm nó vào lòng nhìn rất hạnh phúc.Vĩnh Trung đi lại về phía cô nhìn cô mỉm cười âu yếm.Làm cô càng hạnh phúc hơn,rồi anh mở miệng nói.

    _Khùng…

    Rồi Vĩnh Trung bỏ đi về phía rừng để lấy thêm củi và tìm thêm thức ăn hoặc trái cây gì đó.Nhưng trong đầu anh thì lại ẩn hiện cái con heo rừng hôm qua,anh mong rằng mình sẽ không gặp lại nó thêm một lần nào nữa.

    Gia Ngân bực mình nhìn về phía anh rồi miệng cũng bật cười to.Cô nhìn cái quần tay của anh màu đen giờ thành cái màu kaki,còn cái áo nhem nhút nhàu be bét,tóc tai bù xù.Rồi cô ôm bông hoa vào bụng và ngồi cười một mình.Cô vừa cười vừa nói vừa chỉ tay về phía anh đang đi.

    _Nghĩ sao ông ta làm chủ tịch vậy trời.

    Gia Ngân cảm thấy thời tiết hơi nóng nên định đi ra biển dọc nước.Nhưng ngờ đâu cô mới ra tới thì không thể tin vào mắt mình nữa.Biển vào buổi sáng nơi đây quá đẹp,quá kì vĩ.Thực sự nó là một kiệt tác mà thiên nhiên nơi đây đã ban tặng.Lúc đầu cô định dọc nước nhưng suy nghĩ kỹ lại cô lại muốn được tắm biển ở nơi đây một lần,với lại cô cũng muốn được tắm cho đỡ nóng bức.Gia Ngân chỉ có một bộ đồ duy nhất còn xót lại trong người nên không nỡ để nó ướt hết,tất cả đồ của cô đem đi đã trôi dạt hết ra biển.Nên cô đành phải cởi hết tất cả những gì trong người của mình.Lộ ra thân hình trắng từ trên xuống dưới không có một mảnh *** che thân..

    Gia Ngân chạy xuống biển vừa tắm vừa vuốt ve tay mình,miệng thì luôn cười ca hát,nhưng không ngờ con heo rừng của Vĩnh Trung kể hôm qua lại là có thật.

    Nó đang đi đến chổ bờ cát mà Gia Ngân không hề hay biết.Nó hưởi áo quần và đồ lót của cô,Gia Ngân nhìn lại thì hét lên vì không thể tin được có một con heo rừng đang nhăm nhi đồ của mình.Cô hét lên:

    _”Vĩnh Trung cứu em với”

    Anh giật mình khi nghe tiếng cô vọng gọi tên mình từ xa,anh chạy một mạch tới bờ biển thì thấy cô đang ở dưới biển không có một mảnh *** che thân,có lẻ anh đã thấy hết phần ở trước của cô rồi.Nhìn qua bên thì anh giật mình lại gặp con heo này,anh thầm nghĩ.

    _Nó đang làm cái quái gì với cái đồ của cô ta thế nhỉ,nó hấp dẫn nó đến vậy sao!.

    Trong đầu anh xuất hiện một suy nghĩ,miệng anh mở một nụ cười nham hiểm.

    _Phải cho cô ta nếm mùi vì hồi hôm qua không tin mình.

    Gia Ngân cảm thấy khó hiểu rồi bực mình hét lên.

    _Cứu em,anh là đồ bất nhân.

    _Ai biểu hôm qua em kêu anh đu khỉ,anh khoanh tay lại nhìn cô cười.

    _Công nhận một điều em có sức hút với động vật rất là ghê gớm.

    Vĩnh Trung bật cười sảng khoái như để hả dạ lòng mình.

    _Anh..Anh

    Gia Ngân tức đến tím mặt,bổng con heo rừng nghe được tiếng cười của anh thì quay đầu nhìn lại.Dường như nó cũng cảm nhận được anh rất là quen,và chạy từ từ đến chổ anh.Vĩnh Trung sảng hồn khi thấy nó đang đến chổ mình.Và cuộc rượt đuổi lại bắt đầu.

    Gia Ngân thoát nạn mỉm cười lại nhìn về phía anh.

    _Đáng đời cái tên đáng ghét

    Cuộc sống của họ trôi qua thật đẹp và sống động.Nơi đây không còn im ắng của tiếng núi rừng nữa mà thay vào đó là không khí nhộn nhịp và tràn đầy tiếng cười hạnh phúc của chính họ.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Tổng Hợp Địa Điểm Tập Yoga Bầu Nổi Bật Hà Nội
  • 32.thủ Tục Công Chứng Văn Bản Thỏa Thuận Mang Thai Vì Mục Đích Nhân Đạo
  • Thủ Tục Nhờ Mang Thai Hộ Như Thế Nào?
  • Đồ Bơi Cho Bà Bầu (78 Ảnh): Mẫu Cho Hồ Bơi, Tankini, Thể Thao
  • Bà Bầu Đi Bơi Cần Ghi Nhớ 07 Điều Dưới Đây!
  • Mang Thai Tuần 17 Cần Biết

    --- Bài mới hơn ---

  • Sự Phát Triển Của Thai Nhi Tuần Thứ 17 Như Thế Nào?
  • Thai 17 Tuần Nặng Bao Nhiêu, Đã Biết Máy Chưa?
  • Thai 15 Tuần Uống Nước Dừa Được Chưa?
  • Cẩm Nang Mang Thai: Thai Nhi 18 Tuần Tuổi
  • Mang Thai Tuần 18 Cần Biết
  • Chúc mừng bạn, bạn đã vượt qua nửa chặng đường của thai kỳ. Sau 16 tuần, cơ thể bạn và thai nhi đã có nhiều thay đổi đáng kể. Tuy vậy, một số thai phụ trông vẫn chưa ra dáng bà bầu nhờ sở hữu chiếc bụng thon gọn giúp che bớt phần nào vòng hai đang ngày một lớn lên. Nếu chưa muốn tiết lộ việc bạn đang , bạn chỉ cần khéo léo chọn trang phục dành cho bà bầu để che đi phần bụng.

    Khi mang thai, bạn thường có thói quen so sánh kích thước bụng mình với những thai phụ khác. Bạn nên biết rằng mỗi người sẽ trải qua thời kỳ mang thai không hoàn toàn giống nhau. Vì vậy, đừng lo lắng nếu bụng bạn còn nhỏ và trông bạn vẫn chưa ra dáng một bà bầu. Có thể bạn thường được nghe mẹ chồng và những người hàng xóm chỉ bảo một số kinh nghiệm. Tuy nhiên, trong thực tế không thể biết chính xác kích thước, sự phát triển và giới tính của thai nhi chỉ dựa vào vẻ bề ngoài của bụng mẹ.

    Ví tiền của tôi đâu rồi?

    Đã đến lúc bạn cần nghĩ đến việc chuẩn bị chỗ ăn ngủ cho bé. Trong 12 tháng đầu đời, nôi cũi sơ sinh là chỗ ngủ an toàn nhất cho bé. Hãy đặt nó ở cạnh giường bạn để tiện theo dõi và chăm sóc bé. Lúc này, bạn bắt đầu có nhu cầu mua sắm quần áo và những đồ dùng cần thiết cho trẻ sơ sinh. Tuy nhiên cần cân nhắc kỹ để chọn mua những vật dụng thật sự cần thiết cho bé. Nếu tài chính eo hẹp, giải pháp tốt nhất cho bạn là mua hàng trả góp hoặc đồ đã qua sử dụng. Bạn cũng có thể mượn hay xin từ bạn bè và người thân vừa có con nhỏ. Tuy nhiên, nếu bạn dự định sẽ sinh thêm bé nữa, hãy đầu tư mua những đồ dùng tốt nhất ngay từ ban đầu để có thể sử dụng luôn cho những bé còn lại.

    Những thay đổi về mặt thể chất khi mang thai tuần 17

    • Nhiệt độ cơ thể tăng lên khiến bạn cảm thấy nóng nực và bị đổ mồ hôi nhiều hơn. Điều này khiến bạn không muốn mặc các loại quần áo dày. Quạt và máy điều hoà có thể giúp bạn cảm thấy dễ chịu hơn. Bạn cũng nên thường xuyên tắm với nước ấm và tránh mặc các loại vải làm từ sợi tổng hợp.
    • Bạn nên thận trọng với bệnh nhiễm trùng đường tiết niệu. Niệu đạo của phụ nữ ngắn và ở gần 2 cơ quan âm đạo và lỗ hậu môn nên rất dễ gây viêm nhiễm ngược dòng. Một biện pháp phòng đơn giản nhưng rất có hiệu quả là vệ sinh cá nhân, vệ sinh đường sinh dục, tiết niệu hàng ngày, trước và sau khi quan hệ tình dục. Đồng thời, luôn rửa và lau sạch vùng kín theo hướng từ trước ra sau mỗi khi đi vệ sinh để tránh hiện tượng đưa vi khuẩn vào niệu đạo gây viêm nhiễm ngược dòng. Ngoài ra, hàng ngày bạn nên tập thói quen uống nhiều nước và không nên cố nhịn khi bạn có nhu cầu đi vệ sinh. Đừng vội vã mà hãy cho bạn đủ thời gian để giải quyết hết mọi thứ trong bụng.
    • Nói tạm biệt với vòng eo của bạn vì lúc này tử cung đã cao ngang rốn. Đừng lo, bạn sẽ lấy lại vóc dáng sau sinh thôi.
    • Tuần này, bạn có thể mắc chứng ợ nóng thai kỳ. Lượng hoóc môn tăng cao trong thai kỳ làm chậm quá trình tiêu hoá, nghĩa là thức ăn ở trong dạ dày lâu hơn, khiến cho axit được tiết ra nhiều hơn. Cảm giác nóng rát sau ngực xảy ra khi cơ thắt thực quản dưới bị giãn (các cơ này có nhiệm vụ giữ các chất ở trong dạ dày), khiến cho axit ở trong dạ dày trào ngược lên thực quản. Điều này khiến bạn có cảm giác muốn nôn mửa, nhất là sau khi ăn các thức ăn có vị cay như cà ri. Việc duy trì một chế độ ăn hợp lý sẽ giúp ngăn chặn chứng ợ nóng trong suốt thai kỳ. Bạn cần tăng cường các loại thức ăn có dạng lỏng, loại bỏ ra khỏi bữa ăn những thực phẩm dễ gây ợ nóng như thức ăn cay, các món nướng, chocolate, cà phê, rượu, bia và đồ uống có gas. Ngoài ra, bạn nên kê gối cao hơn bình thường một chút khi ngủ. Nếu các triệu chứng ợ nóng quá khó chịu, gây ảnh hưởng đến sinh hoạt hàng ngày thì bạn nên tìm đến bác sĩ để được tư vấn sử dụng thuốc kháng axit.

    Những thay đổi về mặt tinh thần

    • Khi thai nhi 17 tuần tuổi, bạn háo hức mong chờ những cử động đáng yêu của bé. Bạn thường có thói quen đặt tay lên bụng và chờ đợi những chuyển động nhẹ nhàng của bé để chắc chắn rằng bé của bạn vẫn phát triển khỏe mạnh.
    • Ở giai đoạn này, bạn có xu hướng tập trung mọi sự quan tâm vào thai nhi. Điều này giúp bạn ưu tiên sàng lọc những việc nên và không nên làm trong quá trình mang thai.

    Những thay đổi của thai 17 tuần tuổi

    • Thai nhi tuần 17 dài khoảng 13 cm tính từ đỉnh đầu đến mông. Da bé trong suốt đến mức có thể nhìn thấy các mạch máu dưới da. Còn quá sớm để hình thành nên các lớp mỡ dưới da. Tuy nhiên, tuần này xuất hiện một chất đặc biệt giúp bé bảo vệ các cơ quan nội tạng khỏi tác động từ nhiệt độ bên ngoài của môi trường sau khi sinh.
    • Một lớp mỏng màu trắng nhờ, trơn bóng được gọi là gây phủ khắp cơ thể bé, giúp bảo vệ da trong môi trường nước ối cũng như giúp bé di chuyển dễ dàng hơn. Đa phần trẻ sơ sinh vẫn tiếp tục mang chất trắng dinh dính này sau khi sinh.
    • Bé bắt đầu biết nuốt dịch nước ối và thận đã bắt đầu làm việc để sản xuất ra nước tiểu. Nếu bạn có siêu âm trong tuần này, bạn sẽ được nhìn thấy thận của bé.
    • Giai đoạn này, bé sẽ ngủ nhiều và tích luỹ năng lượng cho sự hình thành và phát triển cơ thể. Tuy nhiên, bạn sẽ nhận ra những hoạt động của bé khi bé chuyển động xoay người và máy đạp bụng mẹ, nhất là khi bạn đang ngủ.

    Khi bị chóng mặt, mẹ nên tham khảo một số cách khắc phục sau:

    • Mẹ nên nằm xuống, nghiêng mình về phía bên trái, sau đó đưa chân lên thật cao
    • Nếu không nằm được, mẹ có thể ngồi với tư thế cúi đầu sát vào giữa hai đầu gối.
    • Mẹ cần bình tĩnh, hít thở sâu, đồng thời thả lỏng cơ thể và nới bớt các áo quần khiến mẹ cảm thấy chật chội, khó chịu.

    Mẹ nên làm những xét nghiệm nào?

    • Đo nhịp tim thai nhi
    • Kiểm tra lượng protein và đường trong nước tiểu
    • Đo huyết áp và cân nặng
    • Đo khoảng cách tính từ đáy tử cung
    • Sờ nắn bên ngoài để kiểm tra độ lớn của tử cung
    • Kiểm tra tay và chân của mẹ có hiện tượng giãn tĩnh mạch hay sưng to không

    Bên cạnh đó, mẹ cũng nên trao đổi với bác sĩ về các triệu chứng bất thường mà mẹ đã gặp phải trong thời gian qua và chuẩn bị sẵn danh sách các vấn đề mẹ thắc mắc để trao đổi với bác sĩ thuận tiện hơn.

    Mẹ nên làm gì khi mang thai tuần 17?

    • Nếu bạn chưa hẹn lịch thì đây là thời điểm rất thích hợp. Siêu âm giữa thai kỳ có thể diễn ra từ tuần 18 đến tuần 22 để kiểm tra sự phát triển của thai nhi bao gồm sự hình thành và phát triển bộ não, tim, cột sống, gan, thận, và các cơ quan nội tạng khác. Lúc này, bạn đã có thể biết chính xác giới tính của bé qua máy siêu âm do cơ quan sinh dục ngoài đã phát triển đầy đủ. Nếu bạn muốn dành một sự ngạc nhiên cho bạn và gia đình, hãy dặn bác sĩ siêu âm không tiết lộ giới tính thai nhi cho đến ngày bạn sinh bé.
    • Hãy thường xuyên trò chuyện với bé từ lúc còn trong bụng mẹ. Từ tuần thứ 17, bé đã có thể nghe và phân biệt được giọng nói của bạn. Hãy rủ ông xã cùng tận hưởng cảm giác sung sướng khi nhận thấy những chuyển động cuả bé.
    • và vận động vừa phải để đảm bảo cân nặng hợp lý trong thời kỳ mang thai, đồng thời cũng giúp bạn giảm nguy cơ bị tiểu đường thai kỳ. Bạn nên tham gia các lớp thai giáo, luyện tập các bài tập hữu ích, trò chuyện và chia sẻ kinh nghiệm mang thai với các bà bầu khác.

    Xem tiếp thai nhi tuần 18 hay Sự phát triển thai nhi theo tuần

    --- Bài cũ hơn ---

  • Mang Thai 12 Tuần Uống Nước Dừa Được Không
  • Mang Thai Tuần 16: Sự Phát Triển Của Thai Nhi Và Mẹ Bầu Nên Ăn Gì
  • Mang Thai Tuần 16: Nhiều Bất Ngờ Dành Cho Mẹ Vì Có Thể Cảm Nhận Được Thai Máy
  • Siêu Âm Thai 7 Tuần Biết Trai Hay Gái Chưa?
  • Thai 16 Tuần Nặng Bao Nhiêu, Đã Biết Trai Hay Gái Chưa?
  • Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17 (Full)

    --- Bài mới hơn ---

  • Cách Dùng Củ Gai Tươi Cho Bà Bầu An Thai Hiệu Quả
  • Trà Dược Liệu Túi Lọc Giảo Cổ Lam Nên Uống Khi Nào ?
  • Bật Mí Công Dụng Giảo Cổ Lam Trong Việc Ổn Định Huyết Áp
  • Tác Dụng Kì Diệu Của Giảo Cổ Lam Với Sức Khỏe Con Người
  • Giảo Cổ Lam Có Tác Dụng Chữa Bệnh Gì?
  • GIỚI THIỆU

    Thể loại truyện: 

    Tình cảm học đường, hài hước, nhật kí mang thai

    Đây là cuốn nhật ký kể về những suy nghĩ và mọi việc xảy ra quanh cô bé Min Min chỉ mới 17 tuổi lại bất ngờ mang thai với cậu bạn trai  cool boy cùng trường. Và cũng bắt đầu chuỗi những sự việc hài hước xảy ra khi cô về làm dâu…. 

    Ông bà vẫn thường nói câu:

    “Hãy là hoa nhưng chớ nên là trái, hoa nồng hương còn trái lắm khi chua.”

    Tình yêu lầm lỡ ở tuổi thơ ngây đôi khi giết chết hạnh phúc tương lai một người.

    Mang trong mình đứa con khi tuổi còn nhỏ là điều khó khăn và không dễ dàng.

    Bạn đủ dũ cảm vượt qua mọi thứ…?

    Nước mắt – ân hận muộn màng cho những trái tim vì một phút nông nỗi.

    Tuổi trẻ vấp ngã với chính bi kịch của bản thân.

    Thế nhưng, đôi khi cuộc sống lại cần những vấp ngã để có thể: TRƯỞNG THÀNH.

    Tình cảm học đường, hài hước, nhật kí mang thaiĐây là cuốn nhật ký kể về những suy nghĩ và mọi việc xảy ra quanh cô bé Min Min chỉ mới 17 tuổi lại bất ngờ mang thai với cậu bạn trai cool boy cùng trường. Và cũng bắt đầu chuỗi những sự việc hài hước xảy ra khi cô về làm dâu….Ông bà vẫn thường nói câu:”Hãy là hoa nhưng chớ nên là trái, hoa nồng hương còn trái lắm khi chua.”Tình yêu lầm lỡ ở tuổi thơ ngây đôi khi giết chết hạnh phúc tương lai một người.Mang trong mình đứa con khi tuổi còn nhỏ là điều khó khăn và không dễ dàng.Bạn đủ dũ cảm vượt qua mọi thứ…?Nước mắt – ân hận muộn màng cho những trái tim vì một phút nông nỗi.Tuổi trẻ vấp ngã với chính bi kịch của bản thân.Thế nhưng, đôi khi cuộc sống lại cần những vấp ngã để có thể: TRƯỞNG THÀNH.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Mang Thai Theo Từng Giai Đoạn
  • Sự Phát Triển Của Thai Nhi Ở Tuần Thứ 37 Của Thai Kỳ
  • Thai 8 Tuần Chưa Có Tim Thai Có Sao Không?
  • Thai 8 Tuần Chưa Có Tim Thai Nguy Hiểm Không? Cần Phải Làm Gì?
  • Cẩm Nang Mang Thai: Thai Nhi 22 Tuần Tuổi
  • 17 Điều Nên Làm Trước Khi Mang Thai

    --- Bài mới hơn ---

  • Trước Khi Mang Thai Bổ Sung Acid Folic Như Thế Nào Mới Đúng?
  • Bé Gái Đầu Tiên Ở Việt Nam Ra Đời Bằng Phương Pháp Mang Thai Hộ
  • Chị Em Cần Đề Phòng Trường Hợp Mang Thai Ngoài Tử Cung
  • Sau Khi Xuyên Thành Omega Phát Hiện Mình Mang Thai
  • Chương 5: Chương 5: Vậy Mà Đã Mang Thai! 1
  • 2/ Dừng các phương pháp ngừa thai

    Ngưng sử dụng các loại thuốc tránh thai một vài tháng trước khi cố gắng mang thai. Điều này giúp bạn xác định được chu kỳ bình thường của mình có bao nhiêu ngày. Từ đó, bạn có thể tìm ra thời điểm trứng rụng, cơ hội thụ thai cao nhất trong tháng. Sẽ mất một khoảng thời gian trước khi hormone chính thức hoạt động lại bình thường, vì vậy, bạn có thể phải mất vài tháng theo dõi.

    3/ Tạm biệt rượu và thuốc lá trước khi mang thai

    Uống rượu và hút thuốc khi mang thai? Không cần ai nói hẳn bạn cũng biết những ảnh hưởng của chúng đối với sự phát triển của thai nhi rồi đúng không? Tuy nhiên, bạn có biết uống rượu quá mức có thể làm ảnh hưởng khả năng sinh sản của bạn và làm giảm số lượng tinh trùng ở nam giới? Hút thuốc, thậm chí là hút thuốc thụ động làm ảnh hưởng chất lượng trứng và tinh trùng, tăng nguy cơ dị tật bẩm sinh, sinh non, sảy thai… Đột nhiên từ bỏ một thói quen có thể là một cú shock đối với cơ thể. Do đó, ngay từ khi có ý định mang thai, bạn nên giảm dần và ngưng hẳn khi bắt đầu mang thai.

    5/ “Tăm tia” cân nặng

    Những người quá ốm hoặc quá mập đều có cơ hội thụ thai thấp hơn so với những phụ nữ có thân hình cân đối. Không chỉ vậy, cân nặng hợp lý còn giúp bạn có một thai kỳ khỏe mạnh và quá trình sinh con diễn ra thuận lợi hơn rất nhiều.

    6/ Xem phim

    Khi mang thai, nhiều mẹ bầu sẽ cảm thấy không thoải mái khi phải ngồi yên một chỗ trong thời gian lâu. Không chỉ vậy, việc thường xuyên mắc tiểu cũng làm bạn không tận hưởng được một buổi xem phim vui vẻ. Vì vậy, ngay từ bây giờ, rủ chồng bạn đi xem phim càng nhiều càng tốt, trước khi hứng thú của bạn chuyển sang sự khó chịu.

    7/ Thiết lập quỹ cho con

    Tiền sinh con, tiền tã, tiền sữa, tiền đi học…, bạn sẽ phải tiêu tốn khá nhiều tiền khi có con. Đừng chần chừ, ngay từ lúc có dự định sinh con, bạn nên tiết kiệm tiền đi là vừa.

    8/ Bổ sung vitamin trước khi mang thai

    Nên bổ sung 400 mg axit folic mỗi ngày trước khi chuẩn bị mang thai từ 3 đến 6 tháng. Theo các nghiên cứu, nếu nhận đủ axit folic trước và sớm trong thai kỳ có thể giảm 70% nguy cơ bị dị tật bẩm sinh ở thai nhi. Ngoài ra, bạn cũng nên tăng cường bổ sung sắt và canxi cho cơ thể.

    11/ Chụp ảnh

    Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối bạn có một bức hình cho ra hồn? Xách máy lên và chụp bất kỳ những gì bạn muốn lưu lại. Có thể là ngôi nhà, là bạn trước khi mang thai, là những phút gây hài của anh xã… Tất cả những gì nhắc bạn đến khoảng thời gian trước khi mang thai và bạn có thể cùng con xem lại vào một ngày đẹp trời nào đó.

    12/ Quyết định chỗ ở

    Nếu không hài lòng với chỗ ở hiện tại và muốn dọn đến một nơi khác, bạn nên tiến hành ngay từ bây giờ. Cảm giác tốt về nơi ở sẽ giúp bạn sẵn sàng hơn cho việc mang thai. Và thực tế, mang thai cũng không phải khoảng thời gian phù hợp để chuyển hay sửa sang nhà cửa.

    Tuy nhiên, nếu cảm thấy hài lòng với nơi ở của mình, bạn không cần phải cố gắng thay đổi vì con. Nên nhớ rằng trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ có thể ngủ cùng với ba mẹ trong thời gian đầu. Và không phải nhà rộng với nhiều phòng sẽ quyết định chỉ số hạnh phúc của con.

    13/ Suy nghĩ về công việc

    Nếu có ý định mang thai, bạn nên cân nhắc về công việc hiện tại của mình. Một công việc đi sớm về khuya có thể không phù hợp với bà mẹ có con nhỏ. Hơn nữa, chính sách thai sản của công ty cũng là điều đáng được quan tâm.

    14/ Tham khảo kinh nghiệm của những người trong gia đình

    Mẹ của bạn có tiền sử thai sản như thế nào? Có xảy ra biến chứng nghiêm trọng nào hay có sinh con ngôi thai ngược? Một số yếu tố về di truyền có thể làm ảnh hưởng đến thai kỳ của bạn. Tốt hơn hết, bạn nên trao đổi những điều này với bác sĩ của mình.

    15/ Khám sức khỏe trước khi mang thai

    Các chuyên gia khuyên bạn nên đi khám sức khỏe trước khi mang thai từ 3 đến 6 tháng. Một số căn bệnh phụ khoa có thể làm ảnh hưởng đến quá trình thụ thai của bạn. Đồng thời, có những loại vắc-xin cần phải chủng ngừa trước khi mang thai để đảm bảo an toàn.

    17/ Dừng mua sắm

    Bạn có thể sẽ tăng lên ít nhất 10kg trong suốt thai kỳ của mình. Và bạn khó có thể lấy lại vóc dáng chuẩn ngay khi sinh xong. Thay vì đầu tư vào những thứ mình có thể sẽ không “ních” vừa trong thời gian tới, sao không chờ thêm một thời gian nữa và sắm thêm đồ bầu cho mình?

    MarryBaby

    --- Bài cũ hơn ---

  • Trước Khi Mang Thai Cần Làm Gì? Phụ Nữ Cần Bổ Sung Những Gì Trước Thai Kỳ?
  • Trước Khi Mang Thai Nên Tiêm Phòng Bệnh Gì?
  • Mách Nhỏ Các Chị Em Trước Khi Mang Thai Cần Tiêm Phòng Những Gì?
  • Trứng Vịt Lộn Có Tốt Cho Bà Bầu Hay Không?
  • Ăn Trứng Vịt Lộn Có Tác Dụng Gì, Ăn Nhiều Có Tốt Không ?
  • Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Của Một Bà Bầu
  • Nhật Ký Mang Thai Sau Một Lần Sảy Thai
  • Nhờ Em Gái Mang Thai Hộ Được Không?
  • Bổ Sung Dha Như Thế Nào Để Sinh Con Thông Minh Và Khỏe Mạnh
  • Gợi Ý Những Cách Ăn Mặc Vừa Đẹp Vừa Giúp Bà Bầu Bớt Béo
  • Màn “chào cờ” vẫn tiếp diễn như mọi khi. Lúc hai người bước từ trên lầu xuống, tôi thấy họ đi có vẻ hơi khó khăn. Nuốt nước bọt. Tôi đã chuẩn bị tinh thần chờ đợi “cơn thịnh nộ đúp-bồ” từ họ rồi. Nhưng, cha mẹ chồng chẳng nói gì đến tôi cả. Đúng là ngạc nhiên thật. Rất nhanh sau đó, mọi người cùng vào phòng bếp dùng bữa sáng. Đang ăn ngon lành thì tôi chợt nghe âm thanh gác đũa cái cạch xuống bàn, cùng lúc giọng mẹ chồng tôi chậm rãi cất lên: “À đúng rồi.” Tức thì, tôi hết hồn. Đừng nói là bây giờ bà ấy mới vạch trần tội lỗi của tôi nha trời. Ấy vậy, mọi chuyện lại không phải thế.

    “Hoà Trâm, cuối tuần này con hãy đi xem mắt. Lần này đối tượng là một người rất tốt.”

    “Con đã bảo nhiều lần là không xem mắt.” – Chị Hoà Trâm ngừng ăn, ngước lên đáp.

    “Thì con cứ thử một lần đi nào. Biết đâu sẽ hợp và lòng con có thể nguôi ngoai.”

    “Dù thế nào thì cũng vậy thôi.” – Chị Hoà Trâm liền đứng dậy – “Con no rồi. Sáng nay công ty có cuộc họp sớm nên giờ con phải đi. Chúc cả nhà một ngày tốt lành.”

    Lúc Chan Chan vừa đạp xe đi thì tôi tò mò hỏi ngay:

    “Nè, sao chị Hoà Trâm không thích coi mắt vậy? Bộ lúc trước chị ấy có chuyện buồn hả?”

    “Ờm, gần như thế. Nhưng giờ chưa phải lúc cho đằng ấy biết. Để mai mốt, đích thân chị Hoà Trâm nói sẽ hay hơn.”

    Tôi tặc lưỡi. Chán hơn con gián. Mai mốt là khi nào, giờ tôi thắc mắc kinh khủng. Tên Chan Chan ghét quá, úp úp mở mở càng khiến người ta muốn biết hơn.

    “Mà chiều qua sao tự dưng đằng ấy buồn ngủ thế? Hay có chuyện gì à?”

    Câu hỏi của Chan Chan khiến tôi hơi chột dạ vì nhớ lại chuyện hôm qua. Tôi không biết đáp lời cậu ta thế nào nữa. Sự thật, khi đó tôi có buồn ngủ gì đâu, tỉnh như sáo là đằng khác. Nhưng tôi không thể nói với cậu ta về tâm trạng khó chịu của mình. Nhắc mới nhớ, buổi tối lúc tôi giả vờ ngủ Chan Chan có bảo sẽ sáng nay sẽ cho tôi biết cái gì đó. Chắc quên mất rồi.

    “Tối qua về đằng này định nói vài điều nhưng đằng ấy ngủ mất tiêu, ngáy phát ớn.”

    “Kệ người ta. Giờ thì nói đi, chuyện gì?”

    “Ừm về việc chị Trân Châu, đằng ấy đừng hiểu lầm gì cả. Đằng này đối với chị ấy chỉ như đàn em đối với chị lớp trên thôi.”

    “Biết rồi. Cậu không cần giải thích dài dòng, tớ cũng không nghĩ gì đâu.”

    “Thì sợ đằng ấy nghĩ lung tung, hiểu lầm này nọ.”

    “Việc gì tớ phải hiểu lầm? Cậu tưởng mình có giá chắc? Bệnh tưởng ngày càng nặng đó.”

    “Đã hôn nhau mà còn không thích chứ là gì?”

    “Là cậu chủ động hôn chứ tớ có biểu đâu.”

    “Nhưng đằng ấy không từ chối thì nghĩa là rất thích rồi.”

    Mặc dù tôi và Chan Chan cãi đùa ầm ĩ như vậy nhưng rõ ràng lòng tôi vẫn nặng nề lắm.

    … Kỳ này thì tôi quyết tâm lắm. Về việc, bắt tên chí khùng chí mén kia phải nói ra sự thật về mối quan hệ giữa Chan Chan với cô chị Trân Châu. Tôi không thích cái gì đấy cứ mờ ám. Rõ ràng ra đi, để còn nghĩ cách đối phó. Đứng chờ ngoài cửa phòng vệ sinh nam khoảng mấy phút thì tôi thấy Chí Hùng bước ra. Mau lẹ, tôi kéo tay cậu ta ra ngoài hành lang vắng vẻ. Sau khi trấn tĩnh lại, Chí Hùng nhìn tôi chưng hửng rồi nói nhanh:

    “Cậu làm mình hết hồn đấy. Tự dưng rình mò ở phòng vệ sinh nam chi vậy trời!”

    “Tôi có phải biến thái đâu mà rình mò phòng vệ sinh nam. Vì tôi nhất định phải gặp cậu để hỏi cho ra lẽ một điều. Cô chị Trân Châu hôm qua là bạn gái cũ của Chan Chan đúng chứ?”

    Thấy Chí Hùng thở dài ngao ngán, tôi giục: “Nói đi! Tôi muốn biết.”

    “Mình đã bảo không tiết lộ bí mật của bạn thân. Cậu đi mà hỏi Chan Chan.”

    Biết tỏng tên này sẽ nói thế mà. Nhưng, giờ tôi có “chiêu” khác. Đảm bảo cậu ta phải khai. Mau chóng, tôi lấy ra chiếc điện thoại di động đưa lên và nói rõ ràng:

    “Chiều hôm trước, tôi vô tình trông thấy một cảnh rất thú vị. Là gì cậu biết không? Đó là cảnh cậu với Tường Vi, con gái thầy Tuấn, cùng đi vào nhà nghỉ!”

    Chí Hùng giật mình, tròn xoe mắt nhìn tôi. Trước phản ứng ấy thì tôi đã có thể chắc chắn 100% lúc đó bản thân không hề nhìn lầm. Tên này ghê thật, dám vào tận nhà nghỉ cơ đấy.

    “Cậu thật biết đùa.” – Chí Hùng đảo mắt, vờ ra vẻ như không biết gì.

    “Đừng có vờ vịt. Chiêu này tôi rành lắm. Cậu có chối cũng vậy thôi, tôi đã kịp chụp lại hình của hai người với cái nhà nghỉ bắt mắt đó.”

    Mặt Chí Hùng gần như trắng bệch khi thấy tôi mân mê chiếc điện thoại di động trên tay. Giờ mới hiểu cảm giác đe doạ người khác là thế nào. Bạn sẽ thấy thú vị khi trông đối phương hiện rõ nỗi sợ hãi lo lắng. Tuy có hèn thật nhưng để đạt được mục đích thì đôi khi ta đành dùng thủ đoạn một chút. Thấy thái độ im lặng của Chí Hùng, tôi lại nói:

    “Dù cậu có cướp được điện thoại và del hình thì cũng vô ích. Tôi cop nó vào máy tính rồi.”

    Hình như giọng tôi nghe thật quá hay sao mà Chí Hùng đổ mồ hôi nhiều hơn ban nãy nữa.

    “Cậu muốn gì đây hả?”

    “Hãy cho tôi biết mối quan hệ của hai người kia. Sau khi xong, tôi lập tức del hình không sót cái nào. Cậu yên tâm, tôi không để Chan Chan biết cậu nói đâu.”

    “Thôi được, xem như cậu cao tay đó Min Min.”

    Tôi cười đồng thời xoay xoay chiếc điện thoại. Ngó tới ngó lui một hồi, Chí Hùng chậm rãi:

    “Phải, chị Trân Châu là mối tình đầu của Chan Chan.”

    Tôi ngừng cười. Dẫu đã biết rõ câu trả lời nhưng tôi vẫn hụt hẫng. Vô cùng hụt hẫng…

    “Nhưng, đó là tình đơn phương từ Chan Chan mà thôi.” – Chí Hùng thở ra – “Hồi đó, hai chúng tớ học cùng trường với chị Trân Châu. Chị ấy lớn hơn đến ba tuổi. Vì tham gia CLB võ thuật nên cả ba mới quen nhau. Ban đầu, chị Trân Châu và Chan Chan hay khắc khẩu, hễ gặp là cãi giống như cậu với Chan Chan đấy. Vậy mà nửa năm sau, Chan Chan thích chị ấy. Tiếc là chị Trân Châu chỉ xem cậu ấy như em trai vì lúc đó chỉ đã có người yêu.”

    “Rồi sau đó?”

    “Sau đó, chị Trân Châu tốt nghiệp cấp II. Tuy đã ra đường nhưng cả ba vẫn thường gặp nhau. Có lẽ chính vì thế mà Chan Chan cứ mãi thích chị ấy không quên được. Rồi đến khi bọn tớ tốt nghiệp thì chị Trân Châu đột nhiên qua Anh du học, đi cùng chị ấy có anh người yêu. Đối với Chan Chan, đó là một mất mát lớn. Tính tới tính lui thì tình đơn phương của Chan Chan kéo dài cũng hơn bốn năm rồi. Cho đến đầu năm nay, khi cậu ấy gặp cậu, mọi chuyện đã đi theo một hướng khác.”

    Tôi không biết cảm giác của mình lúc này thế nào nữa. Tất cả những điều tôi thắc mắc về mối quan hệ giữa Chan Chan và chị Trân Châu đã sáng tỏ. Hiện tại, tôi chỉ có thể nói: Tồi tệ!

    “Mình đã kể hết những gì mình biết cho cậu rồi, giờ cậu phải xoá tấm hình kia cho mình.”

    Giờ chẳng còn tâm trạng gì nữa mà tiếp tục trò đùa, tôi liền thở ra bảo:

    “Tôi doạ thôi, làm gì có hình nào.”

    “Sao? Nhưng cậu biết chuyện mình vào nhà nghỉ với Tường Vi.”

    “Thì đúng là tôi đã thấy cảnh đó nhưng đâu có chụp lại. Lúc ấy nhanh quá.”

    “Cậu nói thật không?”

    Tôi liền đưa điện thoại cho Chí Hùng. Lập tức, cậu ta cầm lấy bấm bấm tìm tìm khá lâu.

    “Trong đây không có nhưng… lỡ cậu cop hình vào máy tính thì sao?”

    Thở dài chán nản, tôi đưa ba ngón tay lên ngang đầu mình: “Thề, tôi nói láo thì sét đánh!”

    Nghe câu thề độc của tôi thì Chí Hùng thở phào nhẹ nhõm. Tên này chả biết đang nghĩ gì. Nếu sợ như vậy thì vào nhà nghỉ chi. Mà không rõ vì sao cậu ta lại cùng cô bé Tường Vi đó đến cái chỗ “nhạy cảm” như vậy nữa. Mối qua hện giữa hai người này lại là gì đây nhỉ? Nhưng thôi, giờ tôi chả còn tâm trí quan tâm chuyện người ta. Đang buồn kinh khủng đây.

    “Trả điện thoại cho cậu. Sau vụ này thì mình thề tránh xa cậu 100m đó Min Min. Nhớ là không được cho Chan Chan biết mình đã nói bí mật của cậu ấy đấy.”

    Chí Hùng bỏ đi. Còn lại một mình, tôi dựa lưng vào bức tường phía sau, lòng khó chịu và nhói một cách kỳ lạ. Trước đó tôi mong được biết mọi chuyện về Chan Chan ấy thế mà khi biết ra thì lại càng tệ hơn. Cảm giác hiện tại còn tồi hơn cả chiều hôm qua. Nặng lắm. Chan Chan thích chị Trân Châu đó suốt bốn năm. Tình đơn phương mà có thể kéo dài vậy ư? Đã thế, giờ chị ấy lại đột nhiên về nước thì liệu chuyện gì sẽ xảy ra đây?…

    Chiều tan học, Thuý Nga lo lắng hỏi: “Bồ có chuyện gì hả? Cả ngày nay lạ lắm.”

    Tôi lắc đầu, đeo cặp lên vai rồi rời phòng. Thuý Nga cũng đi theo. Nó không nói gì ngoài việc chốc chốc lại nhìn gương mặt buồn bã của tôi và cau mày khó hiểu. Vừa bước ra đến cổng trường thì tôi sực tỉnh khi thình lình nghe Thuý Nga kêu lên ngạc nhiên:

    “Í! Ai như cái chị Trân Châu chiều qua kìa. Kế bên hình như là Chan Chan.”

    Mau chóng, tôi liền hướng mắt về phía trước. Quả đúng là cô chị Trân Châu với Chan Chan đang đứng nói chuyện trước cổng trường. Gì chứ? Sao người chị đó lại đến đây nữa? Lý nào, từ bây giờ cả hai sẽ gặp nhau mỗi ngày ư? Tôi đứng bất động cùng với ánh mắt thất thần. Bất chợt, tôi thấy Chan Chan nhìn về phía mình. Cậu ta liền nhanh chóng chạy lại gần.

    Cái nhìn của tôi thất thần hơn. Đầu óc thì trống rỗng. Bên cạnh, Thuý Nga bảo ngay:

    “Sao cậu lại bỏ Min Min ở lại một mình? Cậu ấy là vợ chưa cưới của cậu mà.”

    “Đằng này đâu có bỏ Min Min, chỉ vì có việc đột xuất thôi.” – Chan Chan quay qua tôi – “Đằng ấy ráng chờ, đừng đi về một mình. Nhất định, đằng này sẽ trở lại trường đón.”

    Mỉm cười xong, Chan Chan xoay lưng chạy đi. Dõi theo bóng dáng tên cool boy ấy từ từ xa dần mà lòng tôi chưa bao giờ buồn da diết đến thế.

    Trời bắt đầu âm u. Chắc sắp mưa. Tôi đang ở trong quán trà sữa gần trường. Dĩ nhiên là vì đợi Chan Chan. Ban nãy, Thuý Nga tức giận và bảo tôi đừng chờ cậu ta. Tôi cũng định sẽ tự về nhà một mình nhưng lòng cứ muốn ở lại chờ. Thuý Nga mắng tôi ngốc. Ừm, cũng không sai đâu nhỉ. Biết vậy mà vẫn cứ làm khác đi. Chỉ là, tôi thích được về chung với tên Chan Chan đáng ghét đó, thích được ngồi phía sau nhìn tấm lưng rộng ấy. Giật mình vì có ai đụng mạnh từ phía sau, tôi ngã nhào về trước. Tôi nhăn mặt bởi cú chạm đất bằng mông khá mạnh của mình. Chưa hết, vẻ như chân cũng bị trắc rồi. Tên nào đi đứng mà chẳng nhìn trước ngó sau gì hết. Bực bội toan ngước lên mắng cho hắn vài câu thì tôi liền nghe giọng nói quen thuộc: “Min Min, là em sao?” Mau chóng ngẩng mặt, tôi ngạc nhiên khi thấy chị Trang.

    Dìu tôi lại chiếc bàn gần cửa sổ, chị Trang không ngừng xuýt xoa nói xin lỗi. Tôi bảo:

    “Không sao. Chỉ là sự cố thôi mà. Chân em cũng bị nhẹ thôi.”

    “Tại chị mãi suy nghĩ nên bước hụt chân. Thật sự là xin lỗi em đấy.”

    “Mà sao chị lại ở đây?” – Tôi muốn kết thúc cái màn xin lỗi liên hồi kia.

    “Chị hẹn với bạn. Hồi trước còn đi học chị vẫn hay ghé quán này lắm. Còn em?”

    “Em cũng chờ bạn. Bạn chị làm nghề gì?”

    “Nghề ngỗng gì, tụi nó còn học lớp 12 kia kìa. Chị mới 18 mà. Em không biết hả?”

    “À, chị Hồng Anh có nói mà em quên mất. Mới 18 tuổi đã có chồng có con chắc mệt lắm. Em cũng nghe chị Hồng Anh kể về việc chị mang thai ngoài ý muốn nên đành cưới sớm.”

    Chị Trang thở dài. Đưa ly nước lên uống một hơi xong chị liền bắt đầu kể về quá khứ:

    Lắng nghe chị Trang kể chuyện ngày xưa mà tôi nản, chỉ biết giấu tiếng thở dài. Giờ tôi có khuyên gì cũng đâu ích lợi. Những lúc thế này thì lời nói trở nên vô nghĩa, đâu tát cạn được nỗi buồn và càng không giúp người ta thoát khỏi bế tắc đang bủa vây.

    “Em hiểu rồi.” – Tự dưng tôi buột miệng nói duy nhất ba từ.

    Tôi thấy chị Trang nhìn mình không chớp mắt. Tiếp theo, chị nắm tay tôi mỉm cười:

    “Cám ơn em. Nãy giờ toàn nói chuyện của chị thôi. Chuyện em và Chan Chan là sao vậy?”

    “Dạ, em thì khác chị nhiều lắm. Em với Chan Chan không có yêu nhau gì cả, còn ghét nhau nữa là đằng khác. Chỉ vì uống nhầm rượu nho nên hai đứa quan hệ. Sau đó em dính bầu và giờ thì phải về nhà cậu ta làm dâu. Em mới 17 tuổi mà sắp làm mẹ.”

    “Trời! Trớ trêu vậy? Hai đứa uống rượu chi để cho khổ thế?”

    “Bọn em đâu có biết đó là rượu. Lúc phát hiện ra thì đã quá trễ. Em không dám phá thai.”

    “Ừ, đừng phá. Dù gì đứa bé cũng là máu mủ của em, thất đức lắm. Với phá thai rất nguy hiểm, báo chí mạng mùng nói hoài vụ này. Giờ nhiều đứa cỡ em làm mẹ rồi. Nhưng, em đang mang thai mà vẫn đi học sao? Can đảm thế? Không sợ người ta dị nghị à?”

    “Bụng em xẹp lép, đố ai biết đang mang thai. Em định học hết năm nay rồi chờ sinh con.”

    Chị Trang gật đầu. Tiếp, tôi và chị ấy im lặng, không ai nói gì nữa. Bên ngoài, trời đổ mưa lúc nào chẳng hay. Tiết trời bây giờ của miền Nam mà mưa lớn thì hiếm thật. Hai chị em cứ ngồi ngắm mưa và buồn với nỗi buồn của chính bản thân. Không ai giúp được ngoài chính những người trong cuộc. Nhưng khổ nỗi, kẻ ở trong cuộc thì lại đang bế tắc. Giọng chị Trang cất lên vừa đủ nghe, hoà lẫn với tiếng mưa rơi nặng hạt ngoài kia.

    “Giờ ước giá được quay lại quá khứ, chị sẽ biết sống vững vàng hơn để không tự làm khổ mình khổ con. Sinh con ra mà thấy không đủ sức lo cho nó, đau khổ lắm. Nhưng giờ lẽ nào lại cho người khác. Làm mẹ không nỡ vậy. Mà chị cũng ước anh Thông giống hồi trước, dịu dàng đối xử tốt với chị. Thời gian khiến người ta thay đổi hoặc do người ta giấu diếm bản tính thật quá tài khiến mình nhẹ dạ cả tin. Tóm lại thì mọi thứ đã xảy ra, không thể một hai câu ước mà quay về được. Quá khứ càng tươi đẹp thì càng khiến mình muốn từ bỏ hiện tại.”

    Tôi bất động. Quá khứ và hiện tại? Đối với Chan Chan, tôi và chị Trân Châu cũng thế. Một người là trước kia, một kẻ là bây giờ. Có thật, nếu quá khứ tươi đẹp thì người ta sẽ không cần hiện tại? Nếu Chan Chan vẫn thích chị Trân Châu thì tôi phải làm gì đây? Tôi sợ. Bất giác tôi sợ cơn mưa lớn này sẽ không tạnh và Chan Chan cũng không quay lại đón mình.

    “Thôi, chị phải về. Em ở lại chơi chờ bạn. Mà chân em có thật là không sao chứ?”

    “Không sao thật đấy. Chắc ngồi chút rồi sẽ đi lại bình thường.”

    Chị Trang cười, đứng dậy rời bàn. Trông bóng dáng nhỏ con núp dưới chiếc ô dù cũ của chị ấy mà lòng tôi buồn quá. Thấy tội ghê. Nhìn lại bản thân mình cũng chẳng thua gì. Nếu cơn mưa này không dứt và tên Chan Chan kia bỏ quên tôi lại đây thì tôi không biết phải về bằng cách nào. Trời nắng chang chang thì ai nghĩ đến việc đem dù hay áo mưa chi… Nhưng may ghê, lát sau trời tạnh mưa dần. Tuy còn lất phất nhưng không sao. Đưa mắt nhìn đồng hồ trong quán, kém bảy giờ rồi. Biết ngay, thằng cool boy đó cho tôi leo cây. Nghĩ đến việc gọi điện nhưng chả biết sao lại thôi. Vì chán. Tự về cho xong, không muốn hành ai cả. Mau chóng đứng dậy, tôi rời bàn đi cà nhắc. Cú ngã khi nãy hơi mạnh. Dù thế cũng sẽ cố gắng lết về nhà. Ra khỏi quán, tôi bước chậm chậm trên vỉa hè dọc theo bên phải. Đường trơn trợt cộng thêm cái chân cà khịa nên đi khó khăn. Đang lầm rầm chửi rủa tên Chan Chan thì bất chợt tiếng thắng xe kêu két vang lên bên cạnh. Quay qua, tôi ngạc nhiên khi thấy cái kẻ mà mình ngồi mất ba tiếng đồng hồ chỉ để chờ đợi. Vừa thở, Chan Chan vừa hỏi ngay:

    “Đã bảo đằng ấy chờ trong quán trà sữa mà sao không nghe? Làm đằng này đạp sút quần, đuổi theo muốn chết. May là kịp! Trời lại đang mưa, bộ định dầm mưa về à?”

    “Bảy giờ rồi thưa cool boy. Sao biết cậu có quay lại đón hay không, lỡ quên mất thì sao. Trời đang dần tạnh mưa, phải tranh thủ về nhà chứ.”

    “Thế điện thoại làm gì?”

    “Không thích. Tự dưng tốn tiền gọi cho cái kẻ không nhớ đến mình làm chi.”

    “Đằng ấy nói gì thế? Ai không nhớ đằng ấy? Nhà chị Trân Châu xa tuốt luốt, chạy đi chạy về cộng thêm mớ kẹt xe nên mất nhiều thời gian. Đằng này cũng phóng như bay chứ bộ.”

    “Nếu mất công như vậy thì cậu về nhà luôn đi. Rõ dở hơi! Tự nhiên bắt người ta phải chờ trong quán để quay lại chở về nhà. Cậu rảnh nhỉ?”

    Thấy Chan Chan nhìn chằm chằm, tôi hỏi: “Gì nữa? Kiếm chuyện hả? Đây mệt lắm rồi nha.”

    “Chân đằng ấy bị gì mà cà nhắc cà nhắc thế?”

    “Té ngã, trặc giò.”

    “Trời mưa còn chân bị trặc thế mà đằng ấy thà đi bộ về chứ không chịu ngồi chờ. Lên xe đi, bước nhiều hồi đau hơn cho coi.”

    “Chả thèm, đây tự về được. Không muốn mắc nợ người khác.”

    “Què giò còn tự ái. Mau lên xe, đằng này chở về nhà kẻo trời mưa lớn.”

    Bỏ mặc, tôi tiếp tục bước đi. Nhưng được đoạn thì tôi nghe Chan Chan cất giọng, nghe rõ to:

    “Có biết vì sao đằng này nhất định bảo đằng ấy chờ không? Vì đằng này muốn về chung với đằng ấy, muốn nói chuyện và muốn được đằng ấy ôm từ phía sau đó.”

    Ngừng bước. Tôi thoáng bất động. Chan Chan vừa nói gì vậy… Cậu ta một hai bắt tôi chờ trong quán là vì những lý do đó ư? Thế nghĩa là, cậu ta không hề quên tôi. Lẽ nào, Chan Chan muốn được chở tôi về đến vậy sao? Tự dưng tôi thấy lòng mình thật kỳ lạ. Vui.

    “Đúng thật ngốc ơi là ngốc.”

    Tôi xoay qua vì tiếng Chan Chan ngay kế bên. Bất ngờ, một chiếc áo khoác choàng lên người tôi. Là của Chan Chan. Tôi tròn xoe mắt. Cậu ta nhẹ nhàng kéo tôi lại gần, bảo:

    “Lên đi nào vợ, chồng chở về. Chồng thích vợ ngồi phía sau nói cười và ôm chồng ấy.”

    Tôi nhìn Chan Chan kinh ngạc. Tên này hâm hấp rồi hay sao mà xưng hô kỳ cục vậy trời? Nhưng rồi tôi cũng leo lên xe. Chan Chan liền cầm lấy hai tay tôi vòng qua hông cậu ta.

    “Chồng sẽ chạy đua với trời mưa, vợ ôm cho chặt kẻo ngã là vô bệnh viện cấp cứu.”

    Tôi đánh nhẹ vào bụng Chan Chan. Cậu ta cười hắc hắc rồi phóng xe chạy như bay. Ngồi lặng thinh ở yên sau, tôi mỉm cười vì lại được thấy tấm lưng rộng lớn đó trên đường về nhà. Giờ thì tôi cám ơn vì trời đã mưa để mình về trễ và Chan Chan kịp đuổi theo. Khẽ khàng, tôi áp mặt vào lưng Chan Chan, nhắm mắt lại cảm nhận những giọt mưa rơi xuống ướt làn da, để lắng nghe tim mình vẫn đập và thấy bình yên. Dù trời đêm mưa rơi và gió thổi lạnh đấy nhưng chỉ cần có áo khoác của tên cool boy ấy là tôi đủ ấm rồi. Hehe~

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Thai Nhi: Tuần Đầu Tiên
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần Thứ 38
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần Thứ 37
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 37
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 34
  • Nhật Ký Mang Thai Khi 17

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 7
  • Nhật Ký Đẫm Lệ Mang Thai Ngoài Tử Cung
  • Tuần 31: Mua Đồ Cho Mít Nào!
  • Nhật Ký Mang Thai: 40 Tuần Thai Kỳ Khỏe Mạnh (Phần 31)
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 34
  • Tôi tròn xoe mắt nhìn cha. Ông muốn tôi phá bỏ đứa con này à? Từ bỏ máu mủ của chính mình… Liệu, tôi làm được chăng? Rốt cuộc, thế nào mới nên làm còn thế nào thì không nên làm? Tôi bắt đầu rối bời ngổn ngang. Tức thì, Chan Chan cất tiếng phản đối:

    “Chú, nếu phá thai sẽ không tốt cho Min Min.”

    “Cậu im đi! Ngoài cách đó ra thì còn cách nào tốt hơn chứ?” – Cha tôi gần như gắt lên.

    “Chan Chan nói đúng! Chú có hiểu hậu quả của việc phá thai không? Sẽ để lại rất nhiều hệ luỵ cho Min Min. Em ấy còn nhỏ, vấn đề tâm lý ảnh hưởng rất lớn cho cuộc sống sau này. Chú có thể chấp nhận đẩy con gái vào chỗ nguy hiểm thế ư?”

    “Những hệ luỵ của việc phá thai không phải ai cũng gặp. Còn chuyện tâm lý, Min Min là đứa mạnh mẽ nên nhất định vượt qua.”

    “Không!” – Chị Hoà Trâm lớn giọng – “Chú tuyệt đối không bao giờ hiểu được chấn thương tâm lý của những đứa trẻ đã phá thai!”

    “Thế cháu thì hiểu à?” – Cha tôi mở trừng mắt, hỏi.

    “Phải! Cháu hiểu! Rất hiểu là đằng khác!” – Dường như chị Hoà Trâm hơi xúc động.

    Cuộc tranh cãi kết thúc khi cha tôi bắt gặp đôi mắt ươn ướt nhưng đầy kiên quyết của chị Hoà Trâm. Có lẽ ông cũng như tôi, lờ mờ đoán ra được một điều gì đó từ cô gái ba mươi ấy.

    Không khí yên lặng bị phá vỡ lần nữa bởi chất giọng to của cô Trúc Hà:

    “Hoà Trâm, con đừng vô lễ với người lớn. Thưa anh chị, tôi hiểu cảm giác của cha mẹ khi để con gái còn nhỏ tuổi về làm dâu nhà người khác. Nhưng Hoà Trâm nói đúng, dù muốn hay không thì Chan Chan và Min Min cũng phải kết hôn vì đứa bé trong bụng. Phá thai là một việc rất nguy hiểm, chồng tôi là bác sĩ nên hiểu rất rõ điều này. Không phải hù doạ nhưng có nhiều ca cả mẹ lẫn con đều tử vong. Chúng ta không thể đảm bảo sự an toàn cho cháu Min Min vậy tại sao lại chọn giải pháp mạo hiểm đến vậy.”

    “Min Min sống với gia đình quen rồi, giờ bắt nó về làm dâu thì…”

    “Tôi hiểu. Vấn đề đó anh chị đừng quá lo. Tôi và chồng không hề là những người nghiêm khắc hay thích bắt bẻ con dâu. Vì Min Min đang mang thai nên cháu chẳng cần phải làm những công việc nặng nhọc. Mọi thứ đã có Hồng Anh lo rồi. Con bé rất đảm đang và chu đáo, nhất định chăm sóc được cháu Min Min.”

    “Nhưng…”

    “Ông để tôi.” – Mẹ ngăn cha lại, ôn tồn nói – “Thưa, điều tôi lo không phải con Min Min cực khổ khi về làm dâu nhà anh chị. Vấn đề đáng lo ngại ở đây, hôn nhân là chuyện quan trọng cả đời, Min Min với Chan Chan đều chưa hiểu thế nào là tình yêu. Nếu có thì chúng chỉ dừng lại ở mức độ quý mến thông thường. Chỉ vì đứa bé mà bắt hai đứa lấy nhau thì liệu có ổn không? Chúng còn quá nhỏ!”

    Tôi với Chan Chan nhìn nhau. Điều mẹ tôi nói vô cùng chí lý. Dẫu chưa biết gì nhiều nhưng tôi hiểu, hôn nhân phải có tình yêu và hai con người đó cần có sự chính chắn. Tôi và cả Chan Chan đều chưa trải qua tình cảm ấy. Thế chúng tôi sống chung với nhau dựa trên cơ sở gì đây? Đứa con sao?…

    “Nếu hai cô chú nghĩ vậy thì để em Min Min sinh con ra rồi đưa gia đình cháu nuôi.” – Anh Dũng Văn nói dứt khoát.

    “Anh.” – Chị Hồng Anh nãy giờ chưa nói lời nào giờ mới lên tiếng – “Theo cháu, người lớn chúng ta có tranh cãi ra sao thì cũng chỉ là kẻ ngoài cuộc. Hãy để Chan Chan và Min Min tự quyết định. Vì đó là cuộc đời và tương lai của cả hai!”

    Chị Hồng Anh dứt lời thì lập tức mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi với Chan Chan. Hiển nhiên, hai chúng tôi không biết nói gì vào lúc này. Cả hai đều mang chung một tâm trạng: trống rỗng. Tôi cảm giác như thế và thiết nghĩ, Chan Chan cũng vậy.

    Có tiếng kéo ghế. Hoá ra cha tôi đã rời chỗ ngồi, hẳn ông muốn ngừng cuộc trò chuyện.

    “Tôi đã hiểu rõ mong muốn cũng như giải pháp của gia đình anh chị. Xin lỗi là vợ chồng tôi vẫn chưa thể đưa ra quyết định… Chúng tôi sẽ về nhà suy nghĩ kỹ hơn.”

    “Vâng.” – Chú Trung Tài đứng dậy – “Anh chị cứ suy nghĩ. Với lại cũng để Chan Chan và cháu Min Min có thêm thời gian. Gia đình về thong thả.”

    Chỉ chờ có xong câu nói đó của gia chủ là cha tôi đã giục mọi người rời bàn, mau chóng ra khỏi căn phòng rộng lớn sang trọng. Trước khi đi, tôi có cúi chào cả nhà Chan Chan đồng thời nhìn cậu ta. Chan Chan cũng nhìn tôi với vẻ chán chường. Tiếp, tôi lầm lũi xoay gót, giờ không phải lúc để nói với nhau điều gì chưa chắc chắn.

    Về đến nhà, cha không nói tiếng nào lẳng lặng đi lên lầu. Nghe từng bước chân nặng trĩu của ông trên những bậc cầu thang thì lòng tôi càng ngổn ngang hơn. Còn mẹ thì chậm rãi bảo chúng tôi về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị ăn trưa rồi thằng Hoàng và thằng Vinh đi học phụ đạo. Lúc bà quay lưng vào bếp thì thằng Hoàng khều vai tôi hỏi:

    “Chị quyết định thế nào? Giữ hay phá bỏ đứa bé?”

    “Tao không biết nữa. Đầu óc bây giờ cứ rối tung.”

    “Theo em chị nên giữ. Phá thai thất đức lắm. Nó là máu mủ của chị mà. Ông Trời cho chị mang thai tức là muốn đứa trẻ sống. Chị cứ để nó ra đời.”

    Nghe thằng em nói thế tôi bất động. Chính xác, bản thân bắt đầu suy nghĩ…

    Chuyện gì cũng có cái duyên cái nợ của nó. Cuộc đời mỗi người đã được định đoạt sẵn, muốn làm trái cũng không được. Đó gọi là số phận. Kể cả Min Min tôi. Tất cả hoàn toàn thay đổi vào buổi chiều hôm ấy. Định mệnh của tôi chuyển sang lối rẽ mới.

    Hơn năm giờ chiều, đang nằm trong phòng nghĩ miên man thì tôi nghe bên ngoài thằng Vinh đập cửa rầm rầm đồng thời gọi lớn. Muốn đạp thằng mất nết này một đạp ghê! Uể oải ngồi dậy, tôi đi đến mở cửa phòng. Vừa thấy mặt tôi là thằng Vinh báo ngay:

    “Chị, anh Chan Chan với chị ảnh đến nhà gặp cha mẹ đòi đưa chị đi kìa!”

    Tôi cùng thằng Vinh mau chóng chạy xuống dưới nhà. Đúng như em trai tôi nói, Chan Chan và chị Hoà Trâm đang có mặt trong phòng khách. Trông cảnh tôi đứng nhìn với vẻ ngạc nhiên thì chị Hoà Trâm liền mỉm cười chào rồi bảo với cha tôi rằng:

    Tôi không nghe tiếng trả lời vì cha ngồi quay lưng về phía tôi. Tiếp, tiếng thở dài phát ra và rất nhanh, ông đứng dậy xoay gót tiến đến chỗ cầu thang. Chị Hoà Trâm cũng đi phía sau. Nhìn theo bóng dáng hai người đó khuất dần sau cánh cửa trên lầu, tôi tự hỏi không biết cha và chị ấy sẽ nói gì với nhau. Tôi muốn nghe cuộc trò chuyện sắp diễn ra giữa họ biết dường nào. Nhưng đúng lúc từ phía sau, Chan Chan gọi tôi.

    “Đằng ấy theo đằng này ra ngoài nói chuyện chút đi.”

    Cả hai nhanh chóng bước ra sân. Không thể chờ lâu nên tôi lập tức hỏi ngay:

    “Cậu và chị Hoà Trâm đến nhà tớ làm gì vậy?”

    “Thì thuyết phục cô chú cho đằng ấy về nhà đằng này sống.”

    “Sao? Nghĩa là tớ phải lấy cậu rồi làm dâu cho gia đình cậu hả? Mơ à?”

    “Nè.” – Chan Chan cắt ngang lời tôi – “Hỏi một câu: đằng ấy muốn sinh đứa bé hay phá?”

    “Vẫn chưa quyết định gì cả. Vấn đề này rắc rối khó khăn quá.”

    “Vậy đằng ấy cứ sinh con đi. Nghe lời đằng này, đừng bỏ đứa bé tội nó.”

    “Mười bảy tuổi mà sinh con đâu có dễ. Người ta đàm tếu chết!”

    “Cả tá người kết hôn sớm ngoài kia kìa. Đàm tếu là vì họ chữa hoang. Đằng ấy có chồng hẳn hoi mà lo gì. Đằng này lấy đằng ấy là xong.”

    “Dễ nghe nhỉ? Cậu lấy tớ vì trách nhiệm? Kết hôn thì phải có tình yêu chứ.”

    “Tất nhiên đằng này cần có trách nhiệm với đứa bé trong bụng đằng ấy. Lý nào lại bỏ? Dù thật sự chẳng muốn làm cha lúc này nhưng là con trai chân chính thì nên hành động như vậy. Còn tình yêu thì chúng ta sẽ cố gắng cho đối phương tình cảm.”

    Tôi khá bất ngờ khi nghe tên Chan Chan dứt khoát nói thế. Lúc đầu tôi nghĩ cậu ta sẽ sợ đến mức không bao giờ gặp tôi nữa, thậm chí chuyển trường để phủi bỏ trách nhiệm. Lời lẽ hùng hồn vừa rồi khiến tôi bắt đầu có cái nhìn khác về tên cool boy đáng ghét này.

    “Mà hỏi thật lòng.” – Chan Chan cất tiếng – “Đằng ấy có thích đằng này?”

    Tôi giật thót người khi nghe xong câu hỏi đột ngột từ Chan Chan. Trái tim lại nhảy một nhịp thật khẽ giống hệt cái lần cậu ta lau nước milo trên mặt tôi. Đến giờ tôi vẫn chưa rõ cảm giác ấy là thế nào. Kỳ lạ thật! Tự dưng Chan Chan lại hỏi thẳng thừng như vậy chứ? Tôi biết đáp sao đây trời? Ban đầu đúng là tôi chả ưa cậu ta nhưng mà… rõ ràng, tồn tại song song với sự thù ghét là một xúc cảm lạ lùng khác. Nhẹ nhàng và một chút sâu lắng. Chậm rãi, tôi khẽ quay mặt qua thì thấy Chan Chan đang nghiêng đầu nhìn mình như chờ đợi câu trả lời. Lần đầu tiên, tôi đã bối rối khi bắt gặp hai lúm đồng tiền hoen sâu ấy.

    “Cũng… chẳng biết nữa.”

    “Không lẽ đằng ấy không có một tí cảm giác nào? Riêng đằng này thì hơi có chút chút.”

    Tức thì, tôi cảm nhận mặt mình nóng bừng. Tên Chan Chan nói linh tinh gì vậy? Cậu ta không ngượng chút nào khi bày tỏ thẳng thừng thế ư?

    “Chỉ cần chúng ta cố gắng thì mọi thứ sẽ ổn. Con người mà, sống gần bên nhau rất dễ nảy sinh tình cảm, đặc biệt là con trai con gái tuổi mới lớn.”

    “Tình cảm dễ vậy sao?”

    Khi ấy Chan Chan liền nói một điều khiến tôi nhớ mãi đến tận bây giờ. Về việc, nếu không cố gắng thì tôi đã chẳng thể có được những thay đổi kể cả hạnh phúc ngày hôm nay.

    “Xem như vì đứa bé, chúng ta hãy thử một lần. Chưa thử thì làm sao biết được hay không?”

    Tôi nhìn Chan Chan không chớp mắt. Thời gian vào buổi chiều đó tưởng như ngừng trôi…

    Hai chúng tôi đi vào trong nhà thì thấy cha mẹ, chị Hoà Trâm, thằng Hoàng thằng Vinh đợi ở phòng khách tự bao giờ. Tất cả đều đồng loạt nhìn về phía tôi và Chan Chan.

    “Hai đứa nói gì mà lâu vậy?” – Mẹ hỏi.

    “Dạ, bọn con phải trao đổi kỹ lưỡng để đưa ra quyết định cuối cùng.”

    Cha tôi đột nhiên đứng dậy rồi chậm rãi tiến lại chỗ hai đứa trẻ đang đứng lặng im, lên tiếng:

    “Cha mẹ cũng đã có quyết định sau cùng khi nghe xong lời trình bày rõ ràng từ chị của Chan Chan. Nhưng trước khi nói ra, cha cần hỏi cả hai một câu: Hai đứa thật sự muốn đứa bé này chào đời? Hãy cho cha câu trả lời thật sự.”

    Tôi nhìn qua Chan Chan. Cậu ta mỉm cười gật đầu như động viên khích lệ.

    “Cha à… đứa trẻ là máu mủ của con nên con không thể bỏ nó.”

    Tôi trả lời một câu mà biết rõ cha sẽ buồn vì ông đã nhắm mắt, hít thật sâu để lấy bình tĩnh. Lát sau, ông mở mắt đồng thời gật đầu bảo:

    “Cha biết con sẽ chọn điều này. Đây là quyết định của con, cha không ngăn cản. Quan trọng là con hãy chịu trách nhiệm với mọi lựa chọn mình đưa ra. Được rồi, nếu con đã muốn thế thì bây giờ con sẽ phải về nhà Chan Chan, bắt dầu cuộc sống làm dâu.”

    “Vâng.” – Tôi đáp thật nhẹ ấy vậy lòng lại thật nặng.

    “Cha hy vọng, hai đứa cố gắng sống tốt với nhau vì đứa con của cả hai.”

    Cha nhìn tôi. Tôi khẽ gật đầu. Rồi ông đưa mắt sang Chan Chan. Cậu ta cũng đáp vâng.

    “Con lên phòng thu xếp hành lý để theo chị Hoà Trâm về nhà.”

    Lúc cha xoay lưng toan bước lên lầu thì tôi nói nhanh: “Cho con được ở lại nhà đêm nay.”

    “Thôi, con đi đi. Những ngày sắp tới, con đừng về thăm cha mẹ và hai em…”

    Nhìn đôi vai rộng lớn của cha nhấp nhô trên mỗi bước chân, nước mắt tôi chảy dài xuống.

    Thu xếp đồ đạc xong, tôi rời phòng. Xách chiếc valy đi ngang qua phòng cha mẹ, tôi dừng chân. Đứng im lặng trước cửa khá lâu. Tôi biết cha đang ở trong đó ngồi một mình.

    “Cha, con đi.”

    Khi xoay lưng bước được vài bước, tôi nghe rõ tiếng cha thở dài thay cho lời đáp: “Ừm.”

    Ngoài mẹ, cha là người thứ hai chăm sóc nuôi dưỡng tôi. Ông dõi theo tôi lớn lên từng ngày. Ông bà hay nói, con gái lấy chồng giống như bát nước đổ đi. Thành con người khác rồi.

    Xuống dưới nhà, tôi thấy mẹ đứng chờ với đôi mắt đỏ hoe. Không muốn tôi buồn nên bà lấy áo lau nước mắt liên tục. Mau chóng đi đến bên bà, tôi cố dặn lòng đừng khóc.

    “Qua nhà người ta phải sống cho đàng hoàng, bớt nghịch phá ngen con. Nghe lời cha mẹ chồng và anh chị. Mỗi tháng, mẹ sẽ đưa tiền cho con. Đợi một hai tháng sau rồi về thăm gia đình. Khi đó chắc cha con cũng nguôi ngoai phần nào.”

    Tôi gật đầu xong liền ôm lấy mẹ. Thật chặt. Tôi nghe bên tai, tiếng bà nấc lên từng hồi. Đôi vai gầy nhom run run. Là lần đầu tiên, tôi chợt nhận ra mẹ già đi nhiều. Tôi thương bà lắm.

    “Chị đi nhớ về thăm bọn em.” – Thằng Vinh tự dưng sụt sùi.

    “Em chờ ngày mình lên chức cậu.” – Thằng Hoàng tính hay vô tư, nhìn tôi nói đùa.

    “Hai đứa ở nhà nghe lời và chăm sóc cha mẹ. Chị mà biết cả hai nghịch phá thì biết tay.”

    Hai thằng em tôi gật đầu liên tục. Tôi mỉm cười, đưa tay vò đầu chúng rồi xách valy lên… Vẫy tay chào mẹ và hai em trai, tôi đưa mắt nhìn lại ngôi nhà với sân vườn nhỏ có cây mai. Rời xa ngôi nhà mình gắn bó suốt 17 năm, tôi không nỡ nhưng có lẽ tôi đành phải chấp nhận. Như cha đã nói, tôi cần chịu trách nhiệm với những lựa chọn của bản thân.

    … Chiếc xe hơi Toyota chở tôi, Chan Chan, chị Hoà Trâm, đổ ịch lại trước cổng ngôi biệt thự cổ kính sáng nay. Chan Chan cầm giúp tôi cái valy nặng trịch lúc cả ba bước vào trong sân. Hiển nhiên, lại tiếp tục màn cúi chào đền thần nhưng lần này không uống nước mưa. Cũng phải. Sài Gòn nắng như đổ lửa thì đào đâu ra nước mưa hoài để uống. Lúc chuẩn bị đi vào trong nhà thì vẫn kiểu cũ: người lớn nhất đi trước, người nhỏ đi sau. Đầu tiên là chị Hoà Trâm, tiếp theo tôi với Chan Chan.

    Ba người chúng tôi đi vô phòng bếp. Phải công nhận, nhà Chan Chan rộng kinh. Đúng là nhà ngày xưa có khác, thường chia thành nhiều gian. Không khéo có ngày lạc đường như chơi.

    Đang nấu nướng thì chị Hồng Anh ngừng lại, mừng rỡ khi trông thấy tôi cùng valy to đùng.

    “Min Min, em quyết định về nhà chị sống sao? Tốt quá rồi.” – Chị Hồng Anh gọi to – “Anh Văn ơi, xem ai về này.”

    Từ trên cầu thang, bóng dáng anh Dũng Văn xuất hiện. Anh này mặt lúc nào cũng kênh kiệu.

    Tôi gật đầu chào xong, anh Dũng Văn cất giọng vẻ hơi châm chọc:

    “Phải đích thân chị Hoà Trâm đi mời mới chịu về hả? Làm giá ghê ta! Mà nè, sống thì sống nhưng chớ có tuỳ tiện đụng vào đồ vật người ta nghe chưa? Anh đây ghét kẻ táy máy!”

    “Được rồi, Dũng Văn! Em nó mới về, đừng làm khó dễ chứ.”

    Anh Dũng Văn nhún nhún vai trước lời nói của chị Hoà Trâm. Coi bộ chị ấy rất có “trọng lượng” trong nhà này. Sau khi anh Dũng Văn đi lên lầu thì chị Hoà Trâm nói với tôi:

    “Anh Văn tính sạch sẽ nên không thích người khác đụng vào đồ vật của mình, em nhớ để ý. Giờ em theo chị Hồng Anh vào phòng cất valy rồi xuống nhà ăn tối. Cha mẹ đều bận việc ra ngoài cả. Lát nữa chị cũng phải đi, còn Chan Chan thì đến lớp tập võ. Chỉ em và chị Hồng Anh dùng bữa, có gì chị ấy sẽ nói vài thứ cần thiết khác trong gia đình.”

    Tôi đáp dạ lễ phép. Chả tin nổi lại có lúc tôi ngoan như thế. Mỉm cười vỗ vai tôi, chị Hoà Trâm rời khỏi phòng bếp đồng thời không quên nhắc Chan Chan chuẩn bị đến lớp tập võ. Nhìn tôi hồi lâu, tên Chan Chan dặn dò hệt như là chồng tôi thật ấy:

    “Đằng ấy ăn cơm xong nhớ ngủ sớm. Sáng mai, đằng này gọi đằng ấy dậy.”

    Khuyến mãi cho tôi hai cái lúm đồng tiền cực duyên xong, Chan Chan cũng rời phòng bếp.

    “Em ngồi đi, để chị dọn cơm tối cho ăn” – Chị Hồng Anh thân thiện.

    Tôi gật đầu và đến bên bàn ngồi xuống. Đảo mắt nhìn khắp căn phòng, tôi giấu tiếng thở dài. Vậy là từ giờ, tôi bắt đầu cuộc sống mới với những con người hoàn toàn xa lạ. Tôi hy vọng, mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp. Khi ấy tôi đã không biết rằng, tất cả chỉ mới bắt đầu…

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Của Mẹ Việt Ở Séc
  • Ấn Tượng Nhật Ký Mang Thai Mẹ Tự Chụp Cho Mình
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 36
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần 36
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 35
  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 7

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Ký Đẫm Lệ Mang Thai Ngoài Tử Cung
  • Tuần 31: Mua Đồ Cho Mít Nào!
  • Nhật Ký Mang Thai: 40 Tuần Thai Kỳ Khỏe Mạnh (Phần 31)
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 34
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 37
  • Tác giả: Võ Anh Thơ

    Chương 7: Chương 7: Ngày 28 tháng 01. Mở đèn pin coi sách mang thai.

    Khi biết bản thân đã quan hệ với Chan Chan, tôi chợt nhận ra cuộc sống còn nhiều điều kinh khủng hơn cả nhàm chán. Tôi muốn đời mình đổi khác nhưng không phải theo cách này. Mới bước qua lứa tuổi 17, chưa từng yêu bao giờ vậy mà giờ tôi đã mất đi sự trong trắng cho một cậu bạn cool boy cùng trường mà đã vậy còn là tên hái trộm mình ghét cay đắng nữa chứ… Nhưng hệ luỵ của việc mất cái ngàn vàng còn kinh khủng hơn nhiều.

    Mang thai.

    Hầu như suốt mấy ngày sau tôi bị ám ảnh duy nhất hai từ này. Không còn mơ thấy quần bông thằng Vinh mặc hay cả tá dao cạo mà thằng Hoàng cất giữ để chuyên cạo lông chân, không chuồng gà quác quác hay cộng thêm con vịt sẽ ra mấy cái chợ, giờ đây tôi chỉ thấy mỗi có rượu với nho, màng trinh với bầu bì. Ôi kinh khủng! Giá như được quay lại buổi chiều ấy thì tôi chấp nhận để đám mọi rợ kia bẻ gãy răng chứ chả muốn gặp tên Chan Chan! Trời cao có thấu lòng con! (hét to quá, gió độc lùa vô “mát” cả cuống họng).

    Hôm nay, trong lúc Thuý Nga với bạn bè lao đầu vào chuẩn bị cho kỳ kiểm tra một tiết sắp tới thì tôi lao mình lên… in-tờ-nét tìm hiểu về việc quan hệ thế nào thì bị dính bầu, kiểm tra mang thai ra sao, việc tránh thai thậm chí cả… nạo thai! Que thử thai hiệu nào thì tốt và cho kết quả chính xác nhất, nên dùng que lúc nào? Vân vân hàng đống thứ điên khùng. Tôi gần như không còn thời gian lượn lờ FB chém gió, onl yahoo chat nhảm, thậm chí việc con Thuý Nga up cả tá hình rủng rợn của nó lên page riêng cũng chẳng khiến tôi bận tâm. Bây giờ dù tổng thống Mỹ bị ám sát hay Việt Nam có núi lửa phun ở đâu đó thì tôi mặc kệ, phải lo cái thứ bầu với bì này đã.

    Nhiều khi tôi “say mê” tra cứu quá mà quên giờ giấc để rồi mẹ tôi phải hét lên: “Mày tắt đèn đi ngủ chưa? Lên mạng hoài có ngày tao cắt hết!” Vậy là không còn lựa chọn (gì chứ, mạng mùng cần nhất vào lúc này đấy) tôi dành tắt vi tính, tắt đèn và khoá cửa phòng rồi leo lên giường trùm chăn kín mít đồng thời mở chiếc đèn pin soi vào cuốn sổ nói về dấu hiệu mang thai sớm. Ngày xưa, người ta có ông trạng này ông trạng nọ hiếu học đốt đèn cầy đọc sách thánh hiền còn ngày nay có con bé 17 tuổi “đốt” đèn pin xem sách bầu bì. Oái ăm thế chứ! Mà cái tiết trời miền Nam đâu phải thằng nào con nào không biết, ngày hầm hơn lò lửa, nóng lòi cả mắt. Nhiệt độ có khi lên tới 39 hay 40. Ấy vậy tôi phải trùm cái chăn dày chết tiệt này lên người, mồ hôi chảy rần rần rơi xuống cả trang giấy ướt nhoè chữ. Nhưng biết sao được, tôi không thể để mẹ thấy ánh đèn pin và biết tôi còn thức… Đêm đó, tôi đã thiếp đi trong mệt nhoài cùng cơ thể ướt nhem ướt nhẹp.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Khi 17
  • Nhật Ký Mang Thai Của Mẹ Việt Ở Séc
  • Ấn Tượng Nhật Ký Mang Thai Mẹ Tự Chụp Cho Mình
  • Nhật Ký Mang Thai Tuần 36
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Mang Thai Tuần 36
  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 8

    --- Bài mới hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Lần Đầu Của Bà Mẹ 28 Tuổi Phần 1
  • Nhật Ký Mang Thai Bé Yêu Của Mẹ
  • Dấu Hiệu Thai Ngoài Tử Cung Và Cách Điều Trị Tốt Nhất!
  • Thai Ngoài Tử Cung Bao Lâu Thì Phát Hiện & Có Giữ Được Không?
  • Nhật Ký Mang Thai: 40 Tuần Thai Kỳ Khỏe Mạnh (Phần 30)
  • Tác giả: Võ Anh Thơ

    Chương 8: Chương 8: Ngày 02 tháng 01. “Lo cái Tí… mang thai ngoài ý muốn!!!”

    Chỉ vì mãi lo nghĩ về vấn đề dùng que thử thai mà tôi không hề nghe tiếng giảng bài lảnh lót của cô giáo Mai dạy Văn mặc dù cô đứng ngay trước mặt tôi. Chính vì thế, lúc nghe cô gọi tên lần thứ mấy cũng chẳng rõ thì tôi mới giật mình sực tỉnh đứng bật dậy.

    “Dạ, dạ? Cô gọi em?”

    Cô Mai đứng trên bục giảng, tay cầm cuốn sách văn vừa dày vừa to, nhìn về phía tôi với vẻ mặt không được hài lòng lắm. Có cả sự mất kiên nhẫn. Hình như cô đã gọi tên tôi rất nhiều lần thì phải. Thở ra thật mạnh, cô Mai chậm rãi cất tiếng:

    “Sao em mất tập trung vậy?”

    “Dạ… đêm qua em thức khuya ôn bài nên sáng hơi mệt.” – Đến nước này thì tôi đành phải phịa thôi.

    “Dù thế, em cũng nên tập trung vào bài giảng chứ. Bây giờ nghe cô đặt câu hỏi: Đoạn chị Dậu quyết định bán cái Tí cho gia đình ông Nghị Quế, tác giả đã miêu tả rất chân thật tâm trạng đau khổ lẫn lo lắng của chị. Vậy em hãy cho cô với các bạn cùng biết, sự đau khổ và lo lắng đó là gì? Nó như thế nào?”

    Xin thề có trời cao chứng giám! Em biết được em chết liền đó cô ơi! Tôi rên thầm trong bụng. Từ lúc tiết văn bắt đầu đến giờ, tôi có ngó vô trang sách cái nào đâu, càng không nghe những lời giảng bài “bùi ngùi” của cô. Giờ cô Mai hỏi vậy, thiếu điều tôi lao đầu vào tường thì may ra mới mong tìm được câu trả lời. Và tiếp theo, tôi đứng đực ra đấy.

    “Dạ dạ… chị Dậu đau khổ là vì phải bán cái Tí cho người khác trong khi con còn quá nhỏ.” – Tôi nhắm mắt làm liều, cố nhớ mang máng vài chi tiết – “Vốn, cái Tí là đứa trẻ ngoan, biết thương em. Đặc biệt cảnh cái Tí vừa ăn vừa nhường khoai cho mình, chị Dậu đau đớn ứa nước mắt.”

    Trả lời đến đó tự dưng tôi nghĩ về thân phận của mình. Mới 17 tuổi đã mất đi cái ngàn vàng đã thế còn phải lo sợ bản thân sẽ dính bầu, tôi cũng cảm thấy buồn tủi đến “ứa nước mắt”. Đúng là ruột đau như… rớt!

    “Tuy chưa đủ lắm nhưng tạm ổn vì đó là suy nghĩ của em. Còn về lo lắng của chị Dậu?”

    Đến đây thì tôi bí rồi! Chị Dậu lo quái gì cho cái Tí nhỉ? Ban nãy nhớ bao nhiêu thì tôi đã trả lời hết cho câu hỏi đầu tiên, giờ rặn mãi chả ra chữ gì để đáp. Bỗng chốc, tôi thấy bực bội Ngô Tất Tố dễ sợ! Ổng cho chị Dậu bán cái Tí làm chi để giờ tôi là kẻ chịu khổ.

    “Em đừng làm mất thời gian của lớp.”

    Quá lúng túng cộng thêm câu nói có phần mất kiên nhẫn từ cô Mai khiến tôi đâm bừa:

    “Dạ, chị Dậu lo cái tí mang thai ngoài ý muốn!”

    Tôi vừa dứt lời thì không hiểu sao cả lớp lập tức im phăng phắc. Không một âm thanh nào phát ra ngoại trừ tiếng quạt máy kêu rè rè và bọn muỗi ruồi bay vo ve nhởn nhơ. Nhưng rất nhanh sau đó, bốn mươi bảy cái miệng đồng loạt cười lớn. Khỏi nói cũng biết, cái phòng “rung chuyển” cỡ nào trước tràng cười nghiêng ngã của lũ bạn tôi.

    “Trật tự! Trật tự! Các em im xem nào!” – Cô Mai gõ tay lên bảng liên tục để trấn áp “cuộc nổi loạn” tiếng cười từ học sinh.

    Tôi đứng đơ ra, mặt nghệch đi bởi phát hiện bản thân vừa nói điều kinh dị! Phen này chết chắc! Còn đang mãi lo nghĩ hậu quả sẽ đến với mình thì tôi giật nảy người khi nghe:

    “Cô phạt em ra ngoài đứng hết tiết này! Nhanh lên.”

    Yêu cầu của cô Mai như bản cáo trạng dành cho tôi. Lầm lũi, tôi chậm chạp rời bàn rồi lê giày đi ra ngoài lớp. Đứng ngay ngắn trước cửa chưa bao lâu thì tôi nghe tiếng cô Mai tiếp tục giảng bài. Tiếng cười của lũ bạn cũng không còn. Được vài phút, tôi chợt nghĩ câu trả lời của mình tuy hơi kỳ cục nhưng đâu có gì sai. Cái Tí bị bán cho gia đình xấu xa nhất cái làng Thôn Đoài, lão Nghị Quế chắc chắn không dễ gì buông tha. Dám cá, khi cái Tí lớn lên nhất định lão già đó sẽ mon men lại gần con bé cho xem. Nếu chuyện này xảy ra thì chị Dậu lo cái Tí mang thai ngoài ý muốn cũng là lẽ đương nhiên. Có lẽ ngày xưa, ông Tất Tố “xem thường” chuyện này. Đúng là đàn ông!

    Lẩm nhẩm trong miệng mấy câu xong thì chợt tôi tình cờ thấy ngoài hành lang phía bên dãy phòng học đối diện, Chan Chan đang ôm chồng tập bước đi với vẻ khó khăn. Từ sau vụ quan hệ bất đắc dĩ kia, cậu ta hay hỏi về việc tôi đã có “dấu hiệu mang thai” chưa… Đúng lúc, trời xui khiến để Chan Chan nhìn qua và thấy tôi đứng ngay cửa lớp học. Nhanh chóng, cậu ta nở nụ cười thể hiện rõ sự khoái chí vì biết tôi đang bị phạt. Sôi máu thật! Nhục không còn biết giấu mặt đi đâu.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 10
  • Nhật Ký Mang Thai Của Mẹ Phát Hiện Có Con Từ Sọt Rác (P.1)
  • ‘nhật Ký Mang Thai’ Bằng Tranh Hóm Hỉnh Của Mẹ Mèo (P.2)
  • ‘nhật Ký Mang Thai’ Bằng Tranh Hóm Hỉnh Của Mẹ Mèo
  • Sự Phát Triển Của Thai Nhi Ở Tuần Thứ 36 Của Thai Kỳ
  • Phim Nữ Sinh 17 Tuổi Mang Thai Ra Rạp

    --- Bài mới hơn ---

  • Muốn Đưa Con Nhỏ Cùng Đi Xem Phim, Đừng Quên Những Lưu Ý Sau
  • Có Nên “yêu” Khi Mang Thai Hay Không ?
  • Dấu Hiệu Mang Thai Đôi Sớm Nhất, Dễ Nhận Biết Nhất Sau 12 Tuần
  • Các Mẹo Dân Gian Để Nhanh Có Thai
  • Mang Thai Tháng Thứ 4 Có Những Thay Đổi Gì?
  • Phim bắt đầu bằng cảnh nhân vật của Minh Khải và Trúc Anh có quan hệ khi say rượu khiến nữ chính mang thai ở tuổi 17.

    Tối 19/11, phim Ngốc ơi tuổi 17 có buổi ra mắt tại quận 7, TP. HCM.

    Ngoài hai diễn viên chính Minh Khải, Trúc Anh cùng ekip, nhiều nghệ sĩ như Thúy Nga, NSƯT Trịnh Kim Chi, ca sĩ Long Nhật, NSƯT Trịnh Kim Chi, MC Thanh Bạch, vợ chồng Quốc Cơ – Hồng Phượng, Quốc Thuận, Huỳnh Lập… đã đến chúc mừng hai diễn viên trẻ. Dĩ nhiên, bố nuôi Minh Khải – danh hài Minh Nhí, có mặt và nhiều lần bày tỏ sự xúc động, hãnh diện về con trai.

    Một cảnh trong phim Ngốc ơi tuổi 17.

    Phim Ngốc ơi tuổi 17 chuyển thể từ tiểu thuyết “Mang thai tuổi 17” của tác giả Võ Anh Thơ. Minh Khải đóng vai Chan Chan, một “nam thần” học đường được nhiều nữ sinh chú ý còn Trúc Anh vai Min Min – nữ sinh ngổ ngáo, thích lãng mạn bay bổng. Chuyện xảy ra trong một buổi tiệc, Chan Chan và Min Min say rượu nên đã làm chuyện “ngoài ý muốn”. Mọi chuyện bi hài phát sinh từ đây khi gia đình hai bên phải gặp nhau và quyết định để Min Min sinh con.

    Tuy nhiên, kết phim sẽ thay đổi so với tiểu thuyết gốc, theo chiều hướng nhân văn hơn.

    Đầu tiên, vẫn là những tiếng cười, nhưng nó đã được tiết chế với một sự tinh tế để mỗi lần cười là mỗi lần khán giả phải suy ngẫm. Như tình huống gia đình Min Min tới gặp gia đình Chan Chan, cả hai bên dù đều đang rất tức giận nhưng vẫn cố gắng kiềm lại điều đó và việc họ quan tâm nhất chính là tương lai của hai cô cậu học sinh cấp 3.

    Diễn xuất “già dơ” của Huy Khánh (ba Min Min) cùng NSƯT Hữu Châu (ba Chan Chan) khiến những tràng cười trong rạp liên tục nổ ra, nhưng ngay sau đó lại lặng đi vì nỗi lo cho hai nhân vật chính.

    Diễn biến tiếp theo của bộ phim bắt đầu đi sâu vào khai thác cuộc sống của Min Min (Trúc Anh đóng) và Chan Chan (Minh Khải đóng) và cũng tạo được khá nhiều tình tiết hài hước, bất ngờ. Dù đây là phim điện ảnh “chạm ngõ” của cả hai, nhưng có thể nói, Trúc Anh và Minh Khải đều rất tự tin thể hiện nhân vật của mình.

    Có thể cảm nhận được sự hợp vai của cả hai trong những màn tung hứng đầy tự nhiên trên màn ảnh. Một trong những trường đoạn xúc động nhất bộ phim là khi Min Min trở về nhà và ngồi bên cha, cùng xem lại cuốn album lưu những tấm ảnh ngày bé của cô.

    Không gian như lặng đi bởi hoá ra đằng sau vẻ nghiêm khắc, hơi chút là “nổi khùng” của ba Min Min là một người cha yêu con vô bờ bến và sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ con gái mình trước “sự tấn công” của người ngoài.

    Phim cũng lấy nước mắt khán giả ở một loạt tình huống gần cuối phim, khi những bí mật được tiết lộ và các nhân vật đều bị đẩy vào tình thế tưởng như bế tắc hoàn toàn. Tuy nhiên, chính khi ấy, tình yêu trong sáng và chân thành giữa họ mới thực sự tỏa sáng và tạo nên một cái kết dù có thể không phải “happy-ending” nhưng để lại rất nhiều suy ngẫm…

    Dàn diễn viên đông đảo với sự kết hợp từ các nghệ sĩ tên tuổi giàu kinh nghiệm và đặc biệt là hai nhân vật chính Trúc Anh và Minh Khải chính là điểm cộng lớn nhất của “Ngốc ơi, tuổi 17”.

    Minh Khải bên bố nuôi Minh Nhí và ca sĩ Long Nhật.

    “Tôi phải cảm ơn chú Bá Vũ (đạo diễn giai đoạn tiền kỳ – pv). Trong lần tôi đến thi tốt nghiệp ở sân khấu có ba Minh Nhí, chú Vũ thấy tôi hợp vai nên lập tức kêu tôi đến thử gấp. Tôi chỉ kịp ngay qua nhà thay đồ rồi đến casting. Mọi cơ duyên chỉ có thế thôi”, Minh Khải nói.

    Với Minh Khải, anh luôn muốn tự cố gắng chứ không dựa dẫm vào bố nuôi. Lúc đi thử vai, diễn viên 19 tuổi đã không thông báo cho Minh Nhí biết.

    Tuy nhiên, khi quay được vài ngày, Minh Khải không chịu nổi áp lực mới gọi tâm sự cùng bố. Minh Nhí từng tâm sự với VietNamNet, con trai nuôi bị đạo diễn chê diễn xuất nên buồn bã, kiếm chỗ ngồi khóc. Sau đó, anh đã gọi cho đạo diễn Bá Vũ để gửi gắm, nhờ đạo diễn giúp đỡ, dạy bảo từ từ vì cậu con trai nuôi còn nhỏ quá.

    Minh Khải có tuổi thơ không trọn vẹn khi mẹ bỏ đi, bố lấy vợ mới nên phải sống với bà nội rồi tự bươn chải kiếm sống từ nhỏ.

    Khi Minh Khải đến học ở sân khấu Minh Nhí, anh được danh hài nhận làm con nuôi. Minh Nhí luôn xúc động khi kể về Minh Khải như con trai ruột với tính cách hồn nhiên, ngoan ngoãn và giàu tình cảm. Diễn viên 19 tuổi kiếm được bao nhiêu tiền cát-xê đều gửi cho bố giữ, khi cần dùng mới xin lại.

    Giống Minh Khải, Trúc Anh cũng nhận vai nữ chính ở tuổi 19. Vì không có kinh nghiệm nên Trúc Anh hầu như chỉ tưởng tượng việc mình mang thai như thế nào.

    Ngoài ra, cô còn được dàn diễn viên gạo cội trong các vai gia đình hai bên như NSƯT Hữu Châu, NSƯT Thanh Thủy, NSƯT Trịnh Kim Chi, Huy Khánh, Vân Trang… chỉ bảo thêm rất nhiều để hoàn thành vai diễn.

    Nhan sắc nữ chính Trúc Anh.

    Phim Ngốc ơi tuổi 17 được đầu tư 23 tỷ đồng, ra rạp với mong muốn truyền tải thông điệp về tình yêu và tình dục ở tuổi mới lớn cho học sinh cũng như bậc cha mẹ.

    Bộ phim được công chiếu toàn quốc từ ngày 22/11.

    – Cảnh khiến Minh Khải xấu hổ nhất chính là một ngày đẹp trời, mở mắt ra thấy mình đang khỏa thân, nằm cạnh bạn diễn.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Các Mẹ Mang Bầu Chú Ý Khi Xem Phim/tv Nhé
  • Bị Thoát Vị Đĩa Đệm Có Mang Thai Được Không?
  • Các Mẹ Mang Thai Không Nên Mang Vác Vật Nặng Là Bởi Chính Lý Do Nguy Hiểm Này Đây
  • Viên Uống Sữa Ong Chúa Úc: Tác Dụng, Thành Phần Và Giá Bán?
  • Trước Khi Mang Thai Có Nên Uống Vitamin E Không?
  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 10

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17 Chương 8
  • Nhật Ký Mang Thai Lần Đầu Của Bà Mẹ 28 Tuổi Phần 1
  • Nhật Ký Mang Thai Bé Yêu Của Mẹ
  • Dấu Hiệu Thai Ngoài Tử Cung Và Cách Điều Trị Tốt Nhất!
  • Thai Ngoài Tử Cung Bao Lâu Thì Phát Hiện & Có Giữ Được Không?
  • Tác giả: Võ Anh Thơ

    Chương 10: Chương 10: Ngày 05 tháng 02 . “Ninja” mua que thử thai.

    Sau khi tham khảo mấy mớ thông tin về hiệu que thử thai, tôi quyết định đi “thăm dò thị trường” xem sao. Chọn ngay cái tiệm thuốc tây ngoài đầu ngõ. Trước khi vào, tôi suy nghĩ chẳng biết có nên cải trang không. 17 tuổi mà mua que thử thai, thiên hạ dòm dị nghị. Rắc rối. Nhưng bảo mua cho mẹ thì có ma mới tin. Mẹ muốn thử sao không tự đi mua mà bảo con gái đi. Chưa kể giờ nữ sinh cấp II, III mua que thử thai hà rầm hà rì. Tính tới tính lui, sau cùng tôi cũng phải cải trang. Mau chóng lấy kính mát đen đeo vào rồi kéo vành nón áo khoác trùm lên đầu, mang cả khẩu trang màu đen. Giờ trông tôi không khác gì “ninja”. Đưa mắt ngó tứ phía, tôi mau chóng tiến lại gần tiệm thuốc.

    Người đàn ông đứng tiệm nhìn tôi từ đầu xuống chân. Bực! Quái gì nhìn? Bộ chưa thấy con gái “ninja” à? Ngoài kia cả tá đứa kìa! Mà mặt cha này cũng gian gian sao ấy. Tần ngần hồi lâu, tôi chậm rãi chồm người lại gần ổng rồi hỏi khe khẽ:

    “Ở đây có bán que thử thai không vậy?”

    Ông ta gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm. Tôi bực mình lắm nhưng vẫn phải nhỏ nhẹ tiếp:

    “Thế có hiệu nào?”

    “Ở đây bán que thử thai hiệu Quickstich, Quicktrip với vài hiệu khác. Cô dùng loại nào?”

    Tức cái mình, tôi liền gắt to:

    “Ai bảo chú là tôi mua que thử thai để dùng? Cứ hễ hỏi que thử thai là nghĩ người ta mang bầu chắc? Chú là đàn ông mà sao dô diên thế?”

    Giọng tôi to quá, khiến những người xung quanh bắt đầu chú ý. Còn ông chủ tiệm thuốc thì cứ tiếp tục nhìn tôi đăm đăm, hệt như kiểu trên trán tôi ghi rất rõ ba từ: đang mang thai.

    “Vậy mua cho ai thử?”

    “Thì cho con cún nhà tôi thử!” – Hình như quáng quá, tôi đâm bừa nói bậy.

    Trả lời xong, tôi thấy mình điên rồ. Đối diện, ông chủ tiệm thuốc hướng ánh mắt đầy ngờ vực về phía tôi, chắc ổng nghĩ tôi mới từ trại tâm thần đi ra.

    “Thế giờ mua loại nào?”

    “Chú mang mấy loại ra cho tôi xem qua thử.”

    Đảo mắt nhìn sơ qua mấy hộp que thử thai, nào màu hồng, màu xanh, màu tím đỏ vàng, tôi rối rồi. Nhớ trên mạng bảo nên dùng một trong hai loại Quickstrip và Quickstick. Tôi cầm hai hộp lên xem, sao chẳng thấy nêm giá gì hết vậy? Có phải hàng thiệt không đây?

    “Loại này bao nhiêu?”

    “Quickstrip là 15 ngàn. Còn Quickstick thì 13 ngàn.”

    “Mắc vậy bố???”

    “Mắc thì đi chỗ khác mua.”

    Cha già mắc dịch! Bán hàng cho khách mà ăn nói với thái độ đó à? Chắc ổng nghĩ tôi không bình thường nên tìm cách đuổi thẳng. Bán thuốc sao thất đức thế. Chỉ là cái que thử mà còn đắc hơn quần chip tôi mua ngoài chợ. Hướng mắt trở lại mấy hộp que thử thai toàn hiệu lạ hoắc, tôi chỉ từng cái hỏi: “Những loại này bao nhiêu?”

    “Mấy cái đó đồng giá, 8 ngàn. Sài cũng tốt lắm, nhạy vô cùng.”

    “Về tè vô đây rồi chờ xem hiện mấy vạch phải không chú?”

    “Không phải tiểu vào đó mà chỉ lấy một ít nước tiểu thôi. Cứ đọc kỹ hướng dẫn rồi làm theo. Chờ khoảng năm phút xem kết quả. Nhưng, nếu dùng que thử thai cho cún thì tôi không rõ thời gian bao lâu và que sẽ hiện-mấy-vạch.”

    Cha già này giễu tôi đây mà! Ném cái nhìn đầy hậm hực vào ổng, tôi xoay lưng rời khỏi tiệm thuốc. Rất nhanh, tôi kịp nghe tiếng ổng lầm rầm: “Dạo này nhiều kẻ điên quá!” Thề, muốn tát chả gãy hai hàm răng cho nằm liệt ở nhà húp cháo khỏi bán buôn gì quách. Ông cứ chờ đó! Đắc tội với Min Min này là không xong đâu nha. Tôi sẽ trù ếm ông bán ế rồi dùng thuốc “ăn” thay cơm luôn. Đồ đáng ghét! Đồ lang băm!

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nhật Ký Mang Thai Của Mẹ Phát Hiện Có Con Từ Sọt Rác (P.1)
  • ‘nhật Ký Mang Thai’ Bằng Tranh Hóm Hỉnh Của Mẹ Mèo (P.2)
  • ‘nhật Ký Mang Thai’ Bằng Tranh Hóm Hỉnh Của Mẹ Mèo
  • Sự Phát Triển Của Thai Nhi Ở Tuần Thứ 36 Của Thai Kỳ
  • Nhật Ký Thai Kỳ: Tuần Thai Thứ 35
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100